Dù sao cũng là khách đi cùng nhị tiểu thư nhà Suzuki, hành lý của mấy người bọn họ để cho tiện đã được chuyển thẳng đến phòng khách sạn đặt trước ngay khi xuống tàu. Vì thế vừa đến bãi biển, ba đứa học sinh trung học đã có thể xách ngay túi đồ bơi chuẩn bị sẵn chạy tót vào phòng thay đồ.
Thực ra Natsuki vẫn chưa nghĩ ra mình nên đi đâu một mình. Ban đầu cậu chỉ định cứ mặc quần áo bình thường, thoải mái ngồi gần đó xem đám trẻ nghịch nước, coi như thu thập CG, biết đâu còn gặp được vụ án.
Tuy nhiên, sau khi nhìn thấy Furuya Rei đang đeo kính râm của mình bị một đám phụ nữ mặc bikini vây quanh ở đằng kia, Natsuki lập tức thay đổi ý định, nói rằng muốn đi dạo một mình một lát.
Thế nên cậu hoàn toàn chưa lên kế hoạch điểm đến. Ai bảo nơi này mới mở cửa du lịch chưa lâu, nhà Suzuki tạm thời cũng chưa cung cấp bản đồ hoàn chỉnh của hòn đảo. Sonoko lén nói với họ là do sợ du khách cầm bản đồ xong sẽ nhất quyết đòi chạy vào khu rừng chưa khai thác xong để "thám hiểm", khu vực đó có rất nhiều vệ sĩ được thuê với giá cao đang canh gác.
Trung tâm du khách thì có bản đồ khu vực mở cửa, nhưng không phải phố thương mại thì cũng là cửa hàng lưu niệm, rồi cả khách sạn lớn nơi họ nghỉ chân, toàn là những nơi đông đúc... Thời gian yên tĩnh một mình của cậu không thể bị xâm chiếm được. Natsuki dứt khoát chọn làm một du khách "không nghe khuyên bảo", đi về phía khu rừng dạo chơi.
Thông thường, những nơi bị cấm vào chắc chắn sẽ là địa điểm buộc phải đến để thúc đẩy cốt truyện game phát triển. Rừng rậm, hải đảo, vệ sĩ và du khách, quá thích hợp cho một trận đấu súng trên bãi cát rộng lớn.
Được rồi, cậu đùa thôi... Game chắc không đến mức điên rồ thế đâu nhỉ?
Trong đầu Natsuki suy nghĩ linh tinh, bước chân không ngừng né tránh đám đông đi về phía vắng vẻ. Khoảng hai mươi phút sau, cậu đã đi đến bìa rừng. Tuy nơi này được rào lại bằng một hàng rào rất dài, nhưng lại chẳng thấy bóng dáng "vệ sĩ" nào. Nhìn sơ qua, xung quanh dường như chỉ có mỗi mình Natsuki.
Kết luận này nhanh chóng bị bác bỏ sau khi cậu đá phải một thỏi son dưỡng môi dành cho nam, bên cạnh còn có những dấu chân lộn xộn kéo dài vào sâu trong rừng.
[Kích hoạt nhiệm vụ nhánh: Chuyến phiêu lưu mùa hè! Hãy mau cứu thiếu gia đáng thương khỏi tay bọn bắt cóc xấu xa nào! Cậu ấy đang ở trong rừng chờ đợi người có duyên nhặt được thỏi son báo cảnh sát đấy... Nhìn xem, trùng hợp chưa kìa, bạn chẳng phải là cảnh sát sao?]
Biểu cảm của Natsuki có chút vi diệu. Lúc nãy trên tàu cậu vừa nói gì nhỉ? Nhiệm vụ thế là tới ngay rồi kìa.
Cậu ước lượng độ cao của hàng rào một chút, rồi chống tay nhảy phắt vào trong, lần theo dấu vết tìm đến trước một nhà kho nhỏ, nơi này có lẽ là nơi nghỉ ngơi thường ngày của đám vệ sĩ phụ trách canh gác lối vào rừng. Natsuki nấp sau bụi cây, nghe rõ tiếng kim loại va chạm truyền đến từ phía đó.
