[Nhiệm vụ phụ: Cái chết của Scotch.
Mô tả nhiệm vụ (Ẩn): Có một chú chim mắt xanh bay vào bẫy của thợ săn - nhìn xem, anh ta không thể mở mắt ra được nữa rồi! Có muốn cứu anh ta không?
Phần thưởng: Kỹ năng Thôi miên [Mở khóa] ps. Không thể nâng cấp]
Mười phút ở trong văn phòng tại vòng chơi trước không hề bị Natsuki lãng phí. Gần như ngay lập tức, cậu đã xác định được nội gián của Tổ chức Áo đen hiện đang nằm vùng trong Cục An ninh, đồng thời dùng vài phút để tải lên những hình ảnh cũ thay thế cho đoạn băng ghi hình trong nửa giờ tiếp theo tại bãi đỗ xe.
Morofushi Hiromitsu chết vì thông tin nội gián bị rò rỉ, nhưng Natsuki chắc chắn rằng tường lửa cậu thiết lập bên ngoài cơ sở dữ liệu của Cục An ninh không hề bị xâm nhập từ bên ngoài trong khoảng thời gian này. Kẻ nội gián chỉ có thể là người đã dùng quyền hạn để mở thông tin nhân sự từ bên trong.
Và những người có quyền hạn điều động tư liệu mà không đánh động bất cứ ai, ngay từ đầu vì lý do cẩn trọng, chỉ tồn tại trong nội bộ Cục An ninh. Thậm chí các quan chức cấp cao bên ngoài dù chức vụ có cao đến đâu, muốn tra cứu hồ sơ nhân sự cũng phải thông qua đơn xin phép từ Cục An ninh.
Nói cách khác, trong Sở Cảnh sát Thủ đô không chỉ tồn tại nội gián, mà còn là một kẻ nằm vùng đã leo lên đến chức vụ cao cấp trong Cục An ninh mà không ai hay biết.
Natsuki tức đến bật cười. Tưởng cậu ngày nào cũng đi làm nhiệm vụ ngoại tuyến thì sẽ không quản chuyện trong Sở chắc? Natsuki cảm thấy đợi xử lý xong vụ này, cậu rất cần phải đi dạo một vòng quanh Sở Cảnh sát Thủ đô để xem còn bao nhiêu con chuột chưa bị lôi ra ánh sáng.
Sau khi thu hẹp phạm vi, Natsuki không do dự sử dụng [Hacker] xâm nhập vào thiết bị liên lạc gần đây của mấy vị cấp cao kia, nhanh chóng tìm ra thông tin mình cần - kẻ nằm vùng sau khi truyền tin chắc chắn sẽ xóa mọi dấu vết, nhưng đối với một hacker lv.max, mọi thứ trên internet chỉ cần từng tồn tại thì đều không thể thoát khỏi mắt cậu.
Natsuki mím môi, ngón tay lướt nhanh trên bàn phím, thành công khôi phục được thứ mình muốn ngay trước khi quá trình thay thế camera giám sát hoàn tất.
[To: Gin
Scotch là gián điệp của Công an thuộc Sở Cảnh sát.]
Ánh mắt cậu dừng lại trên màn hình, ghi nhớ không sót một chữ đoạn tin nhắn này, bao gồm cả định vị hiện tại của chiếc điện thoại gửi tin... Rất tốt, ngay trong Sở.
Còn cả cái ngày 7 tháng 12 chết tiệt này nữa, con số ác mộng.
Sau khi hoàn tất mọi công tác chuẩn bị, Natsuki chào tạm biệt Matsuda Jinpei vừa tình cờ gặp mặt như không có chuyện gì xảy ra, một mình đi đến Cục An ninh, đứng trước cửa văn phòng vị sĩ quan quản lý của họ và gõ cửa.
"Ngại quá, có một vụ án cần chú giúp đỡ." Vị Chánh thanh tra Akae lừng danh trong giới cảnh sát đứng ở góc chết của camera, nhếch mép nói không ra tiếng với người bên trong phòng.
"Đi với tôi đến bãi đỗ xe, Bacardi."
