Về việc làm thế nào để đưa thiên tài nhí Hiroki từ Mỹ về Nhật Bản một cách nguyên vẹn... Natsuki hoàn toàn không thèm suy nghĩ đến chuyện đó. Làm ơn đi, người chơi có bao giờ quan tâm đến suy nghĩ của mấy NPC mà mình đã ngó lơ đâu chứ?
Cậu chỉ đơn giản lần theo mạng lưới, tìm đến vị quan chức cấp cao đứng sau thiết bị liên lạc lúc nói chuyện với Jodie hôm trước, rồi đàm phán với ông ta một chút - về việc Akai Shuichi trong thời gian thâm nhập điều tra ở Nhật Bản rốt cuộc đã nợ chàng cảnh sát lương thiện bao nhiêu ân huệ. Giúp bảo mật thân phận thì cũng không thể làm không công được mà.
Về khoản "ép khô" FBI, Natsuki chẳng có chút cảm giác tội lỗi nào, hay nói đúng hơn là cậu chưa từng có khái niệm đó.
Nói một cách nghiêm túc hơn, trong chuyện này FBI có khi còn chẳng bỏ ra nhiều sức lực bằng Hiệp hội Bảo vệ Trẻ em. Ngay khi kết quả điều tra vụ án gϊếŧ người bắt chước của Chủ tịch Schindler được công bố, lập tức có người lên tiếng yêu cầu đưa đứa trẻ đáng thương bị tên sát nhân nhận nuôi và bóc lột này trở về bên cạnh người thân ruột thịt.
Tất nhiên, Natsuki tuyệt đối sẽ không thừa nhận chuyện tin tức vốn bị phong tỏa của vụ án này là do cậu lén hack rồi tung ra đâu. Muốn trách thì trách biện pháp bảo mật thông tin của họ quá kém thôi, dù sao cậu cũng chỉ là một cảnh sát nhỏ bé vô tội và đáng thương mà.
Hiroki đúng là một thiên tài, nhưng cũng là một đứa trẻ bị kìm nén bản tính quá mức. Sáng sớm hôm qua cậu bé đã cùng nhóc thám tử Kudo bắt xe chạy đi chơi, hai người gần như dạo hết hơn nửa các danh lam thắng cảnh ở Boston. Đây là điều mà Hiroki sống ở đây hai năm trời chưa từng làm được.
Để cho bọn trẻ đi nốt nửa còn lại, Natsuki đã dời vé máy bay về trễ hơn một ngày.
Mặc dù rất hứng thú với những vụ án mà Hiroki - người đã trở thành fan hâm mộ của nhóc thám tử - kể lại vào tối qua về chuyến đi chơi của họ, nhưng Natsuki vẫn kìm nén sự thôi thúc muốn đi cùng bọn trẻ. Sự an toàn của chúng đã có các đặc vụ FBI âm thầm bảo vệ, cậu có đi theo hay không chỉ phụ thuộc vào ý muốn và thời gian.
Natsuki cũng rất vui lòng đi cùng họ để thu hoạch nhiệm vụ, đây vốn dĩ cũng là lý do cậu mang theo nhóc thám tử trong chuyến "du lịch" này. Tuy nhiên, hiện tại cậu có việc quan trọng hơn cần làm.
Chàng thanh niên tóc đen mắt đỏ mặc chiếc áo hoodie có mũ trùm đầu, bước chân nhẹ nhàng đi vào thư viện. Cậu rút một cuốn sách ở vị trí hôm qua, tìm một chỗ ngồi có thể quan sát tất cả mọi người đi vào ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Vài phút sau, một bóng người mảnh khảnh với mái tóc màu trà ngồi xuống đối diện cậu. Người đến là một thiếu nữ gốc Á trông khoảng mười sáu, mười bảy tuổi. Ngũ quan tinh tế hơn người thường và màu mắt nhạt chứng minh thân phận con lai của cô, nói chính xác hơn, đây là một cô bé con lai rất xinh đẹp.
Dù sao trong mắt Natsuki thì cũng như nhau cả thôi, đều là bạn đồng trang lứa với nhóc thám tử, tóm lại là trẻ con.
"Đến sớm thế." Natsuki chống một tay lên má lật trang sách, đầu cũng không ngẩng lên: "Sao thế, không chịu nổi sự ngu ngốc của đám người trong viện nghiên cứu nên lại trốn việc à?"
