Chương 42: Chuyện này đối với thám tử mà nói chẳng phải chuyện tốt lành gì

Do nạn nhân đầu tiên tình cờ được một giáo dân đi lễ vào lúc tờ mờ sáng phát hiện, vụ án này không bị ém nhẹm đi. Trái lại, cùng với sự xuất hiện của nạn nhân thứ hai và thứ ba, dư luận đã hoàn toàn đẩy cảnh sát Boston lên đầu sóng ngọn gió. Các phương tiện truyền thông đều phẫn nộ cho rằng: "Không ngờ BPD (Sở Cảnh sát Boston) lại vô dụng y hệt như Scotland Yard của thế kỷ 19!", tiện thể lôi cả cảnh sát London vào cuộc khẩu chiến.

Natsuki vừa thu thập tài liệu trên điện thoại, vừa say sưa xem cư dân mạng hai nước chê bai chửi bới lẫn nhau.

"Ngu ngốc, nhưng cũng coi như một vở kịch hay." Cậu đưa ra đánh giá trung thực: "Kẻ đứng sau chuyện này đang chuẩn bị cho phương án hai rồi. Nếu bên phía FBI vẫn không thể bắt được hung thủ trước khi nạn nhân thứ tư xuất hiện, BPD sẽ đẩy ra một con tốt thí, khiến tất cả những kẻ đang rảnh rỗi chĩa mũi dùi về phía đó."

"Lúc này mà anh còn không chịu nghiêm túc nghĩ cách phá án sao?" Nhóc thám tử bước đi có phần nặng nề bên cạnh cậu, nghe vậy liền trừng lớn mắt.

"Ảnh hưởng của vụ án này quá tồi tệ, nếu không xử lý tốt dư luận thì áp lực lên giới cảnh sát sẽ chỉ ngày càng lớn thôi." Natsuki không giải thích cặn kẽ mọi chuyện cho nhóc thám tử, chỉ hời hợt lướt qua: "Em chỉ cần an tâm phá án là được, không cần quan tâm đến những chuyện đó."

Một tiếng trước, khi vừa rời khỏi khách sạn, họ đã đi thẳng đến Nhà thờ Trinity Boston. Nhưng do nạn nhân ở đó vẫn còn sống, những dấu vết tại hiện trường có thể điều tra đều đã bị FBI tra xét hết rồi, lúc hai người đến thì chẳng còn lại gì cả. Họ chỉ đành quay đầu đi tới địa điểm gây án thứ hai.

Đương nhiên Natsuki đã sớm biết chuyến đi đến nhà thờ sẽ công cốc, nhưng lần điều tra này cậu đã giao toàn quyền cho nhóc thám tử, bản thân chỉ trấn giữ hậu phương chuyên tâm tra cứu các loại tài liệu liên quan đến vụ án. May mắn là ba địa điểm họ cần đến đều nằm ở trung tâm thành phố, cách nhau cũng không xa.

"Camera giám sát ở khu vực Nhà thờ Trinity đầu tháng đang bảo trì nên không ghi lại được diện mạo hung thủ, camera đối diện bức tượng ở Quảng trường Copley cũng vì lý do không xác định mà bị hỏng trước khi vụ án xảy ra một ngày." Khi Natsuki nói những điều này với nhóc thám tử, bọn họ cũng vừa vặn đến Công viên Boston. "Còn về vụ thứ hai ở công viên này, gần đài phun nước bằng đồng nơi phát hiện thi thể không lắp camera, nhưng camera ở cổng công viên vẫn quay được bóng lưng của nghi phạm."

"Tuy đã bị ai đó xóa và thay thế, nhưng anh có thể khôi phục nó."

Natsuki thao tác vài cái trên điện thoại, rồi giơ màn hình ra trước mặt Kudo Shinichi: "Phát hiện được gì không?"

Thiếu niên nheo mắt quan sát kỹ lưỡng: "Đeo khẩu trang và kính râm, vành mũ kéo xuống rất thấp, quần áo trên người không nhìn rõ kiểu dáng nhưng phụ kiện trang trí trông rất phức tạp, dường như luôn cố ý tránh để camera quay được mặt, ý thức cảnh giác rất mạnh."

"Đây là lúc hắn đến." Natsuki tua nhanh một chút, một bóng người quấn kín trong chiếc áo choàng đen kịt xuất hiện trên màn hình: "Sau khi gây án, hắn đã để lại chiếc áo choàng trên người nạn nhân."

