Chương 8: Còn có chuyện tốt kiểu này nữa à?

“Ê, mấy cậu nói xem kỳ nghỉ tới có nên rủ lớp Onizuka giao lưu không?”

“Cái gì mà ‘rủ lớp Onizuka’, Nanna cậu rõ ràng là đang nghĩ tới ‘rủ Hagiwara’ thì có.”

“Biết làm sao được.” Mấy cô gái ở giáo trường bên cạnh - chỉ cách nhau một hàng rào - tụm lại thì thầm: “toàn bộ trai đẹp của khóa này đều tụ ở đó cả mà…”

Người nói khẽ chỉ sang bên kia, nơi nhóm “người nổi tiếng” của lớp Onizuka đang tiến hành tổng vệ sinh.

Giữa đám học viên cảnh sát cao to lực lưỡng, người nổi bật nhất lại là một thiếu niên tóc đen vóc dáng mảnh khảnh. Khi các cô nhìn sang, cậu đang nghiêm túc quét dọn, đôi mắt đỏ hiếm thấy chăm chú không chớp nhìn lá rụng và cây chổi. Nói vậy tuy có hơi kỳ lạ với các cô, nhưng…

“Trông Akae như thể hoàn toàn đắm chìm vào việc quét dọn vậy.” Có người cười khan vài tiếng: “Nghiêm túc thật đấy.”

“Mấy cậu đừng nhìn Akae gầy gầy yếu yếu thế…” Matsushima Nanna, người đầu tiên đề nghị chuyện giao lưu, giật giật khóe miệng, giọng nói vô thức cao lên: “Chưa nghe nói à? Tuần trước, trong buổi học đối kháng chung giữa lớp Onizuka và lớp Katou, cậu ấy một mình hạ gục năm người bên kia đó!”

Năm người có thính giác rất tốt lập tức ho khan một cách đồng loạt đầy ăn ý, khiến Natsuki vừa hoàn hồn sau nhiệm vụ quét dọn ngẩng đầu lên đã thấy cả đám đang nhịn cười đến đau bụng.

“Các cậu bị ngộ độc thực phẩm tập thể à?” Giọng cậu mang theo sự hoang mang thật sự. “… Chẳng phải chúng ta ăn sáng cùng nhau sao?”

Furuya Rei hắng giọng, bị Matsuda đẩy nhẹ nên vừa bước lên một bước định giải thích với Natsuki thì bên kia tiếng bàn tán của mấy cô gái bỗng nhiên lớn hẳn lên.

“Tớ nói rồi mà, cái răng của Matsuda chắc chắn là do Akae đánh gãy trong giờ học…”

“Không phải, là do Zero làm.”

Lần này Natsuki cũng nghe thấy, vừa sờ cằm vừa lên tiếng nhắc nhở bên kia: “Không phải tôi đâu nhé?”

“Thì ra là Furuya…” Các cô gái vô thức lộ ra vẻ mặt kinh ngạc.

“Liên quan gì tới mấy cô chứ!” Matsuda ‘bị đánh’ Jinpei nổi gân xanh trên trán, đang chuẩn bị xắn tay áo thì bị Hagiwara cười gượng ngăn lại.

“Bình tĩnh nào, Jinpei, các cô ấy chỉ đùa thôi mà.” Nói xong anh còn không nhịn được cười: “Nhưng cũng đâu có nói sai, hay là ngày nghỉ nhờ Furuya đi cùng cậu thay răng giả nhé?”

“Xem như bồi dưỡng tình cảm cũng không tệ.” Morofushi Hiromitsu tựa sát bên Natsuki, nén cười nói.

Phát hiện chủ đề bị chính chủ nghe thấy, mấy cô gái gan lớn hơn liền cười đùa vẫy tay về phía Hagiwara: “Hagiwara! Đừng quên buổi giao lưu vào kỳ nghỉ tới nhé!”

“Được thôi, cứ giao cho tôi nhé~” Hagiwara - người có độ nổi tiếng rất cao trong đám con gái - kéo cao giọng, thậm chí còn ném cho họ một cái nháy mắt cực kỳ soái.

“Cậu có đi không, Natsuki?” Sau một tuần sống chung, mấy người đã có thể rất tự nhiên gọi tên nhau. Morofushi Hiromitsu khẽ huých vai bạn, trêu chọc nói: “Họ có vẻ rất thích cậu đó.”

