Chương 7: Tôi ấy à, là một thám tử rất lợi hại đó nhé?

“Akae?” Thầy Onizuka Hachizo cau mày, còn định nói gì đó thì bị công nhân đang làm việc trên giếng trời gọi sang xác nhận kết quả thi công. Đến khi đi lên lầu, thầy chỉ kịp dặn vội:

“Đã nói vậy rồi thì đưa bằng chứng cho tôi xem đi, tìm ra viên đạn ở đâu chắc cũng không khó với em chứ?”

“Lúc tôi quay lại nhớ chủ động giao nộp viên đạn đấy!”

[Kích hoạt nhiệm vụ khởi đầu nghề nghiệp: Tìm ra ‘hung thủ’ thật sự đã giấu viên đạn, phá giải vụ án đầu tiên trong đời cảnh sát!

P/s: Vụ án khởi đầu low thế này thật sự ổn chứ?

Phần thưởng nhiệm vụ: Cấp độ lv.2.]

Không phải quá lucky sao? Cấp độ của cậu cuối cùng cũng không cần dừng lại ở cái lv.1 đáng thương nữa, còn thăm dò ra được cách thăng cấp… Cậu bạn tóc xoăn đúng là rất tuyệt!

Natsuki nhanh chóng suy luận ra rằng cấp độ của người chơi quả nhiên giống hệt như những gì cậu đã nghĩ trước đó: tùy theo nghề nghiệp mà điều kiện thăng cấp cũng khác nhau. Ví dụ như nghề của cậu là cảnh sát, vậy thì điều kiện nâng cấp hẳn là phá án kiểu thế này. Chỉ còn một thông tin chưa rõ, đó là mỗi cấp cần phá bao nhiêu vụ án… nhưng không sao, với tiến độ hiện tại cậu đã khá hài lòng rồi.

Tắt thông báo nhiệm vụ xong, ánh mắt Natsuki nhìn Matsuda cũng bất giác dịu đi đôi chút, khiến Matsuda Jinpei không nhịn được hắt xì một cái, toàn thân nổi da gà chẳng hiểu vì sao.

Akae Natsuki như không có chuyện gì thu lại ánh nhìn.

Date Wataru đứng bên cạnh Natsuki, cười rồi vỗ vai cậu: “Nói chắc chắn ghê nhỉ, nhưng tôi cũng nghĩ vậy đó!”

“Matsuda nhìn thế nào cũng không giống người làm chuyện này.” Chàng trai cao lớn hất cằm về phía Matsuda đang nhìn hai người họ: “Tiếp theo cứ tìm ra hung thủ thật sự là được.”

Matsuda Jinpei đút hai tay vào túi đứng tại chỗ, trông lại như chẳng để tâm gì, nhưng Natsuki nhìn ra được hai nắm đấm trong túi của anh đang siết chặt.

“Hình như tôi còn chưa chính thức tự giới thiệu nhỉ… thôi, không quan trọng.” Akae Natsuki chui ra khỏi vòng tay của lớp trưởng, chỉnh lại mũ, rồi nghiêm túc nói với năm người: “Tôi ấy à, là một thám tử rất lợi hại đó nhé.”

Cậu lại nở nụ cười ngoan ngoãn mà Hagiwara Kenji vô cùng quen mắt: “Đã là ủy thác của Matsuda, vậy phí ủy thác tính cậu ba ngày ăn ở nhà ăn là được rồi.”

Matsuda Jinpei trợn mắt: “Muốn tôi mời ăn thì nói thẳng đi.”

“Ơ kìa?”

“‘Ơ kìa’ cái gì mà ‘ơ kìa’, bị vạch trần rồi còn giả ngu là ai dạy cậu thế hả?”

Hagiwara nén cười, dùng vai huých nhẹ vào người bạn từ bé: “Miệng thì bảo người ta là nhóc con, mà bé Jinpei của chúng ta cũng trẻ con lắm đó.”

“Đây gọi là vừa ăn cắp vừa la làng nhỉ.” Morofushi Hiromitsu ghé sát Furuya Rei, cố tình thì thầm to đến mức ai cũng nghe thấy: “Không ngờ Matsuda lại là kiểu tính cách này…”

“Đúng là mở mang tầm mắt.” Furuya cảm thán.

