Chương 43: Sự thật luôn chỉ có một

"Uống chút sữa không?" Natsuki mở cửa chiếc tủ lạnh mini, nghiêng mặt hỏi hai thiếu niên.

Hiroki gật đầu đầy vẻ khép nép. Nhóc thám tử vốn định gọi trà Oolong liếc nhìn cậu bé một cái, bất đắc dĩ vò đầu, chủ động đón lấy hộp sữa từ tay Natsuki rồi đẩy một chai đến trước mặt đứa trẻ.

"Không cần căng thẳng thế đâu, ở đây an toàn lắm." Thiếu niên chỉ vào mình rồi lại ra hiệu về phía vị cảnh sát đang ngồi trên ghế sofa đối diện, cười đầy tự tin: "Anh là thám tử mà, hơn nữa còn có anh Natsuki, em không cần lo lắng chuyện bị bắt về đâu."

Cậu bé có đôi mắt màu tím ngẩng đầu nhìn hai người, chậm rãi nở nụ cười: "Cảm ơn hai anh."

"Em là Sawada Hiroki, người vừa nãy ở công viên là... cha nuôi của em." Ngón tay đang cầm chai thủy tinh của Hiroki không kìm được siết chặt, cậu bé cúi đầu nói nhỏ.

Nhóc thám tử nhíu mày. Dựa vào cảnh tượng cậu vừa nhìn thấy ban nãy, người đàn ông kia hoàn toàn không có thái độ bình thường của một người cha nuôi đối với con mình, trái lại ông ta giống như đang đối mặt với một món công cụ vừa tay hơn.

Cậu từng học một chút về phân tích vi biểu cảm từ anh Natsuki nên cũng nhìn ra được, ánh mắt của vị "Chủ tịch Schindler" kia rất không bình thường.

Hiroki giải thích sơ qua về mối quan hệ của họ, sau đó mới hít sâu một hơi nói ra những lời mình vẫn luôn kìm nén trong lòng.

"Một tháng trước, ông Schindler đưa em đi tham quan phòng sưu tập của ông ấy, em... đã nhìn thấy một thanh đoản kiếm." Cậu bé lại không nhịn được khẽ run lên, dường như sắp nói ra điều gì đó rất khủng khϊếp: "Ông ấy nói, đó là hung khí mà Jack the Ripper để lại từ hơn một trăm năm trước. Vì rất hứng thú với chuyện này, sau đó em đã thu thập tất cả tài liệu về Jack the Ripper xung quanh mình và nhập vào máy tính."

"Em dùng hệ thống theo dõi DNA do mình phát triển nửa năm trước... tìm ra chủ nhân của DNA còn sót lại trên đó." Hiroki mím môi: "Nó thuộc về Honey, cũng chính là người mẹ ruột mà Jack the Ripper trong lời đồn đã tự tay sát hại."

Giọng cậu bé hơi khô khốc: "Nhưng em phát hiện ra, một mẫu máu khác bị lấy nhầm thuộc về ông Schindler... chúng khớp với nhau."

Nói cách khác, Thomas Schindler có quan hệ huyết thống với tên gϊếŧ người hàng loạt kia.

Kudo Shinichi suýt nữa thì phun sữa ra ngoài. Này này, tuy cậu có nghi ngờ vị chủ tịch kia, nhưng không ngờ đối phương trực tiếp là con cháu của Jack the Ripper luôn đấy.

"Tin tức này nếu bị lộ ra ngoài, tập đoàn Schindler coi như xong đời." Natsuki bình tĩnh nói thay cho thiếu niên: "Cho nên ông ta càng quản thúc và giám sát em nghiêm ngặt hơn, không để em tiết lộ tin tức ra ngoài, đồng thời cũng muốn ép em nhanh chóng hoàn thành nghiên cứu hiện tại. Trí tuệ nhân tạo "Noah"s Ark", đúng không?"

"Em rất muốn được chơi cùng bạn bè." Trong hốc mắt Hiroki đẫm lệ: "Nhưng cuộc sống mỗi ngày của em chỉ có công việc và nghiên cứu. Dù ở Nhật Bản hay ở Mỹ, chưa bao giờ có ai chịu... lắng nghe suy nghĩ của em."

Nhóc thám tử Kudo - người được giáo dục trong một gia đình vô cùng tự do - há miệng, nhất thời không biết mình nên nói gì. Natsuki lẳng lặng đẩy một hộp khăn giấy sang cho cậu, nhóc thám tử vội vàng rút vài tờ đưa cho thiếu niên đang rơi nước mắt trong thinh lặng.

