“Quả nhiên cậu cũng có chút bản lĩnh đấy.” Matsuda Jinpei đeo lại đồ bảo hộ, đứng dậy vươn vai, chẳng bận tâm ánh mắt của những người khác mà đi thẳng đến đối diện Natsuki. “Sao, còn muốn đấu với tôi thêm một trận nữa không? Nghe nói cậu còn đặc biệt tìm Hagi để đổi bạn tập đấy.”
Natsuki nhìn Matsuda hai cái, rồi mở lại bảng giới thiệu của anh.
[Tên: Matsuda Jinpei
…
Kỹ năng: Quyền anh lv.7]
“Nếu Matsuda đồng ý, thì tôi cầu còn không được.” Ánh mắt cậu thiếu niên sau tấm mặt nạ bảo hộ bỗng ánh lên vẻ hưng phấn kỳ lạ, bị Matsuda đối diện nhìn thấy rõ mồn một, khiến anh cũng không nhịn được nhe răng cười, đầu lưỡi chạm vào cặp nanh nhọn.
Chết thật, lát nữa lỡ tay đánh thằng nhóc này quá tay thì có bị Hagi trách không nhỉ?
Còn Natsuki - người vô tình để lộ cảm xúc thật - trong khoảnh khắc nắm đấm của Matsuda ập tới, trong đầu chỉ vang lên một ý nghĩ duy nhất.
Lại có thể mở khóa kỹ năng mới rồi, yay!
Kết quả của việc cả hai đều “đánh tới hăng” là mỗi người bị huấn luyện viên Onizuka và huấn luyện viên Katou kéo ra một bên, rồi bị phạt viết năm nghìn chữ kiểm điểm để xin lỗi vì “đánh nhau trong giờ học đối kháng”. Còn mấy kẻ khơi mào ban đầu thì khỏi phải viết kiểm điểm, vì họ bị điều đi dọn dẹp nhà tắm công cộng khu ký túc xá phía Tây suốt một tuần.
May mà nhờ đồ bảo hộ, trên người hai người họ chỉ thêm vài vết bầm. Riêng Natsuki - người chơi đã max chỉ số thể chất - thì sang ngày hôm sau đã lại nhảy nhót tung tăng.
“Hình như nội dung tiết đối kháng ngày mai là kỹ thuật bắt giữ đấy.” Trên đường mấy người vai kề vai quay về lớp làm bài kiểm tra tiếng Anh, Hagiwara nhớ ra gì đó rồi trêu chọc. “Lần này chắc không phải lại viết năm nghìn chữ đâu nhỉ, biết đâu còn tăng gấp đôi thành một vạn ấy chứ, bé Jinpei và bé Natsuki?”
Những người khác cười nghiêng ngả. Matsuda Jinpei vừa định phản bác thì thấy Natsuki trông như đang suy nghĩ nghiêm túc, dường như thật sự cân nhắc đề nghị này, liền nheo mắt khoác tay lên vai cậu: “Này, cậu không định thật sự muốn viết thêm một bản kiểm điểm nữa đấy chứ.”
“Tôi thì sao cũng được.” Natsuki trả lời thờ ơ, dù sao trong game có thể tự động tạo kiểm điểm.
Thực ra cậu đang nghĩ đến “kỹ thuật bắt giữ” mà Hagiwara nói tới. Là môn bắt buộc của cảnh sát, chắc chắn cơ hội luyện tập đối kháng sẽ rất nhiều, vậy thì khỏi cần tranh thủ kỳ nghỉ để nhờ huấn luyện viên dạy riêng.
Ban đầu Natsuki quả thật còn muốn đánh thêm vài trận với Matsuda, hoặc luân phiên đấu với bốn người còn lại cũng được - biết đâu lại mở khóa thêm kỹ năng mới. Kết quả lại nhận được thông báo từ hệ thống: trong thời gian học ở Học viện Cảnh sát, nghiêm cấm đánh nhau riêng tư; chỉ những trận đối luyện được huấn luyện viên công nhận thắng lợi mới có thể tăng độ thành thạo.
Không sao cả, chuyện này cũng không làm khó được cậu. Độ thành thạo thiếu trong trường thì chỉ cần bù vào kỳ nghỉ là xong. Thời gian đối với người chơi mà nói giống như nước trong miếng bọt biển - chỉ cần vắt thì kiểu gì cũng có thôi.
Có điều, tiết dạy kỹ thuật bắt giữ ngày hôm sau Natsuki vẫn không tham gia được. Sáu người vừa ăn xong, vừa bước vào lớp thì huấn luyện viên Onizuka đã gọi cậu đi.
