Chương 46: Lớp trưởng sắp đính hôn rồi

Lớp trưởng sắp đính hôn rồi.

Tin tức này do chính miệng Lớp trưởng Date nói cho họ biết vào giờ nghỉ trưa. Natsuki, người đã biết tuốt mọi chuyện, vẫn bình tĩnh chúc mừng một câu, nhưng hai người còn lại thì biểu cảm vô cùng đặc sắc, cứ như thể đang mơ lại cái hồi ở trường cảnh sát lần đầu tiên nghe tin Lớp trưởng có bạn gái vậy.

"Lớp trưởng và Natalie đính hôn rồi, ba người chúng ta thế mà vẫn độc thân..." Hagiwara lẩm bẩm: "Bé Jinpei thì thôi đi, tại sao tôi và bé Natsuki bao nhiêu năm nay vẫn không có bạn gái chứ?"

"... Cậu giải thích cho tôi xem, cái gì gọi là "bé Jinpei thì thôi đi" hả!" Matsuda cười khẩy một tiếng rồi quay sang dùng khuỷu tay kẹp cổ bạn thân: "Cái tên ngày nào cũng tăng ca dưới địa ngục như cậu đáng đời độc thân đến ba mươi tuổi nhé."

Natsuki thâm trầm nói: "Có phải cậu đang ám chỉ điều gì không đấy?"

Matsuda Jinpei lảng tránh ánh mắt và huýt sáo một cái.

"Chỉ là sắp đính hôn thôi, tuần sau chúng tôi mới định đi Hokkaido gặp cha mẹ cô ấy." Date Wataru cười lớn vỗ vai Matsuda: "Yên tâm, Natalie bảo trong trường cô ấy dạy có nhiều cô giáo xinh đẹp lắm, biết đâu tham gia xong tiệc đính hôn là các cậu đều thoát kiếp độc thân đấy!"

"Chỉ có Lớp trưởng cậu là không có tư cách nói mấy lời này!" Ba người đàn ông độc thân từ hồi trường cảnh sát đến tận bây giờ đồng thanh nói.

Natsuki không tìm thấy chức năng yêu đương trong game, bản thân cậu cũng không hứng thú lắm với chuyện này, nhưng việc Matsuda và Hagiwara cũng mãi không yêu ai khiến cậu có chút ngạc nhiên.

"Kenji rõ ràng trước khi vào trường cảnh sát từng hẹn hò, kết quả đến giờ vẫn chưa có mối tình nào khác. Thật ra người tỏ tình lần trước khá hợp với cậu đấy." Cậu đã giải quyết xong bữa trưa của mình, ngồi bên cạnh vừa hút sữa sô cô la vừa bóc mẽ bạn tốt: "Jinpei thì khỏi nói, mặt mũi cũng đẹp trai mà lại là vật cách ly tình yêu... Lần cuối cậu nắm tay con gái chẳng lẽ là lúc đưa chai rượu trong buổi tiệc làm quen hả?"

Natsuki vừa nói vừa quan sát biểu cảm của Matsuda, rồi gật đầu chắc nịch: "Tôi đoán đúng rồi."

"Còn suy luận về tôi nữa là tôi nói cho ông chủ Yukihira món cậu thích ăn nhất là cà ri ngọt đấy." Matsuda treo kính râm ở túi áo trước ngực, hăm dọa đầy nguy hiểm. "Hơn nữa nói cứ như thể cậu có người yêu rồi không bằng, tên nhãi ranh."

"Tôi đương nhiên có." Chàng thanh niên tóc đen mỉm cười: "Người yêu của tôi chính là đất nước này… được rồi, cũng có thể là Tokyo chăng?"

Ba người kia lộ ra biểu cảm rất kỳ quái.

"Tôi cứ tưởng câu này chỉ có Zero mới nói được chứ." Tâm trạng Matsuda phức tạp.

Hagiwara đảo mắt: "Để chúc mừng Lớp trưởng sắp đính hôn, tối nay đi giao lưu với phòng Giao thông đi."

