Nếu nhất định phải nói cảm giác của Akae Natsuki khi nhìn thấy người đứng phía sau mình là gì, thì tuyệt đối là chột dạ, thậm chí còn kèm theo một chút hoảng sợ vô cớ.
Không phải nói huấn luyện viên trong phòng gym đều là ảo sao? Vậy tại sao lại để cậu gặp ngoài đời ở học viện thế này? Chẳng lẽ kiểu mô hình soái ca này có thể gặp ở khắp nơi sao…
Cậu chợt nhớ đến tấm CG đã thu hút mình chọn bản đồ này, trên đó cũng có một anh cảnh sát điển trai y hệt như vậy, nghĩ đến chỉ thấy buồn cười. Ngay sau đó, Natsuki liền phản ứng lại - ba người này hẳn là tồn tại ở những mốc thời gian khác nhau mà thôi.
Còn việc chột dạ, chủ yếu là vì kỹ năng mà Akae Natsuki chọn luyện đầu tiên lại vừa khéo là võ tự do, loại võ thuật thiên về ứng biến thực chiến, phong cách cởi mở hơn so với các chiêu thức cố định. Để nhanh chóng lên cấp, Natsuki đã đi đường tắt, ghi nhớ toàn bộ động tác của huấn luyện viên. Trong hai ngày qua, huấn luyện viên được mua bằng số tiền lớn kia đã linh hoạt dùng đủ loại kỹ thuật đánh cậu không biết bao nhiêu lần. Tuy nhiên, mục tiêu của cậu cũng đã đạt được - trên bảng trạng thái, dòng chữ nổi bật [Võ tự do]lv.5 đủ để Natsuki có thể trụ được một khoảng thời gian ngắn dưới tay huấn luyện viên.
Nhưng dù có kéo đại một người đến xem hai người đối luyện, cũng có thể nhận ra từng chiêu từng thức của họ giống nhau đến kinh ngạc ở một vài chi tiết nhỏ. Trông cứ như một phiên bản thu nhỏ đang đánh với bản thể hoàn chỉnh, hai bên đều nắm rõ thói quen ra đòn của đối phương.
Sao có thể không giống cho được? Võ tự do của cậu vốn dĩ là đang bắt chước huấn luyện viên mà. Ban đầu còn nghĩ là ảo thì không sao, giờ lại gặp chính chủ ngoài đời, Natsuki hiếm khi cảm thấy gò bó như vậy. Dù xét cho cùng họ đều là NPC dùng chung một mô hình, cậu vẫn không tránh khỏi cảm giác khó xử.
Khác với huấn luyện viên không có bảng thông tin, ba giây trước khi thanh niên đối diện lên tiếng chào hỏi, Natsuki đã chọn xem phần giới thiệu nhân vật bật ra bên cạnh gương mặt người đó.
[Tên: Furuya Rei
Tuổi: 22
Trận doanh: Phe Đỏ
Thân phận: Học viên lớp Onizuka – Học viện Cảnh sát / Anh ta chính là “Zero”.
Đánh giá: Nhập học với thành tích A toàn bộ các môn, là một kẻ cực kỳ cứng. Tuy nhiên vì ngoại hình nên quan hệ với người khác không được tốt lắm, vì an toàn thì tốt nhất đừng chọc vào vết sẹo của anh ta.
ps. Thỉnh thoảng cũng có thể phát huy kỹ năng diễn xuất, hình như anh ta không thể từ chối người dịu dàng đâu? Nhưng lừa người khác không phải hành vi tốt!]
Những suy nghĩ trong lòng Akae Natsuki không hề lộ ra ngoài. Cậu chỉ chớp mắt hai cái, rồi cũng đáp lại đối phương: “Chào buổi sáng, Furuya.”
Thật ra nhìn kỹ thì thanh niên tóc vàng da ngăm trước mặt rất phù hợp với suy đoán của cậu - trông đúng là non trẻ hơn huấn luyện viên của cậu một chút.
Dù cùng một khuôn mặt trẻ con, Furuya Rei trước mắt vừa nhìn đã thấy rất “giống cảnh sát”. Còn trên người huấn luyện viên thì lắng đọng thứ gì đó khác hẳn - trầm tối, u ám, là kiểu phiền phức mà Akae Natsuki không hề muốn dính vào.
