Chương 41: Một gã ngu xuẩn

Natsuki đang ngồi cùng thám tử nhí trên chuyến bay thẳng đến Boston, tâm trạng khá khó tả.

Tuy cậu định bụng lợi dụng đặc tính NPC quan trọng của Kudo Shinichi để thu hút vụ án hòng làm nhiệm vụ... nhưng việc vụ án gϊếŧ người xảy ra ngay khi máy bay chưa kịp hạ cánh thì Natsuki cũng chẳng ngờ tới. Quả nhiên Shinichi có kỹ năng ẩn lợi hại thật!

Chàng cảnh sát trẻ lắc đầu, tạm thời nén ý nghĩ kỳ quặc này xuống, mặt không cảm xúc vươn tay gõ nhanh, chuẩn và hiểm vào cổ tay kẻ nọ. Thừa dịp dao rơi xuống, cậu quật ngã gã xuống sàn bằng đòn qua vai, chiếc còng số 8 sáng loáng ngay giây sau đã khóa chặt tên hung thủ đang thẹn quá hóa giận vì bị nhóc thám tử vạch trần tội ác.

Dưới ánh nhìn kinh ngạc của cả khoang hành khách, ngài cảnh sát - người đã thức suốt hơn mười tiếng để sắp xếp và chấm duyệt tài liệu từ lúc lên máy bay, mới chợp mắt được hai tiếng thì bị tiếng ồn của vụ án đánh thức - mỉm cười chỉ vào biểu tượng trên ghế máy bay, rồi giơ thẻ ngành của mình ra.

"Xin lỗi nhé, đây là tàu bay của nước tôi, với tư cách là cảnh sát Nhật Bản, tôi cũng có quyền bắt giữ anh trực tiếp." Thể lực chưa hồi phục hẳn khiến tâm trạng Natsuki không tốt lắm, nhưng nể tình thuận tay hoàn thành một nhiệm vụ, cậu vẫn nhếch mép với tên tội phạm, coi như đang cười: "Tấn công cảnh sát... tội chồng thêm tội đấy nhỉ?"

Biểu cảm của tên tội phạm càng trở nên kinh hãi hơn.

Cuối cùng, Natsuki còng tay hắn vào tay vịn gần nhà vệ sinh, mồm thì bảo để đề phòng đối phương nổi điên đả thương người khác, tay thì dùng dây thừng tiếp viên cung cấp trói gô tên tội phạm lại chắc chắn.

Vạn hạnh là trước khi máy bay hạ cánh, cậu vẫn ngủ bù đủ một tiếng cuối cùng, thần thái sáng láng áp giải tên sát nhân cùng nhóc thám tử với vẻ mặt đầy sự kính nể xuống máy bay, đi thẳng về phía nhân viên FBI trà trộn trong đám đông đã nhận tin đến sớm, rồi ném tên tội phạm qua đó.

"... Chuyện là vậy đấy, tôi đến để nghỉ phép, tên này đương nhiên giao cho các anh xử lý rồi." Vị cảnh sát vừa nãy trên máy bay còn nói năng đanh thép, giờ bắn liên thanh bàn giao xong mọi thông tin rồi chớp mắt, quàng vai thiếu niên chuồn thẳng khỏi sân bay, vờ như không thấy vẻ ngơ ngác trên mặt đám FBI.

Đám FBI bị bỏ lại: … Nghỉ phép? Không phải anh ta đến để trao đổi sao? Còn tên tội phạm này là thế nào?!

Nhóc thám tử đương nhiên biết chuyện không đơn giản như vậy. Đợi khi cả hai đã ngồi lên taxi về khách sạn, chưa đợi cậu bé hỏi, Natsuki đã chủ động giải thích: "Giao tên tội phạm bình thường đó cho bọn họ đỡ phiền hơn, vì chúng ta tiếp theo không có thời gian đến sở cảnh sát lấy lời khai đâu."

Thám tử nhí Kudo nhạy bén ngẩng phắt đầu lên, Natsuki cười híp mắt vò rối mái tóc đen của thiếu niên.

"Em từng nghe về Jack the Ripper rồi chứ," Cậu chống cằm nhìn ra cửa sổ. Trong tầm nhìn khác biệt với người thường, người chơi mở bảng thông báo nhiệm vụ mới vừa kích hoạt trên máy bay: "Gần đây, ở Boston xuất hiện kẻ bắt chước hắn."