“Akae, trưa nay Sở Cảnh sát Thủ đô Tokyo nhận được một cuộc gọi báo án, do hàng xóm của em gọi tới.” Sắc mặt Onizuka Hachizo vô cùng nghiêm trọng. “Trong điện thoại nói có người đột nhập trộm cắp vào nhà em, nhưng khi cảnh sát tới nơi thì nghi phạm đã chạy mất, chỉ để lại một chai rượu ở lối vào.”
[Nhiệm vụ ẩn: Một thám tử đạt chuẩn sao có thể bỏ qua câu đố trước mắt? Điều tra sự thật về cha mẹ đi, đại thám tử! Tiến độ hiện tại: 20%]
“Nhắm vào em ư?” Vừa thấy thông báo tiến độ tăng lên, phần “thám tử” trong đầu Natsuki đã lập tức vận hành với tốc độ cao. Cậu ngồi xuống ghế xoay, cúi đầu lẩm bẩm: “Không đúng, tạm thời em chưa bộc lộ gì đặc biệt cả. Vậy thì quả nhiên là nhắm vào cha mẹ em.”
“Tài liệu về quá khứ của họ đã bị tiêu hủy từ rất sớm.” Huấn luyện viên lắc đầu nặng nề.
“Có liên quan đến tổ chức đó… Biểu tượng của họ là rượu sao?” Sớm đã suy luận rằng “cha mẹ” có lẽ là nội gián do cảnh sát phái vào một tổ chức cắm rễ trong bóng tối - mà khả năng cao chính là tổ chức thần bí bên Phe Đen - Natsuki ngẩng đầu, thẳng thắn hỏi: “Nếu đúng là vậy, sau khi địa chỉ của em bị lộ, đáng lẽ họ phải trực tiếp tới gϊếŧ em mới đúng. Thế nên bây giờ, các thầy định giấu em đi… hay là ‘thả mồi’?”
Natsuki cuối cùng cũng hiểu vì sao trên diễn đàn người ta gọi tổ chức Phe Đen là “xưởng rượu” - hóa ra là theo nghĩa đen.
Onizuka nhìn thiếu niên trước mặt bằng ánh mắt phức tạp. Từ khi hai vị kia “chết vì tai nạn máy bay”, phía công an đã quyết định đưa cậu ra nước ngoài, đổi tên đổi họ để sống sót. Nhưng thiếu niên khi ấy mới mười tám tuổi đã trốn thoát ngay dưới sự giám sát của tám chín tinh anh công an. Hai bên giằng co kéo dài suốt một năm, sau đó nghe nói chính vị cấp trên kia đích thân ra mặt thương lượng, mới khiến thiếu niên đã mười chín tuổi ấy kìm lại được ý định tiếp tục bỏ trốn.
Lý do Onizuka vẫn luôn cho rằng đây là một đứa trẻ ngoan, bắt nguồn từ lần gặp đầu tiên của họ - chuyện đó thực ra đã là hơn mười năm trước. Cậu bé tóc đen ngồi một mình bên cửa sổ đọc sách trông như một con búp bê nhỏ. Khi ông đứng cạnh mới phát hiện quyển sách đó lại là bản gốc tiếng Anh của Sherlock Holmes, liền vô thức trêu: “Cháu muốn làm Sherlock Holmes hay Watson hơn?”
Đứa trẻ sau đó dường như đã đứng dậy trả lời gì đó, nhưng ký ức của Onizuka về đoạn ấy đã quá mơ hồ, nhất thời không nhớ ra được.
“Họ muốn em được sống yên ổn.” Nghĩ tới hai người bạn cũ, ông thở dài thật sâu. Natsuki cũng nghe ra “họ” ở đây tuyệt đối không phải là cảnh sát, liền im lặng hai giây.
Nếu lúc này đứng đây là Akae Natsuki - người có cha mẹ chết bất ngờ, vì truy tìm chân tướng mà nhảy lớp cũng quyết tâm trở thành cảnh sát để nối bước họ, một Natsuki có phần cố chấp - thì cậu ấy sẽ trả lời thế nào?
Natsuki thích nhập vai, nên cậu nhắm mắt đứng dậy khỏi ghế xoay.
“Em không thể trở thành một quân cờ bị sắp đặt sẵn từng bước.” Thiếu niên mở mắt, đôi đồng tử đỏ nhạt lặng lẽ nhìn đối phương, dường như trong đó đang bùng cháy ngọn lửa. Trên gương mặt thiên tài từng xoay những “tinh anh” kia như chong chóng nở nụ cười ngoan ngoãn, nhưng lời nói ra lại hoàn toàn trái ngược: “Em xưa nay luôn là kỳ thủ bách chiến bách thắng, thưa thầy.”
Kỳ lạ thật, câu nói mà cậu mô phỏng ra ấy, Natsuki bỗng cảm thấy nếu đổi lại là bản thân thật sự, có lẽ cũng sẽ nói được.
