Thành thật mà nói, trong khi bộ ba Whiskey đang nghiêm túc diễn kịch, thì Natsuki cũng đang nghiêm túc nhịn cười.
Không được, cậu mà cười nữa là vết thương ở eo toác ra mất. Mấy người này thực sự là nằm vùng tinh anh chứ không phải là nhóm hài kịch nào đó sao?
Tình huống hiện tại của Natsuki thật ra không thê thảm như những người khác nghĩ. Bởi vì ở cự ly gần như thế này, trúng đạn dù là ở bụng cũng rất dễ dẫn đến tử vong, nên Rye chỉ để viên đạn sượt qua phần eo sườn, cố tình bắn chệch đi để qua mắt Vermouth. Natsuki phối hợp cực kỳ ăn ý, cậu dựa vào góc tường, giả vờ như đã trúng đạn vào chỗ hiểm. Nhờ hệ thống cảm giác đau chỉ ở mức 30%, cậu thấy cũng khá nhẹ nhàng, thậm chí còn đang cố nín cười.
Vị ngài cảnh sát cúi đầu dựa vào tường, vai run lên nhè nhẹ, giống như cuối cùng cũng không thể chịu đựng nổi việc bị tội phạm sỉ nhục như vậy. Chi tiết này lọt vào mắt tất cả những kẻ đang công khai hay lén lút quan sát cậu. Trong khoảnh khắc đó, Rye - người vẫn chưa thu súng về - bỗng cảm thấy mũi ngứa ngáy, phải dùng hết nghị lực mới nén được cơn hắt xì.
Mình bị Scotch lây cảm cúm rồi sao? Rye thầm nhíu mày.
Đều tại tên thành viên tổ chức đáng ghét Rye này... lại chẳng hề kiêng dè việc bên ngoài ngõ hẻm chính là phố thương mại, trực tiếp nổ súng vào Akae.
Bourbon và Scotch buộc mình không được nhìn về phía người bạn đang bị thương. Trong lòng họ lúc này nóng như lửa đốt, chỉ sợ tên biếи ŧɦái Rye kia nói ra mấy câu đại loại như muốn bắt người cảnh sát trẻ bị thương này về nhà an toàn nhốt lại.
Nếu đối phương thực sự dám làm thế, họ tuyệt đối sẽ đánh chết hắn ngay tại chỗ, mặc kệ việc Vermouth vẫn còn đang ở đây... Tóm lại tất cả là lỗi của Rye!
Tên FBI nào đó bỗng thấy sống lưng lạnh toát.
Vị Chánh Thanh tra trẻ tuổi vẫn luôn im lặng sau khi bị bắn lúc này mới từ từ ngẩng đầu lên. Đôi mắt màu đỏ nhạt dưới ánh nắng yếu ớt trông hệt như những viên ngọc lưu ly thích hợp để cầm trên tay thưởng thức, khuôn mặt cậu không còn chút máu, giọng điệu mang theo ý cười cợt: "Vậy sao? Tôi không ngờ mình lại được các người hoan nghênh đến thế, thật là..."
"Thụ sủng nhược kinh."
Dáng vẻ bình thản như gió thoảng mây bay của cậu khiến người ta cảm giác kẻ đang nằm đó, sắp mất máu quá nhiều vì trúng đạn không phải là cậu, mà là một ai khác.
Nữ minh tinh vừa vội vàng chạy tới sau khi nhận được mail liền nhắm mắt lại. Sao cô ta cứ cảm thấy lời của thằng nhóc này nghe như thể đang muốn tóm cổ tất cả bọn họ ném vào tù vậy?
"Đủ rồi, đừng có phát biểu mấy cái ngôn luận về "sở thích" của các người trước mặt tôi nữa. Cảnh cáo cũng đã xong rồi," Vermouth cười lạnh: "Cho dù súng của Rye có lắp ống giảm thanh, nhưng nếu không muốn bị mấy kẻ thính tai nghe thấy rồi báo cảnh sát, thì khuyên các người nên rời đi sớm đi."
