Cuối cùng thì họ cũng không làm kinh động đến bất kỳ ai và thuận lợi tiến vào khách sạn mà Furuya Rei đã đặt trước.
Theo lời "ai đó" nói, vốn dĩ anh không đi cùng tiểu thư Suzuki mà định đến khách sạn cất hành lý của mình trước, kết quả đột nhiên bị mail gọi đi cứu viện, chiếc vali đáng thương đành phải gửi tạm ở trung tâm du khách.
Vì thế, Furuya Rei để Natsuki đợi ở một nơi kín đáo, sau đó một mình đi lấy vali về. Trong đó có tóc giả và quần áo sạch, vốn dĩ anh cũng chỉ định ở lại một đêm để thực hiện nhiệm vụ giao dịch thông thường nên đương nhiên không mang theo hộp y tế, đành phải về khách sạn rồi mới lấy hành lý của Natsuki sau.
Trong lúc chờ đợi, Natsuki đã gửi tin nhắn báo bình an cho cậu thám tử nhí, đồng thời dùng băng gạc Furuya Rei để lại quấn tạm để cầm máu. Cậu nhìn đống đồ trước mặt, chân thành đặt câu hỏi:
"Sao cậu lại mang theo tóc giả và váy phụ nữ bên người vậy?"
"Nhiệm vụ cần dùng, nhưng váy là mới mua tạm thôi, còn cái áo khoác kia mới là của tôi." Trên mặt Furuya Rei nở nụ cười giả lả đầy tính đe dọa: "Không cải trang thì sao tôi đưa cậu vào khách sạn được chứ, cậu nói có đúng không, Aka?"
Thành thật mà nói, vóc dáng của Natsuki không thuộc kiểu nhìn vào là thấy cao lớn ngay như đa số đàn ông cùng chiều cao. Cậu thuộc tuýp người cao gầy, rõ ràng khi cởi đồ ra thì đường nét cơ bắp không thiếu chỗ nào, nhưng hễ mặc đồ rộng một chút - ví dụ như váy - thì trông sẽ rất mảnh khảnh, cứ như thể vẫn còn là vóc dáng thiếu niên năm nào.
Nếu để Natsuki tự nhận xét, cậu hiện tại trông giống hệt vị tiền bối* làm việc quên ngày tháng không thấy ánh mặt trời kia, điểm khác biệt duy nhất là vị tiền bối đó có thể một đấm hạ gục mười người, còn Natsuki là người một đấm hạ gục mười vị tiền bối đó.
(Chú thích: Tác giả có note bên dưới là body tham khảo Dazai Osamu).
Về việc cải trang thành nữ giới, cũng không phải chưa từng có tiền lệ. Natsuki từng mặc váy siêu ngắn và đội tóc giả xoăn sóng lớn trong một lần làm nhiệm vụ thâm nhập giúp Công an, bởi vì mục tiêu lần đó là tên trùm buôn lậu đam mê xem một loại vũ đạo nào đó.
Chuyện sau đó cậu tự tay bắt giữ đối phương, còn mặc nguyên bộ đồ đó đánh gã đàn ông kia suýt thì bán thân bất toại là chuyện khác.
Có lẽ cậu nên cảm ơn cô giáo Sharon đầy trách nhiệm, người đã truyền thụ toàn bộ bí quyết và mẹo giả nữ cho cậu (dù sao cũng là huấn luyện viên ảo đã thu tiền). Với mấy chuyện này Natsuki thật ra cũng không kháng cự lắm, lần trước cậu chỉ đơn thuần khó chịu vì phần thưởng sau khi vất vả làm xong nhiệm vụ lại là... trọn một bộ son môi.
Trọn một bộ, thứ son môi mà bình thường cậu chẳng bao giờ dùng đến.