"Anh không cảm thấy nói toạc ra như vậy là rất bất lịch sự sao." Thiếu nữ tóc màu trà bình thản nhìn sách, đáp trả một câu: "Ở một khía cạnh nào đó, anh còn chẳng giống người Nhật bằng tôi."
"Nói chút sự thật thôi, đằng nào cô cũng đâu để ý mấy cái này." Ngài cảnh sát rũ mắt khẽ cười: "Cô nương đại thiên tài của chúng ta."
Thiếu nữ đối diện cạn lời, nghẹn họng một chút: "Nếu anh nhất định phải dùng cái giọng điệu đó nói chuyện với tôi, thì coi như hôm nay tôi chưa từng đến đây đi."
"Ví tiền mẫu mới nhất của Fusae nhé?"
"... Lấy hai cái."
"Mấy ngày nữa sẽ gửi đến viện nghiên cứu của cô." Natsuki lấy điện thoại ra đặt hàng rồi thanh toán, chun mũi một cách trẻ con: "Thật ra tôi thấy mẫu mới nhất của GUCCI hợp với màu mắt của cô hơn."
Thiếu nữ dường như len lén đảo mắt xem thường.
[`Tên: Miyano Shiho`
`Tuổi: 16`
`Trận doanh: Phe Đen`
`Thân phận: Sherry, nhân viên nghiên cứu khoa học của tổ chức nào đó / Ánh nắng đựng trong chai`
`Đánh giá: Thiếu nữ có tư duy nhạy bén và bộ óc hàng đầu, gặp chuyện bình tĩnh, mọi việc đều cầu sự ổn định. Tuy ở trong bóng tối nhưng lại sợ hãi và chán ghét những người và sự việc liên quan đến tổ chức, là một thiên tài bị ép gia nhập tổ chức từ nhỏ. Người cô yêu thương nhất là người chị gái nương tựa lẫn nhau. ps. Về phương diện ghét Rye thì chắc là có chung tiếng nói với Bourbon đấy.`]
Lần đầu tiên hai người gặp nhau là tại một cửa hàng đồ hiệu ở Ginza. Thật ra lúc đó Natsuki đang giúp Lớp trưởng chọn quà kỷ niệm tặng Natalie, cậu tùy ý liếc nhìn cô bé mới bước vào cửa hàng và nhận ra ngay.
Đây chẳng phải là em gái của bạn gái Akai Shuichi - người cậu mới gặp hôm qua sao?
Natsuki đương nhiên rất hứng thú với cô gái này - đừng hiểu lầm, ý cậu là về mặt trận doanh. Lúc mới gặp cậu vừa tan làm không bao lâu, danh hiệu `[Đứa con của Ánh sáng]` vẫn chưa tháo xuống. Theo lý thuyết, Sherry thuộc Phe Đen đáng lẽ phải cảm thấy sợ hãi cậu mới đúng, nhưng hoàn toàn ngược lại, sau khi tán gẫu vài câu lúc thanh toán, họ đã trao đổi phương thức liên lạc.
Lúc đó người chơi nhìn dãy số mới thêm vào danh bạ, nhất thời vẫn chưa phản ứng kịp tại sao cô gái Phe Đen này lại kích hoạt hiệu ứng tăng 70% độ thiện cảm. Nếu cô là nằm vùng thì thông tin phải hiển thị là Phe Đỏ chứ, lỗi game (bug) à?
Chắc không phải vì dòng đánh giá "sợ hãi tổ chức" kia đâu nhỉ? Kẻ thù của kẻ thù là bạn... cái chuyện cười nhạt nhẽo từ thế kỷ trước gì thế này.
Người chơi đối với chuyện này cũng khá dửng dưng, đây cũng không phải lần đầu tiên cậu lưu số điện thoại của thành viên tổ chức (mặc dù ba người trước đó đều là nằm vùng), cũng chẳng có gì phải lo lắng.
Bình thường họ không có sự giao thiệp nào, nên sau khi chia tay Hiroki và Shinichi ở ngã tư ngày hôm qua, Natsuki cũng không ngờ lần gặp mặt thứ ba lại là trên đường phố Boston - lần thứ hai là ở một cửa hàng đồ hiệu khác.
Sau khi suy nghĩ nửa giây, ngài cảnh sát cong mắt chào hỏi thiếu nữ vẫn chưa cởϊ áσ blouse trắng: "Chào buổi sáng, cô Miyano."
