Chương 40: Coi chừng cái đuôi của anh

[Gần đây, cựu thị trưởng thành phố Fukuoka đã bị bắt vì nghi ngờ tham gia vào nhiều vụ án nghiêm trọng cùng hành vi tham ô hối lộ, tân thị trưởng...]

Chiếc tivi đang phát bản tin thời sự bị người ngồi trên ghế sofa tắt phụt. Kuroda Hyoue ngẩng đầu lên khỏi đống tài liệu đang phê duyệt, lườm người kia một cái, giọng chẳng mấy vui vẻ: "Làm gì thế? Đây chẳng phải đều là chuyện tốt do cậu làm ra sao, giờ mới thấy không ổn à?"

Cậu thanh niên tóc đen ngáp một cái, nheo đôi mắt đỏ lại nhếch mép cười: "Sao chứ. Đây là yêu cầu nhiệm vụ mà, tôi đã hoàn thành một cách nghiêm túc đấy nhé?"

"Phải rồi." Kuroda cười khẩy một tiếng: "Nhờ cậu thu thập tài liệu về tổ chức xã hội đen ở Hakata, cậu dứt khoát chủ động xin đi làm nằm vùng luôn. Khoảng thời gian đó Chánh thanh tra Matsumoto còn bóng gió hỏi tôi mãi xem cậu đã đi đâu..."

"Là một cảnh sát thường ngày năng nổ và có độ nhận diện cao đến mức không thể ẩn đi hồ sơ, cậu cũng to gan thật đấy." Ông càng nói càng thấy giận: "Lỡ như bị phát hiện thân phận thì sao! Tôi thật không hiểu đám người cấp trên đang nghĩ cái gì nữa, sao lại để cậu đi làm cái chân nằm vùng đó chứ?"

Người chơi sở hữu hai kỹ năng [Cải trang] và [Đổi giọng] nhún vai: "Quá xuất sắc cũng đành chịu thôi."

Thực ra là sau khi hoàn thành nhiệm vụ ở hòn đảo lần trước, Natsuki đã thuận lợi thăng lên Lv.50, nhưng suốt cả năm sau đó cũng chỉ kích hoạt được mỗi một nhiệm vụ nhánh ở Hakata này. Cậu mới dùng chút thủ đoạn nhỏ để bản thân được làm kẻ nằm vùng kia, khiến đám cấp trên bị Sĩ quan quản lý Kuroda mắng xối xả lần này coi như đã gánh tội thay cậu.

"Cho dù không nhắc đến chuyện này, cậu giải thích cho tôi xem tại sao trong thời gian nằm vùng ở hội Hoa Cửu, cậu còn có sức lực đi thu thập tài liệu về thị trưởng Fukuoka hả?" Kuroda đặt bút máy xuống, day day thái dương.

"Đều viết trong báo cáo cả rồi, tôi không muốn lặp lại lần nữa đâu." Natsuki nói với vẻ mặt nghiêm túc: "Nhổ cỏ phải nhổ tận gốc, không hạ bệ tên thị trưởng đó thì sao san bằng Hội Hoa Cửu được?"

Kuroda Hyoue, người bận tối tăm mặt mũi suốt hai ngày nay chỉ để dọn dẹp tàn cuộc cho tên nhóc khốn kiếp này: "... Cậu đúng là luôn có một bộ lý lẽ riêng."

Có năng lực như vậy, chẳng khác nào đang bảo với đám quan chức tham ô trong giới chính trị là "mau đến diệt khẩu tôi đi". Sĩ quan quản lý Kuroda chỉ riêng việc xóa dấu vết của Natsuki trong những sự vụ này thôi cũng đã rụng không ít tóc.

"Tôi đã nói là có thể tự làm mà. Người muốn lấy dữ liệu của tôi từ tay tôi ấy à." Natsuki cong mắt cười: "Không tồn tại ở thế giới này đâu."

Cậu cũng đâu có nói sai, những người giỏi hơn cậu như ngài Ranpo hay ngài Dazai đúng là không có trong trò chơi này mà.

"Thôi đi, tôi đã xin cho cậu cơ hội trao đổi và làm việc với bên FBI rồi, ngày mai cậu lo mà thu dọn hành lý sang Mỹ cho tôi." Kuroda Hyoue nói không chút nể nang.

Nói thế này tuy rất khó chịu, nhưng ông đã ngồi ở vị trí này mấy chục năm, nội bộ Cơ quan Cảnh sát Quốc gia không hề kiên cố như người thường tưởng tượng. Mà những việc liên quan đến phương diện này Natsuki lại luôn là người đầu tiên bỏ qua, ai biết được nếu để cậu tự mình che giấu thì có bị kẻ nào biết nội tình lén lút đâm chọc ra ngoài hay không.