Rõ ràng là đang cố tình bắt chước Jack the Ripper của hơn một trăm năm trước, kẻ cũng đã bỏ lại áo choàng bên cạnh thi thể một người phụ nữ.

"Nghi phạm là nam giới cao trên 1m80, tuổi khoảng chừng năm mươi, dáng người khá gầy, tính cách có lẽ rất nghiêm cẩn." Hai người vừa nói vừa ngồi xuống chiếc ghế dài trống trải bên hồ, Kudo Shinichi xoa cằm phân tích: "Tóc lộ ra trong mũ bạc trắng hoàn toàn, màu tóc này bẩm sinh rất hiếm gặp, nếu nhuộm thì lại rất dễ bị điều tra ra. Mặc dù ông ta cố gắng che giấu dáng người, nhưng căn cứ vào sống lưng vẫn hơi còng xuống, về cơ bản có thể phán đoán tóc chỉ có thể bạc tự nhiên do tuổi tác đã cao."

Bọn họ đều đã xem báo cáo khám nghiệm tử thi của nạn nhân trong tài liệu, tự nhiên biết hung thủ thuận tay phải (xác suất nhỏ là thuận cả hai tay), thủ pháp mổ bụng non nớt, thiếu kiến thức ngoại khoa. Trên người nạn nhân lại không có dấu vết giằng co, đều bị hại trong trạng thái say rượu. Hung thủ chắc chắn đã lên kế hoạch mọi thứ từ trước, mới chọn chuẩn nơi không bị camera quay tới để ra tay với những nạn nhân có thói quen nghiện rượu.

Cho dù có những manh mối này, muốn tìm ra hung thủ vẫn còn thiếu rất nhiều.

Shinichi theo thói quen muốn quay đầu hỏi ý kiến Natsuki. Trước đây khi gặp phải những vụ án trọng đại mà cậu bé không thể giải quyết nhanh chóng, ngài cảnh sát sẽ luôn chỉ ra cho cậu manh mối then chốt nhất hoặc nhắc nhở những chi tiết bị bỏ sót, nhưng lần này thì không.

Chàng thanh niên tóc đen ngồi đó mỉm cười với cậu bé, khẽ lắc đầu: "Lần này phải dựa vào chính em rồi, nhóc thám tử."

Kudo Shinichi mới giật mình nhận ra mình đã quá ỷ lại vào người này. Do lòng ngưỡng mộ mà nảy sinh cảm giác "anh Natsuki không gì không làm được", cậu bé thế mà lại vô thức muốn tìm kiếm sự giúp đỡ từ đối phương khi gặp khó khăn trong vụ án.

Đối với một đứa trẻ thì rất bình thường, nhưng đối với một thám tử thì đây là tâm thái rất tồi tệ.

Nhóc thám tử hít sâu một hơi, gật đầu trịnh trọng, lại bắt đầu lật xem kỹ tài liệu.

Natsuki nhìn thiếu niên đang nỗ lực suy luận thông tin về hung thủ, bản thân cậu cũng không nhận ra ánh nhìn trong đôi mắt đỏ ôn hòa đến nhường nào. Cậu chỉ đột nhiên thấu hiểu được tâm trạng của Dazai và Ranpo khi hướng dẫn (đứng nhìn) cậu suy luận và phá án.

Cậu thiếu niên nghiêm túc thế này thật đáng yêu. Người chơi cảm thán.

"Hửm?" Cậu tinh mắt nhìn thấy bên cạnh đài phun nước cách đó không xa, chẳng biết từ lúc nào đã có một bóng người nhỏ gầy đứng đó. Trên vai đứa bé cũng khoác chiếc áo choàng đen quen mắt, cứ thế đứng cứng đờ bên cạnh hiện trường vụ án vốn không bị quây lại.

Natsuki lại liếc nhìn Shinichi đang vùi đầu suy luận, quyết định tự mình đứng dậy qua đó xem sao.

Cậu giữ bước chân ở mức rất nhẹ nhưng vẫn có thể nghe thấy được, từ từ đi đến sau lưng bóng người nhỏ bé kia, lúc này mới nhìn rõ.

Là một đứa trẻ có gương mặt non nớt, lại tình cờ chính là đứa trẻ Natsuki nhìn thấy trên báo ở khách sạn hơn một tiếng trước.

"Bé Hiroki." Cậu chọn mở lời bằng tiếng Nhật, "Cần giúp gì không?"