Có năm tên có súng đang canh gác ở đó, còn người bị nhốt trong kho chắc là cậu bé cũng coi như có ý thức tự cứu mình kia rồi.
Natsuki thở dài. Bảo cậu một mình đánh bại đám tên đỏ nhìn qua tối đa chỉ Lv.10 này thì không phải không được, nhưng đối phương còn có con tin trong tay. Không thể nào cậu đánh xong bên ngoài, đi vào trong nhìn thử thì thấy đứa nhỏ nhà người ta đã bị gϊếŧ rồi.
… Nghe giống chuyện cười đen tối thật đấy.
Cậu gửi hai email đã soạn sẵn cho hai người khác nhau, sau đó từ bỏ việc ẩn nấp, dứt khoát đứng dậy từ sau bụi cây, bình tĩnh đi về phía nhà kho nhỏ.
"Ai!?" Không ngoài dự đoán, cậu bị phát hiện. Những kẻ canh gác ở đây cũng rõ ràng nhận ra khuôn mặt này. "... Là tên cảnh sát đó!"
Không biết kẻ nào vì câu nói này mà kích động, một viên đạn từ phía bọn bắt cóc bắn tới ngay giây tiếp theo, sượt qua bắp chân chàng cảnh sát trẻ.
"Đừng kích động thế chứ, tôi đoán các người đang tìm tôi?" Natsuki đã thay đổi kế hoạch ngay khi nhìn thấy trang phục của chúng. Cậu coi như đã đoán ra tại sao mô tả nhiệm vụ lại nhấn mạnh hai lần chữ "cảnh sát". Đám bắt cóc này đúng là người quen của cậu thật. "Mấy hôm trước bắt cả băng đảng các người vào tù thật ngại quá, không ngờ vẫn còn kẻ trốn thoát, tôi chẳng phải đã tự đến đây rồi sao."
Natsuki híp mắt cười, chủ động tỏ ra yếu thế: "Tôi đi một mình, cũng không mang súng, các người chắc yên tâm rồi chứ."
Thế là vị thiếu gia nhỏ đang ở một mình trong kho, bị bắt cóc một cách khó hiểu rồi bị nhốt lại, cuối cùng cũng đợi được nhân viên cứu hộ đang bị trói gô của mình.
Atobe Keigo: "......?"
Cách âm quá tốt, cậu bé thậm chí chỉ nghe thấy một tiếng súng, chưa được bao lâu bên cạnh đã có thêm một "con tin". Vị thiếu gia nhỏ chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra liền nhíu mày.
Người bên ngoài cậy mình có súng, ngay cả cậu bé cũng không bị trói, người này rốt cuộc đã làm cái gì vậy?
Chàng thanh niên tóc đen mắt đỏ dường như nghe thấy tiếng lòng của cậu bé, u ám nói: "Tôi cũng chẳng nói gì chẳng làm gì cả, chắc là do bọn chúng quá tin tưởng vào năng lực của tôi thôi."
Tin tưởng đến mức sợ nếu không trói cậu lại thì bọn chúng sẽ bị đánh cho nhừ tử rồi bị tống vào tù ngay lập tức. Nổi tiếng cũng có cái bất lợi này đấy.
Natsuki dừng mắt trên người thiếu niên đối diện, cửa sổ hệ thống quen thuộc bật ra.
Tên: Atobe Keigo
Tuổi: 12
Phe: Đỏ
Thân phận: Người thừa kế Tập đoàn Atobe, Đội trưởng CLB Tennis Học viện Hyotei
Đánh giá: Tuyển thủ tennis gϊếŧ người trong tương lai, Đế vương băng giá, đại thiếu gia tự tin kiêu ngạo, không những giàu mà còn rất mạnh. Ps. Ý tôi là các phương diện ngoại trừ đánh nhau tay đôi, bạn hiểu ý tôi mà.]