“Im miệng đi, đồ tóc vàng khốn kiếp!”

Biểu cảm của Matsuda Jinpei lúc này hung dữ đến cực điểm, trông như thể ngay giây sau sẽ xảy ra một vụ án mạng tại chỗ. Giữa anh và Furuya Rei, kiểu gì cũng sẽ có một người bị nằm cáng khiêng ra khỏi Học viện Cảnh sát. Có lẽ để ngăn chặn tiêu đề xã hội ngày mai kiểu như ‘Học viên cảnh sát trong cơn thịnh nộ đánh trọng thương bạn học’ (tất nhiên, theo Natsuki thì khả năng cao hơn là hai người “đồng quy vu tận” cùng vào viện), trên đầu mọi người đột nhiên vang lên tiếng kính vỡ cùng vài tiếng hét kinh hoàng.

“Thầy huấn luyện!”

Để đỡ lấy người công nhân rơi từ tầng trên xuống, thầy Onizuka trong lúc cuống quýt đã vượt qua lan can bên giếng trời, lao ra giữa không trung, nhưng lại bị dây an toàn quấn quanh eo người công nhân đang hôn mê vướng vào cổ. Mọi người luống cuống vây quanh bên dưới, sân huấn luyện lập tức trở nên hỗn loạn.

“Này, các cậu…” Lớp trưởng Date ngẩng đầu nhìn sợi dây quấn trên cổ thầy giáo quan: “Việc cần làm là gì, chắc mọi người đều rõ rồi chứ?”

Năm người, bao gồm cả Natsuki, đều nghiêm túc gật đầu.

“Vậy thì lên nào, mọi người!”

Lớp trưởng cao nhất đứng ngay phía dưới hai người đang lơ lửng, Morofushi đạp lên bàn tay anh làm bệ, nhanh nhẹn nhảy lên vai, vươn tay đỡ lưng người công nhân để tạm thời giảm bớt gánh nặng cho thầy giáo.

“Xin thầy cố thêm một chút nữa…” Morofushi cắn răng tăng lực chống đỡ: “Đồng đội sẽ tới cứu thầy ngay thôi!”

Matsuda ngồi xếp bằng dưới đất, bắt đầu lắp ráp nhanh các bộ phận súng ngắn vương vãi. Chiếc mũ đội lệch trên đầu anh. Furuya Rei đứng bên cạnh nhìn động tác của anh vài giây, nghiêm túc hỏi: “Còn cần bao lâu nữa?”

“Nếu hỏi vậy thì… một hiệp* đi.” Matsuda nheo mắt vặn ốc, khóe môi cong lên nụ cười tự tin.

Furuya nhướng mày: “Nhanh thế à?”

“Vốn dĩ chỉ cần 30 giây thôi, nhưng khẩu súng này ngay từ đầu đã có trục trặc,” Matsuda không ngẩng đầu lên: “Phải làm cẩn thận hơn mới bắn trúng được, chuyên gia tóc vàng à.”

Furuya Rei tự nhủ thời gian đang gấp, quyết định phớt lờ cách xưng hô kỳ quái kia.

“Với lại Hagi với tên Akae kia, chắc cũng sắp tìm ra viên đạn rồi nhỉ.”

Anh lẩm bẩm, cúi đầu tiếp tục lắp ráp.

Còn bên Natsuki, ngay từ khi lớp trưởng vừa hô lên, cậu đã chuyển tầm mắt sang đám đông ồn ào, quét nhìn một vòng, lần thứ hai kích hoạt kỹ năng [Thám tử] lv.8. Vô số thông tin hỗn tạp ập tới, Natsuki đơn giản lọc bỏ những chi tiết quá rườm rà, chỉ lướt nhìn sơ qua.

[Học viên A đang vây xem][Học viên B căng thẳng][Áo khoác bị giẫm lên vài lần][Mũ bảo hộ hỏng][Học viên C đang đắc ý]…[Viên đạn bị giấu]!

Hagiwara vừa định lớn tiếng hù dọa thử, thì đã nghe thấy giọng nói bình tĩnh của thiếu niên khẽ vang lên bên cạnh.