`[Nhiệm vụ nhánh: Con hẻm mờ sáng tĩnh lặng, ai đang tạo ra tiếng thét? Ái chà, hóa ra là bóng ma của hơn một trăm năm trước!`

`Mô tả nhiệm vụ: Tìm ra "Jack the Ripper" thật sự và giao cho FBI. ps. Tốt nhất là tranh thủ trước khi Noah"s Ark khởi hành.`

`Phần thưởng nhiệm vụ: ■■■■ [Chờ mở khóa], Danh vọng Phe Đỏ +200]`

Vụ án được FBI quan tâm cũng đủ nói lên mức độ ảnh hưởng lớn thế nào.

Lucky, mang nhóc thám tử theo quả nhiên là đúng đắn, tâm linh muôn năm! Natsuki với vẻ mặt thâm trầm khẽ reo hò trong lòng.

Có điều cái câu "tranh thủ trước khi Noah"s Ark khởi hành" kia có chút thú vị đấy, dù sao tên sát nhân ở London hơn một trăm năm trước sao có thể liên quan đến con thuyền Noah rời khỏi ngày tận thế trong Kinh Thánh được chứ.

Hai người đã đến khách sạn, đúng lúc đi ngang qua đại sảnh, Natsuki liếc thấy một tờ báo.

Cậu đứng trong thang máy chỉ có hai người, đăm chiêu hỏi: "Shinichi này, anh nhớ "bạn đại học" mà ngài Yusaku mời đến nhà lần trước... tên là Kashimura Tadaaki nhỉ?"

Ấn tượng sâu sắc của Natsuki về người đó chủ yếu đến từ kỹ năng `[Lập trình]` `lv.max` trên người ông ấy, cùng với nhãn danh phận.

`[Người phụ trách phát triển game thực tế ảo mang tính thời đại - Cocoon]`

Natsuki, người đang chơi game thực tế ảo: ?

Liệu có ngày nào đó cậu được chơi game trong game không? Thế thì tuyệt quá.

"Hình như là vậy ạ, hôm đó em với Ran ra ngoài nên không gặp chú ấy." Nhóc thám tử tưởng là thông tin liên quan đến vụ án, nghiêm túc hồi tưởng.

Natsuki: "... Không, ờ, anh chỉ hỏi chút thôi."

Cậu nhìn thấy ảnh của Kashimura Tadaaki trên báo, ngay cạnh đó là ảnh một thiếu niên gốc Á trông chỉ khoảng mười một, mười hai tuổi, đường nét gương mặt hai người có rất nhiều điểm tương đồng.

"Ông ấy có con trai nhỉ." Trực giác người chơi mách bảo cậu rằng, cậu thiếu niên kia có lẽ liên quan đến nhiệm vụ lần này.

"Nói mới nhớ, em có nghe bố nhắc tới..."

Đúng lúc này thang máy lên đến tầng cao nhất, một người phụ nữ tóc vàng ngắn đầy vẻ can trường bước vào từ bên ngoài. Natsuki lơ đãng quét mắt nhìn cô, bước chân định đi ra liền khựng lại.

"Anh Natsuki?" Kudo Shinichi đã bước ra ngoài nghi hoặc quay đầu lại.

"Xem ra không cần đợi lát nữa mới liên hệ bên đó rồi." Natsuki cong đôi mắt đỏ nhìn người phụ nữ, chuyển sang nói tiếng Anh với ngữ điệu ôn hòa: "Chào buổi chiều, cô Starling của FBI."

[`Tên: Jodie Starling`

`Tuổi: 26`

`Trận doanh: Phe Đỏ`

`Thân phận: Đặc vụ FBI, bạn gái cũ của Akai Shuichi / Lại đến mùa White Album rồi sao?`

`Đánh giá: Một cô đặc vụ có năng lực nghiệp vụ khá giỏi, nhưng dễ mất đi chút lý trí khi dính đến chuyện về bạn trai cũ, có thể bắt đầu từ điểm này. ps. Đúng là người đàn ông tội lỗi mà, Akai Shuichi.`]

Jodie ngẩn ra trong thoáng chốc rồi nhanh chóng cảnh giác, tay phải đã đặt ra sau thắt lưng: "Cậu là ai?"

Natsuki bước ra khỏi thang máy, gật đầu chào Jodie: "Chi bằng ra ngoài rồi nói."

Cô đặc vụ FBI cảnh giác vẫn đứng ở vị trí có thể tấn công hoặc bỏ chạy bất cứ lúc nào, bước lại lên sàn hành lang tầng thượng.

