Sáng sớm tinh mơ, Scotch đã nhận được mail của Gin, yêu cầu anh lát nữa đến một quán bar thuộc quyền sở hữu của Tổ chức để gặp mặt. Vội vàng chạy tới nơi, anh mới phát hiện ở đây đã có không ít người. Gin và Vodka thì không cần phải nói, ngay cả Vermouth, Rye, Chianti và Kir cũng đều có mặt.
"Chậm chạp thật đấy, Scotch." Vermouth, người chẳng biết vì lý do gì luôn ngứa mắt và ngầm gây khó dễ cho anh, chậm rãi mở miệng trước.
Trên gương mặt chàng thanh niên tóc đen không có cảm xúc gì đặc biệt, chỉ tùy ý đáp lại một tiếng: "Vậy sao."
"Vậy Gin, anh gọi bọn này đến đây có nhiệm vụ mới gì à?" Chianti nằm bò trên lưng ghế sô pha lên tiếng hỏi, vẻ mặt tràn đầy nụ cười hưng phấn: "Tôi thật sự không thể chờ nổi để nhìn thấy cảnh bọn chúng bị tôi bắn nát đầu rồi!"
Gin ngồi trên chiếc sô pha ở vị trí trung tâm, nghe vậy chỉ khẽ nhướng mi mắt. Ánh mắt sắc bén như diều hâu lạnh lùng quét qua tất cả mọi người, hắn trả lời một câu không liên quan: "Ta nhận được tin tức, trong số các thành viên có mật danh của Tổ chức có một kẻ phản bội."
Bị ánh mắt đó quét qua, Scotch gần như ngay lập tức nổi da gà toàn thân. Anh nhớ lại trực giác và sự chấp niệm kinh khủng của Gin đối với đám nằm vùng, bàn tay giấu sau lưng bất giác siết chặt.
"Anh nghi ngờ kẻ phản bội nằm trong số chúng tôi sao?" Rye đột ngột lên tiếng giữa bầu không khí tĩnh lặng, biểu cảm lạnh nhạt: "Vô vị và tốn thời gian."
Người đàn ông có địa vị ngày càng cao trong Tổ chức mấy năm gần đây nhờ khả năng bắn tỉa cực mạnh và tỷ lệ hoàn thành nhiệm vụ xuất sắc này tỏ ra một bộ dạng không hề hứng thú.
Kir ngồi gần Scotch cũng nhíu mày phụ họa, ngược lại Vermouth thì sắc mặt không đổi, khoanh tay dựa vào quầy bar nhìn quanh một vòng.
"Ái chà," Người phụ nữ tóc vàng cười như không cười nói: "Bourbon…sao lại không ở đây nhỉ?"
Trái tim Scotch treo ngược lên, anh thận trọng trả lời: "Anh ta dường như đã nhận được nhiệm vụ do RUM phái xuống."
Lần này ngay cả ánh mắt của Gin cũng chuyển dời qua. Vermouth cười khẽ một tiếng, ngón tay thon dài gõ gõ lên mặt bàn: "Đã tụ tập đông đủ ở đây rồi, chi bằng nhờ Scotch gọi cho Bourbon một cuộc điện thoại đi."
"Quan hệ của các anh khá tốt, không phải sao?" Trong lời nói của cô ta chứa đầy sự ám chỉ. Quả nhiên, giây tiếp theo Gin đã lên tiếng.
"Gọi ngay tại đây, nói chuyện với Bourbon." Người đàn ông nhếch mép, hắn lúc này trông hệt như một con kền kền nhìn thấy thịt.
Scotch cảm giác tim mình sắp nhảy ra khỏi cổ họng, bề ngoài anh vẫn không nói một lời, lấy điện thoại ra, ấn vào số liên lạc gần nhất.
Kể từ sau câu nói đầy ẩn ý của Vermouth, tất cả mọi người trong quán bar đều vô tình hay cố ý chú ý đến phía anh.
Không được để lộ sơ hở. Scotch nghiến răng trong lòng, anh phải ngay lập tức ám chỉ cho Zero biết bên này không chỉ có một mình anh đang nghe máy.
Chuông chỉ reo hai tiếng đã được kết nối, nhưng Scotch còn chưa kịp nói gì, đầu dây bên kia đã vang lên một giọng nói nghe có chút quen thuộc. Chủ nhân của nó dùng ngữ điệu lười biếng để chiếm quyền chủ động: "Ai đấy?"
Đừng nói là Scotch, ngay cả những người đang âm thầm hay công khai chú ý bên này cũng sững sờ không phản ứng kịp. Bourbon là một nhân viên tình báo theo đuổi chủ nghĩa thần bí, những người có mặt ở đây tuy ít nhiều đều từng hợp tác với anh ta, nhưng đa phần là qua mạng. Tuy nhiên, họ dám đảm bảo người nghe điện thoại tuyệt đối không phải chính chủ.
