- 🏠 Home
- Hiện Đại
- Thị Giác Nam Chủ
- Trò Chơi Mô Phỏng Trận Doanh
- Chương 45: Vụ án đánh người ở thư viện
Trò Chơi Mô Phỏng Trận Doanh
Chương 45: Vụ án đánh người ở thư viện
"Vậy là hôm đó cậu cứ thế mà chạy mất à?"
"Vì nếu lúc đó tôi không đi, nhìn Sherry giống như sắp khóc đến nơi rồi." Natsuki cong mắt cười: "Tôi nghĩ Hiro chắc không để bụng đâu."
Furuya Rei, người ngồi quay lưng lại với cậu ở khoang ghế phía sau, khẽ giật giật khóe miệng, nhớ lại nụ cười đầy hắc khí của cậu bạn thân mới từ Mỹ trở về tháng trước.
"Tôi thì không nghĩ vậy đâu." Anh rũ mắt đầy thương cảm: "Cậu không quên đấy chứ, Hiro mỗi khi giận lên thực sự đáng sợ lắm."
Hôm nay họ tình cờ gặp nhau trên phố. Cả hai đều không có nhiệm vụ gì, hơn nữa với địa vị trong tổ chức đã được nâng cao qua từng cấp bậc, Furuya Rei hiện tại cũng không bị giám sát đặc biệt nữa, nên họ dứt khoát chọn bừa một quán cà phê để ngồi xuống tán gẫu vài câu.
May mà cả hai đều có thể giao tiếp trôi chảy qua lưng ghế tựa, nên cuối cùng họ vẫn cẩn trọng chọn ngồi ở hai khoang ghế tách biệt.
Đến tận bây giờ, mỗi khi nhớ lại đống dấu hỏi chấm mà Morofushi Hiromitsu gửi cho mình ngày hôm đó, Natsuki vẫn còn buồn cười.
Ban đầu bọn họ tuyệt đối không ngờ rằng, việc che giấu thân phận nằm vùng trong tương lai lại dựa vào việc bôi nhọ danh tiếng của chính mình, mà lại còn hoàn hảo đến mức khiến cả "Sherry" - người lớn lên trong tổ chức - cũng phải cảm thấy sợ hãi và ghét bỏ thật sự.
Cậu còn nói gì được nữa đây, chỉ có thể lén lút thêm mắm dặm muối cho những hình tượng kỳ quái này thôi, dù sao thì nó cũng giúp bảo vệ những người nằm vùng như bọn họ mà.
Tuyệt đối không phải cậu đang hóng hớt đâu... Phụt.
Natsuki ho khan hai tiếng, che giấu nụ cười rất tốt, rồi lại nâng cốc lên uống một ngụm cà phê.
"Anh Natsuki, sao anh lại ở đây?" Một giọng nói khác bất ngờ vang lên bên cạnh bàn. Cả hai người đều nhận ra đó là Kudo Shinichi nhưng không ai hoảng loạn. Furuya Rei sau khi trao đổi xong liền bình thản kéo thấp vành mũ che đi mái tóc vàng nổi bật, đứng dậy đi thẳng đến quầy thu ngân thanh toán.
Natsuki cũng ung dung đặt cốc xuống, chào hỏi nhóc thám tử và Hiroki đi bên cạnh, sau đó mở miệng với ẩn ý không rõ: "Chẳng lẽ trong mắt em anh là con robot chạy bằng dây cót làm việc 365 ngày một năm sao?"
Hai thiếu niên đều lộ ra biểu cảm khó nói thành lời.
Hiroki đã cùng hai người trở về từ Mỹ vài tháng trước. Vì nhiều lý do, sau khi Natsuki nói chuyện với cha của cậu bé là ông Kashimura cũng như bản thân Hiroki, quyền giám hộ của Hiroki đã được chuyển giao cho Tiến sĩ Agasa.
Đúng vậy, vì hai tuần sau khi họ từ Boston trở về, không ai liên lạc được với Kashimura Tadaaki đang tham gia khóa đào tạo khép kín ở nước ngoài, Tiến sĩ sau khi nghe kể lại sự tình đã xung phong nhận đứa trẻ về ở tạm nhà mình.