Tuy nhiên, Furuya Rei rõ ràng không biết người bạn thân của mình đã quá quen với việc giả gái, nếu không thì vài phút sau, khi nhìn thấy đại mỹ nhân tóc vàng bước ra từ sau tảng đá ngầm, anh đã chẳng bày ra biểu cảm kinh hoàng đến thế.
"Sao cậu... lại thành thạo thế hả..." Furuya Rei không kìm được thốt lên.
Anh vốn tưởng người bạn đang bị thương sẽ cần mình giúp một tay, sao lại hoàn thành nhanh như vậy, còn chẳng có lỗi sai nào... Khoan đã, tại sao tên Aka này ngay cả dáng đi cũng chuyển sang trạng thái nữ giới luôn rồi?
"Còn không mau về bôi thuốc, cậu sẽ thực sự phải vác xác tôi về đấy." Natsuki trầm giọng nói.
Thế là, năm phút sau, trước cửa khách sạn xuất hiện một thanh niên điển trai bế một người phụ nữ tóc dài dáng người cao ráo. Khi nhân viên phục vụ tiến lên hỏi có cần giúp đỡ không, anh chàng ngượng ngùng cho biết em gái buồn ngủ quá nên ngủ thϊếp đi rồi, đành phiền nhân viên mang giúp vali lên phòng anh đã đặt.
"Đúng là một người anh trai tốt." Những người khác nhìn theo bóng lưng đi vào thang máy và khen ngợi.
"Người anh trai tốt" Furuya Rei đã về đến phòng mình, nhét cả vali lẫn bạn thân vào trong, sau đó cầm thẻ phòng trong túi áo Natsuki đi lấy hộp y tế.
Đợi anh đi khỏi, Natsuki lúc này đang ngồi trên giường mới chậm rãi thở hắt ra một hơi trọc khí, gỡ bỏ toàn bộ ngụy trang trên người.
Trận chiến ban nãy lúc đầu khá nhẹ nhàng, đám người đó quả thực không phải đối thủ của cậu. Dù nhìn qua súng ống của bọn chúng nhiều hơn cậu tận năm khẩu, Natsuki cũng chẳng để vào mắt. Đâu phải lần đầu đối mặt với cảnh tượng này, ít nhất lần này cậu không phải tay không tấc sắt.
Cảm giác khi đạn xuyên qua cơ thể quả thực hơi tệ - không phải nói về mặt đau đớn, ý cậu là khi đó tinh thần đang tập trung cao độ, nên cảm nhận rất rõ khối kim loại nóng rực như muốn thiêu đốt người ta mang theo lực đẩy khuấy đảo da thịt, dùng áp lực tạo ra khoang rỗng đáng sợ trong cơ thể, rồi lại găm vào đất tạo nên một cảm giác vi diệu.
Đúng vậy, lẽ ra cậu chỉ cần chịu chút thương tích không đáng kể (thanh thể lực còn chẳng tụt bao nhiêu) trong trận một đấu nhiều là có thể hạ gục hết bọn bắt cóc, nhưng người chơi quá tự tin cuối cùng lại "lật xe" khi đang lần lượt đánh ngất từng tên một.
Lúc kỹ năng [Suy luận] của Natsuki quét qua đống người bị Furuya Rei đánh ngất, rõ ràng tất cả đều trong trạng thái hôn mê. Cậu lại không ngờ còn một con cá lọt lưới bị đè bên dưới đã nhặt được khẩu súng lục của đồng bọn rơi ra trong lúc ẩu đả, còn cố dùng chút sức lực cuối cùng bắn lén một phát vào ngực cậu từ phía sau.
Làm ơn đi, sao làm như cậu mới là vai phản diện vậy?
Với chỉ số Nhanh nhẹn tối đa, Natsuki đương nhiên có thể dễ dàng né tránh. Nhưng cậu đang ngồi xổm trước mặt một tên bắt cóc, nếu cậu di chuyển, người chết sẽ là tên ở phía trước.