Giọng của Bourbon thường lạnh lùng và không chút tình người, cho dù thỉnh thoảng có ngụy trang thành tính cách sảng khoái, tươi sáng thì cũng hoàn toàn không khớp với chất giọng thiếu niên trong trẻo trong điện thoại này. Về điểm này, Rye - kẻ luôn bị nhắm vào - là người có tiếng nói nhất.
Chưa kể, trong Tổ chức không hề tồn tại kẻ nào dùng thái độ nghe có vẻ vô hại như vậy để đối đãi với các thành viên có mật danh khác. Cho dù có, thì cũng sẽ biến thành miếng thịt rơi vào hang sói bị nuốt sống xé xác rồi.
Scotch theo bản năng nhìn lại màn hình điện thoại, ghi chú bên trên rõ ràng là Bourbon mà.
"Đây không phải là... điện thoại của Bourbon sao?" Chung sống lâu như vậy, chỉ cần một từ anh cũng nghe ra được đây là giọng của người bạn thân không nên xuất hiện ở đầu dây bên kia nhất. Scotch giấu lời nhắc nhở kín đáo vào trong câu hỏi thăm dò.
Ngay sau đó, bao gồm cả Rye và Vermouth đã vô thức đứng lại gần anh, cả ba người đứng gần loa thoại nhất đều nghe thấy một câu nói hơi mơ hồ lẫn trong tạp âm nền.
"Chào quý khách, đây là dịch vụ phòng quý khách đã gọi."
Nhờ giọng nói của Natsuki quá đặc trưng, cho dù lần gặp cuối cùng đã là một năm trước, Rye vẫn có thể dựa vào phản ứng của Scotch mà suy đoán ra người ở đầu dây bên kia là vị cảnh sát kia.
... Tại sao cậu ta lại ở cùng Bourbon, còn ở trong khách sạn?
Rye chợt nhớ tới câu nói với vẻ mặt âm trầm của Bourbon mà anh ta nghe thấy hôm đó.
「Đôi mắt xinh đẹp đó, là tôi nhìn trúng trước.」
Vị điều tra viên FBI rùng mình kinh hãi. Chẳng lẽ Bourbon thực sự bất chấp việc bại lộ thân phận để ra tay với vị cảnh sát đó sao? Nếu không thì giải thích thế nào về vẻ mặt kỳ lạ của Scotch - Vermouth trông cũng có vẻ không ổn lắm, chẳng lẽ tin đồn giữa cô ta và Bourbon là thật?
Không ai đoán được trong đầu vị điều tra viên đang nghĩ cái gì, Rye nhìn chằm chằm vào điện thoại với vẻ mặt thâm trầm, bày ra bộ dạng nghi ngờ Bourbon là kẻ phản bội.
"Xin lỗi, anh ấy ra ngoài mua đồ rồi," Đầu dây bên kia truyền đến tiếng sột soạt của quần áo, dường như người nói chuyện đang mặc đồ, tiếp đó là tiếng bước chân đi trên sàn nhà ra mở cửa. Theo tiếng "tít" của cửa phòng khách sạn mở ra, cậu khựng lại một chút rồi nói tiếp: "Nếu có việc tìm anh ấy thì gọi lại sau mười phút nữa nhé."
Lần này, lời của người có vẻ là nhân viên phục vụ khách sạn nói, nhóm Scotch nghe càng rõ hơn.
"Thưa anh, đống này phải vứt đi hết sao ạ?"
Natsuki nghiêng đầu nhìn nhân viên phục vụ mang thuốc đến và thuận tiện mang đống đồ Furuya Rei vừa dọn ra đi, không để tâm lắm gật đầu: "Thuốc cứ để trên tủ đầu giường là được, còn cái váy thì phiền các anh dọn đi giúp, cảm ơn."
Từ khóa "cái váy" trực tiếp làm Vermouth cứng đờ cả người trong một giây, cô ta lập tức bày ra vẻ mặt vô vị, nghịch nghịch ngón tay như thể bộ móng mới làm rất thu hút cô ta vậy.
Gin vẫn chưa thể phát hiện ra chuyện của đứa bé đó, cô ta nghĩ.
"Bourbon không ở đây thì thôi vậy. Gin, anh chắc vẫn còn chuyện muốn nói chứ." Vermouth thản nhiên chuyển chủ đề, cứ như người vừa nhắc đến Bourbon trước đó không phải là cô ta.
Scotch không đợi cô ta nói xong đã nhanh tay ấn phím ngắt cuộc gọi. Khi Gin nhìn sang, anh cũng cố tỏ ra bình tĩnh nhìn lại hắn: "Tổ chức có hứng thú với đời sống riêng tư của thành viên đến thế sao?"
