Đã hơn nửa năm trôi qua kể từ lần thứ hai Natsuki "load" lại file lưu trong game. Ngay cả sinh nhật lần thứ hai mươi tư của cậu cũng đã trôi qua ba tháng trước, theo thông lệ, cậu cùng đám Lớp trưởng đi ngắm hoa anh đào để ăn mừng.
Vào ngày sinh nhật, nhờ năng lực làm việc xuất sắc và biểu hiện như một động cơ vĩnh cửu không biết mệt mỏi, người chơi đã nhận được thông báo từ cấp trên về việc tiếp quản vị trí cũ của Sĩ quan quản lý Matsumoto Kiyonaga. Ở cái tuổi mà người bình thường mới tốt nghiệp đại học được hai năm, cậu đã trở thành Sĩ quan quản lý của Đội Điều tra số 1 thuộc Sở Cảnh sát Thủ đô - ngay sau đó liền bị ba người bạn cùng khóa trêu chọc bắt khao ăn cả tuần liền.
Mặc dù họ đều biết Natsuki chẳng để tâm chút tiền đó, đây chỉ thuần túy là cái cớ để tụ tập ăn uống, tiện thể chúc mừng Lớp trưởng Date Wataru đã được điều chuyển đến Sở Cảnh sát Thủ đô vào đầu tháng Hai.
Hơn nữa, đúng như những gì họ từng nói đùa thời còn đi học, Lớp trưởng cuối cùng lại thuộc quyền quản lý của Sĩ quan quản lý Akae tại Đội 1, theo một nghĩa nào đó cũng được coi là "cấp dưới" của Natsuki.
Thường thì vào thời điểm này, Natsuki hoặc là đã ngồi trong văn phòng duyệt hồ sơ từ sớm, hoặc là đang bận rộn đi công tác hiện trường khắp nơi. Dù sao thì đơn vị thường xuyên mượn cậu đâu chỉ có Công an và các phòng ban khác của Sở Cảnh sát, đôi khi cậu còn nhận cả những vụ án mà đồn cảnh sát địa phương bó tay. Chuyện này đối với người chơi là quá bình thường, cậu gần như không từ chối bất kỳ vụ án nào.
Điều duy nhất khiến Natsuki phiền não, có lẽ là theo thời gian, trị an ở Tokyo ngày càng tốt lên, các vụ án mạng cũng ít dần đi... Tần suất phá án của cậu mấy tháng gần đây hoàn toàn không cao như mấy năm trước.
Vụ án giảm đi vốn là chuyện tốt, nhưng tốc độ thăng cấp của Natsuki cũng vì thế mà chậm lại rất nhiều. Cậu đã bị kẹt ở vạch cuối cùng của lv.49 suốt nửa tháng nay. Thông thường, kiểu thăng cấp vượt giai đoạn này đều cần hoàn thành thêm một nhiệm vụ nhánh. Đối với nghề cảnh sát, đương nhiên đó phải là phá một vụ đại án mới - chuyện này đặt ở quá khứ thì dễ như trở bàn tay, cùng lắm đợi vài ngày là kiểu gì cũng có vụ án tìm tới cửa.
Hiện tại tỷ lệ tội phạm ở Tokyo giảm xuống, Natsuki càng có xu hướng chuyển trọng tâm sang phía "Công an", chuyện xin nghỉ phép để âm thầm giúp Kuroda Hyoue làm nhiệm vụ cũng là chuyện thường ngày. Hai công việc mà người khác có khi chẳng thể nào cân bằng nổi, đối với người chơi có năng lực nghiệp vụ cực mạnh và mỗi ngày chỉ cần ngủ ba tiếng rưỡi mà nói, hoàn toàn như cá gặp nước.
Nói cách khác, cậu "cày cuốc" càng vui vẻ hơn, còn mong sớm ngày gặp được tên tội phạm nào đó trong nhiệm vụ của "Công an" có thể giúp cậu đột phá lv.50.
Natsuki thề, cậu tuyệt đối sẽ dùng tốc độ nhanh nhất để cho đối phương tận hưởng dịch vụ trọn gói vào tù.