Không muốn phải xử lý mấy rắc rối hậu sự khi tội phạm chết ngoài ý muốn, ngài cảnh sát khẽ thở dài, mặc kệ viên đạn may mắn kia xuyên qua l*иg ngực. Cậu chỉ kịp ho ra vài ngụm máu, ôm lấy l*иg ngực lạnh toát, loạng choạng nấp vào sau gốc cây cách đó không xa, rồi tối sầm mặt mũi và mất đi ý thức.
Đợi đến khi cậu tỉnh lại vài phút sau, vừa khéo nghe thấy tiếng Furuya Rei quay lại tìm mình. Natsuki - người mà trạng thái toàn thân đã được phục hồi 20% nhờ danh hiệu - mới chọn cách chủ động tạo ra tiếng động để lộ vị trí.
Danh hiệu [Người không thể chết] sau khi hồi sinh người chơi sẽ chữa lành vết thương chí mạng đã kích hoạt hiệu ứng, nên về lý thuyết, hoàn toàn không thể nhìn ra ngực Natsuki đã trúng một phát đạn - đáng tiếc là quần áo không thể tự phục hồi, chiếc áo sơ mi chỉ đành bị cậu tự tay làm rách thêm một chút để che giấu lỗ thủng xuyên qua ngực.
Thế nên cậu cũng chẳng thể giải thích tại sao mình mất nhiều máu như vậy, trông như sắp chết đến nơi, mà trên người lại không có vết thương nào quá lớn.
Natsuki cởϊ áσ khoác ngoài và chiếc váy đã dính máu, định tự đi lấy khăn ướt lau qua người trước, ít nhất không thể để Furuya Rei nhìn thấy bộ dạng máu me be bét khắp người của mình.
"Cạch." Cửa phòng mở ra rồi đóng lại, chàng thanh niên tóc vàng cúi đầu vừa kiểm tra lượng băng gạc và thuốc men cần thiết vừa đi vào trong. "Nếu đạn còn lưu lại trong cơ thể, cậu tự lấy ra được không, có cần tôi giúp..."
"... Không?!" Anh vừa ngẩng đầu lên, âm cuối đã sợ hãi đến mức lạc cả giọng.
Người thanh niên tóc đen đối diện cửa ra vào chỉ mặc một chiếc quần đùi thể thao, nửa thân trên để trần lộ ra trong không khí. Ánh nắng xuyên qua khe hở rèm cửa len lỏi vào, leo lên bờ vai cậu. Những vết sẹo dữ tợn như những con rết bám trên da thịt, kéo dài đến tận vết sẹo hình tròn không thể ngó lơ ngay tim, vùng eo bụng trắng lóa mắt cũng chằng chịt những dấu vết cũ mới - đây là một cơ thể đã từng bước qua ranh giới sinh tử.
Hàng mi Furuya Rei run rẩy, anh thậm chí không dám nhìn tiếp.
"Dọa cậu sợ hả?" Natsuki nhất thời quên tháo danh hiệu, thần sắc thoải mái hỏi ngược lại: "Lúc đi nằm vùng chắc cậu từng thấy những vết sẹo đáng sợ hơn tôi nhiều chứ, cứ dễ dàng thất thần thế này không phải chuyện tốt đâu."
Đâu chỉ là dọa, Furuya Rei không ngờ người bạn còn nhỏ hơn mình hai tuổi này lại mang trên mình nhiều thương tích đến thế. Anh từng thấy những vết sẹo dữ tợn hơn nữa, nhưng cũng không kinh khủng bằng việc nhìn thấy vết đạn trên ngực bạn thân... hoặc có lẽ nên đổi cách nói khác.
"Cậu có thể sống đến tận bây giờ, đúng là một kỳ tích." Anh sầm mặt, chậm rãi bước lại gần, khí thế nguy hiểm thuộc về Tổ chức không kiểm soát được mà tràn ra. Furuya Rei đưa tay ấn lên vết sẹo tròn gai mắt nhất kia, nheo mắt đối diện với đôi đồng tử đỏ rực đó.