“Tôi không có nhiều thời gian,” Natsuki nghĩ một chút rồi thuận miệng từ chối: “Kỳ nghỉ còn phải đi phòng gym tập luyện.”

“Cậu đúng là chăm thật đấy.” Matsuda cạn lời: “Nhưng mà cũng chẳng có gì hay, mấy cô gái đó cơ bản đều nhắm vào Hagi cả, hơn nữa lại là buổi tối, coi như đi ăn chung là được rồi.”

“Tôi nghe thấy rồi nha, Jinpei, cậu đang ghen tị với sức hút của tôi à?” Hagiwara đắc ý vuốt tóc, khoác vai bạn thân: “Rõ ràng là do cậu quá kém trong việc nói chuyện với con gái thì đúng hơn.”

“Ai mà ghen vì mấy chuyện đó chứ!” Matsuda liếc anh một cái, còn chưa kịp nói gì thì đã nghe thấy giọng nói nghiêm nghị, bình tĩnh của lớp trưởng bên kia.

“Cậu vừa nói ai là người nước ngoài?”

Mấy người đều sững lại, quay đầu nhìn thì chỉ thấy mấy cô gái hoảng hốt xin lỗi rồi giải tán trong nháy mắt.

“Chắc lại đang bàn tán về Zero rồi…” Hiromitsu thở dài, ngồi xuống bên cạnh Naátuki: “Khai giảng là thế đấy, xem ra ở đâu cũng có người rảnh rỗi.”

Động tác gắp thức ăn của Natsuki khựng lại: “Thật ra tôi thấy Zero rất điển trai, nên không hiểu mấy người đó nghĩ gì.”

“Này này, được cậu khen thế tôi cũng hơi ngại đấy.” Furuya ở đối diện lộ vẻ bất lực: “Không sao, tôi cũng quen rồi.”

Natsuki nói thật lòng. Tuy cậu không đặc biệt mê da ngăm, nhưng cũng biết kiểu da sẫm kết hợp tóc vàng này ngoài đời game được ưa chuộng đến mức nào.

“Đang nói chuyện hồi sáng à?” Hagiwara vừa tới đã nghe được câu cuối, vừa ngồi xuống vừa cười nói. “Lớp trưởng đúng là rất bảo vệ Zero nha.”

“Tôi thấy là mấy cô gái kia lải nhải phiền chết đi được.” Matsuda vẫn còn nhớ chuyện mình bị bàn tán là ai đánh gãy răng, hung hăng chọc mạnh vào miếng thịt heo chiên.

“Nè, tôi nói này lớp trưởng…” Hagiwara đột nhiên nghiêng người về phía Date Wataru, nháy mắt liên tục rồi thả ra một quả bom.

“Không lẽ cậu thích Zero à? Không sao đâu, tôi không để ý mấy chuyện đó đâu!”

Natsuki uống một ngụm canh, nghiêm túc ném ra tin còn nặng đô hơn.

“Không phải vậy đâu, lớp trưởng Date có bạn gái rồi.”

“Hả?”

Bốn người đồng loạt hóa thành mắt đậu.

“…Hả hả hả?!”

Ngay cả Date Wataru cũng lộ vẻ chấn động: “Sao cậu biết được, Akae?”

“Tôi là một thám tử rất lợi hại.” Akae - người nhỏ tuổi nhất - mang theo chút ác thú, chậm rãi nói ra: “Cho nên tôi cũng biết, trong số mọi người ở đây, ngoài Kenji và lớp trưởng ra thì chưa ai từng có bạn gái đâu.”

“Dùng năng lực suy luận vào mấy chỗ kỳ quặc này làm gì chứ!”

Thật ra căn bản không cần suy luận, liếc mắt là nhìn ra rồi. Nhưng Natsuki không nói vậy, chỉ tâm trạng rất tốt mà nhắc nhở: “Chiều nay có kiểm tra tiếng Anh, không ăn trưa nhanh lên là trễ giờ đó.”

“Tôi xin lỗi vì lúc đầu đã nghĩ Natsuki là kiểu học sinh ngoan ngoãn như người ta đồn.” Hagiwara đã ăn xong nghiêm túc chụm bốn ngón tay đặt lên trán.

Akae Natsuki thẳng lưng, ngoan ngoãn mỉm cười với anh.