Cậu đây là có lòng tốt cảnh cáo ngài nằm vùng này, thợ săn cũng phải cẩn thận nguy hiểm đến từ sau lưng đấy nhé.
"Vậy, cậu làm thế nào tìm ra hắn?" Vị Sĩ quan quản lý Kuroda, người nhận được đặc sản trong vòng chơi này, nghiêm túc hỏi, kéo suy nghĩ của Natsuki từ lúc load lại file lưu trở về thực tại.
Chàng thanh niên ngồi lên vị trí Chánh thanh tra ở độ tuổi chưa từng có tiền lệ cong cong đôi mắt màu đỏ nhạt, nhưng bên trong không hề có ý cười: "Dùng kỹ thuật, và cả não nữa, thưa ngài."
... Và cả, dùng cái chết của bạn thân cậu.
"Đúng rồi, nhiệm vụ bên phía Hokkaido lần này tôi sẽ từ chối," Giọng điệu Natsuki bình thản: "Đừng cản tôi đi tìm cậu ấy, chú Kuroda, chú cũng không muốn cứ thế mất đi một cấp dưới năng lực xuất chúng đâu nhỉ?"
Cả hai người đều hiểu rõ Natsuki tiếp theo định làm gì, Kuroda Hyoue cạn lời giơ chân làm bộ muốn đá cậu: "Cút nhanh, càng lớn càng không biết quy tắc, thích làm gì thì làm đi!"
"Đừng có chết ở bên ngoài rồi bắt tôi đi nhặt xác là được, thằng nhóc ác quỷ."
Trước khi đóng cửa, Natsuki vui vẻ đáp trả một câu: "Chú cũng thế nhé, ông chú công an ngốc."
Có thứ gì đó từ bên trong ném mạnh vào cửa, tâm trạng hạ thấp của Natsuki sau khi biết tin Morofushi Hiromitsu tử vong bỗng nhiên tốt lên một chút. Cậu giả vờ không nghe thấy tiếng chửi mắng của vị Sĩ quan quản lý, bước ra khỏi Sở Cảnh sát.
Hiện tại là 7 giờ 40 phút sáng giờ Tokyo, để cậu nghĩ xem vở kịch tiếp theo nên diễn thế nào... Kịch bản và sân khấu đều đã vào vị trí, chỉ còn thiếu người bạn diễn tay đôi với cậu nữa thôi.
Natsuki bật chiếc điện thoại chuyên dụng cho [Hacker], bình tĩnh điều chỉnh định vị điện thoại thời gian thực của những người bạn, cậu đây không gọi là xâm phạm quyền riêng tư, cái này gọi là sự quan tâm xuất phát từ tình yêu, tin chắc bọn họ nhất định sẽ không để ý đâu.
—
Morofushi Hiromitsu hắt hơi một cái.
"Cảm lạnh à?" Furuya Rei nhíu mày hỏi nhỏ: "Lát nữa kết thúc nhiệm vụ, về nhà nấu bát canh gừng đi."
"... Không sao đâu, chắc là có ai nhớ tôi thôi." Morofushi Hiromitsu bất đắc dĩ nhếch môi đùa một câu.
Người đàn ông tóc dài đi tới từ phía sau, nghi hoặc nhìn bọn họ một cái. Furuya Rei hoàn toàn không có ý định để ý đến anh ta, hừ lạnh một tiếng quay đầu đi, thể hiện sự ghét bỏ vô cùng rõ ràng. Morofushi Hiromitsu bị kẹp giữa hai người bọn họ đã quen với việc này, vỗ vỗ vai người bạn từ thuở nhỏ, mỉm cười gật đầu với Rye - người vừa giải quyết xong mục tiêu nhiệm vụ: "Hôm qua Bourbon ngủ không ngon thôi, không có chuyện gì đâu."
Rye im lặng hai giây, anh ta đương nhiên biết độ tin cậy của câu nói này không cao, nhưng qua khoảng thời gian ba người lập nhóm này, anh ta đã chấp nhận sự thật rằng hai người này mới gặp đã thân, hùa nhau bài xích mình ra bên ngoài.
Anh ta mặt vô cảm gật đầu, đeo bao đàn guitar chứa súng bắn tỉa lên lưng, xoay người bỏ đi.