"Anh Natsuki, xe nhà Sonoko đến đón chúng ta rồi!" Giọng thiếu niên trong trẻo của cậu thám tử nhí vang lên dưới lầu, người chơi vốn đã thu dọn xong xuôi lập tức xách vali đi xuống.
Tối qua Natsuki nghe được từ chỗ cậu hàng xóm Kudo Shinichi rằng, bộ ba thanh mai trúc mã quyết định cuối tuần sẽ đến hòn đảo du lịch mới khai thác của nhà Suzuki chơi. Nhưng tiếc là người lớn xung quanh không phải tăng ca thì cũng đang ở nước ngoài. Natsuki hơi nhớ lại những trải nghiệm mỗi lần đi chơi cùng cậu thám tử nhỏ, không do dự bao lâu liền chủ động đề nghị ngày mai mình có thể đi cùng bọn trẻ.
Trực giác người chơi mách bảo cậu rằng, ở đó biết đâu sẽ gặp được nhiệm vụ nhánh mà cậu hằng mong nhớ.
"Cảnh sát Akae, hai ngày tới trăm sự nhờ cậu chăm sóc lũ quỷ sứ này nhé," Vì Shinichi từng ngồi xe Natsuki lái nên ra sức phản đối, người lái xe đưa họ ra bến tàu là cha của Mori Ran - cũng chính là vị tiền bối mà Natsuki thường nghe huấn luyện viên Onizuka nhắc tới thời còn ở Học viện Cảnh sát. "Nếu thằng nhóc thối tha này gây chuyện, cậu cứ đừng ngần ngại mà tẩn nó một trận."
Mouri Kogoro vỗ đầu Kudo Shinichi đang trưng bộ mặt không phục, cười gượng gạo với Natsuki: "Thật xin lỗi, còn làm phiền cậu phải bớt chút thời gian nghỉ ngơi..."
"Không sao đâu ạ, Trưởng phòng có khi còn mong tôi ngoan ngoãn đi nghỉ phép ấy chứ." Natsuki luôn rất lễ phép trước những tiền bối hoặc người lớn tuổi đáng kính trọng.
Thực tế là - Natsuki thầm nghĩ - Trưởng phòng Matsumoto đã phàn nàn từ lâu về việc cậu suốt ngày vùi đầu vào vụ án, ngay cả ngày nghỉ cũng làm việc không công. Matsuda và Hagiwara còn tán đồng nhiệt liệt, cho rằng có lẽ vì cậu là một con robot nhỏ chạy bằng năng lượng vụ án. Ba người họ thậm chí chẳng biết vì sao lại đạt được sự đồng thuận trong việc tạo ra thời gian nghỉ ngơi không-có-vụ-án cho cậu.
Nhưng nghỉ phép là chuyện không thể nào, Natsuki tâm trạng vui vẻ bước lên chiếc du thuyền đưa đón, mong chờ nhiệm vụ tiếp theo... Khoan đã, điểm đến của họ chẳng phải là đảo du lịch sao?
Natsuki nghiêm trọng dời mắt sang một người nào đó cùng đi trên thuyền - Tại sao cậu lại nhìn thấy một NPC nằm vùng tóc vàng da ngăm nào đó đang dựa vào lan can boong tàu phía xa nghịch điện thoại thế kia? Nếu nhiệm vụ nhánh lần này có liên quan đến tổ chức... chẳng phải mấy đứa trẻ này sẽ gặp nguy hiểm sao?
Hơn nữa, Natsuki nhớ Shinichi từng gặp "Furuya Rei" mấy năm trước khi cậu còn học ở trường cảnh sát. Trí nhớ thằng bé rất tốt, cậu bạn Zero lại sở hữu ngoại hình dễ gây ấn tượng sâu sắc, không đảm bảo lát nữa thằng bé có nhìn Bourbon rồi gọi to "anh Rei" hay không.