Ánh mắt của người thanh niên nhẹ nhàng như lông vũ rơi trên người Atobe. Cậu bé không hề cảm thấy bị mạo phạm, ngược lại còn bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc: "Cần tôi giúp anh cởi trói không?"
Natsuki nhướng mày, sau đó đứng dậy cử động cổ tay, dây thừng lỏng lẻo rơi xuống đất.
Cậu nói không mang súng, chứ đâu có nói không mang dao nhỏ.
"Cái này không trói được tôi đâu." Người thanh niên tắm mình trong ánh nắng rọi qua cửa sổ, khóe môi vương nụ cười: "Tự giới thiệu một chút, tôi là Sĩ quan quản lý của Đội Điều tra số 1, cậu Atobe."
"Cần tôi đưa cậu rời khỏi đây không?"
Atobe hiếm khi lộ ra vẻ ngạc nhiên. Cậu bé thực sự không nhìn ra người trông như sinh viên đại học non nớt này lại là một cảnh sát có cấp bậc cao như vậy. Sau khi nhận ra khuôn mặt đó, cậu bé nhanh chóng thu lại biểu cảm có phần thất lễ.
Do bọn bắt cóc vẫn ở bên ngoài, hai người cuối cùng chọn cách dựa vào tường dưới cửa sổ để trao đổi thông tin. Natsuki sau khi vào đây thực ra đã suy luận được bảy tám phần tình hình, cộng thêm lời kể của Atobe Keigo, cậu hoàn toàn xác định được đám ngu xuẩn bên ngoài ban đầu định làm gì - bắt cóc thiếu gia nhà Atobe, sau đó yêu cầu Sở Cảnh sát Thủ đô giao cậu ra để chúng trả thù.
Nói thật, chỉ cần bọn bắt cóc có chút não, cũng sẽ không nghĩ ra cái cách có tỷ lệ thành công chỉ 1% này. Thà uy hϊếp Sở Cảnh sát thả người của băng đảng chúng ra còn dễ thực hiện hơn việc giao nộp cậu đấy, được không?
Đúng vậy, cái 1% đó là khi não của người ra quyết định cũng bị úng nước thì mới thành công được.
Hiện tại chó ngáp phải ruồi, trước khi chúng gửi tin nhắn đe dọa đi thì đã "bắt" được đối tượng cần trả thù, ít nhất phía thiếu gia nhỏ không cần lo bị thủ tiêu nữa.
Điện thoại của Natsuki vừa rồi cũng bị lục soát lấy đi mất, cậu chỉ có thể dựa vào cảm giác để xác nhận đại khái đã trôi qua gần nửa tiếng, lại cẩn thận lắng nghe động tĩnh bên ngoài.
Atobe rõ ràng cũng nghe thấy tiếng súng, nhưng có vẻ không còn căng thẳng lắm, cậu bé thậm chí còn hỏi một câu rất kỳ lạ: "Anh đang làm gì thế?"
Ngài cảnh sát trẻ đưa một ngón tay lên môi, nhếch mép trả lời: "Tôi đang đợi đồng đội lái Gundam đến cứu chúng ta đấy."
"Tôi không có Gundam thật là ngại quá." Cửa nhà kho nhỏ bị mở ra, người đàn ông đứng ở cửa buồn cười nói: "Cậu đúng là càng sống càng thụt lùi đấy."
"Tôi nhớ có người bảo tôi lần này là đi nghỉ phép nên đừng có tự tìm rắc rối cho mình mà." Natsuki phủi quần áo, vẻ mặt bình thản: "Đi thôi, cậu Atobe, viện trợ đến rồi."
Cậu giả vờ như mình vừa nãy chưa từng nghĩ đến việc một mình xông ra đánh bại bọn chúng. Lần này đi nghỉ phép đúng là cậu tay không tấc sắt, nhưng không có nghĩa là Furuya Rei - người đến để thực hiện nhiệm vụ giao dịch cho tổ chức - không mang theo vũ khí.