Kết quả không ngờ là Tiến sĩ và Hiroki lại hòa hợp đến lạ lùng. Hai người họ như hai ông cháu ruột thịt, ngày nào cũng chụm đầu vào nhau bàn luận về thí nghiệm và nghiên cứu. Tiến sĩ còn dẫn Hiroki ra ngoài - đi xem buổi biểu diễn của Kamen Yaiba. Nhờ đó Hiroki còn làm quen được với vài nhóc tì cuồng Kamen Yaiba chỉ bằng nửa tuổi mình.
Thực tế chứng minh, Hiroki không ghét việc nghiên cứu hay viết code, cậu bé chỉ ghét cuộc sống mất tự do và bị thao túng. Hiện tại cậu và Tiến sĩ Agasa thường xuyên nhốt mình trong phòng thí nghiệm cả ngày trời, đến mức nhóc thám tử Kudo đi học về phải sang giục hai người đi ăn cơm.
Cha ruột của Hiroki là một lập trình viên bận rộn tối ngày, không có thời gian chăm sóc cậu bé chu đáo như thế này. Hơn nữa Hiroki từng có chút bóng ma tâm lý ở trường học Nhật Bản nên cũng không muốn quay lại trường (chưa kể trình độ của cậu bé giờ đã là nghiên cứu sinh rồi), thế nên sau khi được Tiến sĩ Agasa chào đón, cậu thiếu niên chính thức chuyển vào sống tại số 22 khu 2, phố Beika.
Ở một khía cạnh nào đó, Tiến sĩ và Hiroki thực sự rất ăn ý. Trí tuệ nhân tạo "Noah"s Ark" - một năm trưởng thành bằng năm năm của con người - đã được Hiroki hoàn thiện việc lập trình nửa tháng trước, đúng lúc Tiến sĩ cũng hoàn thành món quà tặng cho Hiroki: một con robot Hiroki nhỏ nhắn dễ thương.
Thế nên hiện tại nhà Agasa có thể coi là có ba cư dân: Tiến sĩ, Hiroki và Noah"s Ark - kẻ thích chuyển một phần dữ liệu vào con robot nhỏ để chạy nhảy khắp nhà.
"Em và Hiroki định nhân ngày nghỉ đến Thư viện Beika một chuyến." Nhóc thám tử ngồi xuống đối diện Natsuki, nhìn quanh rồi nói nhỏ: "Đừng nói với Ran nhé anh Natsuki, cậu ấy vẫn còn giận chuyện tuần trước em mải phá án không đi xem thi đấu đấy."
Natsuki chống cằm, mỉm cười: "Tiếc quá, em chậm một bước rồi."
Điện thoại cậu đặt trên bàn reo lên đúng lúc với giọng nói của "Hiroki", nhưng khác với vẻ dịu dàng của cậu bé đang ngồi cạnh Natsuki, giọng nói này mang theo chút tinh nghịch: `[Đã gửi định vị và ghi âm vào máy chị Ran rồi ạ~]`
Kudo Shinichi, người hoàn toàn quên mất điện thoại của thần tượng nhà mình đã được cài phần lớn dữ liệu của Noah"s Ark: ...!!!
Trí tuệ nhân tạo này có giọng nói giống hệt người tạo ra nó là Sawada Hiroki. Mặc dù nói là phần thưởng nhiệm vụ trong chuyến đi Boston của Natsuki, nhưng mãi đến nửa tháng trước khi Hiroki hoàn thành việc lập trình thì nó mới được trao.
Lúc cậu bé nói muốn để Noah"s Ark giúp đỡ cậu, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc. Natsuki chỉ suy nghĩ nửa giây rồi vui vẻ nhận món quà này.
Mặc dù ban đầu cậu không ngờ rằng việc Hiroki dùng tốc độ nhanh nhất để hoàn thành mã nguồn Noah"s Ark sau khi rời Mỹ là để "anh Natsuki hay làm những nhiệm vụ nguy hiểm" có thêm một lớp bảo đảm an toàn.
—
"Sao anh Natsuki lại đi cùng tụi em thế này." Kudo Shinichi vừa với tay lấy sách vừa liếc mắt cá chết phàn nàn: "Đáng ghét, may mà hôm nay Ran đi mua sắm với Sonoko nên không qua tìm em được."
Hiroki đang ngồi xổm bên cạnh cậu, tìm những cuốn sách mình hứng thú ở kệ dưới cùng: "Anh Shinichi, em cũng nhận được tin nhắn của Noah rồi, chị Ran bảo mua sắm xong sẽ qua đây đấy ạ."