“Hàng thứ ba, đếm từ trái sang cái thứ năm… người không đội mũ, trông có vẻ chẳng căng thẳng mấy đó.”

Hagiwara Kenji không hỏi thêm, phối hợp bước nhanh lên trước, nắm lấy cánh tay phải đang thò trong túi áo của học viên kia, trên mặt nở nụ cười nhàn nhạt không cảm xúc:

“Là cậu đúng không? Kẻ thật sự giấu viên đạn.”

Natsuki khép mắt lại, dùng ý niệm tắt kỹ năng cùng cửa sổ hiện thông báo hoàn thành nhiệm vụ. Cậu không tự mình qua đó vì cảm thấy lúc này chẳng cần tranh cãi với một NPC có hành vi kỳ lạ, để Hagiwara-người giỏi giao tiếp-xử lý sẽ thuận tiện hơn. Dù vậy, diện mạo của người kia cậu đã âm thầm ghi nhớ.

“Bắn súng giao cho cậu.” Natsuki đón lấy viên đạn Hagiwara ném sang, rồi lại ném cho chàng trai tóc vàng vừa cầm được khẩu súng đã lắp xong, ngước mắt nhìn qua: “Đi đi, Zero.”

Viên đạn bắn ra trong tích tắc, chính xác cắt đứt dây an toàn. Thầy Onizuka đang đau đớn cùng người công nhân hôn mê cuối cùng cũng an toàn rơi xuống đất, sân huấn luyện vang lên tiếng hoan hô của mọi người.

“Làm tốt lắm, Rei.” Matsuda dùng mu bàn tay lau mồ hôi, bắt chước biểu cảm nhướng mày khi nãy của Furuya Rei: “Lần này coi như tôi không đánh cậu.”

“Phải là tôi lần này tha cho cậu mới đúng chứ.” Furuya Rei bĩu môi.

Hai người lại có xu hướng cãi nhau tiếp. Morofushi Hiromitsu thở phào nhẹ nhõm bước tới thì nhìn thấy cảnh này.

“Nhìn Matsuda với Zero sắp giống bạn thân từ bé của tôi hơn cả tôi rồi.” Anh giả vờ buồn bã nói với Hagiwara.

“Tôi cũng vậy, đau lòng ghê.” Hagiwara Kenji cũng làm bộ chớp chớp mắt: “Nhưng quan hệ của bé Jinpei với bé Furuya đúng là tiến triển thần tốc nhỉ.”

Natsuki nhớ tới tiền án hai người nửa đêm ra ngoài đánh boxing, u u lên tiếng: “Phải đó, mong là lần này có vài người đừng ‘giao lưu tình cảm’ ban đêm nữa, làm phiền giấc mơ đẹp của người khác.”

“Ai giao lưu tình cảm với tên này chứ!”

Hai người chỉ vào nhau, đồng thanh gào về phía này.

Bốn người còn lại thì tựa vào nhau cười đến vô cùng vui vẻ.

Thầy Onizuka gặp phải tai nạn như vậy, tiết võ thuật buổi chiều vốn dĩ nên giao cho huấn luyện viên khác dạy, nhưng sau khi phía nhà trường bàn bạc với thầy Onizuka thì quyết định chỉ dời buổi học sang ngày mai. Vì thế, buổi chiều Natsuki cũng chỉ có thể ngồi trong lớp, tiếc nuối chờ đến ngày mai mới chọn Matsuda Jinpei làm bạn tập.

Cậu còn đặc biệt tìm Hagiwara nói rõ ý đồ của mình, khiến đối phương cười đến mức phải vịn tường, nhưng vẫn hứng thú xem kịch mà đồng ý đổi bạn tập không chút do dự.

Natsuki: Đây chính là mấy người gọi là bạn thân từ bé đó hả?

Còn biết nói gì nữa đây? Bạn tập chính chủ đã gật đầu rồi, cậu hoàn toàn có thể danh chính ngôn thuận… đánh Matsuda Jinpei trên lớp mà!

Natsuki mỹ mãn trở về ký túc xá nghiên cứu bảng giao diện. Tối nay nhất định phải dưỡng tinh thần cho tốt, ngày mai mới có thể cho Matsuda một bất ngờ chứ!