Không ngờ cứu viện đến nhanh và khiến người ta mờ mịt thế này, nhưng Atobe rất hiểu chuyện không nói gì cả, bình tĩnh đi theo sau Natsuki ra ngoài. Chỉ là vừa đến cửa, cậu bé đột nhiên bị người thanh niên phía trước xoay người chắn lại.
Một viên đạn bay tới với góc độ hiểm hóc, nhưng Natsuki với động tác nhanh nhẹn hơn và đứng gần hơn đã kéo thiếu gia nhỏ tránh được.
Furuya Rei, người sau khi nhận được mail đã theo định vị tìm đến giúp đỡ, sắc mặt cũng trở nên nghiêm túc. Vừa rồi anh đúng là đã đánh ngất tất cả những kẻ ở ngoài nhà kho, súng của chúng cũng bị anh nhét vào túi để đảm bảo không bị lấy lại.
"Bọn chúng là tội phạm bỏ trốn của cái băng đảng nhỏ bị tôi xóa sổ tuần trước." Hai người đưa cậu thiếu niên nhanh chóng nấp vào sau bức tường bên ngoài nhà kho, ngược hướng với đường đạn bắn tới. Natsuki hạ giọng giải thích tình hình: "Tôi nhớ trong báo cáo, số kẻ mất tích cuối cùng tổng cộng hơn mười tên, những kẻ còn lại trước đó chắc là đang canh gác ở lối vào bên kia."
Cậu cân nhắc tình hình trước mắt, quyết định làm theo suy nghĩ ban đầu là để bạn mình và thiếu gia Atobe đi trước.
Furuya Rei không chút do dự định từ chối, nhưng Natsuki chỉ bình thản nhìn anh hai giây, trong mắt ánh lên nét cười: "Cậu đang coi thường tôi đấy à?"
Cả hai đều ngầm hiểu rằng, việc để Furuya Rei đi trước chủ yếu là để không bị phát hiện người dùng súng là một sinh viên đại học có thân phận bình thường và không có quan hệ gì với tay cảnh sát là cậu. Phải chuyển hết trách nhiệm và sự chú ý sang Natsuki.
Hơn nữa, email còn lại của Natsuki là gửi cho cậu thám tử nhí. Với khả năng suy luận của thằng bé, chắc chắn nó đã biết vị trí của họ. Một lát nữa thôi, nhân viên an ninh trên đảo có lẽ sẽ cùng kéo tới đây.
Thiếu gia nhỏ cũng hiểu đạo lý biết càng nhiều càng không an toàn, từ lúc họ bắt đầu nói chuyện cậu bé vẫn luôn dựa vào chỗ khuất hơn một chút lặng lẽ chờ đợi.
Thời gian cấp bách, Furuya Rei đành phải ném súng của mình vào lòng bạn thân, che chắn cho Atobe Keigo bị bắt cóc ngoài ý muốn chạy ra khỏi rừng.
Trước khi đứng dậy, anh nói nhỏ đến mức khó nghe thấy bên tai Natsuki: "Chú ý an toàn."
Sự rời đi của hai người quả nhiên gây ra sự xao động cho mấy kẻ kia. Natsuki hít sâu một hơi, động tác dứt khoát nhảy ra từ sau bức tường, chĩa họng súng về phía gốc cây phát ra tiếng động và bóp cò.
"Thiên thời địa lợi nhân hòa." Cậu cầm khẩu súng lục mỉm cười: "Xin lỗi nhé, hướng này hiện giờ cấm đi lại, các người một kẻ cũng không được đi đâu đấy."
—
Nhờ phúc của việc tập luyện tennis, dù chỉ mới mười hai tuổi nhưng Atobe Keigo theo sát bước chân đã cố tình chậm lại của Furuya Rei cũng chỉ hơi vất vả một chút. Trên đường rời đi, họ loáng thoáng nghe thấy tiếng súng không ngừng vang lên từ hướng nhà kho.