[`Tên: Sawada Hiroki`

`Tuổi: 10`

`Trận doanh: Phe Đỏ`

`Thân phận: Nghiên cứu sinh Học viện công nghệ Massachusetts (MIT), con nuôi của chủ tịch tập đoàn Schindler / Chú chim nhỏ đáng thương, mất tự do.`

`Đánh giá: Thiên tài thiếu niên xứng đáng với danh hiệu, thiên phú về mảng IT đủ khiến vô số người phải xấu hổ. Thành tựu lớn nhất là hệ thống theo dõi DNA phát minh vào nửa đầu năm, hiện tại đang nghiên cứu "phát minh vĩ đại nhất lịch sử loài người" - Trí tuệ nhân tạo (AI) Noah"s Ark. ps. Nhưng hiện tại cậu bé chỉ là một đứa trẻ có trạng thái rất tệ.`]

Natsuki nghĩ, giờ cậu cuối cùng cũng biết "Noah"s Ark" trong gợi ý nhiệm vụ là cái gì rồi.

Hiroki không chững chạc như trên ảnh, thậm chí sắc mặt còn hơi tiều tụy. Khi nghe thấy giọng nói xa lạ gọi tên mình bằng tiếng mẹ đẻ, cậu bé rõ ràng run lên một cái, đôi mắt màu tím nhạt hoảng hốt nhìn sang.

"Anh là cảnh sát hình sự thuộc Sở Cảnh sát Tokyo," Natsuki - người luôn có thái độ tốt đến mức vô lý với trẻ con - giơ thẻ ngành ra, đôi mắt cong cong: "Anh đoán em có chuyện muốn nói với anh, đúng không?"

Thiếu niên rõ ràng là trốn khỏi vệ sĩ để lẻn ra đây, sau khi nghe cậu giới thiệu bản thân, gần như buông lỏng cảnh giác ngay tức khắc, hốc mắt ươn ướt.

"Em có... manh mối muốn cung cấp." Cậu bé cắn môi dưới, vẫn còn chút kinh hãi nhìn ngó xung quanh: "Về vụ Jack the Ripper gần đây..."

Thiếu niên tóc đen vừa định nói tiếp thì cơ thể cứng đờ, tay theo bản năng nắm chặt lấy vạt áo Natsuki. Natsuki đồng thời cũng phát hiện sau lưng có người đang đến gần. Trước khi cậu quay đầu lại, người nọ đã cất tiếng với tốc độ chậm rãi.

"Hiroki, con đang làm cái gì thế?" Giọng nam trầm nghiêm túc nói bằng tiếng Anh, "Về với ta."

Giọng điệu ra lệnh chuẩn mực của kẻ bề trên.

Nụ cười trên mặt Natsuki rút đi như thủy triều, cậu bình tĩnh quay đầu, quả nhiên nhìn thấy người trong dự liệu - vị chủ tịch Schindler đã nhận nuôi Hiroki sau khi mẹ cậu bé qua đời, theo thông tin cậu tra được trên đường đi.

Đó là một quý ông nghiêm nghị, dáng người cao gầy, mái tóc hoa râm.

Sau lưng Schindler còn có mấy tên vệ sĩ cao to lực lưỡng, hiển nhiên là có chuẩn bị mà đến. Ông ta hoàn toàn không để Natsuki vào mắt, chỉ một lòng nhìn vào "con nuôi" của mình, giọng điệu lạnh băng: "Hôm nay con rất không bình thường, tại sao lại cắt đuôi vệ sĩ chạy đến nơi này... Thôi, về với ta ngay."

Nhóc thám tử trên ghế dài lúc này mới phát hiện điều bất thường, vội vàng ôm tài liệu chạy tới, cảnh giác đứng bên cạnh Natsuki.

"Xảy ra chuyện gì vậy..." Cậu bé chưa nói hết câu thì chợt đanh mặt lại, cố gắng không để cảm xúc lộ ra ngoài, mày nhíu chặt.

Natsuki hiểu chắc chắn cậu bé đã phát hiện ra điều gì đó không đúng - mọi đặc điểm của vị chủ tịch Schindler này đều rất khớp với hình tượng nghi phạm mà nhóc thám tử suy luận trước đó.

Khi phá án, FBI có xác suất lớn sẽ chọn điều tra từ các mối quan hệ của nạn nhân. Việc rà soát camera giám sát nhanh gọn hơn thì lại xui xẻo không dùng được trong vụ án này, ngay cả tổ phân tích hành vi (BAU) cũng không thể phán đoán động cơ của hung thủ.