"Việc em xuất hiện ở hiện trường vụ án thứ hai, cũng là vì đã nhìn thấy cái gì đó phải không." Kudo Shinichi ngồi thẳng người, nói chắc nịch.

"Vâng." Hiroki lau mắt, ngượng ngùng gật đầu: "Noah"s Ark vẫn đang trong quá trình điều chỉnh, nhưng hôm đó trước khi đi ngủ em quên không cho nó chuyển sang chế độ ngủ đông. Ngày hôm sau dậy em mới phát hiện nó đã chặn được một đoạn camera giám sát, vừa hay quay được cảnh ông Schindler khoác áo choàng đen đi từ bên ngoài về vào khoảng 3 giờ 40 phút sáng."

"Tin tức hôm đó đưa tin đúng 3 giờ 15 phút sáng phát hiện nạn nhân đầu tiên bị mổ bụng trước cửa nhà thờ, em tưởng chỉ là trùng hợp, kết quả một tuần sau xuất hiện nạn nhân thứ hai." Thiếu niên nuốt nước bọt: "Còn cả... chiếc áo choàng hung thủ để lại nữa."

Cả Natsuki và Shinichi đều nhìn về phía tấm vải vắt trên tay vịn ghế khi Hiroki bước vào. Thiếu niên phủ nhận: "Khác với cái của em, nhưng em không thể nhìn nhầm được. Kiểu dáng và hoa văn của chiếc áo choàng đó là do ông Schindler tìm thợ may riêng đặt làm vào năm ngoái, chỉ có một cái duy nhất, vì bản vẽ thiết kế vừa khéo lại được gửi đi thông qua em."

"Chắc em cũng đã nhìn thấy đoạn băng ghi hình được khôi phục ở công viên rồi." Natsuki dùng giọng điệu ôn hòa nhất có thể: "Nhìn một cái là nhận ra đó là Schindler nhỉ."

Hiroki im lặng gật đầu.

Mọi kênh thông tin của cậu bé đáng lẽ đều bị chặn sau khi bị giám sát gắt gao, nhưng Schindler có nằm mơ cũng không ngờ rằng sau khi mình phá hủy camera quanh nhà thờ, vẫn còn đoạn camera giám sát trong tòa nhà của chính mình bị chặn lại. Với sự cẩn trọng của ông ta, băng ghi hình gốc trong tòa nhà chắc chắn cũng đã được xử lý, kết quả là Noah"s Ark mà ông ta ép Hiroki làm trước thời hạn lại trở thành kẻ lọt lưới.

Schindler cũng sẽ không ngờ rằng mình bị bại lộ là vì bên cạnh có một thiếu niên vừa nhận ra chiếc áo choàng đó, lại vừa có thể tự mình khôi phục camera giám sát.

Ở một khía cạnh nào đó, ông ta cũng đen đủi thật.

"Trong tài liệu FBI cung cấp, khi điều tra thông tin về ba nạn nhân, câu trả lời nhận được từ các chủ quán là cả ba người họ đều có tiền sử nghiện rượu trong thời gian dài, lại đều sống độc thân và nhà ở nơi hẻo lánh." Nhóc thám tử ngồi khoanh chân trên ghế sofa, hai tay chắp lại đặt trước môi, vẻ mặt nghiêm túc: "Đồng thời, tình hình kinh tế của họ đều rất eo hẹp, nhưng không hẹn mà gặp đều nhận được một khoản tiền lớn trước khi vụ án xảy ra hai ngày... Hiện tại xem ra có lẽ là do hung thủ gửi, còn đặc biệt đựng trong túi giấy."

Hiroki có chút ngẩn ngơ nghe thiếu niên lớn hơn mình năm tuổi tự tin suy luận, mắt bất giác mở to tròn xoe, trông thế này mới có chút sức sống của trẻ con.

Natsuki dùng cốc sứ che đi khóe môi đang nhếch lên, nếu để nhóc thám tử nhìn thấy thì không biết chừng sẽ xấu hổ đến mức nào, cậu vẫn nên nhịn một chút.

Có điều nhóc thám tử lúc suy luận trông cứ như đang tỏa sáng vậy, quả nhiên rất đáng yêu. Haizz, tại sao cái game rách này không cung cấp dịch vụ chụp màn hình và CG chứ.

"Mặc dù Chủ tịch Schindler và các nạn nhân không có quan hệ gì, trước đó cũng chưa từng quen biết, theo lý mà nói ông ta hoàn toàn không có động cơ gϊếŧ người…" Trong đôi mắt xanh thẳm của Kudo Shinichi phản chiếu hình ảnh Hiroki với vệt nước mắt chưa khô: "Sau khi loại bỏ tất cả những yếu tố không thể, thứ còn lại, dù em có không muốn tin đến đâu, thì đó chính là sự thật!"