Trong trường hợp không xác định được xung quanh có người khác giám sát hay không, Natsuki vẫn chưa muốn để Kudo Shinichi - người theo lý thuyết phải ba năm nữa mới lọt vào tầm ngắm của tổ chức - bị chú ý sớm, hoặc khiến người bạn cùng khóa đang nằm vùng gặp nguy cơ bại lộ.
Sau khi âm thầm quyết định, nhân lúc ba đứa học sinh trung học đầy năng lượng đang ngắm cảnh ở mũi tàu, cậu bảo với chúng mình cần về phòng nghỉ ngơi. May mà chỗ Furuya Rei đứng nằm ngay trên đường về khoang hành khách, Natsuki vừa đến gần đã bị người thanh niên đầy cảnh giác phát hiện.
Ánh mắt hai người giao nhau đầy ẩn ý giữa không trung, Natsuki thấy rõ sự ngỡ ngàng trong mắt Furuya Rei. Họ ăn ý giả vờ như người lạ, xa cách lạnh nhạt gật đầu với nhau, rồi Natsuki lướt qua anh đi tiếp về phía khoang khách.
Chàng thanh niên tóc đen vừa đứng lại trước cửa phòng mình, vai đã bị vỗ nhẹ từ phía sau. Người vừa tách ra vài phút trước đang đứng sau lưng cậu, nở nụ cười ngượng ngùng.
"Xin lỗi," Cái tên một năm trước từng phát biểu ngôn luận biếи ŧɦái trước mặt chàng cảnh sát trẻ, giờ đây lại giống như một người bình thường mới biết yêu, gãi gãi mặt mở lời: "Có thể... cho tôi xin số điện thoại của cậu không?"
Ngài cảnh sát vẻ mặt hờ hững từ chối, nhưng sau một thoáng suy tư lại đưa ra lời mời: "Vào trong ngồi chút không?"
Đối phương đương nhiên vui vẻ đồng ý, đi theo sau ngài cảnh sát vào phòng, còn tự giác chốt cửa cái "tạch".
Natsuki tháo kính râm, bình thản lôi từ trong vali ra thiết bị phá sóng vẫn luôn mang theo đề phòng vạn nhất, gật đầu với bạn mình: "Giờ không cần diễn nữa đâu... Tuy tôi không kỳ thị chuyện này, nhưng thiết lập nhân vật của cậu lần này là sinh viên đại học thích nam giới à?"
Nụ cười trên mặt Furuya Rei cứng đờ, anh nghiến răng nghiến lợi rặn ra câu trả lời: "Đúng thế, nhờ phúc của vở kịch diễn sau quán cà phê lần trước đấy. Giờ trong tổ chức có khối kẻ biết ba thành viên mật danh Bourbon, Scotch và Rye là bộ ba sát nhân biếи ŧɦái thích đàn ông rồi."
… Sẽ có ngày anh tống cổ cả Rye và Vermouth vào tù!
"Nhắc mới nhớ, sao cậu lại ở đây," Furuya Rei chuyển chủ đề, sắc mặt nghiêm túc hẳn lên: "Bên Công an có nhiệm vụ gì trên đảo à?"
Anh và Hiromitsu trong lần bàn giao với người đưa tin của Công an trước đó đã tình cờ biết được, bạn thân của họ không chỉ thường xuyên giúp Công an làm nhiệm vụ, mà ngay cả hồ sơ của hai người họ cũng do cậu ấy bao thầu phụ trách. Lần trước cậu xuất hiện bất ngờ ở quán cà phê đó cũng là để che giấu thân phận nằm vùng của Hiromitsu.
Furuya Rei quả thực không thể tưởng tượng nổi người bạn thân ngày nào cũng chạy đi chạy lại giữa Công an và Sở Cảnh sát, mà bên nào cũng làm những công việc quan trọng và nguy hiểm như nhau thì mệt mỏi đến mức nào. Chẳng lẽ thời gian ngủ của cậu ấy vẫn duy trì ở mức ba tiếng sao?
"Đương nhiên là không có nhiệm vụ, lần này tôi đến để đi nghỉ cùng mấy đứa nhỏ kia," Natsuki hùng hồn nói: "Gọi cậu vào là để nhắc cậu, đừng để cậu bé Shinichi nhìn thấy mặt, thằng bé từng gặp "Furuya Rei" rồi đấy."