Thế là những người vừa đi ngang qua văn phòng này đã vinh hạnh được chứng kiến cảnh tượng Sĩ quan quản lý Akae - người được đồn đại là dịu dàng dễ mến, đối nhân xử thế như gió xuân - bị Sĩ quan quản lý Kuroda đang mắng sa sả đuổi ra ngoài.

Phàm là người ở Ban Kế hoạch An ninh vài năm thì đều đã quá quen với cảnh này rồi. Dù sao hai người này cũng đột nhiên có nhiều giao điểm hơn trong mấy năm gần đây. Rõ ràng trực thuộc Đội Điều tra số 1 của Sở Cảnh sát Thủ đô, nhưng Sĩ quan quản lý Akae lại thường xuyên xuất hiện trong các nhiệm vụ của Công an.

Với tư cách là viện trợ bên ngoài.

Khi Natsuki đi trên phố, cậu vẫn đang suy nghĩ về việc trao đổi với FBI. Nói thật, tình báo quan trọng nhất mà hai bên có thể trao đổi cũng chỉ có thông tin về Tổ chức thôi đúng không? Trong tình huống chưa nắm rõ nhân viên nằm vùng của đối phương mà đã tiến hành trao đổi tình báo... đúng là thận trọng thật. Đoán chừng kiểu giao tiếp thiếu thành thật này cũng chẳng có tác dụng gì, ông chú Kuroda chắc cũng chỉ muốn cậu ra nước ngoài lánh nạn chút thôi.

Cậu thì biết rõ nằm vùng của hai bên là ai, nhưng loại tình báo này chưa đến thời điểm tốt nhất để thông tin cho nhau. Dù Natsuki thực sự rất hứng thú với việc "dùng thân phận nằm vùng để uy hϊếp FBI", nhưng vì đại cục (chiến thắng trò chơi), đợi đến lúc hành động tiễu trừ Tổ chức tiến đến giai đoạn then chốt sau này rồi nói cũng chưa muộn.

Vì vậy Natsuki cũng chỉ để đề phòng bên thiết kế game thực sự tạo ra cái kịch bản dở hơi là để nằm vùng tàn sát lẫn nhau, nên hai năm nay cậu vẫn luôn tìm cơ hội ám chỉ cho ba người mình quen biết hãy quan sát đồng đội cho kỹ, đừng để đôi mắt đánh lừa, biết đâu sẽ phát hiện ra đồng đội khác biệt với những kẻ còn lại trong Tổ chức.

Tiếc là họ dường như vì nguyên nhân không rõ nào đó mà rất không tin tưởng đối phương, thậm chí sau khi cậu ám chỉ còn quay ngược lại khuyên cậu tránh xa Rye/Bourbon bọn họ ra một chút.

Người chơi: "..."

Natsuki đột nhiên nhìn thấy một bóng lưng tóc dài quen thuộc đi phía trước không xa, trên đầu đội cái mũ len không bao giờ đổi.

Đúng là trùng hợp thật.

Cậu nghĩ đến nhiệm vụ đi Mỹ lần này, bước chân nhẹ nhàng tiến lên chào hỏi đối phương.

"Chào buổi sáng, anh Moroboshi." Natsuki mỉm cười nói: "Anh đi hẹn hò à?"

Rye theo bản năng căng cứng người, sau khi phản ứng lại mới thả lỏng một chút, nói ngắn gọn: "Ừ."

Động tác của Natsuki đột nhiên khựng lại. Cậu dùng ánh mắt như có thể nhìn thấu tâm can người khác quét một lượt từ trên xuống dưới người đàn ông kia, trước khi điều tra viên thâm nhập của FBI toát mồ hôi lạnh, cậu mới điềm nhiên quay mặt đi.

"Thời gian tới tôi phải đi Mỹ một chuyến." Cậu nói đầy ẩn ý: "Nể tình quen biết đã lâu, anh cũng không đến nỗi vô vị, tôi cho anh hai lời nhắc nhở."

"Hãy đối xử tốt với tình cảm này, và…" Chàng cảnh sát trẻ tuổi cười lên đầy vẻ ác ý: "Giấu cho kỹ cái đuôi của anh đấy."

Cậu biết được từ cuộc gặp mặt với nhóm bạn cùng khóa lần trước rằng Tổ chức dạo này đang rà soát nằm vùng rất gắt gao. Có rất nhiều cái đinh do tổ chức tình báo nước khác cài vào đều đã bị con chó săn nổi tiếng của Tổ chức nhổ bỏ. Trong nước thì nhờ Natsuki thỉnh thoảng nhận nhiệm vụ mã hóa tình báo nên tạm thời chưa có tình huống lộ thông tin nằm vùng.