Miyano Shiho không kìm được rùng mình một cái: "Đừng gọi tôi như thế."
Natsuki nhận ra cô có chút kháng cự khi giao tiếp với mình. Sợ hãi? Không đúng, cô đang căng thẳng. Lo lắng? Cũng không phải, sự thay đổi cảm xúc này không phải hướng về cậu.
Có người đang giám sát cô, và cô không muốn cậu bị liên lụy. Đó mới là suy nghĩ đầu tiên của Miyano Shiho lúc bấy giờ.
Cô nàng nghiên cứu viên nổi tiếng đến mức mới về nước vài năm đã biết không thể dính dáng đến tổ chức, nhưng chàng thanh niên tóc đen lại chẳng hề bận tâm, thậm chí còn ra hiệu về phía thư viện bên cạnh.
"Vào ngồi một chút nhé, thấy sao?"
Cô nàng nghiên cứu viên bực bội trừng cậu một cái, nhưng vẫn đi vào trong thư viện. Vì thế cô không nhìn thấy Natsuki đi phía sau đang "liếc mắt đưa tình" với thành viên tổ chức được phái đến bảo vệ cô ở góc đường.
Đúng vậy, người nhận nhiệm vụ đến Boston bảo vệ kiêm giám sát cô lần này chính là Scotch Whisky - thành viên khá có tiếng trong tổ chức.
Cũng lâu rồi không gặp Hiro, không ngờ cậu ấy vẫn để râu. Natsuki âm thầm trao đổi ám hiệu với bạn thân, vừa đi vào thư viện vừa giữ nguyên nụ cười trên mặt, nhưng suy nghĩ trong đầu lại bay xa tít tắp. Hình như trông cũng nam tính thật... Nhưng cậu ấy thì được, chứ nếu mình mà để râu, chắc chắn sẽ bị tên Matsuda kia cười cho nửa năm mất.
Sau đó cậu và Miyano Shiho ngồi lì trong thư viện nửa ngày. Cũng chẳng phải có sách gì cần đọc, chủ yếu là nói chuyện phiếm câu được câu chăng. Cô gái trông có vẻ luôn rất căng thẳng, Natsuki phải mất một lúc mới khiến cô thả lỏng.
Tuy nhiên đối phương rất cẩn trọng, không để lộ bất cứ điều gì thừa thãi trong cuộc trò chuyện - nếu người cô đối mặt không phải là Natsuki.
Ngài cảnh sát chẳng tốn bao nhiêu thời gian đã suy luận ra hết thông tin về cô. Cậu đương nhiên biết cái viện nghiên cứu kia chắc cũng là tài sản của tổ chức, tiếc là không có cách nào giải thích nguồn tin với FBI. Để tránh phiền phức về sau, Natsuki chọn cách đóng gói những thông tin thu được ném vào sâu trong não, khi nào có cơ hội sẽ cho nó thấy ánh mặt trời.
… Ai bảo thông tin cậu thu được từ cô gái này không chỉ liên quan đến viện nghiên cứu, mà còn liên quan đến thân phận này của cậu chứ.
"Còn nữa, hôm qua thì thôi đi, hôm nay anh thế mà lại thực sự đến đây... Tôi chẳng phải đã nói anh tiếp xúc với tôi sẽ rất nguy hiểm sao?" Lời nói của Miyano Shiho kéo dòng suy nghĩ đang bay về ngày hôm qua của Natsuki trở lại. Cô cúi đầu nói, càng nói càng thực sự tức giận: "Đồ ngốc, đồ đại ngốc."
Sao cô có thể không biết chứ, cái tên trông như sinh viên chưa tốt nghiệp đại học ngồi đối diện này thực ra là một cảnh sát nổi tiếng, người có thể tỏa sáng dưới ánh mặt trời... Không, Miyano Shiho cười khổ trong lòng, cảm thấy mình có lẽ điên rồi, thế mà lại liều mạng muốn đến gần mặt trời.
Một người như vậy cứ mãi nói chuyện với sinh vật sinh trưởng trong bóng tối như cô, nếu bị tổ chức nhìn thấy... nếu như...
Natsuki biết cô bé đang nghĩ gì. Cậu chỉ giơ ngón trỏ lên lắc lắc, nháy mắt với cô: "Đừng lo, tôi lợi hại lắm đấy."
Hơn nữa người giám sát vốn là phe mình mà.
