Chương 6: Đại thám tử gogogo

Bây giờ là giờ ăn trưa.

Khi Furuya Rei bưng khay cơm đi tới, anh liếc mắt đã thấy cậu thiếu niên tóc đen kia đang ngồi ngay ngắn bên một chiếc bàn ở góc, ngẩn người nhìn đĩa cà ri đặt trước mặt. Xung quanh cậu trống trơn, dường như tất cả mọi người đều cố ý hay vô tình tránh xa khu vực ấy.

Furuya theo phản xạ nhíu mày, nhấc chân định đi sang đó.

“Ngồi ở đây không phiền chứ?” Matsuda Jinpei đi trước anh một bước, ngồi phịch xuống đối diện Akae Natsuki. Nhận được cái gật đầu thờ ơ của cậu thiếu niên, anh còn cố tình liếc Furuya một cái đầy khıêυ khí©h.

Furuya Rei: … Nắm đấm cứng rồi.

Akae Natsuki lúc này đang suy nghĩ một chuyện vô cùng quan trọng, đó là -

Cà ri ở Học viện Cảnh sát lại là vị ngọt!

Dù đây chỉ là game, nhưng trong tình huống năm giác quan đều gần như không khác gì ngoài đời thật, Natsuki hoàn toàn không thể chấp nhận việc cho cà ri ngọt vào miệng. Cậu đã được “ai đó” hun đúc chỉ trong vòng hai tuần mà trở thành một fan cuồng cà ri cay chính hiệu. Nếu trên đời thật sự tồn tại “Giáo phái cà ri siêu cay”, Akae Natsuki tuyệt đối sẽ không chút do dự mà gia nhập.

“Tà… giáo…”

Cậu lẩm bẩm một câu, vừa lúc nghe thấy giọng của Matsuda, tinh thần bị đả kích nặng nề, liền gật đầu bừa vài cái.

“Tà giáo gì chứ,” Hagiwara Kenji tự nhiên ngồi xuống bên phải Natsuki, tò mò nghiêng đầu hỏi: “Natsuki không ăn cà ri à?”

“Chính xác thì là không ăn vị ngọt.” Cậu buồn bực đáp, giọng đầy chán nản: “Tôi thích tất cả đồ ngọt, trừ cà ri ngọt.”

Date Wataru nén cười, ngồi xuống bên trái cậu: “Kén ăn thế này coi chừng không cao nổi đâu.”

Bị chọc trúng điểm đau, Natsuki lộ ra vẻ mặt trầm tư. Dù sao đây cũng là game, ăn nhiều hay ít chắc cũng chẳng ảnh hưởng gì đến chiều cao. Cậu lại lười đi mua phần khác, nên chuẩn bị bỏ luôn bữa trưa này.

…Tuy là rất lãng phí, nhưng loại đồ ăn không có buff này không nằm trong phạm vi “chứng tích trữ” của cậu. Game này lại chẳng có thứ như balo, Natsuki chỉ có thể khuất phục trước cái lưỡi kiên quyết từ chối cà ri ngọt của mình.

“Nếu cậu không ngại, phần cơm thịt heo chiên của tôi đổi với Akae nhé.” Furuya Rei ngồi xuống cạnh Matsuda, đề nghị. “Xếp hàng lại thì chắc sẽ ăn muộn lắm.”

Vốn đã định không mua thêm và chuẩn bị nhịn ăn, Akae Natsuki trầm mặc nửa giây, rồi vui vẻ đồng ý.

Cậu quyết định kéo NPC đã làm phiền giấc ngủ của mình tối qua ra khỏi danh sách đen.

“Quả nhiên vẫn chỉ là nhóc con.” Matsuda Jinpei bĩu môi châm chọc.

…Tên tóc xoăn cái miệng thiếu đòn ở đối diện kia thì cứ ngoan ngoãn nằm yên trong danh sách đen đi.