Đáy mắt Natsuki vô cùng bình lặng, cậu thậm chí còn cong mắt cười, nụ cười vẫn không thay đổi.
Furuya Rei bỗng nhiên xìu xuống, cơn giận trong lòng ngực chưa kịp bùng phát đã bị nụ cười này dập tắt. Anh không nói một lời, ôm chầm lấy người bạn đang dùng tấm thân đầy đau đớn để đổi lấy sự bình yên cho người khác trong thế giới ngập tràn ánh sáng này. Đầu óc anh rối bời như cục bột bị tài nghệ bếp núc kinh hoàng của Matsuda giày xéo.
Kẻ đầu têu gây ra cục diện này khẽ thở dài, đưa tay ôm lại anh, giọng điệu vừa bất lực lại vừa nhẹ nhàng.
"Này này, rõ ràng người bị thương là tôi mà? Sao cậu lại quay sang làm nũng với tôi thế." Chàng thanh niên tóc đen lười biếng gác cằm lên vai bạn cùng khóa: "Tôi vẫn còn sống sờ sờ đây này, Zero."
Natsuki cũng không ngờ phản ứng của Furuya Rei lại lớn đến vậy. Những vết sẹo này với cậu thực sự chẳng có gì to tát, cùng lắm chỉ là nhắc nhở cậu về sự thất bại và thiếu sót của bản thân. Mỗi một vết thương chí mạng đều là sai lầm của cậu trong nhiệm vụ. Còn về cái sẹo trước ngực đang bị Furuya Rei ấn vào...
Natsuki vốn tưởng là vết thương lần này, nhưng không ngờ dòng chữ giới thiệu hiện lên trên vết sẹo lại khác với tưởng tượng.
[Minh chứng cho việc dùng súng tự sát khi quay ngược thời gian ở vòng lặp thứ hai.]
Được rồi, hóa ra là cái đó. Cậu nhớ đến chiếc điện thoại bị bắn thủng lỗ mà Furuya Rei gửi tới, tâm trạng bỗng nhiên tệ đi một chút.
"Cậu vẫn còn sống..." Furuya Rei vô thức lặp lại vế sau câu nói của cậu, cũng chẳng biết nỗi bi thương trong lòng từ đâu mà ra: "Tốt quá rồi."
"Tốt quá rồi." Anh buông tay, nhìn gương mặt bạn thân và lặp lại lần nữa.
Năm ngoái, sau khi rời khỏi quán cà phê đó, ngay đêm hôm ấy Furuya Rei đã có một giấc mơ.
Trong mơ, anh đang liều mạng chạy trên một đoạn cầu thang, chẳng biết chạy bao lâu mới đẩy được cánh cửa trên cùng ra. Kết quả chào đón anh lại là một thi thể vẫn còn hơi ấm, khuôn mặt đó giống như màn hình bị lỗi, chốc lát biến thành Hiro đang nhắm nghiền mắt, chốc lát lại biến thành Aka đang mỉm cười. Furuya Rei gần như phát điên.
Bất kể anh đưa tay cố ấn chặt l*иg ngực đang trào máu thế nào cũng đều vô ích. Bên cạnh còn có một bóng người không rõ mặt đứng đó, nói với anh bằng giọng lạnh lùng.
"Đối với kẻ phản bội thì phải đáp trả bằng sự trừng phạt, đúng không?" Giọng nói đó khựng lại một chút: "Akae Natsuki... giọng nói của cậu ta, tôi rất hứng thú."
Gần như ngay lập tức Furuya Rei nhận ra kẻ này là Rye, là con chó săn của cái Tổ chức đó. Anh hung hăng vung nắm đấm tới, nhưng chỉ đánh tan một làn sương ảo ảnh.