"Sự thật luôn chỉ có một, Chủ tịch Schindler trước khi gây án đã điều tra trước thông tin về những nạn nhân nghèo khó và nghiện rượu, dùng một khoản tiền cực kỳ lớn để hẹn họ ra ngoài vào lúc rạng sáng, sau đó bắt chước tổ tiên của mình mổ bụng cắt cổ nạn nhân." Thiếu niên thám tử nói đến đây thì nhíu mày không đành lòng: "Tuy nhiên nạn nhân đầu tiên không chết... nhưng đến nay vẫn chưa tỉnh lại, cho nên để đảm bảo, hai nạn nhân sau đó đều bị ông ta trực tiếp cắt cổ."

"Động cơ gϊếŧ người của ông ta, anh nghĩ là "nỗi sợ hãi"." Ngài cảnh sát nãy giờ vẫn im lặng lắng nghe màn suy luận, lúc này rũ mắt cất lời không chút dao động: "Sợ hãi dòng máu tội lỗi chảy trong cơ thể mình, sợ hãi tên sát nhân biếи ŧɦái là tổ tiên mình, sợ hãi... bản thân cũng sẽ trở thành kẻ như Jack the Ripper."

"Sau khi bé Hiroki phát hiện ra bí mật của ông ta, nỗi sợ hãi tích tụ trong lòng suốt mấy chục năm bùng nổ. Ông ta quyết định hoặc là để nỗi sợ hãi này được phong ấn lần nữa, hoặc là chiến thắng nó bằng cách "trở thành nó"." Giọng nói không nhanh không chậm mang theo ý lạnh khiến cả nhóc thám tử và Hiroki đều nổi da gà: "Cuối cùng ông ta khuất phục trước nội tâm hèn yếu, tận hưởng kɧoáı ©ảʍ khi kiểm soát những người không thể phản kháng, và rồi cầm dao lên."

Natsuki rất chướng mắt cái kiểu quỳ gối trước nỗi sợ hãi này. Dù cậu không nhớ rõ chuyện quá khứ, nhưng cậu không bao giờ quên từng câu từng chữ mà người hướng dẫn đã nói với mình.

"Chỉ có kẻ hèn nhát vừa ngu xuẩn vừa độc ác mới liên tục tìm lý do để che đậy tội ác của mình sau khi phạm lỗi." Ngài cảnh sát lạnh lùng nói, giây tiếp theo lại cong mắt giơ điện thoại lên: "Suy luận vừa rồi của Shinichi không sai, anh đã ghi âm lại và gửi cho FBI, chắc giờ bọn họ đang trên đường đi bắt Chủ tịch Schindler rồi."

Hiroki bị màn lật mặt này làm cho sửng sốt, còn thám tử Kudo đã quá quen với cảnh này lại chuyển sự chú ý sang câu trước đó.

"Anh Natsuki, không phải anh lại đang sưu tầm "tuyển tập danh ngôn Shinichi" để mang đi tặng cho Ran đấy chứ?!" Mặt cậu bé đỏ bừng đến tận mang tai, đôi mắt xanh sáng lấp lánh: "Đáng ghét, bị anh lừa rồi!"

"Đây là quà đặc sản mà." Vị phụ huynh tiểu ác ma nhún vai, cười rất vui vẻ. "Được rồi, tiếp theo nhờ Shinichi đưa bé Hiroki đi chơi nhé? Anh nhớ ở trung tâm thành phố có một công viên giải trí mới mở, lát nữa anh gửi vé điện tử vào điện thoại em, chơi vui vẻ nhé."

"Làm gì có loại quà đặc sản như thế chứ!"

Natsuki giả vờ không nghe thấy, ngồi xổm xuống ấn vào bờ vai gầy nhỏ của Hiroki, giọng điệu nhẹ nhàng: "Trẻ con thì phải vui vẻ lên, những chuyện khác luôn có người lớn giúp em giải quyết."

Cho đến khi nhìn thấy hai cái đầu đen cùng nhau rời khỏi phòng, cậu mới thở hắt ra một hơi.

`[Danh hiệu · Đứa con của Ánh sáng]`

`[Bạn là kim chỉ nam của mọi người, là đứa con của ánh sáng không bao giờ lụi tàn, mọi bóng tối trước mặt bạn sẽ không còn chỗ che thân. (Hiệu quả đeo: Tăng 70% độ thiện cảm với thành viên Phe Đỏ, tăng 30% cảm giác sợ hãi với thành viên Phe Đen).]`

Không có đứa trẻ nào mà danh hiệu này không dỗ được. Người chơi vừa đeo danh hiệu ngay khi rời khách sạn chiều nay thâm trầm nghĩ: Nếu có, thì đổi sang tính cách Hiro là được.