Nghĩ đến tiết học đầu tiên buổi chiều là của huấn luyện viên Onizuka, Natsuki nhanh chóng giải quyết xong bữa trưa, rời khỏi nhà ăn trước mọi người, đi thẳng theo bản đồ đến sân huấn luyện bắn súng. Cánh cửa lớn ở đó lại đang hé mở một cách bất ngờ.

Cậu thuận thế lẻn vào, đứng ngoài trường bắn, ánh mắt lướt qua từng bia tròn đánh số, cuối cùng dừng lại trên đôi tay mình.

[Tinh thông súng ống (Chưa mở khóa).]

Akae Natsuki u sầu tắt bảng giao diện màu xanh lam nhạt.

“Đến nhanh nhỉ, Akae.”

Giọng nói mang theo uy nghiêm vang lên phía sau. Natsuki chậm rãi quay người lại, Onizuka Hachizo từ ngoài cửa bước vào.

“…Giờ thầy có thể nói cho em biết chuyện của họ rồi chứ, thưa thầy?”

Cậu đang nói đến lời nhắn mà vị huấn luyện viên này để lại cho mình trên giấy sau giờ học buổi sáng: ‘Ăn xong đến sân huấn luyện đợi tôi, chuyện cậu muốn biết trước đó tôi sẽ nói.’

Sau khi nhìn rõ nội dung tờ giấy, người chơi đã đoán ngay đây là phần thiết lập cốt truyện của game. Bởi lúc chạy vòng trong tiết học buổi sáng, cậu đã xem qua phần giới thiệu nhân vật của huấn luyện viên Onizuka.

[Tên: Onizuka Hachizo

Tuổi: 48

Trận doanh: Phe Đỏ

Thân phận: Sĩ quan huấn luyện lớp Onizuka / Đừng chọc giận huấn luyện viên nhà mình!

Đánh giá: Tính cách nghiêm khắc y như gương mặt của ông vậy, đừng mơ tùy tiện lừa được vị huấn luyện viên dạn dày kinh nghiệm này nhé (thật ra nếu nghiêm túc một chút cũng không phải là không lừa được). Hình như có hai người bạn họ Akae, bạn đoán là ai?]

Còn cần đoán sao? Kết hợp với tờ giấy kia, chẳng phải là đang viết thẳng ra rằng “huấn luyện viên biết sự thật về cái chết của bố mẹ cậu” rồi à.

Tờ báo mà Natsuki tìm được trước đó chỉ có cáo phó về cái chết của bố mẹ, tiêu đề ghi là tai nạn máy bay riêng. Nhưng cậu không tin một người bình thường có thể tích góp nhiều tiền đến vậy, lại còn sau khi chết vẫn có đủ quan hệ để giúp đứa con độc nhất nhảy cấp vào Học viện Cảnh sát Nhật Bản - nơi có hệ thống cấp bậc nghiêm ngặt như thế.

Trong ngăn kéo ký túc xá có thư trúng tuyển và bảng điểm của cậu, cột tên trống trơn chỉ có ba chữ cái… Nghĩ kiểu gì cũng không thể là bối cảnh bình thường.

‘Bản thân’ cố tình nhảy cấp để vào học viện cảnh sát, nguyên nhân cái chết đầy nghi vấn, cộng thêm thái độ không tự nhiên của các huấn luyện viên khi đối mặt với mình - kết luận rằng [nghề nghiệp của bố mẹ “trên danh nghĩa” có dính dáng đến thế giới ngầm] chẳng phải quá hợp lý sao?

Có lẽ là công việc nằm vùng không thể để con cái biết. Nói không chừng đám cảnh sát này còn từng nghĩ đến chuyện để cậu không ra khỏi nhà nhằm bảo vệ cậu ấy chứ.

Akae Natsuki hiếm hoi kiên nhẫn đứng nghe huấn luyện viên nói. Cậu không cho rằng mình đoán sai thông tin đơn giản như vậy, chỉ là muốn nghe xem đối phương sẽ giải thích thế nào với một “đứa trẻ không biết gì”.

“… Bố mẹ em là những anh hùng thực thụ.” Onizuka Hachizo trầm giọng nói: “Gọi em đến đây là để nhắc nhở, đừng tiếp tục điều tra nữa. Đã chọn vào Học viện Cảnh sát thì cứ an tâm học hành, trở thành một cảnh sát tốt đi.”