Morofushi Hiromitsu - hiện tại mang mật danh Scotch, sau khi thành viên tổ chức mang mật danh Rye rời đi, vẻ mặt trở nên nghiêm trọng. Anh nhớ tới mục tiêu mà Tổ chức sắp xếp cho mình trong nhiệm vụ lần này, một nghị sĩ vô tội.
"Tôi có một dự cảm," Anh khẽ nói với người bạn bên cạnh: "Có lẽ Tổ chức đã bắt đầu nghi ngờ tôi rồi."
Đồng tử Bourbon co rụt lại. Hai người còn chưa kịp nói tiếp thì Rye đi phía trước đã trầm giọng lên tiếng: "Hai người còn chưa đi sao?"
Không ai nói thêm gì nữa, bọn họ im lặng đi theo sau.
Sáng hôm nay ba người nhận được một nhiệm vụ ám sát, theo thông lệ là do nhân viên tình báo Bourbon đi thám thính thu thập tài liệu và những thứ Tổ chức cần trước, tay súng bắn tỉa Scotch cùng Rye mỗi người phụ trách hành động một bên, đảm bảo chặn đứng đường lui của mấy mục tiêu.
Đây không phải lần đầu tiên bọn họ làm nhiệm vụ ám sát kể từ khi lập nhóm, ba người hoàn thành rất nhanh chóng, họ đang chuẩn bị quay về nhà an toàn để nghỉ ngơi.
"Xin lỗi, đây là điện thoại của anh phải không?" Đột nhiên có tiếng người vang lên sau lưng ba người. Âm sắc quen thuộc khiến bọn họ đều theo bản năng quay lại. Vị Chánh thanh tra tóc đen mắt đỏ đang đứng sau lưng họ, trên tay cầm một chiếc điện thoại màu xanh đưa tới trước mặt Scotch: "Tôi vừa nhặt được ở đằng kia."
Chàng thanh niên chỉ tay về một hướng, vừa khéo là dưới tòa nhà bọn họ chọn làm điểm bắn tỉa. Rye thầm nghĩ, xem ra là lúc Scotch đi ra đã không cẩn thận làm rơi điện thoại.
Chỉ có người trong cuộc mới biết điện thoại của mình rõ ràng vẫn đang nằm trong túi, nhưng sự ăn ý của những người cùng khóa khiến anh không có phản ứng thừa thãi nào. Scotch che giấu việc trong túi vẫn còn một chiếc điện thoại một cách không để lại dấu vết, thần sắc lạnh nhạt nhận lấy đồ vật trong tay vị cảnh sát: "Là của tôi."
Anh giống như bao người bị mất điện thoại khác, tự nhiên mở ra kiểm tra, mười mấy giây sau thì tắt màn hình bỏ vào balo.
"Cậu là vị cảnh sát Akae rất nổi tiếng kia đúng không?" Scotch lại trở về dáng vẻ ôn hòa thường ngày dùng để đối đãi với người ngoài, nhưng lại nói ra lời không cho phép từ chối: "Để báo đáp, tôi muốn mời cậu uống một ly cà phê."
Vị cảnh sát phá vô số vụ án cười khẽ: "Được thôi."
Cuối cùng không biết tại sao lại biến thành bốn người ngồi trước bàn cà phê nhìn nhau trân trân.
Rye cảm thấy nếu không phải người của Tổ chức đang ở ngay bên cạnh, lông mày của anh ta chắc đã xoắn vào nhau rồi. Bởi vì trước khi anh ta dùng tên thật Akai Shuichi theo học tại học viện FBI, anh ta và người cảnh sát này đã từng gặp mặt. Rye tin chắc ánh mắt đối phương vừa quét qua tuyệt đối là đã nhận ra anh ta. Mặc dù chỉ dựa vào vụ án mấy năm trước, anh ta có thể tin tưởng vị cảnh sát thông minh gần như yêu quái này sẽ không vạch trần thân phận FBI của anh ta trong tình huống này, nhưng Rye không thể mạo hiểm.