"Tôi nhớ đối tượng ám sát buổi sáng của các người cũng ở cách đây không xa đâu nhỉ?" Đại mỹ nhân quét mắt nhìn họ một lượt, ý đuổi người vô cùng rõ ràng.
Là những người mới gia nhập tổ chức được một năm, dù bộ ba đã có mật danh, nhưng quyền tiếng nói vẫn còn kém xa người đang được trọng dụng trước mặt Boss như Vermouth. Dù cả ba đều trăm ngàn lần không muốn để Natsuki đang bị thương ở lại một mình với "Yêu nữ nghìn khuôn mặt", họ cũng không có cách nào lên tiếng ngăn cản.
Scotch, người đầu tiên phát biểu "ngôn luận biếи ŧɦái", cảm nhận rõ ràng ánh mắt Vermouth nhìn mình mang theo sự chán ghét và ghê tởm khó hiểu.
Anh còn định thăm dò thêm câu gì đó, nhưng đã bị Bourbon kín đáo kéo lại.
Rye im lặng lướt qua người họ, mục tiêu thù hận của hai người kia lại chuyển về phía anh ta. Bourbon và Scotch căng mặt đi theo cạnh Rye ra khỏi ngõ hẻm.
Natsuki không cúi đầu xuống nữa, cậu cứ thế lẳng lặng nhìn người phụ nữ trước mặt từ góc độ ngước lên. Nhưng Vermouth lại cảm thấy vị thế của họ dường như đã bị đảo ngược, kẻ đang ở trên cao nhìn xuống mới chính là vị cảnh sát bị thương kia.
[Tên: Sharon Vineyard
Tuổi: Không rõ
Phe: Phe Đen
Thân phận: Vermouth, Minh tinh quốc tế, Huấn luyện viên của bạn, Bạn của mẹ, Người giám sát của bạn/Bạn đoán được rồi nhỉ.
Đánh giá: Người được trọng dụng trước mặt Boss tổ chức, Yêu nữ nghìn khuôn mặt giỏi thuật dịch dung và thay đổi giọng nói, năng lực các phương diện đều vô cùng xuất sắc, đồng thời quán triệt đặc chất của nhân viên tình báo, là một người theo chủ nghĩa bí ẩn chính hiệu. Ps. Thái độ đối với bạn rất khác biệt, có muốn thử thăm dò xem sao không?]
Ngay từ lần đối đầu với Black Label Whisky thời còn ở Học viện Cảnh sát, Natsuki đã biết trong tổ chức có kẻ đang để mắt đến mình - một đứa trẻ được hai nằm vùng nuôi lớn, hiện đang làm cảnh sát, cậu giống như một tấm bia di động. Chỉ là người của tổ chức mãi vẫn chưa ra tay với cậu, nên Natsuki suy luận ra hai kết quả.
Một là sự tồn tại của cậu vẫn còn giá trị lợi dụng với tổ chức, hai là... kẻ đang âm thầm giám sát cậu rất đặc biệt.
Rõ ràng chỉ cần nương theo manh mối này để tìm hiểu sâu hơn, cậu có thể nắm được gần như toàn bộ thông tin về thân thế của mình. Natsuki khựng lại, rồi quay đầu đi chỗ khác.
Trong bối cảnh ngày càng nhiều bí ẩn xuất hiện như hiện nay, trực giác nguy hiểm trong lòng bỗng trỗi dậy mạnh mẽ khiến cậu quyết định tạm thời không giải mã bí ẩn lớn nhất này.
