Đồng ý đi cắm trại cũng chỉ là cái cớ, trực giác của người chơi mách bảo Natsuki rằng chỉ cần đến bản đồ mới là chắc chắn sẽ kích hoạt nhiệm vụ. Có thể nhiệm vụ sẽ chẳng thú vị lắm, nhưng cũng tàm tạm đủ để giải sầu.
Ba người đi theo cậu chủ nhà Mamiya vào lâu đài cổ, thứ đầu tiên đập vào mắt họ là một bức chân dung khổng lồ treo trên bức tường đối diện. Người trong tranh và vị cậu chủ này không thể nói là rất giống nhau, mà phải nói là y hệt nhau.
"Đó là chân dung của ông ngoại tôi, tôi và ông ấy có phải gần như là cùng một người không?" Mamiya Takahito cười nói: "Cái danh "mọt sách" đó chính là cách ông tự chế giễu mình lúc sinh thời. Nói thật, chúng tôi cũng không ngờ câu đố lại có liên quan đến bức tranh này."
"Con gái ngoan của tôi vẫn luôn không thích mấy cuốn sách mà cha nó hay nhắc tới," Một giọng nói già nua u ám vang lên từ bên cạnh: "Có ai biết được rốt cuộc nó có còn đang tìm kiếm kho báu của cha nó hay không chứ..."
"Bà ngoại... bà lại quên rồi, chẳng phải hôm đó chúng ta đã cùng đi xem "kho báu" rồi sao," Vị cậu chủ lộ vẻ lúng túng giới thiệu với ba vị cảnh sát: "Vị này là bà ngoại tôi, cũng là đương kim gia chủ nhà Mamiya."
Hagiwara và Matsuda nghiêm túc chào hỏi cụ bà sắp bước sang tuổi bảy mươi chín. Đến lượt Natsuki, cậu lại dùng ánh mắt gần như mạo phạm quét qua bà chủ nhà đầu tóc bạc phơ một lượt, rồi mới gật đầu cười như không cười.
"Rất vui được gặp bà, gia chủ nhà Mamiya," Người thanh niên vốn luôn tôn trọng người lớn tuổi bỗng lên giọng: "Chúc bà hôm nay có một trải nghiệm sinh nhật tuyệt vời."
Tất cả mọi người đều ngẩn ra, nhưng Natsuki lại điềm nhiên như không hỏi vị cậu chủ: "Có thể cho chúng tôi đến căn phòng nhìn ra bàn cờ rõ nhất trong lâu đài không? Tôi muốn chiêm ngưỡng lại ý tưởng kỳ diệu của ông chủ nhà một chút."
Sắc mặt cậu chủ nhà Mamiya hơi lạ, nhưng vẫn kịp thời trả lời câu hỏi của thần tượng.
"Tất nhiên là được, tôi nghĩ căn phòng ở tầng hai sẽ rất hợp ý anh." Anh ta chào tạm biệt bà cụ vẫn đang im lặng, dẫn ba vị khách đi về phía cầu thang phía Đông tầng hai.
"Xin lỗi, xin đừng để ý những lời bà ngoại tôi nói..." Mamiya Takahito thở dài: "Tháng trước, sau khi chúng tôi dựa theo gợi ý của Thanh tra Akae tìm thấy kho báu hoàng hôn, bà cụ vẫn còn bình thường. Thế mà tối qua không biết vì sao lại cãi nhau một trận với mẹ tôi, đến giờ vẫn giữ bộ dạng đó."
Đưa họ đến nơi xong, vị cậu chủ liền rời đi, chỉ để lại ba người đứng trước cửa sổ trong căn phòng trống trải.
"Người "bà ngoại" kia không phải hàng thật," Natsuki biết bạn mình muốn hỏi gì nên mở lời giải thích trước: "Chân bà ta tuy đã cố tình dùng quần áo rộng thùng thình để che đi, nhưng nhìn vẫn không giống đôi chân của người ngồi xe lăn hơn mười năm. Khuôn mặt cũng rất gượng gạo, không phải do dịch dung hay trang điểm, bà ta trực tiếp phẫu thuật thẩm mỹ thành một bà lão... Quả là dám xuống tay thật đấy."
Ngay khi nhìn thấy người ngồi trên xe lăn, cậu đã nhận ra đó là hàng giả. Phẫu thuật thẩm mỹ có thể thay đổi khuôn mặt một người, nhưng không thể thay đổi vóc dáng và khí chất, đặc biệt là không thể khiến một người chưa đủ tuổi dễ dàng ngụy trang thành một bà lão sắp gần đất xa trời.
Khả năng suy luận của Natsuki đủ để cậu liếc mắt một cái là nhận ra sự bất thường của cái gọi là "bà chủ nhà" này. Và cậu nghĩ, con gái của chủ nhân lâu đài, phu nhân kia chắc chắn cũng có thể nhanh chóng phát hiện ra người này không phải mẹ mình.