Cuối cùng, Onizuka Hachizo vẫn viết giấy xin phép, đồng ý cho Natsuki buổi chiều ra ngoài trường tham gia điều tra, yêu cầu duy nhất là ngày mai phải quay lại trường đúng giờ để lên lớp.
“Em nên trở thành một cảnh sát tốt trong tương lai.” Ông nhìn học trò của mình: “… Ngày mai đừng nghỉ học.”
“Em sẽ đến lớp buổi sáng đúng giờ.” Natsuki không quay đầu lại, bước ra khỏi văn phòng với nhịp chân nhẹ nhàng.
Khoảnh khắc nhìn theo bóng lưng ấy, Onizuka chợt nhớ ra năm xưa đứa trẻ kia đã nói gì.
“Cháu không chọn cái nào cả. Cháu sẽ không trở thành nhân vật trong sách, mà sẽ là người viết sách.” Cậu bé ôm sách rời đi, giọng điềm tĩnh: “Cháu không phải ‘Sherlock Holmes hay Watson’, cháu là ‘Arthur Conan Doyle’.”
… Thằng nhóc này, từ nhỏ đến lớn đúng là chẳng thay đổi chút nào. Onizuka Hachizo chống tay lên bàn, không nhịn được bật cười.
Nhưng Natsuki vừa ra khỏi văn phòng thì tâm trạng lại chẳng tốt đẹp đến thế. Cậu không biểu cảm gì, chỉ chăm chú nhìn thông báo nhiệm vụ trong đoạn hội thoại tiếp theo - tiến độ chỉ tăng thêm 5%.
Điều này có nghĩa là, suy đoán của cậu về “cha mẹ”, đã xuất hiện sai lệch.
Họ không bị tổ chức gϊếŧ, vẫn chưa chết, hoặc không phải người của cảnh sát Nhật Bản?
Hay là… họ không phải nội gián?
Natsuki hít sâu một hơi, rồi cất bước đi thẳng về ký túc xá.
Nhà tạm thời không thể về. Trước khi tự mình “đẩy cốt truyện”, cứ để cậu lưu một file đã.
Người chơi được gọi là “thiên tai thứ tư” vì một lý do cực kỳ quan trọng - đó là “không sợ chết”. Bởi vì họ có cơ hội làm lại vô số lần, thì càng nên coi đó là ưu thế để tận dụng.
-
Bước đầu tiên của điều tra là hỏi “người hàng xóm” đã báo cảnh sát.
Akae Natsuki thay bộ đồ thường phục mới mua, đội mũ trùm và đeo khẩu trang, rồi bấm chuông cửa nhà Kudo.
[Ai đấy?] Giọng phát ra từ loa trên tường nghe không giống giọng của bà Yukiko hay ông Kudo - những người từng nói chuyện vài câu - mà là một giọng trẻ con non nớt, trong trẻo.
Biểu cảm của Natsuki khẽ thay đổi. Không trùng hợp đến vậy chứ, nhân chứng lại chính là “tử thần” trong truyền thuyết của bản đồ này sao?
Sau khi tháo khẩu trang trước camera và giải thích mình là chủ nhà bên cạnh, một nhóc con tóc củ cải chạy ra mở cửa.
“Em đã thấy ảnh của anh rồi, anh Akae.” Nhóc tóc đen nghiêm túc mời cậu vào trong nói chuyện.
Ngón tay Natsuki khẽ run: mái tóc ngắn kia trông có vẻ… sờ rất thích tay.
【Lời tác giả】
Kudo “Tử thần” Shinichi: Anh có lịch sự không đấy?
Đoán xem chai rượu đó là loại gì nhé www Ở đây tôi không dùng thuyết độ cồn giới tính đâu, gợi ý là một loại rượu mùi.
Có thể hé lộ danh sách kỹ năng khiến mọi người phải trợn mắt của “game thủ cày gan” Akaka sau bảy năm, cũng có thể đoán xem chúng đến từ đâu (?)
Kỹ năng: Kỹ thuật bắt giữ cảnh sát, kiếm đạo, nhu đạo, quyền anh, aikido, võ tự do, tinh thông súng ống, tháo gỡ bom, trinh sát và phản trinh sát, mở khóa, nấu ăn, lái xe, electric bass, hacker, hóa trang (v.v.)
Đừng bao giờ xem thường một dân cày gan kiêm nạp tiền có thể học được bao nhiêu thứ trong bảy năm…
“Đừng nghỉ học” = “Đừng bị thương, hãy an toàn quay về”
Aka định solo phụ bản “Bí ẩn cái chết của cha mẹ”. Nhóm học viện cảnh sát liệu sẽ ngồi yên chờ chết sao? Xin mời đón xem chương sau - Biên bản lật xe của đại thám tử (cũng không hẳn)!