"Đã lâu không gặp, cô giáo Sharon." Vì thận trọng, Natsuki chọn dùng cách xưng hô khi đối diện với huấn luyện viên (đây là cái tên mà huấn luyện viên Vermouth đã chính miệng thừa nhận, mặc dù huấn luyện viên ảo trong game chỉ nói được vài câu đơn giản), cậu nghiêng mặt, giữa trán lộ ra vẻ yếu ớt: "Cô ở lại để diệt khẩu vị "cảnh sát danh tiếng" là tôi sao?"
Ánh mắt Vermouth càng thêm phức tạp. Natsuki giả vờ như không thấy gì, tránh đi tầm mắt của cô ta.
Một cuộn băng gạc cầm máu được ném lên người cậu. Natsuki không cần nhìn cũng nghe thấy tiếng người phụ nữ kia không nói một lời, quay người bước thẳng ra ngoài.
… Cô ta ở lại chỉ để đưa một cuộn băng gạc thôi à. Rõ ràng đã đoán được, nhưng không hiểu sao trong lòng Natsuki vẫn vô cớ dấy lên một nỗi thất vọng nhàn nhạt.
Cậu thở dài, rồi lại cong mắt cười: Vermouth vừa đi, chỗ khuất sau ống nước ở đầu hẻm đã xuất hiện một đống dụng cụ y tế được đặt ở đó theo kiểu "lạy ông tôi ở bụi này".
Mấy tên ngốc đó, đi cướp tiệm thuốc gần đây đấy à?
Mặc dù đúng là mất máu hơi nhiều, nhưng viên đạn không trực tiếp xuyên qua người, ngài cảnh sát khép hờ mắt, lấy chiếc điện thoại luôn để trong túi áo trong ra, thao tác một hồi rồi mới gọi đi một cuộc.
"A lô, Kenji." Giọng nam trong trẻo qua điện thoại có chút biến dạng: "Phiền cậu và Jinpei đến đón tôi một chút nhé…"
Điện thoại “tút" một tiếng rồi tắt ngấm. Natsuki cúi đầu nhìn, hóa ra mình lỡ tay ấn vào nút đỏ.
Thôi kệ, dù sao chỗ bọn họ cũng có "đồng hồ định vị" mà. Natsuki thản nhiên cất điện thoại vào túi, ngồi khoanh chân trên đất bắt đầu tự cầm máu băng bó, tâm trạng còn khá tốt mà ngân nga hát.
Cậu liếc nhìn thanh thể lực, đã tụt xuống con số đỏ lòm 10/100... Ngủ một giấc chắc không sao đâu nhỉ? Ở đây chắc trong thời gian ngắn ngoài đám bạn thân đến đón thì sẽ chẳng có ai khác tới đâu.
Natsuki thỏa mãn dựa vào tường, quyết định ngủ một giấc thật ngon để hồi phục thể lực.
Khi Hagiwara và Matsuda từ Sở Cảnh sát Thủ đô lái xe bạt mạng đến vị trí định vị, đập vào mắt họ là hình ảnh người bạn thân đang nghiêng đầu ngồi dưới đất, phần bụng nhuốm máu, bên cạnh còn rơi vãi vỏ đạn. Trái tim họ sợ hãi đến mức suýt ngừng đập.
Hagiwara Kenji vô cớ nhớ lại giấc mơ đêm qua, thiếu niên dứt khoát kề dao cứa cổ và người thanh niên trúng đạn giữa ngực ngã ngửa ra đất - tất cả đều mang gương mặt y hệt kẻ đang ngồi trong con hẻm kia.
Trong mơ, không biết bao nhiêu lần anh là người đầu tiên lao tới muốn bịt chặt vết thương của bạn mình, muốn ngăn dòng máu đang bắn tung tóe khắp nơi, muốn níu giữ sinh mạng đang dần tan biến ấy.
Nhưng không lần nào tránh khỏi kết cục thất bại. Hagiwara chẳng nhớ nổi mình đã thử bao nhiêu lần, nhưng giấc mơ ấy cứ như một đoạn băng ghi hình không thể chỉnh sửa, chỉ lặp đi lặp lại ký ức không có thật đó cho anh xem.