"Tôi cứ tưởng anh Akai đã báo cáo chuyện của tôi về FBI rồi chứ," Ngài cảnh sát cố tình cười khẩy: "Tôi nắm rõ anh ta trong lòng bàn tay đấy nhé."

Nghe thấy họ tên quen thuộc, Jodie không kìm được trợn to mắt định hỏi dồn, Natsuki đúng lúc đi vài bước vào hành lang.

"Cô không định đứng ở nơi thế này trò chuyện với tôi đấy chứ, vào trong uống tách cà phê thì sao?"

Kudo Shinichi đã tìm được phòng theo số thẻ, đứng ở cửa với đôi mắt cá chết vẫy tay gọi họ: "Dù sao ở đây cũng là Mỹ mà, anh Natsuki."

Nhận được tín hiệu can ngăn bất lực của nhóc thám tử, Natsuki vốn cũng chỉ muốn dọa FBI một chút bèn "ồ" một tiếng, thu lại vẻ ác ý giả tạo một cách thản nhiên, giọng điệu bình tĩnh: "Đùa thôi, tôi đúng là có quen anh Akai, nhưng lần này tìm cô Starling là có việc khác."

Vốn dĩ khi hai người thì thầm bằng tiếng Nhật trên taxi, Natsuki định tự mình hack vào cơ sở dữ liệu của FBI để lấy thông tin vụ án, nhưng bị nhóc thám tử - người vẫn còn ý thức mình là công dân tuân thủ pháp luật - ngăn cản, nên kế hoạch tự nhiên đổi thành Natsuki chủ động tìm những nhân viên FBI vốn dĩ phải kết nối thông tin để hỏi về vụ án.

Người công cụ mà Natsuki nghĩ đến đầu tiên thực ra là Akai Shuichi đang ở tận Nhật Bản mới gặp hôm qua, tiếc là vì cẩn trọng, cậu vẫn không gửi mail cho bên đó.

Giờ gặp được một người có sẵn, lại còn có quan hệ với Akai để lợi dụng, Natsuki lập tức cảm thấy mãn nguyện với hiệu quả của việc mang theo NPC quan trọng là Shinichi.

Kudo Shinichi đang cất vali hắt xì một cái, rồi xoa xoa mặt không để ý lắm, sán lại gần Natsuki để nghe họ nói chuyện.

Natsuki đại khái nói rõ thân phận của mình, trước mặt nhóc thám tử cũng chỉ có thể nhắc đến chuyện Akai một cách ẩn ý. Khi Jodie run run môi định hỏi gì đó, cậu mới ung dung bưng tách cà phê nhóc thám tử vừa giúp pha lên uống một ngụm, chặn lại lời cô.

Hơi đắng, Natsuki lại điềm nhiên đặt tách xuống bàn.

"Việc nhờ cô Starling cũng đơn giản thôi," Cậu mỉm cười: "Tôi muốn tham gia điều tra vụ án "Bắt chước Jack the Ripper" gần đây, và cả những tài liệu liên quan mà FBI đã thu thập được."

Jodie không phải điều tra viên chính của vụ án này, cũng không có nhiều quyền hạn đến thế, cô há miệng chưa kịp nói gì thì như nghe thấy chỉ thị nào đó, gật đầu một cách miễn cưỡng.

Trong chiếc tai nghe bluetooth ẩn dưới mái tóc vàng truyền đến giọng nói trầm tĩnh của cấp trên cô, sĩ quan điều tra cấp cao FBI James Black: `[Trong tài liệu Shuichi gửi về, vị cảnh sát Nhật Bản này đáng tin cậy, năng lực cũng rất mạnh, đồng ý với cậu ta đi.]`

Nhận được hồi đáp, Natsuki liền khách sáo tiễn Jodie ra cửa, xứng danh điển hình của việc "vắt chanh bỏ vỏ". Dù sao FBI đã đồng ý thì kiểu gì cũng có cách gửi đồ đến, cậu chẳng cần tiếp tục giao thiệp với họ làm gì.

Người chơi không làm chuyện vô nghĩa.

Không ngoài dự đoán, chưa đầy mười phút sau, hai người đang vừa dọn hành lý vừa trò chuyện thì cùng nghe thấy tiếng gõ cửa bên ngoài. Đợi Natsuki chỉ đạo nhóc thám tử ra mở cửa, trên sàn nhà ngay cửa ra vào đã đặt ngay ngắn một xấp tài liệu giấy trắng mực đen.