"Nếu là giao lưu thì hai ngày nay tôi có vụ án cần theo dõi, nên không đi được rồi." Date Wataru chợt nhớ ra điều gì, bất lực nói.

"Tôi nhớ là tên lừa đảo kết hôn nhỉ." Biết ý bọn họ và câu nói này thực ra là lời Furuya Rei sẽ nói trong tương lai, Natsuki chọn cách lờ đi hai tên Matsuda và Hagiwara, tiếp lời Lớp trưởng: "Hóa ra là Lớp trưởng cậu nhận vụ đó à, vậy đợi hết giờ nghỉ trưa tôi bảo Noah gửi định vị của đối phương vào điện thoại cậu."

"Nhắc mới nhớ, sao cậu cứ toàn nhặt mấy đứa nhóc lợi hại vô lý về thế?" Matsuda Jinpei hồi tưởng: "Thằng nhóc thối hay ra vẻ nhà Kudo có khả năng suy luận siêu phàm bên cạnh thì thôi đi, thanh mai của nó một người là Nhị tiểu thư tập đoàn Suzuki, người còn lại... lần trước tôi còn thấy cô bé tên Ran đấm vỡ cả bức tường bên cạnh."

"Bé Hiroki lại là thiên tài ở đẳng cấp có thể được bảo vệ như bảo vật quốc gia." Hagiwara tán đồng gật đầu: "Mức độ thông minh của Noah"s Ark thực sự làm tôi sợ đấy."

"Đừng có nói như thể chúng là mấy con mèo hoang tôi nhặt về nhà chứ." Natsuki phàn nàn, phồng má lên đầy vẻ trẻ con: "Đương nhiên là vì người làm anh như tôi cũng rất lợi hại mà."

Biểu cảm ấu trĩ này nếu đặt trên mặt bất kỳ thanh niên hai mươi sáu tuổi nào cũng sẽ vô cùng lệch lạc - ngoại trừ Natsuki. Khuôn mặt cậu thực sự quá có tính đánh lừa, trong trường hợp này ngược lại chỉ khiến người ta cảm thấy không thể rời mắt.

Tuy nhiên đám bạn thân đương nhiên giả vờ như không thấy, họ sớm đã quen rồi.

Đợi giờ nghỉ trưa kết thúc, bốn người chào nhau rồi ai về phòng nấy. Natsuki với tư cách là Sĩ quan quản lý của Đội Điều tra số 1, văn phòng nằm ở tầng trên của nhóm Date Wataru. Khi đang đi lên cầu thang, cậu nghe thấy một giọng nói tràn đầy năng lượng vọng lên từ tầng dưới.

"Anh Date, buổi trưa vui vẻ!" Cậu cảnh sát mới đến tên là Takagi gì đó phấn chấn chạy đến bên cạnh Date Wataru. Natsuki nhớ mang máng người này tên là Takagi Wataru, hình như là fan cuồng của Lớp trưởng thì phải: "Chiều nay chúng ta vẫn đến chỗ đó rình bắt tên lừa đảo ạ?"

Natsuki cong mắt cười. Cậu thực sự khó mà không ấn tượng với người hậu bối đầy nhiệt huyết này, dạo gần đây ngày nào Lớp trưởng cũng kể về cậu ta với vẻ vừa tự hào vừa khổ não.

Cậu không kìm được dừng bước, trong lúc lơ đễnh, cuộc đối thoại bên dưới mơ hồ chuyển sang một hướng khác.

"Nhưng anh Date thực sự quá mạnh! Tên cướp lực lưỡng hôm qua mà anh cũng bắt giữ được trong nháy mắt. Nghe nói thành tích ở trường cảnh sát của anh cũng là hạng nhất ạ?" Cậu nghe thấy Takagi Wataru tò mò hỏi.

