Chương 47: Thời hạn bảy năm đã đến, người chơi quy vị

Bên trong nhà hàng Yukihira.

"Oa, đồ ăn ở quán này ngon thật đó!" Cô bé có vóc dáng nhỏ nhắn vừa múc một thìa cơm chiên đã thốt lên đầy kinh ngạc: "Conan, sao cậu tìm được chỗ này hay vậy?"

Cậu bé ngồi đối diện có mái tóc đen, đôi mắt xanh lam, đeo một cặp kính gọng đen, nghe vậy thì khóe miệng hơi giật giật, gượng gạo hùa theo: "Là... là nghe anh Shinichi nói đó."

Mới không phải. Edogawa Conan toát mồ hôi hột trong lòng. Cậu nhớ được quán này là do hồi nhỏ từng được anh hàng xóm dẫn đến đây ăn rất nhiều lần... Lần đầu tiên cậu ăn chắc không có phản ứng thái quá như vậy đâu nhỉ? Mặc dù đúng là nó rất ngon.

"Tiến sĩ còn bao lâu nữa mới xong, cơm của bác ấy nguội hết rồi này." Cậu bé có khuôn mặt tàn nhang lo lắng nhìn về phía nhà vệ sinh: "Bác ấy sẽ không bị đau bụng nữa chứ..."

"Ừm, tối qua Tiến sĩ đã lỡ ăn gói nui hết hạn." Hiroki bất lực giải thích.

"Cơm lươn của tớ sao còn chưa lên nữa, đói quá đi!"

"Genta, đừng như vậy mà, quán đang đông khách, cậu ráng nhịn thêm chút đi." Mitsuhiko nghiêm túc quay sang trấn an bạn mình.

Quả nhiên toàn là lũ nhóc con, ngoại trừ Hiroki. Conan thở dài đầy vẻ "ông cụ non".

Kể từ khi vô tình bắt gặp một cuộc giao dịch ngầm của tổ chức bí ẩn hơn một tháng trước, cậu - Sherlock Holmes của thời đại Reiwa - thế mà lại bị teo nhỏ từ mười bảy tuổi xuống còn bảy tuổi.

Chuyện hoang đường như thế này nói thế nào cũng không thể xảy ra được, thế giới này rốt cuộc bị làm sao vậy chứ!

Cựu thám tử trung học Kudo Shinichi ngồi trong phòng y tế của công viên giải trí, nhìn bàn tay nhỏ xíu của mình, chỉ cảm thấy tuyệt vọng tràn trề.

Ngay sau khi bị teo nhỏ, ý nghĩ đầu tiên của cậu là đi tìm người hàng xóm kiêm thần tượng, "Ánh sáng của Sở cảnh sát" - anh Natsuki để nhờ giúp đỡ. Bởi vì trong lòng Kudo Shinichi, bất kể tình huống nào đối phương cũng chắc chắn giải quyết được. Anh Natsuki trong lòng cậu đã là đại diện cho từ "vạn năng" rồi.

Chuyện vượt xa lẽ thường này cậu thì bó tay... nhưng tóm lại cứ tìm anh Natsuki trước là đúng.

Tuy nhiên, khi Kudo Shinichi vác đôi chân ngắn cũn cỡn chạy về đến cạnh nhà mình ở khu Beika, nhìn căn biệt thự tối om bên cạnh, cậu mới nhớ ra một chuyện chí mạng.

Toang rồi, trưa nay anh Natsuki vừa mới đi công tác nước ngoài, theo kinh nghiệm trước đây thì ít nhất một tháng nữa anh ấy mới về...

Trong khoảnh khắc đó, cậu bắt đầu suy nghĩ về khả năng mình cứ thế này mà lang thang ngoài đường suốt một tháng.

Suy nghĩ thất bại, bởi vì giây tiếp theo Kudo Shinichi đã bị ai đó nhấc bổng lên từ phía sau. Cậu kinh hãi giãy giụa kịch liệt, rồi nghe thấy một giọng nói quen thuộc khác.

"Đây là đứa trẻ nhà ai đi lạc sao, sao lại đứng trước cửa nhà anh Natsuki thế này?"

... Đúng rồi ha, nhà cậu có tới hai người hàng xóm lận, anh Natsuki không có nhà thì vẫn còn Hiroki và Tiến sĩ mà!

Kudo Shinichi phấn chấn trở lại. Cậu mất năm phút để khiến Tiến sĩ Agasa và Sawada Hiroki tin vào thân phận của mình, sau đó mới được vào nhà mình, thay bộ quần áo sạch sẽ vừa vặn, rồi ngồi trong thư phòng mắt to trừng mắt nhỏ với một già một trẻ.

