Chương 5: Cậu đã từng thấy Tokyo lúc hai giờ sáng chưa?

Bây giờ là hai giờ sáng theo giờ Tokyo. Rất tốt.

“RẦM!”

Akae Natsuki khoác thêm áo ngoài lên bộ đồ ngủ, men theo cầu thang bên cạnh ký túc xá đi xuống dưới, rồi mới phát hiện cái gọi là “tiếng động kỳ lạ” hóa ra chỉ là có hai người đang đánh nhau. Quyền đấm vào thịt nghe đến ê răng, mà miệng mồm thì cũng chẳng chịu yên, lời lẽ vô cùng “thân thiết”, chỉ là không hề phù hợp để xuất hiện lúc nửa đêm.

Dù cực kỳ bất mãn với việc tung ra một nhiệm vụ phụ âm phủ vào cái giờ âm phủ thế này, nhưng bản năng của một dân cày cuốc khiến cậu không thể từ chối. Vì vậy, suy nghĩ duy nhất của người chơi lúc này là: cho hai tên đầu sỏ này ăn đòn một trận.

Giải quyết xung đột, bảo vệ bạn học (giấc ngủ của họ), hoàn thành nhiệm vụ… lại còn xả giận cho bản thân - một mũi tên trúng bốn đích, quá lời rồi.

Vừa xuống đến tầng trệt ký túc xá, cậu lập tức nhìn về phía phát ra tiếng động.

“…Matsuda, Furuya,” Akae Natsuki giật giật khóe miệng, lịch sự hỏi: “Hai cậu đang tập quyền anh dưới chân tường lúc hai giờ sáng đấy à?”

Một lớp ánh trăng mỏng manh rơi xuống hai người đang mải mê “giao lưu bằng nắm đấm”. Cậu dễ dàng nhận ra đây chính là hai NPC quan trọng mà mình còn “vui vẻ” nói chuyện với vào buổi sáng.

“Trẻ con thì không chịu ngủ sớm đi.”

“Nếu làm ồn đến cậu thì xin lỗi.”

Hai người lần lượt lên tiếng, trừng mắt nhìn nhau một cái rồi lại sắp sửa giơ nắm đấm lên.

Bước chân của Natsuki khựng lại, ánh mắt chậm rãi dời sang Matsuda Jinpei.

Rất tốt. Đối tác cho tiết học đối kháng ngày mai - chọn cậu, Matsuda.

“Nếu đánh xong rồi thì mau về ký túc xá đi,” Cậu mỉm cười nói: “Ngày mai mà đi học muộn, biết đâu thầy Onizuka sẽ phạt hai cậu đi cọ nhà vệ sinh nào đó thì sao. À, còn nữa - tôi đã đủ tuổi rồi, tóc xoăn tự nhiên.”

[Nhiệm vụ hoàn thành. Phần thưởng: Aikido lv.1]

Nhận được thông báo, ngay giây tiếp theo Natsuki liền thu lại biểu cảm, xoay người lên lầu ngủ tiếp. Thể lực của cậu còn chưa hồi đầy, nhìn mà khó chịu.

Còn về hai người ở dưới kia - trước khi xen vào, Natsuki đã phán đoán được trận này căn bản không thể đánh tiếp. Nếu không thì từ “giao lưu tình cảm” sẽ biến thành “cùng nhau ăn kỷ luật”.

Rời khỏi Học viện Cảnh sát theo cách đó thì quá mất mặt. Cậu không tin NPC quan trọng lại ngốc đến vậy. Vậy nên khuyên hay không khuyên cũng chẳng khác gì, còn tiện tay “chùa” được một kỹ năng nữa.

Natsuki quay về phòng, lục ra hộp cứu thương, suy nghĩ hai giây rồi vẫn mở cửa rẽ trái, đặt nó trước cửa phòng 205, tiện thể dán thêm một tờ giấy nhớ.

Muốn người chơi giúp bôi thuốc thì là không thể. Tối đa cũng chỉ vì ngày mai phải làm bạn tập nên cho hồi chút máu trước đã - khoan đã, NPC hình như không có thanh máu hiển thị?