"Ngốc, đó chỉ là tin đồn thôi? Tôi đến lúc tốt nghiệp cũng chỉ đứng thứ hai thôi." Giọng nói mang theo ý cười của Lớp trưởng truyền vào tai cậu: "Hạng nhất cậu còn không quen sao, tôi nhớ đám lính mới các cậu đều rất sùng bái cậu ấy mà, tôi và tên Natsuki đó là bạn cùng khóa đấy, cậu ấy từ hồi ở trường cảnh sát đã liều mạng lắm rồi, làm hại chúng tôi thường xuyên lo sốt vó."

"C-Cái gì?!" Rõ ràng Takagi - người ít khi xuống căng tin và cũng không hay để ý chuyện phiếm - hôm nay mới biết ngày đầu tiên tiền bối hướng dẫn mình lại là bạn thân của huyền thoại Sở Cảnh sát, giọng điệu đầy kinh ngạc: "Em chỉ biết Chánh Thanh tra Akae là sinh viên ưu tú khóa đó, huấn luyện viên của bọn em ngày nào cũng khen ngợi ngài ấy..."

"Khen cậu ấy à? Tôi còn tưởng là bảo các cậu đừng có học theo cậu ấy chứ." Date Wataru cười khùng khục: "Tên nhóc đó suốt sáu năm nay ngày nào cũng chỉ ngủ ba tiếng rưỡi, thời gian còn lại toàn dùng để huấn luyện và phá án, đổi là người khác chắc đã đột tử từ lâu rồi."

Takagi Wataru há hốc mồm, bị chấn động đến mức không nói nên lời. Mặc dù cậu cũng rất ngưỡng mộ Chánh Thanh tra Akae - người đã phá vô số vụ án và được báo chí xưng tụng là đỉnh cao của giới cảnh sát, nhưng hôm nay cậu mới thực sự hiểu được tại sao ngài ấy lại trở thành nhân vật được bao nhiêu cảnh sát noi theo như vậy.

"Nói tôi như thế, Lớp trưởng cậu cũng nên nghỉ ngơi cho đàng hoàng đi chứ." Giọng nói trong trẻo không phù hợp với lứa tuổi vang lên từ cầu thang. Natsuki nghe mãi không nhịn được bèn xen vào, cậu dựa vào tay vịn, ánh mắt cười cười. Cậu đứng đó đẹp như một bức tranh, bộ vest màu xám đen tôn lên dáng người thẳng tắp, đôi mắt đỏ nhạt nhẹ nhàng nhìn xuống: "Cậu đã thức đêm hôm qua rồi, hôm nay còn định thức trắng đêm đi bắt nghi phạm sao? Chính cậu cũng nói rồi đấy, không phải ai cũng giống tôi đâu."

"Tôi còn muốn yên ổn tham dự tiệc đính hôn của cậu đấy."

Trên mặt Date Wataru không có bao nhiêu vẻ ngạc nhiên: "Đó là kế hoạch trước đó thôi, có cậu giúp, lát nữa là đi bắt nghi phạm được rồi, tối nay tôi chắc chắn sẽ ngủ một giấc ngon lành."

"Vậy cậu phải đeo kỹ cái dây xích nhỏ năm ngoái tôi tặng đấy." Natsuki suy tư: "Chính là cái dùng để treo sổ tay cảnh sát ấy, tôi nhớ cậu rất thích viết lách vào đó, làm mất cũng không tốt đâu."

Cậu cảnh sát Takagi bị ngó lơ hoàn toàn không hề bất mãn, ngược lại mắt sáng rực lên.

Tấm gương sáng mà cậu ta vừa nghe kể cứ thế xuất hiện ngay trước mặt. Phải biết rằng Chánh Thanh tra Akae bận rộn đến mức một tháng chỉ có vài ngày có thể bắt gặp ở căng tin vào giờ nghỉ trưa. Nếu để các đồng nghiệp khác biết hôm nay cậu ta không chỉ được gặp mặt, mà còn nghe ngài ấy nói nhiều như vậy...

Sức mạnh của người hâm mộ đáng sợ lắm, Takagi cảm thấy có khi cái mạng nhỏ của mình khó giữ... Chỗ này là Sở Cảnh sát Thủ đô, chắc không đến nỗi nào đâu nhỉ?