"Em vẫn luôn tin vào khoa học mà." Thiên tài thiếu niên mới mười hai tuổi khô khan nói: "Anh Shinichi, anh bị phù thủy nguyền rủa sao?"

"Rốt cuộc chị Ran đã kể cho em nghe bao nhiêu chuyện cổ tích vậy?" Kudo Shinichi cạn lời giải thích lại tình huống của mình cho họ: "... Chuyện là như vậy đó, anh tỉnh lại thì đã bị teo nhỏ rồi. Vốn định tìm anh Natsuki giúp đỡ, nhưng kết quả anh ấy lại không ở Nhật Bản."

"Thuốc "cải lão hoàn đồng" do tổ chức bí ẩn nghiên cứu?" Hiroki nhớ đến người anh trai nào đó, đưa ra nhận xét trung thực: "Nghe có vẻ là thứ mà anh Natsuki nghe xong sẽ tức giận đến mức bảo bọn họ cút xéo."

Cả hai người không hẹn mà cùng nhớ tới lão giám đốc thư viện buôn ma túy bị đánh tơi tả năm kia, rùng mình một cái, ăn ý lảng sang chuyện khác.

"Vậy hay là cháu cứ ở tạm chỗ bác trước đi." Tiến sĩ Agasa thì vẫn vui vẻ: "Lâu lắm rồi không thấy Shinichi trong bộ dạng này, ở lại còn có thể làm bạn với Hiroki nữa."

Kudo Shinichi cũng nghĩ vậy, cậu định ở đây đợi đến khi anh Natsuki về nước rồi tính tiếp.

Đột nhiên có tiếng mở cửa từ bên ngoài, sau đó là giọng nữ đầy lo lắng vang lên: "Shinichi? Cậu về rồi sao?"

Tiêu rồi, là Ran!

Ba người trong phòng nhất thời đều có chút hoảng loạn. Họ không muốn kéo thêm nhiều người vô tội vào chuyện này. Hiroki tuy nhỏ tuổi nhưng lại có trí tuệ và năng lực không thể chối cãi, còn Ran thì ngoài việc giỏi võ ra, về mọi mặt cô ấy chỉ là một nữ sinh trung học bình thường và lương thiện, tuyệt đối không thể để cô ấy vì chuyện này mà bị tổ chức kia chú ý.

Kudo Shinichi quyết đoán chui tọt xuống gầm bàn trốn, vừa nghe cô bạn thanh mai nói chuyện với Tiến sĩ vừa mở ngăn kéo dưới bàn làm việc.

Dáng vẻ hiện tại của cậu giống y hệt hồi nhỏ, Ran chắc chắn sẽ nhận ra, phải thay đổi một chút.

Anh Natsuki từng dạy cậu cách ngụy trang nhanh chóng. Kudo Shinichi mím môi điều chỉnh biểu cảm, làm cho mình trông có vẻ ngái ngủ, lại nhanh tay vò rối mái tóc, cuối cùng mới lôi chiếc kính dự phòng mà bố cậu từng để trong ngăn kéo ra đeo vào.

Nhưng cậu hoàn toàn quên mất mình vốn không bị cận, cứ thế đeo cái kính cận nặng độ của bố vào sẽ xảy ra chuyện rất tồi tệ.

Ví dụ như, Kudo Shinichi trực tiếp ngã lăn quay từ sau bàn làm việc ra, lộ diện ngay trước mắt Ran và Tiến sĩ.

Tiến sĩ & Hiroki: ...

Ran ngạc nhiên bước tới đỡ cậu bé mặc bộ vest xanh lam dậy, ngắm nghía khuôn mặt này: "Ơ, đứa bé này trông giống hệt Shinichi hồi nhỏ..."

Thám tử nhí vội vàng ngáp một cái, làm ra vẻ buồn ngủ.

"A, xin lỗi, em buồn ngủ lắm hả?" Cô gái quả nhiên bị dời đi sự chú ý: "Nhắc mới nhớ, trước đây chị chưa từng gặp em, em tên là gì?"

Câu hỏi hay. Kudo Shinichi trầm tư suy nghĩ. Vì cậu còn chưa kịp bịa.

Cậu suýt thì toát mồ hôi hột vì cuống, ấp úng nửa ngày trời bỗng nảy ra một ý, vẫn nhớ phải duy trì thiết lập nhân vật chưa tỉnh ngủ, cậu dùng giọng nói dễ thương nhất đời mình kéo kéo vạt áo cô bạn thanh mai làm nũng: "Chào chị ạ ~ Tên em là Edogawa Conan!"