Nhưng không đảm bảo những người khác liệu có bị lộ tẩy trong cuộc rà soát áp lực cao như vậy hay không, hoặc là nóng lòng muốn nắm bắt thời cơ rồi lại sa chân vào bẫy.

Natsuki nhìn rất rõ ràng, tay FBI tên Akai Shuichi này đang lên kế hoạch thú nhận thân phận với bạn gái, rồi thừa thắng xông lên tìm thời cơ bắt giữ thành viên Tổ chức.

Dục tốc bất đạt, với địa vị của "Rye" trong Tổ chức, thời gian này chỉ cần hơi có chút biến động là có thể thu hút sự chú ý ngay. Cậu không tin Akai Shuichi nhạy bén lại không hiểu đạo lý này, cho nên cũng chỉ buột miệng nhắc một câu.

Không định tiếp tục can thiệp vào chuyện này, Natsuki gật đầu rồi xoay người rời đi.

Nhân lúc ngày mai mới xuất phát, cậu phải về nhà một chuyến, nếu không đám Matsuda lại nhắn tin khủng bố hỏi cậu bốc hơi đi đâu cho mà xem.

Chánh Thanh tra Akae, người đã xin nghỉ phép dài hạn tại Sở Cảnh sát Thủ đô trong thời gian làm nhiệm vụ nằm vùng, nhớ đến những lời chất vấn đầy yêu thương của đám bạn thân, khóe miệng giật giật.

"Tôi thấy cậu hiện tại nên tự giác một chút, cởi đồ ra đi." Matsuda Jinpei từ trên cao nhìn xuống bạn thân, giọng điệu đầy đe dọa: "Nếu không muốn để tôi và Hagi tự mình ra tay."

Natsuki lộ ra vẻ mặt cạn lời: "Biến những câu nói bình thường trở nên kỳ quái có phải là sở trường của cậu không vậy, bạn Jinpei?"

Cậu cũng rất muốn biết tại sao cái tên Matsuda hồi học ở Học viện Cảnh sát còn dễ xù lông, trêu chọc rất thú vị kia sao lại trưởng thành nhanh như vậy, còn dần dần đặt bản thân vào vị trí giống như Hiro hồi ở trường cảnh sát, không biết từ bao giờ bắt đầu để tâm đến tình trạng cơ thể cậu ngày một nhiều hơn.

Nếu không phải Natsuki biết rõ mình là một người chơi nhảy nhót tưng bừng, thì đổi lại là ai cũng sẽ tưởng cậu mắc bệnh nan y sắp chết không bằng.

Mà này, họ bắt đầu quan tâm đến vết thương của cậu từ bao giờ nhỉ?

Natsuki bắt đầu nhớ lại, có lẽ là từ lần đi suối nước nóng cậu không tháo danh hiệu, bị họ nhìn thấy vết sẹo trên người ấy nhỉ. Mỗi lần đi làm nhiệm vụ của Công an về, đám bạn thân đều phải đến xác nhận tình trạng thương tích của cậu. Nếu rất nghiêm trọng (người chơi thì không cho là vậy), hai người này sẽ giúp cậu xin nghỉ phép ở Sở, còn Lớp trưởng - người đã chuyển đến Đội Điều tra số 1 được một hai năm - sẽ vô cùng tự nhiên tiếp quản nhiệm vụ của cậu.

... Quả thực là sắp xếp cho cậu đâu ra đấy.

"Lần này thật sự không bị thương gì mà, hơn nữa ngày mai tôi còn phải đi Mỹ một chuyến đấy." Natsuki giơ tay đầu hàng trước đám bạn, giả vờ đáng thương: "Cũng coi như là một kiểu nghỉ phép khác rồi, tha cho tôi đi mà?"

Người chơi kiên định tin rằng, sự yếu thế ngắn ngủi là để sau này trả thù lại hoành tráng hơn. Cậu không tin hai cái tên một kẻ lêu lổng hơn một kẻ này có thể sống yên ổn hơn cậu.

Cậu liếc nhìn Hagiwara Kenji - kẻ có tiền án không mặc đồ bảo hộ gỡ bom, nụ cười càng thêm ngoan ngoãn.

Hagiwara rùng mình một cái.

Họ thực sự ngày càng lo lắng cho người bạn thân này. Ở độ tuổi này mà đã leo lên được vị trí ấy, với bản lý lịch rực rỡ đến mức gần như không ai sánh bằng của Akae Natsuki hiện tại cùng với sự đề cử của bên Công an, cho dù cậu tiếp theo có an phận ngồi trong văn phòng ba năm thì nói không chừng cũng có thể lên làm Chánh thanh tra cấp cao rồi.