"Vốn dĩ anh định đi tìm anh Jinpei." Natsuki cười vô tội: "Nhưng so với chơi game hay tập boxing thì anh hứng thú với các vụ án hơn."
"... Đã bảo là vụ án thu hút thám tử chứ không phải thám tử thu hút vụ án mà!" Nhóc thám tử bị đám cảnh sát quen biết trêu chọc nhiều lần ôm mặt phản đối: "Hết cách rồi, mượn sách xong chúng ta tranh thủ lúc Ran chưa đến thì chuồn lẹ thôi."
"Cậu định tranh thủ lúc ai chưa đến thì chuồn?"
"Đương nhiên là R..." Kudo Shinichi vừa nói được nửa câu thì cảm thấy không ổn, quay phắt lại nhìn thấy cô bạn thanh mai đang tỏa ra hắc khí lạnh lùng nhìn mình, cậu suýt thì ngã chúi đầu: "Ra… Ran, chẳng phải cậu đang đi mua sắm sao?"
"Còn chẳng phải nhờ ơn ai đó, tớ chào tạm biệt Sonoko rồi qua đây ngay đấy." Thiếu nữ tóc đen khoanh tay trừng mắt nhìn cậu thám tử.
"Gửi tin giả cho Hiroki để đánh lạc hướng, chiêu dương đông kích tây này dùng được đấy." Ngài cảnh sát đang xem kịch hay rút một cuốn sách ra, nhếch môi khen ngợi: "Ran học hỏi những gì anh dạy rất nghiêm túc nha."
Cô gái nghe vậy ngượng ngùng cười đáp: "Những gì anh Natsuki dạy đều rất hữu ích mà..."
Cô chưa nói hết câu đã tự dừng lại, bởi vì sắc mặt Natsuki đột nhiên trở nên rất khó coi, khiến mấy thiếu niên thiếu nữ đều giật mình.
Người này trước mặt bọn họ lúc nào cũng tươi cười, luôn xuất hiện với hình tượng người anh trai bao dung thi thoảng hơi có chút ác ý trêu chọc, đây là lần đầu tiên họ nhìn thấy anh ấy như vậy.
"Noah, gọi Thanh tra Megure và mọi người đến đây một chuyến." Chàng thanh niên tóc đen lạnh lùng ấn vào tai nghe siêu nhỏ giấu trong tóc, một tay rút cuốn sách trên kệ trước mặt ra: "Tiện thể nhắn tin cho Kiểm sát viên Takada, bảo anh ấy chuẩn bị đi."
Nhóc thám tử bên cạnh kinh ngạc ngẩng đầu. Thường xuyên theo chân Natsuki phá án trong kỳ nghỉ, cậu đương nhiên biết Kiểm sát viên Takada làm gì - Ban Đối sách Tội phạm có Tổ chức số 5, chịu trách nhiệm quản lý súng đạn và... các vụ án liên quan đến ma túy.
Cuốn sách trong tay ngài cảnh sát hoàn toàn không có gáy sách, nhìn từ hai phía đều là trang giấy.
Nhóc thám tử lập tức gạt những cuốn sách trước mặt mình ra, rút một cuốn ở sâu bên trong. Quả nhiên, giống hệt cuốn trên tay Natsuki, đều không có gáy sách.
Ngài cảnh sát mặt không cảm xúc thành thục kẹp vào phần giữa trang sách, hơi dùng sức bẻ sang hai bên. Một tiếng "tách" vang lên, cái hộp trông giống cuốn sách này bật mở, bên trong lộ ra một túi trắng phồng to.
"Độ dày của giá sách không đúng, nhìn từ bên hông chắc chắn không chỉ xếp được hai hàng, nhưng vừa rồi anh lấy một cuốn thì đã chạm ngay vào trang sách của cuốn đối diện." Natsuki cầm cái "hộp", đôi mắt màu đỏ nhạt ánh lên vẻ sắc bén quét qua giá sách: "Và những thứ ngụy trang thành sách đặt ở giữa này... là thủ đoạn thường thấy của buôn ma túy và buôn lậu súng đạn."