“Ai dám nói Natsuki không tốt, tôi đánh người đó!” Giọng điệu của cảnh sát Hagiwara đột ngột thay đổi, chính nghĩa tuyên bố với bốn người còn lại.

Những người đang vội giải quyết bữa trưa không rảnh lên án sự “đổi phe” của anh, chỉ có Matsuda sau khi nhét đầy miệng thức ăn, vừa nhai vừa đá bạn thân một cái dưới gầm bàn.

Natsuki nhìn mái tóc đen xoăn kia, đầu ngón tay khẽ động, nhớ lại buổi học đối kháng muộn màng của tuần trước.

“Akae, thắng!”

Gần như tất cả những người ngồi xung quanh đều sững sờ đến câm lặng, bởi cảnh tượng trước mắt quá mức chấn động.

Vốn chỉ là buổi học đối kháng nội bộ trong lớp, không hiểu sao lại gộp chung với lớp bên cạnh. Dưới sự xúi giục của một đám người, hai huấn luyện viên lại còn đồng ý nội dung “thách đấu tự do”.

Furuya và mấy người vốn còn chưa phản ứng gì, nhưng khi nghe một gã lớp Katou - thân hình cao lớn gần bằng lớp trưởng - cười hì hì nói muốn thách đấu Akae, tất cả đều nhíu mày.

Đến khi Akae Natsuki và người kia đứng giữa sân, Furuya Rei mới hạ giọng nói: “Nhắm vào Akae rồi. Tôi đoán sẽ không chỉ có một người đâu.”

Hagiwara cũng thu lại nụ cười, vẻ mặt lo lắng: “Không biết Natsuki có đánh bại được không, lỡ bị thương rồi lại bị người khác khiêu chiến nữa thì…”

Trái lại, Matsuda Jinpei khẽ hừ một tiếng.

“Hagi, kính lọc của cậu dày quá rồi đó. Tên kia không đơn giản vậy đâu.”

Anh nhớ lại mấy ngày trước, thiếu niên đến “can ngăn” vào buổi tối với sắc mặt không tốt lắm. Đôi mắt kia dưới ánh trăng từng mang đến cho Matsuda một cảm giác áp bức kỳ lạ, nhưng khi đối phương chớp mắt thì lại biến mất không dấu vết.

Matsuda nói không sai. Dù Natsuki không nghe được cuộc trò chuyện của họ, nhưng cũng đoán ra đối phương nhắm vào mình. Cậu chỉ coi đây là một nhiệm vụ phụ, nhưng đến khi dùng vài chiêu đã đè đối phương xuống đất, hệ thống vẫn không hề nhắc nhiệm vụ được kích hoạt.

Natsuki cực kỳ thất vọng, kết quả là khi huấn luyện viên tuyên bố cậu chiến thắng, màn hình ánh sáng liền bật ra.

[Độ thành thạo Võ tự do +1, hiện tại còn cách lv.6 → 1/50, tiếp tục cố gắng nhé!]

…Còn có chuyện tốt kiểu này nữa à?

Cậu vui vẻ hạ gục nốt bốn học viên lớp bên cạnh còn lại chỉ bằng vài chiêu, phát hiện mình cuối cùng cũng tìm được cách nâng kỹ năng trong trường học rồi!

Hóa ra độ thành thạo kỹ năng chỉ tăng khi sử dụng kỹ năng, đạt đủ mới thăng cấp. Võ tự do mà cậu vừa mới cày lên lv.5 trước khi nhập học, muốn lên lv.6 cần 50 điểm thành thạo. Trừ mấy người đã bị mình đánh bại, vẫn còn phải đánh thêm 45 người nữa.

Sau khi vào trường gần như không dùng kỹ năng, lần trước mở nghề [Thám tử] cũng không có nhắc nhở kiểu này, nên đến tận hai ngày sau Natsuki mới phát hiện ra. Giờ đây ánh mắt cậu nhìn các bạn học vô cùng dịu dàng.

Tất cả đều là độ thành thạo kỹ năng của cậu cả đấy.

Có lẽ những người khác cũng không thể ngờ, Akae Natsuki vừa nhỏ tuổi lại trông gầy gò kia có thể lật ngã năm học viên cao lớn mà không hề hấn gì. Chỉ có Furuya Rei âm thầm nhíu mày.

Kỳ lạ thật, động tác của Akae sao lại có cảm giác quen thuộc một cách khó hiểu thế này?