Đây là danh hiệu cậu nhận được khi danh vọng Phe Đỏ đạt mức "Tiếng Tăm Lừng lẫy". Bình thường Natsuki chỉ dùng đến nó khi nói chuyện với nạn nhân hoặc khi khống chế (dọa nạt) tội phạm. Đối với cậu nó hơi vô dụng, nhưng có còn hơn không.

Sở dĩ Natsuki không chọn đi chơi cùng bọn trẻ là vì nhiệm vụ chưa kết thúc, cậu không định làm một kẻ phủi tay đứng nhìn.

Nhiệm vụ của mình quả nhiên vẫn nên tự mình làm thì sướиɠ hơn. Natsuki dứt khoát gọi vào số điện thoại của vị sĩ quan liên lạc FBI đã lưu trong máy.

"Alo, không phiền đến đón tôi một chút chứ?"



Giải quyết vụ án "Bắt chước Jack the Ripper" này thực sự đơn giản. Hai vụ đầu chưa cần nói đến việc có camera do Natsuki khôi phục làm chứng, chỉ riêng vụ hôm qua, Natsuki cũng đã chỉ ra từng sơ hở và dấu vết vô tình để lại ngay trước mặt Thomas Schindler, khiến ông ta cứng họng không nói nên lời.

"Hiroki đâu, Hiroki đâu rồi?" Trước khi bị còng tay giải đi, vị hung thủ tóc hoa râm này không biết xuất phát từ tâm lý gì mà vẫn cố chấp hỏi dồn.

"Bé Hiroki đã tốt nghiệp cao học rồi, tôi sẽ đưa em ấy về Nhật Bản, sống cùng cha của em ấy và cả những người sẵn lòng đón nhận em ấy, những người sẽ cho em ấy một tuổi thơ hạnh phúc." Natsuki lạnh lùng nói: "Ông đang mong chờ Noah"s Ark sao? Bé Hiroki sẽ không muốn để nó xuất hiện bây giờ đâu."

"Còn chưa hiểu sao, trí tuệ nhân tạo như vậy đối với loại người như ông mà nói vẫn còn xuất hiện quá sớm."

Sắc mặt Schindler lập tức trở nên trắng bệch, không hề phản kháng bị đưa lên xe cảnh sát.

Natsuki từ chối rời đi cùng đám FBI, một mình bước ra khỏi tòa nhà tập đoàn Schindler, đứng bên đường suy nghĩ một lát.

Hiện tại là ba giờ chiều ở Boston, cậu cong mắt gọi một cuộc điện thoại cho người nào đó.

Chuông reo rất lâu mới có người bắt máy, đầu dây bên kia truyền đến một giọng nói âm trầm: "Nếu không có việc chính đáng để tìm tôi, tôi sẽ bảo Hagi là cậu lại tự hành hạ bản thân đấy."

"Ngủ sớm dậy sớm tốt cho sức khỏe mà, bạn Jinpei, cậu thế mà vẫn chưa dậy sao?" Natsuki biết rõ còn cố hỏi, đầu dây bên kia quả nhiên im lặng hai giây, sau đó nghiến răng nghiến lợi mở miệng với khí thế muốn đánh người.

"Tên nhãi ranh, cậu cứ nhất định phải gọi điện cho tôi vào lúc năm giờ sáng ngày nghỉ, sau đó cười nhạo tôi vẫn còn đang ngủ hả?" Matsuda Jinpei nhắm mắt buông lời hung ác vào ống nghe: "Đợi cậu về rồi đánh một trận, đừng tưởng tôi còn tin cái cớ cấp thấp là cậu quên mất có chênh lệch múi giờ."

"Cũng không phải không có việc chính, tôi muốn nhờ Jinpei chiều ngày kia ra sân bay đón một chút ấy mà." Natsuki ung dung nói: "Có thể sẽ mang về một món đặc sản Boston, kiểu như thiên tài thiếu niên chẳng hạn."

"Không nói chuyện cậu ngày kia về mà hôm nay đã gọi điện cho tôi." Matsuda Jinpei khựng lại: "Cậu không thỏa mãn với trong nước nữa, chạy sang tận Boston để buôn người rồi hả?"

Natsuki cúp điện thoại và gửi vào mail của Hagiwara một công thức nấu ăn.

Cậu không ở Nhật Bản cũng có thể khiến Matsuda Jinpei bữa nào cũng phải ăn mướp đắng nhồi ớt chuông chiên xào mứt dâu tây, hehe.