Takagi rùng mình một cái, vội vàng cúi đầu xin lỗi rồi chuồn khỏi cầu thang.

"Nhắc đến học viên ưu tú." Date Wataru bỗng mở miệng: "Còn tên kia nữa chứ, cái kẻ luôn tranh hạng nhất với cậu, chỉ có lúc cuối cùng mới chạy xuống hạng hai ấy. Chúng ta cũng không biết bao nhiêu năm chưa gặp rồi nhỉ, từ khi tốt nghiệp sao? Thật chẳng hiểu nổi."

"Cái tên trông cũng gầy gò mảnh khảnh y hệt cậu nhóc Takagi kia, giờ không biết đang làm gì ở đâu... Thật ra cũng đoán được chút ít, dù sao các cậu cũng cùng một loại người." Lớp trưởng thở dài, thuận tay đóng cửa cầu thang lại, giọng điệu cảm thán: "Trong bốn người chúng ta, chỉ có cậu là còn giữ liên lạc với cậu ta đúng không? Liệu cậu ta có quá tin tưởng vào sức mạnh của bản thân mà làm bậy ở bên đó, kết quả lỡ tay chết rồi không nhỉ?"

Cơ thể Natsuki khựng lại vài giây, cậu dùng giọng nói nhẹ nhàng nhưng kiên định trả lời câu hỏi này: "Không, cậu ta sẽ không sao đâu."

"Cậu ta là Zero mà." Chàng thanh niên tóc đen như nhớ đến điều gì, khóe miệng nhếch lên: "Hơn nữa, còn có người thay tôi trông chừng cậu ta rồi."

Date Wataru cũng nghĩ đến một người bạn thân khác đã biến mất sáu năm, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

"Còn sống là tốt." Khuôn mặt vốn có phần già dặn chín chắn của anh lúc này khôi phục lại chút vẻ hăng hái thời còn ở trường cảnh sát: "Mọi người đều phải sống thật tốt đấy, tôi còn đang đợi họ đến dự đám cưới của tôi mà."

"Yên tâm đi, có trói tôi cũng sẽ trói bọn họ đến." Natsuki cười híp mắt cam đoan: "Chuyện quan trọng như vậy đương nhiên một người cũng không thể thiếu. Hơn nữa hai người đó cũng vẫn còn độc thân, dàn phù rể phải chừa lại cho chúng ta năm chỗ đấy."

Date Wataru cười lớn sảng khoái vẫy vẫy tay, xoay người rời khỏi cầu thang.

Họ sẽ không thiếu một ai cả. Natsuki lặp lại trong lòng. Dù có phải làm lại, hay làm bất cứ cách nào đi nữa, từ ngày tốt nghiệp cậu đã nói rồi, họ một người cũng không được thiếu.

Thế là cậu cũng xoay người, không dừng bước đi về phía văn phòng của mình.



`[from: Aka`

`Lớp trưởng sắp đính hôn rồi, các cậu có thời gian không?]`

Scotch nhận được mail này khi đang ở trong viện nghiên cứu của Sherry tại Tokyo. Mặc dù anh và Sherry vì nhiều lý do (chủ yếu vẫn là do Aka gây ra) rất không hợp nhau, nhưng Gin và bọn họ hoàn toàn không quan tâm đến chuyện đó.

Cái quái gì thế này, chẳng lẽ vì tin đồn trong tổ chức là anh chỉ thích mắt đỏ, nên bọn họ rất yên tâm để anh đi theo bảo vệ Sherry mắt xanh sao?

Anh không cần làm nhiệm vụ à, làm ơn đi, đừng để hai người bọn họ tiếp tục hành hạ nhau nữa, Sherry cứ nhìn thấy mặt anh là sắp run rẩy đến nơi rồi đây này...

Scotch ngẩng đầu, thiếu nữ cảm nhận được ánh nhìn liền run lên theo phản xạ.