Miyano Shiho không biết sự tình, không nhịn được ngẩng đầu nhìn sang. Đôi mắt đỏ của người đối diện cong lên thành một độ cung đẹp mắt, vốn dĩ nên khiến cô cảm thấy sự ấm áp hiếm hoi, nhưng lần này lại khiến cô lạnh toát từ đầu đến chân như bị đóng băng.
Cô nhớ ra rồi, người cùng cô đến Mỹ lần này là Scotch Whisky, tên biếи ŧɦái trong lời đồn của tổ chức có sở thích sưu tầm những đôi mắt màu đỏ.
Hôm qua bọn họ gặp nhau công khai trên đường phố, chắc chắn cũng bị Scotch Whisky nhìn thấy, nhưng sau đó đối phương lại không hỏi cô điều gì. Hắn chắc chắn đã nhắm vào chàng cảnh sát ngốc nghếch không hề che giấu này!
Đều là lỗi của cô. Nếu cô không tham luyến hơi ấm của ánh sáng thì đã không xảy ra chuyện này.
Cô nàng nghiên cứu viên có chút tuyệt vọng nghĩ, nếu ngài cảnh sát rơi vào tay tên biếи ŧɦái đó thì phải làm sao? Cô chẳng làm được gì cả, cô thậm chí không dám phản kháng ý chí của tổ chức, không dám đưa chị gái rời khỏi đây vĩnh viễn, thì làm sao cứu người này thoát khỏi bàn tay đen tối của thành viên tổ chức.
Natsuki cứ ngồi đó nhìn sắc mặt cô bé lúc xanh lúc trắng, rõ ràng chỉ mới nhìn nhau một cái đã đột nhiên bắt đầu run rẩy. Cô bé chắc chắn đang sợ hãi, là cái gì? Natsuki khẽ nheo mắt, nhanh chóng phán đoán ra thứ Miyano Shiho sợ hãi dường như là người đang giám sát cô.
Bạn thân nhà cậu đáng sợ thế sao?
Scotch - người đang tận tụy đi theo vào thư viện, nấp sau giá sách cách đó không xa để quan sát tình hình - cảm nhận được điện thoại trong túi rung lên báo tin nhắn đến.
Đến từ chiếc điện thoại lưu số liên lạc của bạn bè thân thiết.
`[from: Aka`
`Cậu dọa trẻ con đấy à, sao cô bé sợ cậu dữ vậy?]`
Scotch: ?
Anh nghiêm túc nhớ lại quá trình tiếp xúc hai ngày nay với vị nghiên cứu viên nổi tiếng trong tổ chức này, hoàn toàn không phát hiện ra điểm gì bất thường. Nhưng anh vừa ló đầu ra khỏi giá sách thì lại nhận được mail.
`[from: Aka`
`... Hiro, cậu đừng có ra, hình như cô bé sợ cậu làm hại tôi.]`
Scotch lại lần nữa từ từ đánh ra một dấu chấm hỏi.
Bên phía Miyano Shiho, tay cô đã bắt đầu run rẩy nhưng vẫn kiên quyết đẩy chàng cảnh sát trẻ, cô nghĩ dù thế nào cũng phải để anh rời đi trước khi Scotch Whisky tìm tới, tuyệt đối không thể để Akae Natsuki bị bắt.
Cô nhớ lại những cách bảo quản nội tạng từng nhìn thấy trước đây, và dựa theo những lời đồn đại trong tổ chức, Scotch có lẽ sẽ không thỏa mãn với việc chỉ dùng formalin để bảo quản tiêu bản nhãn cầu yêu thích.
Cô nàng nghiên cứu viên thực sự không muốn một ngày nào đó nhìn thấy đôi mắt đỏ nhạt xinh đẹp này bị làm thành tiêu bản nhựa hóa trong tổ chức. Vừa nghĩ đến việc mặt trời mà cô theo bản năng muốn hấp thụ hơi ấm sẽ bị gϊếŧ hại tàn nhẫn, Miyano Shiho không đợi được nữa bèn cắn răng, vươn tay dứt khoát kéo ngài cảnh sát chạy về phía nhà vệ sinh của thư viện.
"Anh phải rời khỏi đây ngay lập tức!"