Mãi cho đến tận vòng ngoài cùng, Atobe vừa bám vào lan can thở dốc vài hơi, quay đầu lại thì người thanh niên tóc vàng xuất hiện bất ngờ kia cũng biến mất đột ngột hệt như lúc đến. Atobe có chút cạn lời nhưng không nói gì, cậu bé ngẩng đầu lên thì thấy cách đó không xa có người chạy tới.
Là một thiếu niên tóc đen mắt xanh và... bảo vệ có súng?
Khoan đã, giống như người vừa nãy, làm sao bọn họ đều tìm được đến đây vậy?
Furuya Rei vừa chạy quay lại khoảng đất trống nơi có nhà kho, chỉ thấy trên mặt đất nằm la liệt những kẻ ngất xỉu, không nhiều không ít vừa tròn mười một tên, chỉ là duy nhất không thấy bóng dáng người bạn thân ở lại đoạn hậu đâu.
Thứ thu hút ánh mắt anh hơn cả là vũng máu lớn trên mặt đất. Anh chưa xác định được rốt cuộc là máu chảy ra từ người ai. Furuya Rei mím môi đứng tại chỗ, nhận thấy sau gốc cây cách đó không xa có bóng người cử động, anh lao nhanh tới, quả nhiên nhìn thấy chàng thanh niên tóc đen đang bị thương dựa vào thân cây ngẩn người.
"Lo lắng cho tôi à." Người thanh niên từ từ quay mặt sang, môi trắng bệch, nhưng lại chẳng hề để tâm đến chiếc áo sơ mi bị nhuộm đỏ một mảng lớn trên người mình, cong mắt cười với người mới tới: "Yên tâm đi, còn nhớ tôi từng nói không, tai họa để lại ngàn năm mà?"
Giây phút này, Furuya Rei thấm thía sâu sắc tâm trạng của nhóm Matsuda mỗi lần nhìn thấy Natsuki bị thương, còn cảm nhận được cảm giác bất lực đã lâu không gặp thời còn học cảnh sát khi đối mặt với tên bạn thân này.
"Cậu rốt cuộc... có biết đau không hả?"
Natsuki chớp mắt: "Bắt buộc phải nói thì cũng có một chút, đều là người trưởng thành rồi, nhịn đau chẳng phải là môn học bắt buộc sao."
Anh siết chặt nắm tay, không nói gì nữa, xốc Natsuki dậy dìu cậu đi ra hướng khác gần bìa rừng hơn.
"Sao thế, cậu cũng định bán tôi đi à?" Natsuki thả lỏng phần lớn cơ thể dựa vào lưng Furuya Rei, không nhịn được lại cười nghèn nghẹn: "Giá của tôi không rẻ đâu đấy."
"Phải, bán cậu cho Công an, làm việc thay tôi cả đời." Furuya Rei bực bội châm chọc: "Đều là người lớn cả rồi, còn không biết nghỉ ngơi cho tử tế, kết hợp làm việc và nghỉ ngơi à."
"Cậu đang đứng trên lập trường của người chỉ ngủ nhiều hơn tôi hai tiếng để dạy dỗ tôi đấy hả?" Natsuki, người đã biết tin này từ chỗ Morofushi Hiromitsu, đáp trả lại một câu.
"... Tiếp theo cậu tốt nhất đừng nói chuyện nữa, giữ tỉnh táo là được."
"Vậy, cứ thế này đưa tôi về khách sạn à? E là cậu sẽ bị tố cáo tội gϊếŧ người vứt xác ngay lập tức đấy." Với tư cách là cái "xác", Natsuki giả vờ không nghe thấy, tùy tiện chọn một chủ đề.
Bourbon Whisky, kẻ nổi danh trong tổ chức hai năm gần đây, sa sầm mặt nhếch mép: "Nếu cậu thực sự muốn biến thành cái xác bị vứt ngay lập tức thì cũng không phải không được."