Nhưng cậu lại vẫn ngày ngày vùi đầu vào các vụ án, dường như vĩnh viễn không biết mệt mỏi, chỉ cần cho một ly cà phê là có thể tinh thần phấn chấn làm việc cả ngày, còn kiên trì đi hiện trường cùng người của Đội 3.

Chỉ có Matsuda mới biết, lần trước khi nghe thấy lại có người bàn tán sau lưng về tên của bạn mình, anh cười khẩy định lại gần thì lại nghe thấy đám cảnh sát mới đến này đều đang dùng giọng điệu sùng bái thảo luận về "Sĩ quan quản lý Akae là một cảnh sát thiên tài dịu dàng và nghiêm túc". Khi phát hiện ra tất cả bọn họ đều là fan nhỏ của Natsuki, anh đã cảm thấy vừa xấu hổ vừa tự hào một cách khó hiểu đến thế nào.

Chỉ có thể nói hiệu quả bao bì của truyền thông và giới cao tầng cảnh sát quá kinh người. Cái tên Akae Natsuki gần như được mọi người mới biết đến, trở thành sự tồn tại như một cột mốc chỉ đường cho bọn họ, một cột mốc luôn kiên định bước đi trên con đường của chính mình.

Nhưng càng như vậy, nhóm Matsuda càng không hiểu nổi Natsuki của hiện tại.

Rốt cuộc cậu ấy đang theo đuổi điều gì? Năm năm như một vẫn giữ thái độ không nương tay với tội phạm và quán triệt nguyên tắc hành xử của bản thân, ngay cả thời gian ngủ cũng lôi ra dùng để làm việc và phá án, đối mặt với người khác cũng dần dần bắt đầu che giấu bản thân.

Không thể nói rõ ngày hôm đó khi lần đầu tiên nhìn thấy Natsuki dùng nụ cười ôn hòa y hệt Hiromitsu để nói chuyện với cấp dưới, hai người họ đã sốc đến mức nào.

Matsuda Jinpei dám đảm bảo, tên nhóc khốn kiếp này chắc chắn còn chẳng biết tên người ta là gì đâu!

Matsuda thực sự bắt đầu lo lắng có ngày phải khiêng cái xác đột tử của Natsuki ra ngoài. Nếu thực sự có ngày đó, anh tuyệt đối sẽ dùng hộp cơm cà ri ngọt xếp thành tháp nghiêng Pisa trước bia mộ của tên nhóc này.

Anh nói được làm được.

Natsuki đương nhiên không biết trong lòng đám bạn cùng khóa hình tượng của mình đã biến thành cái dạng gì. Cậu chỉ chợt nhớ đến vợ chồng người hàng xóm đã bỏ lại Kudo Shinichi mới học lớp 7 để cùng nhau ra nước ngoài từ năm ngoái, hình như cũng đang ở Mỹ.

"Shinichi, có muốn đi cùng anh không? Có thể tiện đường đưa em đến Los Angeles tìm cô Yukiko và mọi người." Natsuki sang chơi nhà hàng xóm, giải thích về lịch trình sắp tới, cậu nằm bò ra bàn nghiêng đầu hỏi.

Vị thám tử nhí bị điểm danh đang thu dọn cây đàn violin của mình, nghe vậy thì rùng mình một cái.

"Thôi bỏ đi ạ." Kudo Shinichi rất hiểu bố mẹ mình bèn bĩu môi: "Hai người họ chắc cũng chẳng ở nhà bên Los Angeles đâu, nói không chừng đang chơi ở cái nước nào khác rồi."

"Hơn nữa anh Natsuki phải đi Boston có việc khẩn cấp hơn mà, đưa em theo có sao không đấy?" Cậu bé đổi giọng, hỏi với chút lo lắng.

Cũng giống như nhóm Matsuda Jinpei, sau khi xem tin tức thì đoán ra được Natsuki mất tích thời gian qua đã đi làm gì, vị thám tử nhí tỏ ra rất lo lắng, nhưng Natsuki rõ ràng nhìn thấy vẻ háo hức trong đáy mắt cậu bé.

Cũng rất hiểu tính cách đứa trẻ này, Natsuki ghé sát vào tai cậu bé, cười nói: "Lần này đi Boston, nói không chừng sẽ gặp vụ án lớn nào đó đấy, anh có linh cảm như vậy."

Lần trước cậu có linh cảm là vụ bắt cóc trên đảo năm ngoái thì phải.

"Em cũng đi!" Cậu thám tử nhí tóc đen mắt xanh cắn câu thành công, mắt sáng lấp lánh hét lên.