Cả ba người đều hít vào một hơi khí lạnh. Ai mà ngờ được lại có kẻ lợi dụng sách vở để tàng trữ ma túy ngay tại Beika chứ. Hơn nữa đây lại là khu sách thiếu nhi, nếu không phải vì Hiroki muốn chọn quà cho mấy người bạn nhỏ mới quen thì những người đến đây cơ bản chỉ có trẻ con mà thôi.
Hèn chi cái ổ này mãi không bị phát hiện.
"Có người giấu nhiều ma túy ở đây như vậy, Giám đốc thư viện không thể nào không biết..." Shinichi xoa cằm lẩm bẩm: "Cho nên kẻ buôn ma túy này chỉ có thể là chính lão Giám đốc!"
"Anh Natsuki cẩn thận!" Giọng nói hoảng hốt của Ran vang lên bên tai. Kudo Shinichi vừa ngẩng đầu lên đã thấy có kẻ đứng sau lưng ngài cảnh sát, vung mạnh một ống sắt xuống. Trong khoảnh khắc đó cậu quên mất Natsuki là tinh anh trong giới cảnh sát làm sao có thể không cảm nhận được nguy hiểm, chỉ muốn lao tới đẩy đối phương ra.
Người chơi chọn mở bảng điều khiển và đổi danh hiệu.
`[Danh hiệu: Khắc tinh Tội phạm]`
`[Tội phạm nghe thấy tên bạn sẽ phải run rẩy, trong lòng họ bạn là ngọn núi cao không thể phản kháng cũng không thể làm trái, là khắc tinh lớn nhất. (Hiệu quả đeo: Tăng 60% uy hϊếp đối với thành viên Phe Đen, 90% khả năng tội phạm không thể thực hiện hành vi phạm tội trước mặt bạn.)]`
Đây là bản nâng cấp của `[Tân binh Cảnh giới]`, hiệu quả thực sự tốt đến mức không thể tin nổi, đặc biệt là khi đối phó với tội phạm.
Chàng thanh niên tóc đen sắc mặt lạnh băng dường như khẽ cười khẩy một tiếng, dùng động tác mà trong mắt người khác là chậm rãi ung dung né tránh hung khí từ phía sau, nắm lấy cổ tay kẻ đánh lén xoay một vòng rồi quật mạnh xuống đất.
… Kudo Shinichi bình tĩnh lại rồi. Cậu nhớ đến đống chứng chỉ võ thuật các loại chất đầy nhà vị anh trai này, hoàn toàn im thin thít, không dám hó hé, tiện tay che luôn mắt Hiroki lại.
Đứa bé ngơ ngác gạt bàn tay trước mắt ra, rồi lại ngoan ngoãn ngồi im.
Vì cậu bé nghe thấy tiếng nắm đấm nện vào da thịt chan chát bên tai.
Hiroki: ...
"Gan to bằng trời mới dám buôn ma túy ở Beika đấy, giỏi lắm ngài Giám đốc à." Natsuki nhấc chân đạp lên lưng Giám đốc Tsugawa, giọng nói lạnh lẽo thấu xương. Cậu chống tay trái lên đùi, từ từ cúi người xuống gần đối phương: "Tôi nói này, ai cho phép ông bán ma túy cho học sinh trong thành phố của tôi hả?"
Kudo Shinichi và Mori Ran đều không dám tin nhìn sang.
Vài ngày trước, Natsuki phát hiện dấu vết ma túy trong một vụ án. Mấy đứa trẻ mới học cấp ba tay chi chít vết kim tiêm, trong cặp sách mang theo cũng đầy heroin được bảo quản kỹ lưỡng. Hai ngày nay cậu gần như thức trắng đêm để truy tìm đường dây buôn bán này, hôm nay được nghỉ cũng là do Matsuda và Hagiwara không nhìn nổi nữa nên ép đổi ca.
Vốn dĩ mục tiêu của cậu đã thu hẹp trong phạm vi Beika, nên Furuya Rei mới gặp cậu trên phố, chuyện "đi tìm Matsuda" đương nhiên là nói dối.
Sự căm ghét của Natsuki đối với ma túy không thể sâu sắc hơn. Cậu từng đọc trong tài liệu ở Yokohama về thành phố dưới sự cai trị của Port Mafia mười năm trước: buôn ma túy, bắn gϊếŧ, buôn người... Ở Yokohama mười năm trước những chuyện đó quá đỗi bình thường, từng thứ một đẩy thành phố cảng xinh đẹp này xuống vực thẳm.