Anh ta phải tìm cơ hội nói chuyện riêng với đối phương. Hơn nữa không biết tại sao Bourbon và Scotch - hai thành viên Tổ chức này cũng có chút hứng thú với Akae Natsuki... Rye nghĩ, không thể để một người tài giỏi như vậy chết trong tay Tổ chức! Nếu đối phương còn sống, nói không chừng bọn họ còn có cơ hội hợp tác, cùng nhau lật đổ Tổ chức.
Bourbon cực kỳ chú ý để không đặt ánh mắt lên người bạn thân đã mấy năm không gặp ở đối diện, nụ cười trên khóe môi anh anh đè xuống cũng không được. Sau khi ở trong bóng tối áp lực quá lâu, chỉ cần nhìn thấy người mang theo những hồi ức tốt đẹp trong quá khứ xuất hiện, tâm trạng Bourbon không kìm được mà tốt lên.
Để những điều tốt đẹp này không phai màu, đó chính là lý do anh phải bảo vệ đất nước này. Anh và bạn thân cũng đang ở những nơi khác nhau nỗ lực vì đất nước này - Bourbon liếc thấy Rye hoàn toàn không có chút ý thức nào về việc bản thân đang gây cản trở, vẻ mặt lại âm trầm xuống.
Cái gã tội phạm đáng ghét này, chắc chắn có một ngày phải tống hắn vào tù.
Scotch vẫn đang hồi tưởng lại nội dung vừa nhìn thấy trong ghi chú điện thoại ngay khoảnh khắc đầu tiên mở ra.
[Trong Sở có nội gián, thân phận cậu chưa bị lộ, nhưng Tổ chức đã nảy sinh nghi ngờ với cậu rồi. Phối hợp với tôi diễn kịch để bảo toàn bản thân, lúc cần thiết có thể nổ súng vào tôi. Bây giờ, mời tôi đi uống cà phê.]
Ánh mắt anh nhìn bạn thân bỗng dưng hiền hòa lạ thường: Sao ba năm trôi qua rồi, Natsuki vẫn cứ không để tâm đến an nguy của bản thân như vậy chứ?
Tuy nhiên sự việc quan trọng, Scotch cũng không có cách nào từ chối, chỉ có thể đi bước nào tính bước ấy, anh vẫn rất tin tưởng người bạn này.
Nếu Natsuki bị thương, Scotch tin rằng mấy người bạn khác nhất định sẽ rất vui lòng "thiện lương hào phóng" đi chăm sóc cậu ấy, ừm.
Natsuki - người đồng thời xuất hiện trong đầu ba người - đang ung dung uống một ngụm cà phê. Cậu tùy ý nhìn sang phía đối diện: Ngồi giữa là Akai Shuichi đang ngơ ngác vì bị ép kẹp vào giữa với lý do "anh ta không quen ngồi cùng hàng với người lạ"; bên trái là anh chàng Hiro đang mỉm cười nói hươu nói vượn giả vờ tán gẫu với cậu; bên phải là anh chàng Zero đang xụ mặt trừng mắt nhìn Akai Shuichi.
Phía sau trận doanh của cả ba người đều viết rành rành hai chữ: Phe Đỏ.
Natsuki ban đầu đầy bụng tức giận, giờ suýt nữa không nhịn được mà thương hại Tổ chức. Bọn họ làm thế nào mà phân ra được một tiểu đội toàn là nội gián thế này?
Kế hoạch ban đầu của Natsuki là để Hiromitsu bắn cậu vài phát súng trước mặt thành viên Tổ chức - nhắm vào một cảnh sát chính nghĩa nổi tiếng ở cả hai Phe Đỏ và Đen như cậu, nhân tiện dưới sự phối hợp của cậu xây dựng cho Hiromitsu một hình tượng nhìn qua đã thấy rất tăm tối, không, Hiromitsu chắc không diễn được đến trình độ của ngài Dazai đâu, tạm thời xóa bỏ sự nghi ngờ của Tổ chức. Sau đó sẽ mã hóa lại tư liệu của hai người này thêm nhiều lớp bảo mật nữa. Chỉ cần không có bằng chứng, thân phận của Hiromitsu trong thời gian duy trì tốt hình tượng bề ngoài chắc chắn sẽ an toàn.