Thực ra cũng không nghe ra được vấn đề gì, Gin sau khi biết Bourbon không có mặt cũng mất đi một phần hứng thú, hắn dùng ánh mắt mang theo cảm giác vi diệu khó tả nhìn bọn họ một lúc, rồi mới chậm rãi mở miệng.
"Kẻ phản bội là Tokaji. Nhiệm vụ hôm nay là gϊếŧ hắn, đồng thời ngăn chặn hắn tiết lộ tình báo ra ngoài."
Nhóm ba người nằm vùng vốn tưởng kẻ phản bội mà Gin nói là đang chỉ bọn họ: "..."
"Tốt nhất đừng để ta tóm được cái đuôi chuột của các ngươi." Hắn nhìn bọn họ, nói từng câu từng chữ.
—
Ngay khoảnh khắc nghe thấy câu nói kia, Natsuki đã biết Morofushi Hiromitsu lúc này có lẽ đang ở cùng các thành viên khác của Tổ chức. Cậu không hề căng thẳng hay làm chuyện gì dư thừa, giọng điệu vẫn bình tĩnh thản nhiên, như thể chưa phát hiện ra điều gì.
Chỉ là sau vụ này, phong thái của Zero trong Tổ chức có lẽ, đại khái, có thể lại trở nên kỳ quái rồi.
Sau khi điện thoại bị ngắt, cậu bình tĩnh đặt điện thoại về chỗ cũ, cầm vỉ thuốc kháng viêm bên cạnh lên nuốt hai viên.
Trên đảo không có hiệu thuốc, chỉ có trạm y tế của khách sạn mới có loại thuốc này. Trong hộp y tế của Natsuki cũng không để sẵn thứ đó, chẳng trách Furuya Rei lại chọn cách để nhân viên khách sạn mang lên.
Cậu đúng là cần uống chút thuốc kháng viêm - nếu Natsuki thực sự chỉ là một người bình thường bị trúng đạn. Đáng tiếc người chơi lại không cần ăn thứ này, có ăn vào cũng chẳng khác gì viên kẹo đường.
Coi như ăn kẹo vậy, Natsuki thở dài một hơi.
Khi Furuya Rei xách cháo quay về, đập vào mắt anh là ánh mắt pha lẫn sự thương hại của bạn thân.
"Cậu lại làm cái gì rồi?" Furuya Rei - người từng bị hố rất nhiều lần - theo bản năng lùi lại nửa bước.
Natsuki dùng giọng điệu hả hê khi người gặp họa nói: "Vừa nãy Hiro gọi điện tới đấy."
"... Cậu đã nói gì?"
"Không phải chuyện tôi nói gì, mà là…" Cậu sắp thấy đồng cảm với người bạn này rồi, nhưng hoàn toàn không nhận ra mình chính là đầu sỏ gây tội: "Cậu quay về lần này, đánh giá của những người khác trong Tổ chức về cậu có khi sẽ là "tên sát nhân biếи ŧɦái dẫn trai giả gái vào khách sạn thuê phòng" đấy."
Furuya Rei nhìn Natsuki - kẻ chắc chắn là một tay gây ra kết quả này, nắm chặt nắm đấm liên tục tự nhắc nhở bản thân cậu ấy còn đang bị thương, đợi khỏi rồi ra tay cũng chưa muộn.
Sau đó Furuya Rei nhìn thấy tin nhắn mới nhận được từ Hiro trong chiếc điện thoại dùng cho mục đích cá nhân.
[From: Hiro
... Zero, sao cậu lại ở cùng Aka?
Chuyện khách sạn là sao nữa, Rye và bọn họ vừa nãy đều nghe thấy hết rồi, sau khi trở về có thể họ sẽ hỏi cậu đấy.]
[From: Hiro
Tôi cũng muốn hỏi cậu ]
Furuya Rei mặt vô cảm cất điện thoại đi. Anh đang nghĩ, nếu đánh cho tên tiểu ác ma này một trận nữa rồi tống vào trạm y tế, liệu anh có bị bác sĩ cáo buộc tội cố ý gây thương tích không?
Natsuki húp cháo anh vừa mua về, lộ ra biểu cảm vô tội.
"Sao thế?"
"Không có gì," Furuya Rei dịu dàng nói: "Đợi vết thương của cậu lành, chúng ta lại hẹn nhau ra giao lưu tình cảm nhé."
Natsuki nuốt ngụm thức ăn ấm nóng trong miệng xuống, cong mắt cười: "Được thôi."
Đã lâu cậu không đánh nhau với người bạn này rồi, không biết đối phương đã đạt đến trình độ của Huấn luyện viên Furuya chưa nhỉ.