Thám tử nhí Kudo phấn khích ôm tài liệu chạy vội về, Natsuki buồn cười vỗ vỗ vai cậu bé. Thiếu niên mười lăm tuổi này lớn nhanh thật, đã cao đến dưới mũi cậu rồi.

Natsuki còn cảm thấy chút an ủi khó tả, cảm giác nhìn đứa trẻ từ củ cải nhỏ mười tuổi vụt lớn thế này, cũng khá là thành tựu.

Đây chính là niềm vui của người chơi hệ nuôi dưỡng sao? Cậu nảy sinh lòng kính nể.

Tài liệu viết rất rõ ràng, nạn nhân đầu tiên xuất hiện vào ngày mùng 2 tháng này, được tìm thấy lúc 3 giờ 15 phút sáng trước cửa nhà thờ Trinity ở Boston. Hung thủ rạch bụng nạn nhân, trên cổ cũng có vết siết rất sâu, nhưng có lẽ vì lần đầu gây án, nạn nhân đầu tiên lại được phát hiện kịp thời nên sau khi cấp cứu đã qua cơn nguy kịch, hiện đang nằm trong bệnh viện.

"Nạn nhân thứ hai được tìm thấy một tuần trước bên cạnh đài phun nước bằng đồng ở công viên Boston, khi nhân viên an ninh nhìn thấy cô ấy... thì đã tử vong được một thời gian rồi," Nhóc thám tử chủ động lật xem tài liệu rồi nhíu mày, trong mắt tràn đầy sự không đành lòng và giận dữ: "Thi thể cũng bị rạch bụng, hung thủ còn tàn nhẫn lôi nội tạng của cô ấy ra, lại cứa ba nhát lên cổ, sau đó để lại một chiếc áo choàng mới tinh rồi rời đi."

"Thời gian tử vong của nạn nhân thứ ba là 1 giờ 40 phút sáng hôm qua, nhân viên tuần tra đi ngang qua quảng trường Copley đã phát hiện thi thể đầy thương tích này trên bức tượng điêu khắc," Natsuki nhận tài liệu từ tay thiếu niên, bình tĩnh đọc tiếp: "Cũng bị cắt cổ rạch bụng, trên người có hơn mười vết dao chém, và cả ba nạn nhân đều là gái mại da^ʍ đi ra từ khu đèn đỏ Boston."

"Đáng ghét, tên này từ đầu đến cuối đang bắt chước Jack the Ripper, gây án tàn nhẫn, hoàn toàn không coi mạng người ra gì!" Sắc mặt Kudo Shinichi trở nên hơi trắng bệch vì những bức ảnh hiện trường quá máu me, nhưng đôi mắt màu xanh sương mù lại bùng lên ngọn lửa giận dữ.

Trái tim cậu bé luôn đứng về phía công lý, pháp luật và đạo đức, hoàn toàn không thể dung thứ cho hành vi vô nhân đạo này.

Natsuki thở dài cất tài liệu đi, đứng dậy khỏi chiếc ghế sofa đơn: "Vậy đi thôi, chúng ta đến hiện trường dạo một vòng."

Ngày bị hại của ba nạn nhân đều cách nhau đúng bảy ngày không hơn không kém, điều này tiết lộ hung thủ tuyệt đối có mưu tính trước, thực hiện hành vi phạm tội theo kế hoạch trật tự. Xét thấy nạn nhân thứ ba mới được phát hiện hôm qua, nên giờ họ đi điều tra vẫn còn thời gian.

Mấy năm nay không phải Natsuki chưa từng xử lý những vụ án tàn nhẫn kiểu này, thậm chí cậu còn từng tham gia phá những vụ đẫm máu hơn.

Mô tả nhiệm vụ nhánh chỉ là tìm ra tên "Jack the Ripper" mới này, nên Natsuki định coi nó như nhiệm vụ cho nhóc thám tử luyện tay nghề. Cậu tin rằng với năng lực của Kudo Shinichi, trước khi xuất hiện nạn nhân tiếp theo chắc chắn sẽ tìm ra hung thủ.

Cho dù không tìm được, Natsuki cũng sẽ lôi cổ tên đó ra trước khi nạn nhân thứ tư bị hại.

Thật tình, sống yên ổn không muốn, cứ phải đợi người chơi đích thân đến tiễn hắn xuống địa ngục. Đúng là một gã ngu xuẩn.