Cái tên Conan bắt nguồn từ tác giả tiểu thuyết cậu thích nhất Conan Doyle, còn Edogawa... Thám tử nhí Kudo thực ra ban đầu định tự xưng là *Akae Conan* (lấy họ của Natsuki), nhưng lo Ran sẽ đi hỏi thẳng anh Natsuki khi anh ấy chưa biết chuyện, nên cậu mới chuyển sang dùng họ Edogawa làm tên giả.

Đó là họ của thần tượng của thần tượng cậu, cái tên mà trước đây cậu thường xuyên nghe được từ miệng anh Natsuki.

Sau đó, nhờ Tiến sĩ Agasa thuyết phục, thám tử nhí cứ thế mơ mơ hồ hồ dọn vào nhà cô bạn thanh mai với cái tên Edogawa Conan. Đợi đến khi cậu phản ứng lại, thì đã là lúc giải quyết xong một vụ án và đang tắm chung với cô bạn thanh mai trong phòng tắm rồi.

Cựu Kudo Shinichi - hiện là Edogawa Conan kinh hoàng nhìn tay mình, quyết định chết cũng không thể để Ran biết thân phận thật của mình!

Và hiện tại, cậu đã sống với thân phận học sinh tiểu học này hơn một tháng, cuối cùng hôm qua cũng nghe được cuộc điện thoại giữa Ran và anh Natsuki.

Anh Natsuki hôm nay sẽ về!

Thám tử nhí phấn chấn, từ lúc biết tin đã liên tục bóng gió muốn Ran dẫn mình theo đi đón máy bay, kết quả không ngờ lại bị cô ấy hiểu lầm là muốn đi chơi, nên sáng sớm nay đã liên hệ với mấy đứa bạn cùng lớp hiện tại của cậu, bảo cậu đi chơi cho thỏa thích với bọn nó.

Edogawa · mười bảy tuổi · Conan: ?

Đáng ghét thật, cậu chỉ đành ứng phó xong với lũ nhóc này rồi mới đến nhà tìm anh Natsuki sau vậy!

Conan vừa nghĩ vừa thở dài, đang định đưa thìa cơm chiên vào miệng thì trong quán vang lên một tiếng hét thất thanh.

"Á á á á!"

Ánh mắt cậu sắc lại, vứt cái thìa xuống rồi lao nhanh về phía phát ra tiếng hét, một người đàn ông ôm cổ vẻ mặt đau đớn gục xuống bàn đập vào mắt cậu.

Nhờ thân hình nhỏ bé len lỏi vào trong cùng, Conan bắt mạch, sắc mặt trầm trọng quay đầu nói với Hiroki cũng vừa chạy tới: "Báo cảnh sát đi, ông ta chết rồi."

Trong lúc đợi cảnh sát đến, bọn họ nhờ chủ quán là anh Yukihira giúp đỡ giữ mọi người lại không cho ai rời đi.

"Bởi vì đây là một vụ án mạng." Thám tử nhí bình tĩnh nói: "Trong miệng có mùi hạnh nhân đắng, rõ ràng là bị đầu độc."

Yukihira Joichiro nhìn cậu một cái, nhưng vẫn làm theo lời cậu nói.

Conan lúc này mới giật mình nhận ra mình thể hiện hơi quá, nhưng cậu định tranh thủ điều tra một chút trước khi cảnh sát đến, nếu không lát nữa lỡ bị đuổi ra ngoài thì hỏng bét, dù sao bây giờ cậu cũng chỉ là một thằng nhóc con.

Khi cậu nhanh chóng suy luận vụ án đơn giản này được khoảng bảy tám phần, thì cảnh sát tới.

Sau đó thì không còn sau đó nữa, bởi vì Conan nhìn thấy người thanh niên tóc đen đi đầu trong đám cảnh sát chính là anh Natsuki mà cậu mong đợi bấy lâu.



Tại sân bay, Natsuki gặp được Mori Ran và Suzuki Sonoko đến đón, anh nheo mắt cười đầy vẻ xin lỗi: "Làm phiền hai em rồi, đợi anh về Sở bàn giao công việc xong, không biết trưa nay có vinh hạnh được mời hai quý cô xinh đẹp dùng bữa không?"

Anh còn nháy mắt một cái, khiến hai cô gái lập tức đỏ mặt. Họ vẫn luôn biết người anh này có ngoại hình rất xuất chúng, nhưng thực ra cũng hiếm khi phải đối diện trực tiếp với sức quyến rũ của anh như thế này.