Thanh niên tóc vàng lại để lộ ánh mắt pha chút an tâm: "Đi nghỉ à, thế thì tốt."
… Chuyện gì thế này, chẳng lẽ "Tiểu đội không cho Akae Natsuki làm việc" lại có thêm thành viên mới?
Natsuki mặt không đổi sắc, trong lòng đã bắt đầu tính toán xem lát nữa phải che chắn cho bạn mình thế nào.
"Vừa rồi là đang liên lạc với đối tượng nhiệm vụ phải không, lát nữa cần giúp đỡ thì nhắn tin cho tôi," Cậu lại lấy ra một chiếc điện thoại đã qua xử lý ném sang: "Dùng cái này, tôi đã mã hóa rồi."
"Hy vọng sẽ không có lúc phải dùng đến nó." Furuya Rei vẫn muốn người bạn đang tận tụy làm việc ở Phe Đỏ được nghỉ ngơi nhiều hơn, nhưng để phòng ngừa tình huống bất ngờ, anh vẫn nhận lấy chiếc điện thoại.
Họ trò chuyện cho đến khi tàu sắp cập bến. Natsuki đeo kính râm của mình lên mặt Furuya Rei, sau đó hai người kẻ trước người sau rời khỏi phòng. Khóe miệng chàng thanh niên tóc đen vương nét cười, như thể vừa trải qua một cuộc trò chuyện khiến tâm trạng cậu vui vẻ hơn.
"Ê Ran," Sonoko thúc cùi chỏ vào tay cô bạn thân, cười đầy ẩn ý, ghé sát vào thì thầm: "Anh Natsuki vừa đẹp trai lại vừa dịu dàng, cậu có từng thầm thương trộm nhớ anh ấy không đấy?"
Ran nhớ tới điều gì đó, mặt đỏ bừng lên, vội vàng xua tay: "Không có không có, anh Natsuki hình như có người yêu rồi mà, nhưng cậu đừng nói ra ngoài nhé Sonoko..."
"Anh Natsuki làm gì có người yêu, ngày nào anh ấy cũng chăm chỉ phá án, lấy đâu ra thời gian yêu đương, đâu có giống cậu hả Sonoko." Kudo Shinichi cố chen vào, kiên quyết bảo vệ thần tượng: "Anh ấy là cảnh sát siêu lợi hại nổi tiếng trong cả giới cảnh sát lẫn giới thám tử đấy... Hơn nữa tớ hoàn toàn chẳng thấy anh Natsuki có dấu hiệu yêu đương gì cả!"
"Làm ơn đi, cậu đã bảo anh Natsuki rất lợi hại rồi, sao có thể để cậu tùy tiện nhìn ra được chứ." Suzuki Sonoko đảo mắt, chẳng khách khí phản bác lại.
Lúc xuống tàu cả nhóm đi cách nhau một đoạn nên ba đứa trẻ mới dám thảo luận chuyện này, nhưng Natsuki vẫn dễ dàng nghe thấy nội dung tranh cãi của chúng.
Cậu có yêu đương hay không á?
Natsuki ngẫm nghĩ xem chuyện Ran nói là lúc nào…
Cậu nhớ ra rồi, lần trước gặp Ran ở hiện trường vụ án, lúc đưa cô bé về nhà cậu có lướt thấy một bài đăng trên diễn đàn "kể khổ" về những câu thoại kỳ quặc từng nghe, trong đó bao gồm cả câu nói của Furuya Rei trong tương lai ở bản đồ này. Vì thấy thú vị nên lúc đó cậu đã thuận miệng đọc lên.
"Người yêu của anh chính là đất nước này." Ngài cảnh sát trẻ bước đến bên cạnh đám học sinh trung học, nghiêm túc nói.
Ba đứa trẻ phát hiện việc lén lút bàn tán bị chính chủ nghe thấy liền giật mình, đều đỏ mặt xin lỗi cậu. Kudo Shinichi còn giật giật khóe miệng cà khịa một câu: "Đây chính là cái gọi là "đang yêu" đấy hả... Không hổ danh là anh Natsuki."