"Bà chủ thật chẳng lẽ đã gặp chuyện không may rồi sao?" Sắc mặt hai cảnh sát thuộc Đội Xử lý Vật liệu nổ cũng trở nên nghiêm trọng, Hagiwara lẩm bẩm.
"Đúng vậy, tôi nghĩ vụ đánh tráo diễn ra vào tối qua. Nếu bà chủ may mắn thì giờ này chắc vẫn cứu được." Natsuki hơi ngẩng đầu, nụ cười đầy vẻ ranh mãnh: "Mạng người quan trọng, tôi cũng không thể khoanh tay đứng nhìn được đúng không?"
"Biết ngay là cậu đang tính toán chuyện này mà," Matsuda Jinpei nhếch mép, lườm cậu một cái chẳng mấy vui vẻ. "Vậy thì, cậu nói thế chắc là đã tìm ra bà chủ ở đâu rồi nhỉ."
Natsuki nhún vai: "Vì chuyện này cũng dễ đoán mà. Trong thời gian ngắn như vậy, bà ta chắc chắn không thể vứt xác bà chủ ra bên ngoài. Muốn giấu trong lâu đài mà không bị phát hiện thì..."
Cậu bước thẳng đến bên tường không chút do dự, đưa tay gõ hai cái, âm thanh rỗng tuếch vang lên.
"Nghe đi, nếu không thì tại sao tôi lại bảo cậu Mamiya đưa chúng ta đến phòng này?" Đại thám tử nhìn họ với vẻ mặt nghiêm túc: "Người chơi game nhập vai phiêu lưu lão luyện là phải giỏi phát hiện ra lối đi bí mật trong nhà, đây là thao tác cơ bản đấy."
[Nhiệm vụ nghề nghiệp: Lại có kẻ muốn tráo đổi thân phận ngay dưới mí mắt bạn, còn muốn gϊếŧ người? Thế này thì không được, hãy thay mặt công lý bắt giữ bà ta đi, ngài cảnh sát! Ps. Khuyên bạn nên cứu người trước.]
Natsuki giả vờ không nhìn thấy câu thoại chẳng trả phí bản quyền kia, sau khi bàn bạc với hai người bạn đã thỏa hiệp, ba người quyết định Natsuki và Matsuda sẽ vào mật đạo tìm bà chủ, còn Hagiwara giỏi giao tiếp sẽ phụ trách tiếp ứng bên ngoài và đánh lạc hướng.
Tuy điện thoại không có sóng, nhưng lúc đi vào họ đều thấy trong lâu đài có điện thoại bàn, đợi hai người kia vào trong, Hagiwara có thể dùng cái đó để báo cảnh sát.
Sau khi xác định bên ngoài không có ai, Natsuki bước đến chiếc đồng hồ treo tường, mở nắp kính mặt đồng hồ ra, đưa tay gạt cây kim dài hơn.
Sau khi cậu xoay một vòng rưỡi, bức tường bỗng nhiên xoay chuyển, Matsuda đứng bên cạnh nhanh tay lẹ mắt túm lấy tay bạn mình, cả hai cùng bị mật đạo "kéo" vào trong.
-
Hagiwara Kenji rất tin tưởng Natsuki, điều này cũng đồng nghĩa với việc những lời dặn dò nhỏ của Natsuki trước khi hai người kia vào trong đều được anh ghi nhớ kỹ càng. Sau khi lén báo cảnh sát xong, anh bắt đầu lấy cớ "tham quan lâu đài cổ" để đi lượn lờ khắp nơi.
Anh không đi công cốc, quả nhiên Hagiwara Kenji nhíu mày khi phát hiện ra khá nhiều bom được gài rải rác trong lâu đài.
「Sau khi phẫu thuật thẩm mỹ quay về lại phát hiện ra công cốc, hung thủ chắc chắn sẽ không chịu để yên đâu.」 Natsuki đã nói với anh trước khi vào mật đạo:「Tối nay bà ta vốn định cho nổ tung hoặc thiêu rụi nơi này đấy.」
"Chẳng phải đều bị bé Natsuki đoán trúng hết rồi sao," Vị cảnh sát chuyên gỡ bom cười khẽ, lấy con dao nhỏ mà Natsuki nhét cho từ trong túi ra: "Đều là mấy loại đơn giản không cần nhiều dụng cụ... Xem ra có thể giải quyết xong trước khi họ quay lại rồi."
Cũng may là trong tòa lâu đài rộng lớn thế này lại không có mấy người giúp việc. Hagiwara Kenji nhoẻn miệng cười tự tin, dứt khoát ngồi khoanh chân xuống đất bắt đầu xử lý mấy món "đồ chơi nhỏ" trước mặt.