Nghe thì đúng là “nghe thầy nói một buổi, còn hơn nghe… một buổi”. Nói trắng ra là đang dỗ trẻ con. Khác với Akae Natsuki ban đầu vốn chẳng hứng thú gì với bối cảnh do hệ thống sắp đặt, câu khuyên răn phía sau này ngược lại lại khơi dậy tâm lý phản kháng của cậu. Hệ thống rất thức thời, phát ra một tiếng ting leng keng.

[Kích hoạt nhiệm vụ ẩn: Là một thám tử đạt chuẩn, sao có thể bỏ qua bí ẩn ngay trước mắt?

Hãy điều tra sự thật về bố mẹ mình đi, đại thám tử!

Phần thưởng nhiệm vụ: Thám tử Lv. tăng cấp, Tinh thông súng ống (Mở khóa), Trinh sát & Phản trinh sát (Mở khóa).]

Ồ, nhiệm vụ ẩn mà phần thưởng phong phú thế này?

Akae Natsuki lập tức hiểu ra, nếu “bố mẹ trên danh nghĩa” thật sự là nằm vùng, thì tổ chức họ đang ở chắc chắn là một thế lực khổng lồ. Nói không chừng còn có liên quan đến tổ chức của “Furuya lớn” nữa. Ai bảo game vốn dĩ luôn song hành giữa cơ hội và rủi ro chứ.

Đây hẳn là một nhiệm vụ mà giai đoạn đầu game căn bản không thể hoàn thành.

Bề ngoài cậu vẫn ngoan ngoãn gật đầu, dựa vào gương mặt vô hại để cố lừa huấn luyện viên, khiến ông nghĩ rằng cậu đã thỏa hiệp. Giả ngoan là kỹ năng Natsuki luyện rất thuần thục. Dù không thích bị nhầm là trẻ con, nhưng không tận dụng ưu thế của mình thì mới là thiệt.

Quả nhiên, Onizuka Hachizo trông có vẻ không còn nghi ngờ, dặn dò thêm vài câu rồi bảo cậu về nghỉ ngơi một lát, lát nữa quay lại học tiếp.

Natsuki đứng tại chỗ suy nghĩ vài giây, quyết định khi rảnh sẽ ghé phòng tư liệu thêm một chuyến. Còn bây giờ, đương nhiên là quay về ký túc xá đọc mấy quyển sách tâm lý học để cày kỹ năng rồi.

-

“Khẩu súng lục ổ quay hoa anh đào trong tay các cậu chính là súng tiêu chuẩn của cảnh sát Nhật Bản - súng lục ổ quay năm phát!”

Tất cả mọi người đều đội mũ cảnh sát và đeo tai nghe cách âm, đứng vào vị trí của mình để bắn. Onizuka Hachizo chắp tay sau lưng, vừa đi qua đi lại phía sau vừa huấn thị.

“Quy tắc tôi đã nói rồi. Kết quả cuối cùng là cộng điểm của hai lượt bắn, dưới bảy mươi thì coi như trượt, nhớ cho kỹ vào!”

Natsuki mân mê khẩu súng trong tay vài cái, nhớ lại động tác mà Kunikida từng dạy mình, vững vàng nâng tay phải cầm súng, hơi nghiêng mặt nhắm vào hồng tâm.

“Thiên phú bắn súng của cậu ghê thật đấy, Akae.” Morofushi Hiromitsu đứng ngay bên cạnh - người đã thân thiết hơn sau mấy lần trò chuyện lúc chạy vòng - khen ngợi: “Bắn trúng đúng một điểm luôn!”

Ngay cả huấn luyện viên Onizuka vừa nãy còn đang nói về một tiền bối thiện xạ nào đó cũng liếc sang mấy lần.

“…Ừ, cảm ơn.” Người được khen lại lộ ra vẻ mặt kỳ quái, cúi đầu nhìn chằm chằm vào tay mình.