... Nhưng mà ngồi trước mặt toàn là nội gián, cậu bảo Hiro diễn cho ai xem? Natsuki mặt không đổi sắc, trong lòng còn có chút tiếc nuối. Nhưng cũng không sao, cậu còn có hậu thuẫn.
[From: Bacardi
Tôi nhìn thấy con trai của Cherry Brandy rồi, ở quán cà phê xxx.]
Ngón tay cậu để trong túi áo khẽ động, tin nhắn đã được soạn sẵn trên điện thoại của ngài nội gián gửi đến một hòm thư nào đó.
"Xin lỗi, tôi muốn đi vệ sinh một lát." Natsuki gật đầu, đứng dậy đi về phía sau.
Cơ hội tốt! Rye ánh mắt sắc lạnh cũng đứng dậy... Không đứng dậy được, anh ta bị Bourbon ấn xuống.
"Tôi muốn đi vệ sinh." Anh ta lạnh mặt nói.
Bourbon cười khẩy: "Không được."
Rye: ? Bourbon bị bệnh gì thế?
Scotch nắm lấy thời cơ, thong thả đứng dậy đi theo: "Tôi cũng muốn đi vệ sinh, đi cùng nhé, cảnh sát Akae."
Câu này nghe quái thật đấy, Natsuki thầm nghĩ, cứ như mấy cô nữ sinh trung học khoác tay nhau đi vệ sinh vậy.
Mà khoác tay với Hiro thì hình như cũng không phải là không được?
Natsuki thuận tay bật thiết bị phá sóng, hai người đứng trước bồn rửa tay, mượn tiếng nước chảy che giấu, trao đổi nhỏ thông tin.
"Lát nữa sẽ có một thành viên Tổ chức khác tới, diễn một màn trước mặt cô ta là được." Natsuki nghĩ nghĩ vẫn thấy hơi không yên tâm: "Thật sự không được thì cậu cứ bắt chước dáng vẻ của tôi sau khi bị Jinpei chọc giận trước kia ấy, chắc là không sao đâu."
Scotch nhíu mày, anh còn muốn hỏi tại sao người bạn ở phe cảnh sát lại biết khi nào thành viên Tổ chức khác sẽ tới, thì nghe thấy bạn mình hạ thấp giọng nói câu cuối cùng: "Sau này đừng để điện thoại ở túi áo trước ngực, chú ý an toàn, Hiro."
Natsuki nói nhanh xong liền nhét vào lòng bạn mình phần thưởng nhận được từ vụ tiêu diệt ổ ma túy trước đó - cái bùa hộ mệnh giúp đỡ một lần nguy hiểm đến tính mạng. Tiếp đó bình thản rời khỏi nhà vệ sinh, chỉ để lại Scotch đứng im lặng tại chỗ.
Chàng cảnh sát trẻ vừa bước ra liền chạm mặt Rye đang đứng ở góc ngoặt. Hai người nhìn nhau một cái, bước chân Natsuki khựng lại, chuyển sang đi theo sau người mới tới hướng ra cửa sau.
Cửa sau quán cà phê thông ra một con hẻm vắng vẻ. Natsuki đoán được ngay vị FBI đáng thương bị Công an bao vây mà không hay biết này vừa nãy đã vất vả thế nào mới "trốn thoát" khỏi tay Zero để gặp mặt cậu.
Cậu ra hiệu cho Rye về thiết bị phá sóng trong túi áo, gật đầu ý bảo bọn họ có thể nói chuyện trực tiếp. Rye không nghi ngờ gì, khẽ thở phào nhẹ nhõm.
"Cậu phải mau chóng rời khỏi đây, hai người kia rất nguy hiểm, cậu chắc cũng nhìn ra được chứ?" Điều tra viên thâm nhập đến từ Mỹ nghiêm túc nói với người cảnh sát trẻ hơn mình năm tuổi: "... Còn nữa, xin hãy giữ bí mật thân phận của tôi, đừng nói cho bất kỳ ai."
Natsuki bĩu môi, cậu biết ngay tên FBI này sẽ nói như thế mà.
Đầu hẻm vang lên giọng nói của một người phụ nữ, chen vào giữa bọn họ.