Cậu đã rời khỏi nơi đó rồi, dù là trong game cũng không muốn lại dính dáng đến những kẻ đen kịt ấy nữa. Huống chi… đã được hệ thống đề cử là huấn luyện viên phù hợp nhất cho nghề nghiệp Phe Đỏ của cậu, thì cùng lắm cũng chỉ là nội gián mà thôi.
Sau khi suy nghĩ một chút, Natsuki mở miệng hỏi: “Nếu đi đến lớp học, cậu có ngại đi cùng không?”
Nếu Matsuda Jinpei ở đây sẽ nhận ra, người này rõ ràng là nhân lúc Hagiwara không có mặt, chỉnh sửa đôi chút lời mời của Hagi rồi dùng lại cho mình.
Furuya Rei sững người một giây, cuối cùng vẫn gật đầu.
Ban đầu anh còn nghĩ rằng, dù có là bạn cùng lớp thì trong tình huống mới khai giảng được một tuần, lại chưa từng tiếp xúc, quãng đường ngắn ngủi này hẳn sẽ khá gượng gạo. Nhưng điều anh không ngờ tới là, Akae - người trông có vẻ lạnh nhạt kia - hình như lại… khá dễ nói chuyện.
“Furuya học võ tự do à?” Akae Natsuki hỏi bằng giọng rất tự nhiên. Ánh mắt cậu lướt qua cánh tay và mắt cá chân lộ ra của đối phương một cách không để lộ dấu vết, trên mặt vẫn là nụ cười tượng trưng cho tâm trạng không tệ. “Tôi cũng vậy. Nếu có cơ hội, tôi rất muốn được thỉnh giáo cậu.”
Thiếu niên tóc đen thường xuyên bị nhận nhầm là chưa đủ tuổi vì gương mặt non nớt ấy, trên thực tế chỉ thấp hơn Furuya Rei - người cao khoảng một mét tám - vài phân. Dù đường nét trên khuôn mặt vẫn còn chút non trẻ, nhưng khi đứng yên, cảm giác cô độc trên người cậu đã đủ khiến người khác bỏ qua vấn đề tuổi tác. Chỉ đến khi Akae Natsuki chuyển động như nhân vật bước ra từ truyện tranh, cậu mới trông thật sự giống một người đang sống.
Đó là một cảm giác rất kỳ diệu. Furuya Rei đã nhận ra, nhưng lại không biết phải miêu tả thế nào. Lúc này anh vẫn đang nghiêm túc trả lời câu hỏi của người bạn học kia.
Đáng thương cho Furuya, anh vẫn chưa từng nghe câu nói: con người là sinh vật rất dễ bị thị giác lừa gạt. Trong tương lai, không biết bao nhiêu lần anh đã muốn quay về quá khứ, tự tay đánh chết cái bản thân từng cho rằng thiếu niên này ngoan ngoãn và dễ gần.
Ngay cả bản thân anh cũng không rõ vì sao, vốn chỉ là tiện đường cùng đi, nhưng hai người lại trò chuyện khá hợp ý một cách khó hiểu. Furuya Rei - người từ trước đến nay luôn mâu thuẫn không ngừng với người khác, lại cảm nhận được trên người Akae Natsuki một loại khí chất rất giống với bạn thân từ bé của mình, vì thế khi nói chuyện với cậu cũng không còn cứng nhắc và thẳng thừng như với người khác.
Có lẽ là vì đối phương trông quá nhỏ tuổi chăng?
“Để lần sau nói tiếp nhé.” Đến lớp học, Natsuki vui vẻ gật đầu với thanh niên bên cạnh, rồi đi về chỗ ngồi đã được đánh dấu trong ghi chú.
Do nguyên nhân liên quan đến huấn luyện viên, cậu vẫn còn hơi gượng gạo với Furuya Rei, nhưng thái độ đã tốt hơn với người khác không biết bao nhiêu lần. Dĩ nhiên Furuya không biết lý do, anh chỉ thấy Akae sau khi cười nói với mình câu đó liền khôi phục dáng vẻ lạnh nhạt, ngồi xuống chỗ, hoàn toàn không có ý chào hỏi những bạn học xung quanh. Những người khác cũng chẳng hề có phản ứng gì với sự xuất hiện của Akae Natsuki.