Natsuki nhìn thấu suy nghĩ của cô, nhịn cười đến mức vất vả. Cậu lại không thể giải thích với trẻ con rằng Scotch là bạn thân mình, nghĩ kỹ lại thì chuyện này cũng chẳng có hại gì cho cậu, cho nên khi bị kéo đi, cậu ngoan ngoãn thả lỏng người. Nếu không, chỉ dựa vào chút lực cánh tay của cô bé ngày ngày ru rú trong phòng nghiên cứu thì còn lâu mới kéo nổi chàng cảnh sát trẻ có thể dễ dàng quật ngã một gã đàn ông lực lưỡng.
Nếu để đám người quen thân với Natsuki nhìn thấy cảnh này, thực ra đây chính là lúc tiểu ác ma lại bắt đầu nảy sinh thú vui ác độc rồi.
Tội nghiệp Hiro. Cậu vui vẻ nghĩ. Không ngờ chỉ sau lần gặp gỡ Vermouth đó, danh tiếng của mấy tên nằm vùng bọn họ trong nội bộ tổ chức lại đồn đại đến mức này... Khụ, cậu đâu có cười trên nỗi đau của người khác, đây là chân tình thực cảm mừng thay cho bạn tốt mà.
Ai mà ngờ được những người như bọn họ lại là nằm vùng chứ. Natsuki cười không ra tiếng.
*
Lời tác giả:
* Filter của Shiho dày lắm, thực sự rất dày.
Shiho: Anh ấy là mặt trời.
Những người khác thuộc Phe Đen: ?
Shiho: Tên biếи ŧɦái Scotch đó chắc chắn nhắm vào anh ấy rồi, đều tại mình hại anh ấy.
Scotch · Biếи ŧɦái · Whisky: ??
Aka: (Hóng hớt và cực kỳ phối hợp .jpg)
* Tính cách của Shiho tôi không nắm chắc lắm. Cô bé bị kìm nén trong tổ chức đã lâu, khao khát tiếp xúc với thế giới ánh sáng, mà buff độ thân thiện của danh hiệu `[Đứa con của Ánh sáng]` thực ra là phóng đại những đặc điểm tích cực, tươi sáng trên người Aka trong mắt một số người cụ thể. Vì vậy Shiho mới muốn thân thiết với cậu ấy, giống như cô bé ỷ lại vào chị gái mình vậy. Đối với Shiho, Aka tuy mới gặp ba lần nhưng lại là mặt trời mà cô bé rất hướng tới, đại khái tình cảm cũng gần giống như Vermouth đối với Aka vậy.
Sau này lại có thêm một người tranh giành anh trai với Shinichi rồi, cười chết mất.
* Aka, từ khi thay phiên sử dụng danh hiệu `[Đứa con của Ánh sáng]` và tính cách Hiro, số lượng em trai em gái sau lưng đột nhiên tăng vọt! (Cũng không hẳn).
* Tiêu bản nhựa hóa (Plastination): Dùng kỹ thuật nhựa hóa để biến tiêu bản sinh học từ "thịt" thành "nhựa", không chỉ có thể trưng bày trong không khí ở nhiệt độ thường mà còn có thể thường xuyên cầm nắm nghịch ngợm. Ừm ừm... Nếu bảo quản bằng Formalin thì chỉ có thể nhìn qua lớp kính thôi (Cái giọng điệu đó đó).
* Anh biếи ŧɦái quá nha, Scotch.
* Scotch: Cậu nói xem là do ai viết hả
* Đoạn Shiho chê Aka không giống người Nhật là lấy từ câu Conan nhận xét Haibara "Không giống người Nhật".
* Hôm qua đọc bình luận, tôi nghĩ đến cái này.
Rei: Tại sao cậu lại sang phía tổ chức?
Aka: Vì ước nguyện (phá đảo game).
Rei: ...Đó là lựa chọn của cậu sao.
Aka (thâm trầm): Nếu phải chết, tôi chỉ muốn chết trong tay cậu (Danh hiệu người bất tử), mau ra tay đi.
(Mấy cái trên chắc sẽ không xuất hiện đâu ha ha ha ha ha ha ha)
* Về việc tại sao Aka trâu bò thế mà vẫn chưa phát hiện thế giới game là hiện thực: Thì các bạn nghĩ cậu ấy rời khỏi Yokohama đến thế giới khác bằng cách nào? Người đứng sau màn có khả năng đưa cậu ấy xuyên thế giới thì chắc chắn có khả năng khiến cậu ấy không nhận ra điểm bất thường mà, Chuu mi w0