Vừa nãy, ngay khi cậu nảy sinh ý định bóp cò, trước mắt đã hiện ra một bảng hiển thị nghiêng. Akae Natsuki - người đã chơi vô số game - có tâm trạng vô cùng phức tạp. Hệ thống chiến đấu mượt mà trước đó suýt nữa khiến cậu quên mất rằng suy cho cùng đây vẫn là game. Mà đã là game, thì trải nghiệm của người chơi đương nhiên sẽ có chỗ khác với thực tế - dù sao cũng không thể để người chơi thật sự học được mấy thứ nguy hiểm.

Cái “khác” này bao gồm cả việc dùng súng - góc nhìn người chơi lại là bắn không có âm thanh…

Cậu làm theo hướng dẫn, căn đúng thời gian nhấn nút trên bảng hiển thị, sau đó liền phát hiện cơ thể mình không tự chủ mà cử động. Động tác dứt khoát bóp cò, năm viên đạn đều trúng hồng tâm.

Vốn còn tưởng có thể tự mình thử cảm giác bắn súng, Natsuki âm thầm bĩu môi, hứng thú với súng cũng giảm đi không ít.

Cậu còn định thử thêm vài lần, tiện thể cày chút điểm cho [Tinh thông súng ống] vừa mở khóa, kết quả bên kia đã truyền đến tiếng quát giận dữ của huấn luyện viên.

“Dừng huấn luyện súng lục! Tất cả nộp lại trang bị - Matsuda, đứng yên đó, không được nhúc nhích!”

Akae Natsuki tháo tai nghe, trả lại súng và đạn, tiện thể lại ghi thêm một nét vào sổ đen của Matsuda trong lòng, rồi không nhanh không chậm đứng về hàng.

“Thiếu một viên đạn.” Huấn luyện viên đang kiểm tra kinh ngạc nói: “Chuyện gì xảy ra?”

Natsuki đang giơ tay che miệng ngáp trộm thì khựng lại, ánh mắt vô thức liếc sang bên kia.

Không phải họ đang nghi ngờ Matsuda giấu đạn đấy chứ?

Matsuda Jinpei lúc này vô cùng bực bội. Sau khi phát hiện khẩu súng được phân cho mình có chút vấn đề, anh theo thói quen tháo ra lắp lại, không những bị huấn luyện viên mắng té tát, giờ còn bị nghi ngờ là giấu đạn. Chỉ cảm thấy vừa cạn lời vừa tức giận.

“Báo cáo huấn luyện viên.”

Giọng nói trong trẻo của cậu thiếu niên tóc đen đột ngột vang lên bên tai Matsuda.

“Cái đó… à, là không tìm thấy đạn đúng không? Không phải Matsuda giấu đâu.”

Thiếu niên mặc cảnh phục chỉnh tề, mũ đội ngay ngắn, nhưng vẫn không nhịn được mà ngáp một cái. Dưới ánh nhìn của mọi người, cậu thản nhiên bước ra.

Cậu nói là sẽ cho Matsuda Jinpei vào danh sách đen, nhưng thứ mà Akae Natsuki ghét hơn cả lại là loại người đổ tội cho người khác. Huống chi trong cả đống mô hình nhân vật này, Matsuda vẫn là kiểu “đâm trúng gu” của cậu.

Không giúp anh ta thì giúp ai?

Lời tác giả:

Phía trước Hiromitsu không xuất hiện vì cậu ấy ăn xong sớm, đi tra tài liệu rồi (theo tình tiết manga).

Năm “đứa rắc rối” mà huấn luyện viên nhắc ở cuối chương trước chính là nhóm năm người, vì trong mắt ông, Akakae tạm thời vẫn là một đứa trẻ ngoan.

Nhóm năm người trong tương lai: Huấn luyện viên Onizuka, xin thầy mau tỉnh táo lại đi!

Kiến thức lạnh: Akakae miệng thì gọi tóc Matsuda là xoăn tự nhiên hơi quá, nhưng thật ra cậu rất thích tóc xoăn nhẹ màu đen (ví dụ như Dazai).