Ở một bên khác, Furuya Rei đang đeo kính râm bỗng trầm ngâm suy nghĩ.
Lên đến đảo, ba đứa trẻ đã chuẩn bị sẵn sàng để nghịch nước liền chạy đi thay đồ bơi. Natsuki từ chối lời mời ra bãi biển, nói rằng mình định đi dạo những chỗ khác, có việc gì cứ gọi điện cho cậu là được.
Lúc xoay người rời đi, Natsuki liếc nhìn danh hiệu hiện đang treo sau tên mình trên bảng điều khiển người chơi.
【Người Không Thể Chết.】
【Mỗi lần bần thần trước cửa dốc Hoàng Tuyền mà không bước vào, bạn đã từng trốn thoát khỏi cái chết vô số lần, ở những nơi không ai hay biết. Nếu vết sẹo là vinh quang của đàn ông, thì bạn đã đạt đến mức huân chương đầy mình rồi. (Hiệu quả đeo: Trên người xuất hiện ngẫu nhiên những vết sẹo chí mạng trong quá khứ, và có thể xem nguồn gốc vết sẹo, sau khi gỡ danh hiệu vết sẹo cũng biến mất. Trong thời gian đeo danh hiệu, lần tử vong không do tự sát đầu tiên sẽ được triệt tiêu, và hồi phục 20% trạng thái.) Danh hiệu này có thể nâng cấp.】
Danh hiệu này tự xuất hiện vào một ngày hai năm trước, Natsuki đoán là cần phải "load" lại file ít nhất một lần và đạt trạng thái hấp hối một số lần chưa xác định. Đối với người chơi bình thường thì đây coi như là một thành tựu khó mở khóa, nhưng với Natsuki - người mà thời gian đầu mới nhập chức ngày nào cũng chạy đua trong nguy hiểm - thì lại dễ như trở bàn tay.
Trọng thương với cậu mà nói chẳng qua chỉ là ngủ vài giấc hoặc bôi chút thuốc là có thể hồi phục nhanh chóng. Dù sao thì người chơi cũng là vạn năng, kết hợp với chức năng giảm đau, Natsuki mặt không biến sắc mang theo vết thương đi làm cũng chưa từng bị ai nhìn ra sự khác thường.
Thậm chí tối hôm trước cậu vừa trúng đạn trong nhiệm vụ, ngày hôm sau đã có thể sinh lực dồi dào quật ngã tên cướp qua vai.
Phải nói danh hiệu này rất hữu dụng, Natsuki thường xuyên dùng luân phiên với các danh hiệu khác.
Điểm bất lợi duy nhất là sự tồn tại của những vết sẹo này cậu không có cách nào giải thích với những người không biết cậu đã trải qua bao nhiêu nguy hiểm. Cơ thể người chơi sẽ không thực sự để lại sẹo theo đúng nghĩa đen, thậm chí sạch sẽ đến mức trắng bóc mới là trạng thái bình thường.
Giống như bây giờ, Natsuki không định gỡ bỏ danh hiệu nên cũng không thể mặc quần bơi ra bãi biển chơi đùa. Tuy nhiên cậu cũng không để ý lắm.
Cùng lắm thì đợi sau khi xong cốt truyện chính, hẹn đám bạn cùng khóa đi biển chơi bù là được mà.
---
[Lời tác giả]
Tội nghiệp cậu Bourbon bị tổn hại thanh danh!
Akae: “Lời thoại của cậu cũng được đấy, giây tiếp theo là của tôi.”
Zero: “?”
Kỹ năng diễn xuất khi nằm vùng của Zero cũng lên tay rồi, cuối cùng không còn đơn thuần là kẻ biếи ŧɦái nữa! Cậu bây giờ biết diễn vai nam sinh viên đại học ngây thơ rồi đấy! (Cảm động).
Akae: “Cái này không ghi âm lại mang về cho họ nghe thì hơi phí nhỉ?”