Còn hai người đã vào trong mật đạo, việc đầu tiên họ làm là đồng loạt lấy điện thoại ra, nhắm mắt bật đèn pin rồi mới từ từ mở mắt.
"Chỗ này cao cũng phải một tầng lầu đấy," Natsuki ngồi xổm bên mép cầu thang dẫn sâu xuống dưới, vẻ mặt đầy háo hức: "Người thiết kế lâu đài cổ quả nhiên rất thú vị."
Matsuda Jinpei chỉ sợ cái tên không biết lo này chê leo thang bộ chậm chạp phiền phức mà nhảy thẳng xuống.
Anh biết tố chất cơ thể của Natsuki rất thần kỳ, độ cao một tầng lầu cỏn con chẳng bõ bèn gì với cậu, nhưng tên này rốt cuộc có nhớ mình đang bị thương không vậy?
Matsuda nhớ đến sự bất thường trong cảm nhận đau đớn của Natsuki, nghiến răng ken két.
Bọn họ vẫn luôn bị Natsuki lừa. Nếu không phải lần nghỉ phép trước cùng đi khu nghỉ dưỡng suối nước nóng, Matsuda và Hagiwara tận mắt nhìn thấy những vết sẹo đáng sợ trên người cậu, họ sẽ mãi mãi không biết rằng có mấy lần sau khi giúp Công an làm xong nhiệm vụ, cậu đã mang theo vết thương mới băng bó xong đi vật lộn với những tên tội phạm hung hãn mà Đội Điều tra số 1 gặp phải.
Người bình thường kiểu gì cũng phải ngã gục vì đau, nhất thời không dậy nổi chứ? Trước kia chỉ tưởng Natsuki đơn thuần là sức chịu đựng tốt, chưa bao giờ nghĩ đến vấn đề cảm giác đau của cậu, nhưng những vết thương đó thực sự khiến họ không thể không nghĩ nhiều. Vì thế mấy hôm trước Matsuda mới thử thăm dò như vậy - kết quả đúng như dự đoán.
Natsuki đang ngồi xổm ngon lành bỗng bị Matsuda lôi từ mép vực về bắt đi thang bộ, cậu sờ sờ mũi, cảm thấy hơi ngứa.
Lại có ai đang nói xấu cậu rồi?
Hai người không nói chuyện trong bóng tối, đều tập trung tìm kiếm nơi có thể giấu bà chủ thật sự. Mãi cho đến khi đi hết con đường xuống tận cùng, Matsuda đi trước mới dừng lại. Natsuki hiểu ý ngồi xổm xuống, ánh đèn pin chiếu vào bóng người đang nằm dưới chân họ - là chủ nhân thực sự của lâu đài cổ, bà chủ có sinh nhật hôm nay.
Cậu bắt được mạch đập yếu ớt nhưng vẫn còn của bà cụ, giãn đôi mày đang cau lại: "Vẫn còn sống."
Matsuda lắc nhẹ nguồn sáng, chiếu lên những dòng chữ trên bậc thang, có vẻ là do bà chủ mới khắc lên không lâu.
"Kẻ đó hiện giờ đã thay thế thân phận của ta, muốn..." Matsuda Jinpei đọc khẽ: "Phần sau chưa kịp khắc, chắc là "gϊếŧ tất cả mọi người" đại loại thế?"
"Ha, vì tranh giành kho báu mà lãng phí mười mấy năm, thậm chí không tiếc phẫu thuật thẩm mỹ thành bộ dạng già nua, chuẩn bị sẵn sàng để gϊếŧ bao nhiêu người diệt khẩu cũng không sao," Vị Chánh Thanh tra trẻ tuổi đỡ bà cụ đang hôn mê dưới đất dậy, giọng điệu bình thản: "Kết quả cuối cùng phát hiện ra chân tướng kho báu hoàn toàn không phải tiền tài mà mình hằng mong nhớ, tất cả sự chuẩn bị bao gồm cả việc hủy hoại dung nhan... tất cả đều trở thành trò cười."
"Cái này gọi là gì nhỉ?" Mắt cậu nhìn vào chỗ tối, nhưng lại nghiêng đầu hỏi bạn mình.
Matsuda Jinpei cử động ngón tay vài cái, cười khẩy đáp lời theo thói quen: "Tự làm bậy không thể sống - đúng không!"
Anh lao vυ"t lên như một mũi tên, quật ngã hung thủ đứng sau màn vẫn luôn ẩn nấp xuống đất, đá văng thứ bà ta đang cầm trên tay ra xa.