Khi gây án, hắn thậm chí không có cảm xúc giận dữ, sợ hãi hay khoái trá, cứ như thể hắn chỉ đang làm những việc hiển nhiên và chẳng quan trọng như ăn cơm uống nước vậy, khiến người ta lạnh sống lưng.

Sẽ chẳng ai xếp ông trùm giới IT, chủ tịch tập đoàn Schindler vào vị trí nghi phạm, nhưng nhóc thám tử không hiểu biết về vòng tròn quan hệ ở Mỹ lại không có những lo ngại lằng nhằng đó. Đối với cậu bé, xác định nghi phạm dựa trên suy luận là chuyện bình thường nhất trên đời.

Cho nên hiện tại, cậu bé bắt đầu nghi ngờ Thomas Schindler chính là hung thủ xuất hiện trong camera, chỉ là suy luận này cần nhiều bằng chứng hơn để củng cố hoặc bác bỏ. Ánh mắt nhóc thám tử lại lướt về phía lưng Natsuki.

Và ngài cảnh sát tình cờ vươn tay ra, chặn lại động tác định tóm lấy vai Hiroki của Schindler.

Trong khoảnh khắc, quý ông tóc hoa râm nheo đôi mắt màu xanh lục nhạt lại, hung quang bắn ra tứ phía. Đám vệ sĩ sau lưng ông ta chẳng cần nói thêm lời nào, lập tức xông lên.

Natsuki đang chán lại còn nén cục tức, giờ có người tự dâng mình đến cho cậu đánh, sao có thể từ chối được. Cậu giữ nguyên tư thế một tay đè tay chủ tịch Schindler, chỉ vài giây đã hạ gục cả ba gã vệ sĩ to con.

"Hóa ra cơ bắp của các người đều là bơm hơi à, thật ngại quá, nếu đánh xì hơi thì tôi không đền tiền đâu nhé." Chàng thanh niên đứng đó cực kỳ bình thản, ánh mắt thương hại: "Có điều, ông đúng là vừa đáng thương vừa nực cười đấy, Schindler."

Sắc mặt gã đàn ông thay đổi liên tục, nhưng Natsuki không nói tiếp nữa mà hất gã xuống đất, quay lại nắm lấy bàn tay run rẩy của Hiroki.

"Đứa trẻ này ông không thể mang về được, em ấy là nhân chứng quan trọng của vụ án "Jack the Ripper"," Ngài cảnh sát từ trên cao nhìn xuống Thomas Schindler, cong đôi mắt đỏ: “À, quên chưa tự giới thiệu, tôi là một cảnh sát hình sự Nhật Bản."

"Có quyền điều tra vụ án do FBI đặc phê."

Nên cứ đi tìm FBI mà hỏi, đằng nào cũng chẳng liên quan đến cậu. Natsuki vui vẻ ném cái nồi sang cho người khác, mặc kệ ánh nhìn như dao găm sau lưng, một tay dắt một bạn nhỏ rời khỏi công viên.

Đợi đến khi bọn họ thuận lợi lên chiếc taxi vừa gọi được, Hiroki mới muộn màng lộ ra vẻ mặt kinh ngạc, nhìn bàn tay vừa được nắm lấy vài phút trước của mình: "Chúng... chúng ta cứ thế đi luôn ạ?"

"Đúng thế, địa điểm gây án thứ ba tạm thời không đi nữa, giờ đưa bé Hiroki về khách sạn cùng bọn anh," Natsuki điềm nhiên như không, "Có một số việc, nói ở đó sẽ an toàn hơn."

Cái sự an toàn này chỉ là đối với hai thiếu niên thôi, chứ Natsuki thì ở đâu cũng được. Nhưng muốn để nhóc thám tử yên tâm nghe manh mối cậu bé cần để suy luận, quả nhiên vẫn phải cần một môi trường an toàn bình thường.

Còn Hiroki, cậu thiếu niên thiên tài vừa lên xe đã im thin thít, trông y hệt một đứa trẻ tự kỷ. Natsuki ngồi ở ghế phó lái, qua kính chiếu hậu nhìn dáng vẻ đứa trẻ này trùng khớp với nhóc thám tử Kudo của năm năm trước trong một giây, rồi lại nhanh chóng tách ra.

… Nhóc thám tử sống thoải mái như vậy, điểm tương đồng của bọn họ hình như cũng không nhiều lắm.