【Tác giả có lời muốn nói】

Phần tác giả có cảnh báo năm trăm chữ tiểu phiên ngoại tương lai (?).

* Một hiệp: Trong boxing, một hiệp = ba phút.

Chúc mừng dân cày cuốc cuối cùng cũng mò ra được mấu chốt thăng cấp. Cảnh sát thì đương nhiên là phải phá án rồi, www bây giờ là Akae lv.2 rồi đó! Cỗ máy cà phê vĩnh cửu tương lai của giới cảnh sát Nhật Bản ra đời (cái gì).

Ngoài ra, mỗi khi Akae định lừa người hoặc muốn đào hố người khác, cậu ấy sẽ giả vờ ngoan ngoãn để hạ thấp cảnh giác của đối phương (?).

- Ngoại truyện nhỏ -

Gần đây Conan phát hiện ánh mắt anh Natsuki nhìn mình có chút kỳ lạ, thái độ với cậu cũng vô cùng dung túng. Lần trước sau khi vụ án kết thúc, vị quan chức trẻ tuổi còn dịu dàng xoa đầu cậu, rồi mua cho cậu hẳn một túi bánh chanh…

Khoan đã, chẳng lẽ anh Natsuki phát hiện ra cậu chính là Kudo Shinichi rồi sao? Toàn thân Conan chấn động, nghĩ tới khả năng này.

Cậu cũng không biết mình nên căng thẳng hay thế nào, dù sao người này cũng là thiên tài cảnh sát hình sự nổi danh ngay cả trong giới suy luận. Chưa kể hồi nhỏ cậu còn từng coi anh Natsuki là thần tượng. Conan tin chắc thần tượng của mình không thể nào không phát hiện ra thân phận Kudo Shinichi của cậu, hơn nữa lúc họ quen nhau cậu cũng chỉ mới khoảng mười tuổi… Xong đời rồi, nghĩ kỹ lại thì quả nhiên anh Natsuki biết hết rồi!

Natsuki khó hiểu nhìn biểu cảm trên gương mặt đứa trẻ đối diện liên tục thay đổi, cuối cùng dừng lại ở trạng thái vừa lo lắng vừa vui mừng, hệt như một bảng pha màu vừa dùng xong.

Cậu nghĩ một lát, gọi ra phần giới thiệu nhân vật của Conan.

[Tên: Edogawa Conan / Kudo Shinichi

Tuổi: 7 / 17

Trận doanh: Phe Đỏ

Thân phận: Thám tử lừng danh vùng Kanto, học sinh lớp 1 tiểu học Teitan / học sinh lớp 11 trung học Teitan: "Viên đạn bạc”, tử thần / còn không mau cảm ơn vì tôi đã giúp cậu tăng KPI?

Đánh giá: Thám tử trung học bị biến nhỏ bởi thuốc kỳ lạ, cùng thanh mai trúc mã Mouri Ran thầm yêu lẫn nhau. Đáng tiếc hiện tại chỉ là học sinh tiểu học, nên thề tiêu diệt một tổ chức nào đó. Là nhân vật trung tâm của thế giới này, xung quanh cậu ta lúc nào cũng xảy ra vụ án-hãy cảm ơn cậu ta đi, việc cậu thăng chức nhanh như vậy cũng có công của tên nhóc này đó~

P/s: Thích ăn bánh chanh, có lẽ có thể lấy lòng.]

“Conan đúng là đứa trẻ ngoan,” cậu không tiếc lời khen ngợi, tiện tay đưa thêm một phần bánh chanh nữa: “Ăn từ từ thôi, ăn nhiều vào, trẻ con còn đang lớn mà.”

Gương mặt đáng yêu của Conan sụp xuống.

Anh Natsuki ơi, đây đã là miếng bánh chanh thứ năm anh cho em ăn hôm nay rồi đó!

-

Sau khi Shinichi nổi danh, số lượng án hình sự mà Natsuki có thể nhận tăng vọt. Không chỉ tốc độ cày lên max level nhanh hơn, mà tốc độ thăng chức cũng tăng theo (?).

-