Nói thật lòng, sáng nay Hagiwara đi làm với hai quầng thâm mắt to tướng. Anh vốn tưởng sẽ bị bạn thân từ bé chê cười, nhưng thực tế Matsuda Jinpei trông cũng như mất ngủ, nhíu mày suốt cả buổi sáng.
Sau đó anh nhận được điện thoại của bạn thân, vội vã xin nghỉ phép chạy tới, và đón chờ anh lại là cảnh tượng người thanh niên gục ngã hệt như trong mơ. Hagiwara suýt nữa tưởng mình vẫn đang ngủ.
Matsuda Jinpei không nói một lời, sải bước thật nhanh lao tới, đỡ người dưới đất dậy.
Người bạn có gương mặt tinh xảo nhắm nghiền mắt ngã vào lòng anh, áo khoác của Matsuda không nằm ngoài dự đoán bị máu chưa khô trên người thanh niên nhuộm đỏ, nhưng anh chẳng hề bận tâm, chỉ run run tay kiểm tra mạch đập của Natsuki.
Matsuda thở phào nhẹ nhõm, vẫn còn sống.
"Phải nhanh chóng đưa bé Natsuki đến bệnh viện thôi," Hagiwara Kenji cũng hoàn hồn, mím môi nghiêm túc nói: "Máu tuy đã cầm, nhưng nhìn qua vẫn rất nguy hiểm."
Matsuda siết chặt nắm đấm vài giây rồi mới buông ra, lấy điện thoại của Natsuki từ trong túi áo cậu.
Anh nhớ lại trước kia có lần nói chuyện phiếm, tên này từng dùng giọng điệu bất cần nói một câu.
"Mạng tôi lớn lắm, nếu bị thương không nghiêm trọng lắm thì đừng đưa đến bệnh viện cảnh sát nhé," Thiếu niên khi đó đường nét khuôn mặt còn vương chút ngây ngô, chống cằm, mắt cười liếc nhìn anh: "Ví dụ như trúng một phát đạn chẳng hạn, cứ báo cho chú Kuroda là được rồi. Cơ mà cái ánh mắt này của cậu... là đang lo lắng cho tôi đấy à, Jinpei?"
Suy nghĩ này không phải lần đầu tiên xuất hiện trong đầu Matsuda: Cái tên khốn này, đã đoán được hết mọi chuyện thì tại sao còn để bản thân bị thương chứ! Cậu ta chẳng lẽ không biết đau sao?
Matsuda sa sầm mặt mũi gửi tin nhắn kèm định vị hiện tại cho người cấp trên được lưu chú thích trong điện thoại Natsuki.
"Lát nữa sẽ có người đến đưa cậu ấy đi điều trị." Anh không biết tại sao từ tận đáy lòng bỗng nảy sinh một cảm giác mệt mỏi sâu sắc, chỉ có đôi tay đang đỡ lấy cơ thể Natsuki là vẫn rất vững vàng.
Hagiwara Kenji há miệng, không nói gì thêm, nhưng anh tinh mắt nhìn thấy trên màn hình điện thoại của Natsuki có một tệp ghi âm được lưu lại ngay trước khi họ đến.
Họ đều không phải kiểu người tùy tiện xâm phạm quyền riêng tư của bạn bè, chỉ là trong tình huống này, thật khó để không nghi ngờ tệp âm thanh kia có liên quan nhất định đến việc Natsuki bị thương.
Hagiwara nhíu mày, vẫn không đề nghị Matsuda mở ra nghe thử. Anh nghĩ, hay là đợi bé Natsuki tỉnh lại rồi hỏi trực tiếp vậy.
Giây tiếp theo, chiếc điện thoại Matsuda đang cầm vang lên tiếng chuông báo thức dạo đầu, tiếp đó là những giọng nói họ vô cùng quen thuộc.