Natsuki cõng bà chủ lên, từ trên cao nhìn xuống người quản gia nữ của lâu đài đã biến mất mà cậu chủ nhà Mamiya nhắc tới lúc nói chuyện phiếm. Trên khuôn mặt đầy đồi mồi của bà ta nước mắt giàn giụa, miệng không ngừng lẩm bẩm những câu như "giao kho báu ra đây", bộ dạng như đã bị hiện thực đả kích đến điên dại.
"Tôi bảo này, bà vẫn còn định giả điên giả dại để trốn ngồi tù sao," Natsuki vui vẻ cười rộ lên: "Hay là, bà đang đợi mấy quả bom bà gài nổ tung hủy diệt cả tòa lâu đài cùng bằng chứng phạm tội của bà?"
Trong đôi mắt đυ.c ngầu của nữ quản gia phản chiếu đôi đồng tử màu đỏ nhạt tràn đầy ý vị ác liệt kia. Bà ta nhìn, nhìn mãi, rồi bất giác rùng mình một cái, cảm giác hối hận và đau khổ từ tận đáy lòng bỗng dâng trào từng đợt, nhấn chìm bà ta.
"Tôi là kẻ có tội..." Bà ta khóc lớn: "Đều là lỗi của tôi, tôi muốn đầu thú!"
Natsuki vô cùng hài lòng với kết quả này, nhưng vừa quay mặt lại đã bắt gặp ánh mắt phức tạp của Matsuda Jinpei.
"Tôi bắt đầu tin trên đời này có người truyền giáo bằng ánh mắt rồi đấy, cậu không phải là ác ma trốn từ nhà thờ nào ra đấy chứ."
"Nhà thờ với ác ma căn bản không tương thích với nhau được không," Natsuki bất mãn đá anh một cái: "Không thể là do nhân cách quyến rũ của tôi đã cảm động bà ta à?"
"... Cậu tưởng tôi điếc thật, không nghe thấy cậu nói gì hả?"
Thực ra Natsuki vừa rồi đúng là đã thử nghiệm kỹ năng mới mở khóa [Thôi miên] trên người phạm nhân (kỹ năng nhận được sau khi cứu Hiro). Tuy đây là kỹ năng không thể nâng cấp, nhưng nhìn hiệu quả thì level 7 hiện tại đã đủ dùng rồi.
"Đi thôi, đưa họ ra ngoài, bà chủ cũng cần được điều trị tử tế nữa."
-
Hagiwara cuối cùng cũng gỡ xong tất cả bom mà anh tìm thấy, lau mồ hôi không tồn tại trên trán, hài lòng đứng dậy từ trên sàn căn phòng. Kết quả bức tường bên cạnh bỗng xoay mở, từ bên trong chạy ra hai bóng người trông có chút nhếch nhác.
"Tôi cứ tưởng hai người đi cứu người, chứ không phải đánh nhau trong mật đạo?" Anh vừa cà khịa vừa lấy khăn giấy mang theo bên người đưa qua.
Matsuda Jinpei cười lạnh, Natsuki chột dạ lảng tránh ánh mắt.
Lúc họ ra ngoài không chọn leo thang bộ mà đi thẳng về phía trước tìm lối ra khác gần hơn. Kết quả vì điện thoại Matsuda đột nhiên hết pin, phản ứng đầu tiên của Natsuki là dừng lại quay đầu xem anh bị làm sao, thế là đập đầu cái bốp vào đầu Matsuda. Hai người suýt nữa thì kéo theo cả bà chủ và nữ quản gia lăn lông lốc dưới đất, may mà Matsuda Jinpei kịp thời chống tay vào tường, nên họ mới chỉ bị dính chút bụi bặm.
Hagiwara Kenji suýt thì cười không ngừng được, may mà Mamiya Takahito đi ngang qua nghe thấy tiếng động chạy tới phát hiện ra họ, khiến anh phải nén cười lại.
Natsuki và Matsuda nhìn nhau, nhất trí quyết định ném nhiệm vụ giải thích cho Hagiwara. bà chủ trên lưng Natsuki được đặt lên ghế sofa, Matsuda lôi nữ quản gia chạy theo sau lưng cậu.
Đã nghe thấy tiếng còi xe cảnh sát rồi, bọn họ là do nóng lòng muốn bắt phạm nhân thôi mà, Hagi nhất định sẽ hiểu cho bọn họ!
---
[Lời tác giả]
Akae & Matsuda: Cho cậu cười này!
Vụ án này hôm qua viết có chút lỗi, tôi đã sửa gấp rồi, haizz.
Vết sẹo là hiệu quả của một danh hiệu khác, sau này sẽ còn xuất hiện.
Tôi trịnh trọng tuyên bố Akae dù có cao một mét tám, thì cũng là bé đáng yêu một mét tám! Ai phản đối tôi sẽ ăn thịt người đó!