Natsuki nhắm mắt lại, vui vẻ chui vào chăn bắt đầu hồi phục thể lực.

“Biết ngay là cái tên đó chỉ giả ngoan trước mặt Hagi mà…” Matsuda Jinpei vừa vịn tay vịn leo cầu thang vừa lầm bầm. “Chậc!”

Anh lỡ kéo trúng vết bầm ở khóe miệng, đau đến nhe răng trợn mắt.

“…Cái quái gì đây?” Matsuda thực sự không muốn leo thêm một tầng nữa để sang phòng bạn thân bôi thuốc, đành lê bước về phòng mình định lục thuốc mang theo xem còn hạn không. Kết quả là vừa đến cửa phòng, anh đã nhặt được một hộp cứu thương đầy đủ đồ.

Điều thú vị là trên hộp còn dán một mảnh giấy, viết: Cho bạn học tóc xoăn tự nhiên mượn một đêm.

“Ai là tóc xoăn tự nhiên chứ,” Matsuda nghiến răng xé tờ giấy, rồi lại không cẩn thận động vào vết thương. “Xì… tên tóc vàng chết tiệt ra tay nặng thật.”

Nếu Furuya Rei - người đang bôi thuốc ở tầng dưới trong phòng bạn thân - mà nghe thấy câu này, hai người chắc chắn lại đánh thêm một trận nữa. Nói cứ như Matsuda cậu ra tay nhẹ lắm không bằng.

Dù cả hai đều đã bôi thuốc, băng bó, che hết vết bầm và trầy xước, thì sáng hôm sau vẫn không thể nào qua mắt được thầy Onizuka - người không mù mà còn vô cùng tinh tường.

“Matsuda, Furuya, mặt mũi các cậu sao thế này?” Thầy Onizuka - người từng dạy qua không biết bao nhiêu lứa học sinh cá biệt - nheo mắt hỏi.

Matsuda nhe răng, vẻ mặt ngứa đòn:

“Thầy muốn biết không ạ?”

Ngay cả Natsuki - người đang đứng thẳng bên trái anh - cũng thấy không nỡ nhìn. Gan thật đấy, Matsuda Jinpei, không thấy sau lưng thầy sắp bốc khói đen rồi sao?

“Nhất định…” Thầy Onizuka cười lạnh một tiếng. “Phải cho tôi biết.”

Natsuki vốn nghe rất hăng hái, còn đang nghĩ điệu cười lạnh của thầy trông hơi giống Kunikida khi kế hoạch thất bại, thì bỗng nghe thấy lớp trưởng bình tĩnh xen vào.

“Thật ra là tối qua trong phòng em xuất hiện rất nhiều gián, nên đành nhờ hai cậu ấy giúp đỡ,” Date Wataru cười nói: “Chỉ tiếc là vô ý làm đổ nhiều đồ, khiến hai bạn bị thương một chút…”

“Tối qua em sang hỏi lớp trưởng vài vấn đề, cũng có mặt tại đó,” Natsuki vốn khá có thiện cảm với lớp trưởng - người hôm qua đã tự nhiên bắt chuyện với mình - nên không tiếp tục xem náo nhiệt nữa, chủ động lên tiếng giải vây, còn tiện thêm một câu: “Matsuda suýt nữa còn bị tủ đè hỏng cả mặt.”

Date Wataru ném cho cậu một ánh mắt “làm tốt lắm”, còn Matsuda Jinpei thì trong tiếng nín cười của mọi người, hung hăng lườm Natsuki một cái.

Cả nhóm người làm theo khẩu lệnh của lớp trưởng, chạy vòng trong tiếng thầy Onizuka gào lên “tôi còn chưa hỏi xong”.

Lượng vận động này đối với Natsuki - người có thể chất cực tốt - căn bản chẳng đáng là gì. Nhưng cậu cũng lười chen vào cuộc đối thoại của hai tên trẻ con phía trước - những người tối qua còn đánh nhau hăng say - xoay quanh việc ai thắng ai thua. Thế là cậu dứt khoát thả chậm bước chân, chạy phía sau họ.