Tốt lắm, không nhìn thấy mặt anh cũng sợ luôn rồi. Ha ha.

Anh bất lực đỡ trán, thực sự không muốn nói gì thêm nữa. Chẳng lẽ bảo anh lao lên nói với cô bé rằng "Anh thực sự sẽ không ghi hận em vì ngăn cản anh móc mắt cậu ấy đâu, bởi vì anh vốn dĩ đâu phải tên sát nhân biếи ŧɦái thích mân mê nhãn cầu đỏ gì đó"?

Thế này còn trực tiếp hơn cả Sói tự hủy trong ma sói nữa, sao anh có thể làm vậy được, thân phận có khi sẽ bại lộ ngay.

Scotch nhìn chằm chằm vào màn hình với ánh mắt thâm trầm, nghiến răng ấn trả lời.

`[from: Hiro`

`Đi, đương nhiên đi, sao lại không đi chứ, tôi sẽ lôi cả Zero đi cùng :)]`

Natsuki nhìn điện thoại, thế mà lại cảm thấy mình nhìn ra sát khí từ dòng chữ này.

… Chắc chắn là ảo giác thôi.

*

Lời tác giả:

* Không phải ảo giác đâu: "Nam mama" bắt đầu nảy sinh sát tâm rồi, mau chạy đi Aka!

* Thực ra tôi thích nhất là viết cảnh Aka và nhóm học viện cảnh sát ở bên nhau trò chuyện. Trong mắt tội phạm cậu ấy là ác quỷ, trong mắt đồng nghiệp hậu bối cậu ấy là ngọn núi cao là kim chỉ nam, trong mắt những đứa trẻ như Hiroki hay Shinichi cậu ấy là người anh trai dịu dàng đáng tin cậy thi thoảng có chút thú vui ác ý. Chỉ có trước mặt những người bạn thân (giống người nhà hơn), Aka mới là một đứa trẻ ngoan ngoãn có thể tùy ý làm điều mình thích mà không cần che giấu tính cách (Hình như cũng không ngoan lắm ww). Mọi người hoặc cười hoặc mắng, đều sẽ không để bụng, chỉ dùng tấm lòng chân thành và nồng nhiệt nhất để sưởi ấm cho nhau. Trước mặt bạn bè, cậu ấy mới là Aka thực sự. (Cảm động)

* Aka: Cút khỏi Tokyo của ta!

* Khu bình luận chương trước các bạn bị sao vậy ha ha ha ha ha ha ha tôi hiểu rồi, Aka chính là Batman Tokyo chứ gì, cho mọi người xem một đoạn bình luận của một bảo bối khiến tôi cười chết.

Netizen: Thiển Triều - Thời gian đăng: 18:26:45 18-11-2021

*Cười chết mất, nghĩ theo hướng này thì nhặt trẻ con cũng khớp, nuôi dạy trẻ con cũng khớp. Hiroki với khả năng lập trình và hacker làm hậu cần, Kudo Shinichi làm Robin, Ran là một trong những người đảm nhận vai trò vũ lực, còn có một người cung cấp kỹ thuật bảo đảm. Cho nên nguyên nhân thực sự khiến Kudo Shinichi bị teo nhỏ là vì lớn rồi tiếp tục làm Robin không ổn lắm, nên phải cải lão hoàn đồng tiếp tục làm Robin (Không phải).*

Kudo Shinichi, em muốn làm Robin thật thì cũng không phải không được, dù sao cũng là thiếu niên xinh đẹp mảnh khảnh kiểu Nhật, mặc quần đùi bó sát cũng không quá lệch lạc đâu (Bạn thế mà lại thực sự suy nghĩ về cái này à!).

* Sau này biết đâu đấy.

Aka: Ta là phản diện!

Bạn cùng khóa: Ừm ừm ừm ồ ồ, ơ kìa, đằng kia hình như có vụ án gϊếŧ người kìa.

Aka: Cái gì, tên sát nhân ở đâu (Rút còng tay).

Phản xạ có điều kiện luôn rồi!