Bỗng nhiên, Furuya Rei nhớ ra rằng vị bạn học nhảy lớp này hình như… đang bị những người xung quanh cô lập?
Mang theo tâm sự ấy, anh ngồi về chỗ mình. Phía sau, người bạn thân đến sớm hơn chọc chọc lưng anh, giọng quan tâm:
“Sao thế, Zero? Trông cậu không tập trung lắm.”
Furuya Rei liền kể lại chuyện gặp Akae Natsuki trên đường cùng với nỗi lo vừa rồi.
“Akae à…” Morofushi Hiromitsu sờ cằm: “Hình như đúng là rất ít nghe cậu ấy nói chuyện. Rõ ràng thành tích nhập học rất lợi hại mà cảm giác tồn tại lại thấp ghê.”
“Thành tích nhập học…” Furuya Rei nghĩ một lúc, rồi kinh ngạc quay sang bạn thân: “Là Akae đó hả? Người có điểm thi viết toàn A nhưng nghe nói thể lực rất kém?”
“Ừ. Vì lý do đặc biệt nên không công bố tên thật, trên bảng thành tích chỉ có cái ký hiệu này thôi. Nhưng hôm khai giảng tôi có nghe các huấn luyện viên nhắc đến cậu ấy trong văn phòng.”
“Có lẽ là mấy người cùng nghe với tôi đã nói ra ngoài.” Hiromitsu thở dài: “Từ hôm đó, Akae cứ không hòa nhập được với tập thể. Mọi người đều nghi ngờ vì sao thành tích kiểm tra thể lực tệ như vậy mà vẫn được phá lệ vào lớp Onizuka, lại thêm việc tuần đầu tiên Akae đều xin nghỉ học buổi sáng…”
“Không phải.” Furuya Rei nhíu mày, giải thích với bạn thân: “Lúc nãy nói chuyện trên đường, Akae nói cậu ấy khá giỏi võ tự do. Tôi cảm thấy cậu ấy không phải đang nói đùa.”
“Vậy à? Nghe cậu nói xong tôi lại thấy có chút hứng thú với Akae rồi.” Hiromitsu cười, giọng nhẹ nhàng. “Có cơ hội thì giới thiệu hai chúng ta làm quen nhé?”
“Tôi với cậu ấy cũng chỉ mới nói vài câu thôi mà.” Furuya Rei bất lực nhìn bạn thân: “Nhưng nếu có dịp.”
Akae Natsuki hoàn toàn không biết đến đoạn đối thoại này. Phải rất lâu sau, cậu mới từ bạn bè biết được rằng, hóa ra trong mắt người khác, mình đã bị các bạn học xung quanh bài xích ngay từ khi khai giảng.
Chỉ là với Natsuki - người hoàn toàn không để tâm đến NPC không quan trọng thì: “?”
Sau khi lấy giáo trình và sổ ghi chép từ ngăn bàn ra, cậu tùy tiện liếc nhìn xung quanh. Trong tầm mắt, những khung thông báo gần như bật ra liên tục, chẳng cần dừng lại xem.
[NPC bạn học quần chúng 1]
[NPC bạn học quần chúng 2]
[NPC bạn học quần chúng 3]… vân vân.
Không nói đến việc cậu lười phí thời gian cho NPC quần chúng, cho dù có muốn để ý, Natsuki cũng chẳng biết tên họ là gì.
Trong cả phòng học, chỉ có năm người là khác biệt: Furuya Rei với mô hình trùng huấn luyện viên đi cùng cậu tới đây, cặp bạn thân từ bé vừa vào lớp, một thanh niên tóc đen ngồi phía sau Furuya, và còn có…
“Chào buổi sáng, Akae!” Một bàn tay to vươn sang, vỗ mạnh hai cái lên vai cậu. Akae Natsuki bình thản quay đầu, liền thấy một thanh niên cao lớn đầu húi cua đang cười rạng rỡ với mình: “Hôm nay đến sớm ghê.”