Morofushi Hiromitsu liếc thấy cảnh này, tưởng rằng Natsuki - người ngày đầu tham gia học sớm - chạy không nổi, cũng chẳng hiểu sao lại vô thức giảm tốc, chạy đến bên cậu.

“Cậu ổn chứ, Akae?”

Anh nhớ đến việc đêm qua bạn thân nhắc chuyện Akae xuống can ngăn họ đánh nhau, ánh mắt không khỏi trở nên phức tạp.

“Tôi không sao, chỉ là không muốn xen vào cuộc tranh cãi của mấy đứa trẻ con thôi,” Akae Natsuki nghiêm túc nói, còn cố ý không hạ giọng: “Nếu nhất định phải tính, thì người cuối cùng ngăn họ đánh nhau là tôi mới đúng là người thắng nhỉ?”

Hai người phía trước hiển nhiên nghe thấy, bước chân đều loạng choạng một cái. Lớp trưởng và Hagiwara ở bên cạnh cố nhịn cười, ngay cả Hiromitsu cũng cong khóe môi.

Sau khi nói chuyện với Furuya Rei, Natsuki đã có thể hoàn toàn tách anh khỏi hình ảnh huấn luyện viên. Dù sao thì một người hiện tại vẫn là học viên cảnh sát đầy chính nghĩa, thậm chí có phần nghiêm túc, còn người kia thì khí tức thuộc về tổ chức Áo Đen gần như không thể che giấu.

Ngay từ hôm qua cậu đã nhìn ra rằng “Furuya lớn” hẳn đang làm nội gián ở một nơi cực kỳ nguy hiểm. Nhưng trong danh sách Phe Đỏ trên diễn đàn trước đó lại không có tên Furuya Rei… chẳng lẽ là đã hy sinh rồi sao?

Chắc là không đâu. Cậu nhớ trong tấm CG giới thiệu bản đồ lúc đầu có một người tóc vàng da ngăm mặc cảnh phục.

Natsuki cố kìm lại xúc động nhìn NPC bằng ánh mắt thương hại.

Nói thật, khoảnh khắc nhìn thấy Furuya Rei hôm qua, cậu còn tưởng mình lạc vào đại bản doanh Phe Đen.

May mà bây giờ cậu đã vô sư tự thông, học được kỹ năng “làm ngơ”. Natsuki nhanh như chớp chạy theo Hiromitsu vượt qua hai người đang tranh cãi, giả vờ như không cảm nhận được ánh nhìn muốn xuyên thủng mình của Matsuda, rồi vui vẻ trò chuyện với Hagiwara và Date đang đuổi theo.

Bốn người chạy phía trước, chớp mắt đã bỏ lại hai người phía sau với vẻ mặt đờ đẫn.

“Một lần tới là năm tên phiền phức.” Thầy Onizuka lẩm bẩm.

Huấn luyện viên bên cạnh cũng ghé lại cảm thán:

“Xui xẻo thật đấy, Onizuka.”

“Nói mới nhớ, trong lớp anh có cái cậu nhảy lớp kia…”

Ánh mắt thầy Onizuka lướt theo bóng lưng Natsuki đang chạy.

“Đó là một đứa trẻ ngoan, chỉ là chuyện của bố mẹ cậu ta… vấn đề quá lớn,” thầy đau đầu nhíu mày: “Bên kia vốn định âm thầm bảo vệ cậu ta, nhưng bản thân lại kiên quyết vào học viện cảnh sát để làm cảnh sát.”

“Nhưng nhìn tình trạng bây giờ, có lẽ cũng không quá khó đâu… muốn trở thành một cảnh sát ưu tú hay gì đó.”



【Lời tác giả.】

Cười chết mất, lớp filter “Furuya Rei dịu dàng” trong mắt Akae vỡ tan chỉ sau một đêm! Nhưng Akae thì sướиɠ rồi, còn Matsuda thì nguy to.

Bối cảnh thân phận hiện tại của Akae được chôn rất sâu đó.