"Rye, anh đang nói chuyện với ai ở đây thế," Người phụ nữ xinh đẹp với thân hình gợi cảm chậm rãi đi vào từ đầu hẻm, khoanh tay nhìn bọn họ: "Để tôi xem nào, còn là một chàng trai trẻ điển trai quen mắt đấy chứ."
Người đẹp tóc vàng nhếch đôi môi đỏ mọng cười như không cười: "Anh đang nói chuyện gì với vị cảnh sát lừng danh của chúng ta vậy?"
Natsuki và người đàn ông tóc dài có ánh mắt đầy vẻ xin lỗi lại nhìn nhau một cái. Giây tiếp theo, đối phương nổ một phát súng vào bụng cậu.
"Đang cảnh cáo cậu ta đừng quá theo đuổi những sự việc không nên tò mò." Tay súng bắn tỉa đang được trọng dụng của Tổ chức xoay người đối mặt với Vermouth, chậm rãi nói. Sau lưng anh ta là vị cảnh sát lảo đảo vài bước rồi dựa lưng vào tường trượt xuống đất.
Vermouth còn chưa kịp tiếp lời, cửa sau quán cà phê bên cạnh bị đá văng ra cái "rầm". Bourbon và Scotch bước ra, toàn thân tỏa ra hơi lạnh. Người tóc đen giọng điệu không tốt: "Rye, ai cho phép anh cướp con mồi của tôi?"
"Trong đám cảnh sát ngu xuẩn này khó khăn lắm mới xuất hiện một kẻ thú vị, tôi ngay từ cái nhìn đầu tiên đã muốn..." Scotch - người trước giờ luôn giống như kẻ lạc loài trong Tổ chức, ở một số phương diện rất dễ mềm lòng - cong mắt nói ra câu này. Trong đôi mắt xanh động lòng người kia là một mảng băng giá, anh đột ngột cười một tiếng, nhưng câu sau lại là nói với Vermouth: "Muốn giữ lại đôi mắt nhìn thấu mọi thứ kia... "Nhìn thấu mọi chân lý", tôi rất hứng thú đấy, Tổ chức chắc sẽ không quan tâm đến sở thích cá nhân của nhân viên đâu nhỉ?"
Vermouth chợt nhận ra bây giờ mình mới nhìn rõ bộ mặt thật của Scotch. Đây nào phải con chuột của Tổ chức vẫn còn lương tâm gì... Đây chính là một kẻ điên đeo mặt nạ ôn hòa.
Cô ta vuốt tóc, giọng nói lạnh nhạt hẳn đi: "Đừng có mang cái thói của anh vào trong Tổ chức, Scotch."
Người đàn ông bình tĩnh lại, trả lời: "Ồ… vậy thì thôi."
"Không được đâu nhé, cho dù là Scotch cũng không được," Nhân viên tình báo da ngăm tóc vàng trên mặt không còn thấy biểu cảm cười híp mắt thường ngày, sa sầm mặt nói: "Đôi mắt xinh đẹp đó, là tôi nhìn trúng trước."
Rye chỉ cảm thấy không hổ là thành viên có mật danh của Tổ chức, có phải anh ta cũng nên dựa theo thiết lập nhân vật vừa rồi nói chút gì đó mới có thể hòa nhập vào không?
Thế là tay súng bắn tỉa tóc dài bình tĩnh mở miệng: "Akae Natsuki... Giọng nói của cậu ta khiến tôi rất hứng thú."
Scotch và Bourbon đều gióng lên hồi chuông cảnh báo trong đầu: Thành viên Tổ chức đã bắn bị thương bạn thân lại chính miệng nói có hứng thú với giọng nói của bạn mình! Rye, quả nhiên là một tên biếи ŧɦái thâm sâu khó lường.
Bọn họ quyết định phải bảo vệ Aka thật tốt, sẽ không để cậu ấy tiếp xúc thêm với người đàn ông này nữa.
Vermouth: ...
Tổ chức mấy năm gần đây tuyển vào toàn là loại hàng gì thế này? Yêu nữ nghìn mặt lừng danh trong Tổ chức u ám nghĩ, tìm cơ hội đem đi hỏa thiêu hết một lượt đi cho rảnh nợ.