"「Ai cho phép ngươi cướp con mồi của ta?... Đôi mắt xinh đẹp đó, là ta nhìn trúng trước...」"
Trong khoảnh khắc, con hẻm nhỏ lại vang lên đoạn đối thoại trọn vẹn y hệt mười phút trước. Hai người được mệnh danh là song tử tinh của Đội Xử lý Vật liệu nổ tức thì hóa đá, đờ đẫn đứng chôn chân tại chỗ, không biết phải nói gì cho phải.
Làm sao họ có thể không nghe ra, những kẻ đang thốt ra mấy lời khiến bất cứ cảnh sát nào nghe thấy cũng muốn còng đầu giải về đồn kia, chính là những người bạn tốt chưa từng gặp lại sau khi tốt nghiệp của họ chứ!
Matsuda Jinpei và Hagiwara Kenji nghiêm trọng nhìn nhau.
Khoan hãy bàn đến mấy lời phát ngôn nguy hiểm của đám bạn cùng khóa, vết thương trên người Natsuki nghe chừng... có vẻ là do kẻ cuối cùng nói có hứng thú với giọng của Natsuki gây ra.
… Sao từ hồi còn ở trường cảnh sát, bạn thân của họ lại đặc biệt dễ bị mấy tên nguy hiểm để mắt tới thế nhỉ?
Hai người nhìn nhau, rồi lại đồng loạt dán mắt vào Natsuki đang say ngủ.
Tuyệt đối là vấn đề của tên này rồi!
[Lời tác giả]
" Akae phiên bản thương tích đầy mình "hít hà hít hà"
" Huấn luyện viên "ảo" khi cần thiết vẫn có thể nói chuyện, giống như nếu Vermouth muốn dạy Akae diễn xuất hay thuật biến âm thì không thể cứ ngậm miệng được đúng không ww.
" Akae: Không ngờ chứ gì, tôi ghi âm lại rồi!
Nhóm Whiskey: ?!!
Vermouth: Học trò ngoan, gửi tôi một bản, tư liệu uy hϊếp Bourbon thế là có rồi.
" Akae không gọi trực tiếp cho Kuroda là vì lười nghe vị Sĩ quan quản lý giáo huấn, nên đùn đẩy hết việc này cho bạn thân rồi lăn ra ngủ! (Cái nết)
" Boss cho tổ chức nghiên cứu thuốc trường sinh bất lão vì lão ta khao khát điên cuồng việc kéo dài tuổi thọ của mình, và câu nói "Vì chúng ta phải xoay ngược dòng thời gian, để người chết phục sinh" đủ thể hiện sự điên rồ của Boss rồi. Trong thiết lập của truyện này, lão ta còn mất nhân tính hơn cả nguyên tác, và để con người trường sinh bất lão không chỉ có cách cắn thuốc (loại thuốc còn chưa xác định rõ hiệu quả), ừm ừm... Chỉ có thể nói tình cảm của Vermouth rất phức tạp. Thân phận cũng vậy. Hiện tại chưa đến lúc tiết lộ thân phận của Akae, mọi người cứ mặc kệ trước đã.
Người chơi không biết rằng "trận doanh" đã định sẵn từ đầu ván game còn có thể thay đổi, trong mắt cậu, bản thân kiên định thuộc về Phe Đỏ, cho nên dù khi suy luận, cậu cũng vô thức né tránh kết luận 「Cậu thực ra thuộc Phe Đen」, không nghĩ đến mối quan hệ giữa Vermouth và mình. Chắc chắn phải đợi hệ thống vô tình đập tan hy vọng cuối cùng của Akae (?) thì cậu ấy mới chấp nhận sự thật!
" Rõ ràng trong ký ức là lần đầu gặp NPC này nhưng vẫn phải giả vờ như đã gặp từ lâu, xem ra Akae thực sự đã học diễn xuất rất nghiêm túc với huấn luyện viên (chậc chậc).