[Tên: Date Wataru
Tuổi: 22
Trận doanh: Phe Đỏ
Thân phận: Lớp trưởng lớp Onizuka - Học viện Cảnh sát / Không cần tôi nói cậu cũng hiểu rồi đấy.
Đánh giá: Năng lực tổng hợp toàn diện chỉ đứng sau Furuya Rei, là lớp trưởng đáng tin cậy, có tinh thần chính nghĩa rất mạnh. Điểm đặc biệt nhất là - có bạn gái. Bất ngờ chưa!]
Bất ngờ thật, ai mà ngờ được chứ. Chơi game thực tế ảo mà còn bị bảng giới thiệu nhân vật khoe ân ái thế này. Akae Natsuki - người trống rỗng hoàn toàn ở phương diện này - trầm mặc một giây.
Cậu vẫn cố gắng đáp lời một cách tự nhiên:
“Ừ, lớp trưởng Date cũng vậy. Chào buổi sáng.”
Còn người cuối cùng.
[Tên: Morofushi Hiromitsu
Tuổi: 22
Trận doanh: Phe Đỏ
Thân phận: Học viên lớp Onizuka – Học viện Cảnh sát / Nói thừa làm gì nữa.
Đánh giá: Em trai của cảnh sát ưu tú thì đương nhiên cũng rất xuất sắc! Soái ca hệ dịu dàng, nấu ăn ngon đến mức không cần bàn. Nhưng hình như có chút bóng ma tâm lý, nhớ đừng nhốt anh ta trong không gian hẹp kín nhé.
ps. Là bạn từ nhỏ với gã tóc vàng kia, hiểu ý tôi chứ?]
Cảm ơn, nghề nghiệp của anh ấy là cảnh sát đúng không? Dù hiện tại đang học ở học viện, tương lai cũng vẫn là cảnh sát mà? Vậy thì tại sao lại có tưởng tượng kiểu “nhốt bạn học trong không gian kín hẹp” thế này?
Akae Natsuki trầm mặc dời ánh mắt đi. Tóm lại, cậu đại khái đã hiểu, năm người bạn học này chính là những NPC quan trọng của đoạn cốt truyện chuyển tiếp này.
Vậy thì giao lưu nhiều hơn với họ một chút, thử xem nâng độ thiện cảm có thay đổi gì không vậy.
Đêm hôm đó, Akae Natsuki vừa mới bước vào trạng thái ngủ thì bị một thông báo không chút nhân đạo đánh thức.
[Kích hoạt nhiệm vụ phụ: Nửa đêm tầng dưới truyền đến những tiếng động kỳ lạ. Vì sự an toàn của các bạn học, đừng chủ quan, mau xuống xem thử!
Phần thưởng nhiệm vụ: Aikido (mở khóa)]
Cậu lập tức tỉnh hẳn.
Vì sao nhiệm vụ nhánh kiểu thăm dò lại cộng Aikido chứ?
Rất nhanh thôi, Natsuki đã biết được đáp án.
【Lời tác giả】
Trong phần giới thiệu của Furuya Rei có ghi anh ấy tinh thông võ tự do đó! Không ngờ đúng không, huấn luyện viên ảo chính là Tooko nội gián 29 tuổi Amuro Tooru đó!
Kỹ năng mà Akae cần nâng là [Võ tự do], mà nghề nghiệp đầu tiên của cậu lại là cảnh sát, nên huấn luyện viên đắt nhất theo hướng này chính là Tooru. Không chỉ dạy đánh nhau, sau này còn dạy Akae rất nhiều thứ khác nữa. Còn việc Amuro Tooru này là ảo hay là thật thì… ai biết được chứ (.
Đến lúc Akae và Zero đối luyện, người khác có khi còn tưởng họ học võ tự do cùng một nơi ấy chứ (?).
Nhóm năm người: Natsuki bị cô lập rồi, mấy người kia thật không có mắt, tức quá.
Akae chỉ lo làm bài, cày kỹ năng: Gì cơ?
Thực tế là Akae bằng sức một người… loại trừ toàn bộ bạn học quần chúng luôn, ha ha ha! Cậu ấy căn bản không nhìn thấy tên của những người bị mình coi là NPC quần chúng, đương nhiên cũng chẳng có hứng xã giao - một kiểu mù mặt phiên bản khác (không phải).