"Được chứ được chứ, bọn em nhớ anh Natsuki lắm đó!" Sonoko không chờ được mà đồng ý ngay, Ran cũng cười gật đầu.

"Nhưng mà cảm giác anh Natsuki lần này đi công tác về có chút khác lạ." Ngồi lên chiếc xe cưng của Natsuki mà anh đã nhờ Noah liên hệ người lái ra ngoài sân bay từ trước, ba người đã lâu không gặp trò chuyện phím, Ran vẫn không nhịn được hỏi: "Cảm giác anh Natsuki lúc nãy cứ lạ lạ...?"

Chàng thanh niên cười một tiếng: "Phải không, anh cũng thấy thế, vừa nãy chỉ là nhớ tới một người gặp ở Mỹ nên bắt chước giọng điệu của cậu ấy một chút thôi."

"Em đã bảo mà, vừa nãy em cứ tưởng người nói chuyện với tụi em là anh Hagiwara cơ." Sonoko vỡ lẽ: "Chuyến công tác lần này nghe có vẻ thú vị ghê!"

"Khi nào rảnh anh có thể kể cho mấy đứa nghe." Natsuki lảng sang chuyện khác: "Phải rồi, anh thấy báo chí tháng này đăng rất nhiều tin tức về tiền bối Mori phá án?"

"Vâng, bố em dạo này lợi hại lắm." Ran ngượng ngùng nói: "Hình như từ khi Conan đến ở nhờ nhà em, bố nỗ lực hơn trước nhiều."

"... Conan?" Chàng thanh niên ở ghế lái lẩm bẩm lặp lại cái tên này, sau đó khóe môi cong lên: "Là một cái tên hay."

Ngay ngày đầu tiên đến Los Angeles, anh đã nhận được thông báo của trò chơi.

[Giai đoạn: Ngọn Hải Đăng Ánh Sáng - Hoàn thành

Cốt truyện chính đã mở!]

[Danh vọng giai đoạn: Nhà nhà đều biết.

Đánh giá giai đoạn: Thời đại thông tin, tên của bạn đã sớm được hàng ngàn hàng vạn người biết đến, bởi vì bạn chính là chỗ dựa vững chắc không thể chiến thắng của bóng tối trong lòng họ.]

[Phát hiện điều kiện ẩn đã hoàn thành...]

【Thành tựu - Hoa Anh Đào Sáu Cánh.】

【Trên một cái cây có lẽ phải mất rất lâu mới tìm được bông hoa anh đào sáu cánh, nhưng các bạn may mắn chưa từng chia lìa, nhiệt liệt nở rộ trên cành. Nguyện hoa anh đào mùa xuân không bao giờ tàn lụi.】

Người chơi vô cùng hài lòng với thành tựu ẩn này, anh đoán điều kiện chắc là không có ai chết trước khi cốt truyện chính bắt đầu.

Cũng vì thông báo mở cốt truyện chính, Natsuki - người đã xem qua cốt truyện chính của bản đồ này ngay từ khi bắt đầu trò chơi - dễ dàng đưa ra kết luận "thám tử nhí nào đó đã bị công nghệ đen làm cho teo nhỏ". Tuy nhiên anh không định về nước tham gia cốt truyện ngay, nói thế nào cũng phải giải quyết xong công việc đã.

Natsuki khá hứng thú với loại thuốc đó, ai bảo thám tử nhí bị tổ chức cho uống thuốc chứ, mà anh lại tình cờ quen biết một thành viên tổ chức duy nhất có khả năng chế tạo ra loại thuốc đó.

Kỹ năng [Tinh thông dược lý] và [Chế dược] của Shiho đã đạt cấp độ tối đa (lv.max) từ hai năm trước rồi.

Đợi khi anh vừa về đến Sở cảnh sát, giọng nói của Noah vang lên trong tai nghe: [Anh Aka, em nhận được tin từ phía Hiroki, có vẻ như họ gặp phải vụ án rồi.]

Người chơi vừa về nước đánh một dấu hỏi chấm trong đầu, tiếp đó vừa ngẩng đầu lên thì chạm mặt ngay nhóm thanh tra Megure đang đi tới.

"Chánh thanh tra Akae đã về rồi à." Thanh tra Megure rất thân thiết với anh, cũng không câu nệ: "Chúng tôi nhận được điện thoại báo án, đang chuẩn bị qua đó."

Natsuki mân mê đầu ngón tay, nở một nụ cười ôn hòa.

"Vậy thì, phiền các anh cho tôi đi cùng với nhé."