Trùng hợp thay, vụ án đầu tiên cậu tiếp nhận ở Công ty Thám tử là phá vỡ một ổ ma túy ẩn dưới lòng đất Yokohama - nơi giờ đây đã trở nên tốt đẹp hơn rất nhiều. Nhiệm vụ lớn đầu tiên khi tham gia Công an cũng là tiêu diệt tập đoàn buôn ma túy, thậm chí người đầu tiên cậu "gϊếŧ" cũng là một tên trùm ma túy tội ác tày trời.
Càng chứng kiến nhiều người bị những thứ này hủy hoại, Natsuki càng không thể dung thứ cho sự tồn tại của chúng, huống chi là bán ma túy cho trẻ vị thành niên ngay trong thành phố của cậu (*nhấn mạnh).
Không thể nào, xã hội pháp trị mà nhất định phải có người ép cậu ra tay sao?
Chuyện sau đó nhóc thám tử Kudo chỉ có thể nói là, may mà Thanh tra Megure đến sớm, nếu không cậu đã phải lao vào ngăn anh Natsuki đánh ông Giám đốc ra bã rồi.
Đối phương thậm chí bị dọa đến mức ngất xỉu, bọn họ trơ mắt nhìn nơi này rõ ràng không chảy một giọt máu nào nhưng lại chẳng khác gì hiện trường vụ án mạng hung tàn.
Tuyệt đối không được chọc giận anh Natsuki. Ba người đứng xem nuốt nước bọt, run lẩy bẩy.
"Được rồi, giờ có ai muốn ăn bánh chanh, bánh crepe kem tươi và hamburger thịt heo chiên xù không?" Sau khi giao tên Giám đốc bị dọa ngất cho Thanh tra Megure đang toát mồ hôi lạnh, Natsuki cười híp mắt quay sang hỏi bọn trẻ.
"Có ạ!" *3
Không ai có thể từ chối tay nghề của anh Natsuki, không một ai.
Kudo Shinichi ngồi trước bàn ăn nhà Akae, vừa ăn bánh chanh vừa suy tư thâm trầm.
*
Lời tác giả:
* Vụ đánh người trong tiêu đề chủ yếu là chỉ Aka đánh hung thủ (Thâm trầm).
* Về việc tại sao Hiromitsu và mọi người tháng trước mới về mà Hiroki và Aka đã về Nhật được mấy tháng rồi: Shiho lo lắng Scotch sẽ đuổi theo ngài cảnh sát về Nhật nên cố tình làm chậm tiến độ nghiên cứu, ở lại Boston thêm hai tháng (?).
Shiho, em thực sự đáng yêu quá đi mất (Ôm ôm!).
* Mấy bạn nhỏ fan cuồng Kamen Yaiba mà Hiroki quen và mua sách tặng: Chính là Đội thám tử nhí đang học mẫu giáo đó!
* Thực ra Shinichi cũng chưa hoàn toàn thoát khỏi bóng ma suýt mất đi người anh trai này trong vụ bắt cóc trên đảo, nên rất nghiêm túc phổ cập cho Hiroki biết thần tượng nhỏ của thằng bé (anh Natsuki) lợi hại thế nào nhưng lại hay tham gia nhiệm vụ nguy hiểm ra sao. Dọa đứa trẻ cũng thần tượng Aka sợ đến mức viết xong Noah"s Ark nhanh như gió (?).
* Aka cuối cùng cũng dùng đến Aikido rồi, cười chết mất. Cậu ấy ít dùng kỹ năng này vì hiệu quả răn đe về mặt thị giác không sướиɠ, nhưng trước mặt bọn trẻ (đặc biệt là Hiroki) thì vẫn kiềm chế một chút, không quật ông Giám đốc treo lên giá sách (?). Shinichi còn hiểu chuyện che mắt thằng bé lại nữa, híc híc.
* Trong chương ban nhạc, lời bài hát Aka và Matsuda được chia là "Muốn trở thành một người dịu dàng", cả hai người đều làm được rồi ww.
Tất nhiên là trừ những lúc đối mặt với tội phạm, bom đạn và mấy đứa bạn cùng khóa không biết quý trọng thân thể (?.
- 🏠 Home
- Hiện Đại
- Thị Giác Nam Chủ
- Trò Chơi Mô Phỏng Trận Doanh
- Chương 45: Vụ án đánh người ở thư viện