Bên này vẫn đang trò chuyện "vui vẻ", thời gian lùi lại một chút trước đó. Kudo Shinichi sau khi nhận được một email khác, đã mất năm phút suy luận ra vị trí của Natsuki, rồi tìm bảo vệ vội vã chạy đến khu rừng. Cậu nhóc lúc này đang cuống đến mức sắp nhảy dựng lên rồi.
Cậu nhóc đã cố gắng chạy nhanh hết sức, nhưng khi theo sự chỉ dẫn của Atobe Keigo bị bắt cóc tìm đến nhà kho nhỏ, tâm trạng của Kudo Shinichi lúc này trùng khớp cao độ với Scotch đang bị Gin nhìn chằm chằm.
Cậu nhóc cố gắng bình tĩnh lại để suy luận. Vũng máu lớn trên mặt đất dù nhìn thế nào cũng là lượng máu gây tử vong, mà những tên bắt cóc nằm la liệt trên đất lại chỉ bị đánh ngất, vậy thì lượng máu chết người này chảy ra từ ai...
Kudo Shinichi rùng mình, cậu lần theo vết máu nhỏ giọt trên đất đến sau một gốc cây lớn, nhìn vết máu vẫn còn rất mới trên thân cây.
Cứ như thể có một người từng bị trúng đạn ở ngực, dựa vào gốc cây này từ từ chết đi rồi bị người khác mang đi vậy.
Sau khi suy luận ra kết luận này, tay chân cậu thám tử nhí lạnh toát vì sợ hãi. Là một thám tử hứng thú với các vụ án từ nhỏ, cậu nhóc đã chứng kiến vô số cái chết, nhưng đây là lần đầu tiên liên quan đến người thân thiết bên cạnh cậu.
Cậu nhóc nặng nề và chậm chạp cúi đầu, trong lòng tràn ngập suy nghĩ "nếu mình suy luận ra nơi này nhanh hơn chút nữa, có phải anh Natsuki sẽ không chết không", bàn tay buông thõng bên hông siết chặt lấy vạt áo.
Vị thiếu gia Atobe kia cũng phát hiện ra chỗ này, cậu bé nhìn vết máu, đột nhiên bình tĩnh lên tiếng: "Anh ấy chắc chưa chết đâu, vừa nãy cứu tôi thực ra là hai người."
"Còn một người đàn ông tóc vàng trông có vẻ là con lai nữa, bọn họ có vẻ rất thân thiết, người đưa cảnh sát Akae đi chắc là anh ta."
Cậu thám tử nhỏ tóc đen mắt xanh phắt cái ngẩng đầu lên.
Nếu thực sự là người có quan hệ rất tốt, sau khi nhìn thấy thi thể bạn mình thì hoàn toàn không thể mang xác đi, mà sẽ ở lại để cảnh sát đến sau thu dọn.
Mối quan hệ có thể nhận được tin là lập tức đến cứu viện, nghĩ thế nào cũng không thể tồi được, cho nên... khả năng rất lớn là anh Natsuki chỉ bị thương nên mới chủ động để bạn mình đưa đi. Cậu nhóc giống như đang tự thuyết phục bản thân.
Chưa kịp nghĩ kỹ, điện thoại đã vang lên âm báo nhận email. Kudo Shinichi vội vàng mở ra xem, quả nhiên là từ người mà cậu đang lo lắng.
"Anh ấy nói bạn đến đón, nên đi trước rồi, cơ thể không có gì đáng ngại, bảo chúng ta đừng lo lắng." Thiếu niên rất tin tưởng Natsuki, chấp nhận lời giải thích này mà không chút nghi ngờ.
"Không phải là người khác dùng điện thoại của anh ấy gửi chứ?" Atobe cau mày.
"Không thể nào, điện thoại của anh ấy chỉ mình anh ấy mở được," Tảng đá lớn trong lòng được trút bỏ, trên mặt cậu thám tử thiếu niên lại xuất hiện vẻ mặt rạng rỡ mỗi khi nhắc đến người mình sùng bái, như thể đang phát sáng dưới ánh mặt trời: "Kỹ thuật hacker của anh Natsuki rất giỏi, khu vực này toàn rừng với bãi biển, không có thiết bị để bẻ khóa điện thoại là một chuyện..."
"Cũng sẽ không có ai trong thời gian ngắn như vậy mà bẻ khóa được điện thoại của anh ấy." Kudo Shinichi khẳng định chắc nịch, "Cho nên đây chỉ có thể là tin nhắn báo bình an của chính anh Natsuki... Anh ấy không sao, thật tốt quá."
Cậu nhóc thực sự không muốn một ngày nào đó, đối tượng nằm trên đất, trên bàn hay ở đâu đó cần cậu suy luận nguyên nhân cái chết, lại mang khuôn mặt của người thân bên cạnh.
Cậu thám tử nhỏ vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng cho cú sốc lớn đến thế đâu.