Đây chỉ là giấc mơ của anh mà thôi. Thế là, Furuya Rei tỉnh giấc.
Anh rũ mắt nhìn người bạn thân đang cầm lấy hộp y tế tự bôi thuốc cho mình, trong lòng nảy sinh nghi hoặc.
Vết thương ở cùng một vị trí... Đó thực sự là mơ sao?
Natsuki lơ đễnh quấn băng gạc, cậu còn đang suy nghĩ xem phải quấn mấy lớp mới khiến người ta không nhìn ra vị trí bị thương cụ thể. Chẳng lẽ lại bịa rằng cậu mất máu là do chê bản thân quá khỏe mạnh nên thổ huyết chơi cho vui? Nếu nói thế, cậu dám cá mình tuyệt đối sẽ bị cấm túc trong phòng cả tháng trời.
Cuối cùng cũng xong xuôi, cậu đứng dậy vươn vai một cái, rồi lại như không xương mà nhoài người lên lưng Furuya Rei đang thu dọn đống quần áo dính máu.
"Tôi đói quá à, Zero," Natsuki lo lắng hỏi: "Buffet khách sạn hình như chưa đến giờ ăn, cậu ra phố mua nhé?"
Furuya Rei, ít nhất là bề ngoài đã khôi phục lại bình thường, nghe vậy thì dừng động tác trên tay lại. Anh không nói tiếng nào, cầm ví tiền xoay người đi ra cửa. Natsuki đột nhiên mất điểm tựa, ngơ ngác thốt lên một tiếng gió.
"Hả?"
"Đi mua đồ ăn cho cậu." Furuya Rei liếc nhìn cậu, giọng điệu chẳng có chút phập phồng: "Vết thương còn nghiêm trọng thì đừng có đi lung tung, ngoan ngoãn ở trong phòng đợi tôi về."
Natsuki nhìn cánh cửa phòng đóng lại, biểu cảm mang theo sự vi diệu khó tả.
Bạn thân của cậu có phải có chỗ nào không ổn không vậy? Furuya Rei đâu phải kiểu người dung túng cậu thế này? Chẳng phải lẽ ra cậu ấy nên nghiêm túc ấn cậu xuống và nói "Cậu đang bị thương không được ăn uống tùy tiện, nhịn thêm chút nữa đi" sao?
Natsuki xoa cằm nghĩ nửa ngày cũng không hiểu Furuya Rei chịu đả kích gì, chắc không thể nào là vì cậu đâu nhỉ?
Cậu khựng lại, chậm rãi di chuyển tầm mắt đến chiếc gương đứng. Trong gương, cái tên quấn băng gạc khắp người, sắc mặt trắng bệch như giấy kia cũng đang nhìn lại cậu.
... Hóa ra đúng là tại cậu thật.
Natsuki vừa thưởng thức tạo hình mới của mình một chút thì nghe thấy tiếng chuông điện thoại vang lên trên tủ đầu giường. Mất máu quá nhiều có lẽ còn ảnh hưởng đến cả chỉ số IQ, cậu vậy mà chẳng hề cảm thấy có gì bất ổn, cầm điện thoại lên quẹt nghe máy.
"Ai đấy?" Giọng điệu Natsuki tự nhiên đến mức khiến đầu dây bên kia cũng bị mê hoặc trong giây lát.
"Đây không phải là... điện thoại của Bourbon sao?" Đối phương truyền đến một giọng nói hơi bị nhiễu.
Đúng lúc này chuông cửa bên ngoài cũng vang lên, nhân viên phục vụ khách sạn nói qua loa thoại ở cửa một cách lịch sự: "Chào quý khách, đây là dịch vụ phòng quý khách đã gọi."
Natsuki nghĩ thầm, lúc Furuya Rei gọi dịch vụ phòng mang đồ lên cho cậu, chắc chắn không thể ngờ được cậu lại nghe điện thoại của thành viên Tổ chức.
Ha ha.