[from: Bé Kenji
Nghe nói cậu đi công tác về rồi à, tối nay có buổi tụ tập bạn học cũ, có đi không?
ps. Bé Jinpei sáng sớm tinh mơ đã phải đi làm nhiệm vụ gỡ bom rồi, giờ vẫn đang ngủ bù ww
[Ảnh Matsuda đang ngủ.jpg]]
Natsuki vừa từ Hokkaido trở về, vừa bước vào Sở Cảnh sát Thủ đô Tokyo thì nhận được mail của bạn thân. Tay cậu còn nhanh hơn não theo bản năng bấm lưu, ngay sau đó cong mắt cười bỏ bức ảnh này vào album có tên "Lịch sử đen tối của tên tóc xoăn tự nhiên".
Nhân tiện nói luôn, album này của cậu đã lưu hơn hai ngàn bức ảnh rồi, trực tiếp vượt qua điện thoại của Hagiwara trở thành thứ mà Matsuda Jinpei muốn tiêu hủy nhất. Người chơi thì chẳng lo lắng chút nào về việc có ngày Matsuda thực sự thành công, dù sao đây cũng là điện thoại do hệ thống cung cấp, đâu có dễ hỏng như vậy.
Cậu vừa cúi đầu soạn tin nhắn trả lời Hagiwara vừa đi về phía văn phòng, lúc đi ngang qua tủ hồ sơ thì đột nhiên bị người gọi lại.
"Chánh Thanh tra Akae! Mấy hôm trước có người gửi tới một túi hồ sơ, tên người nhận trên đó là tên ngài," Một viên cảnh sát mới của Đội 3 căng thẳng đi tới, đưa ra thứ cậu ta vừa nói: "Vẫn chưa có ai mở ra đâu ạ, xin ngài yên tâm."
Ánh mắt vị Chánh Thanh tra trẻ tuổi rơi vào túi hồ sơ liền khựng lại. Ngay khi viên cảnh sát mới tưởng mình sắp bị mắng thì đối phương mới nhận lấy túi hồ sơ, trên mặt mang theo nụ cười xin lỗi: "Ngại quá, tôi thất thần một chút, cảm ơn cậu đã giữ giúp tôi."
Khi Natsuki quay người lại, ánh mắt trở nên ngưng trọng. Không vì gì khác, chỉ vì trên túi hồ sơ có vẽ một con số 「0」 bằng bút đen, chứng minh đây là thứ do Furuya Rei - người đã chính thức bắt đầu cuộc đời nằm vùng từ một năm trước - gửi tới.
Người thận trọng như anh không thể nào mạo muội gửi những thứ bình thường đến Sở Cảnh sát, điều này có thể giúp loại trừ bảy tám phần các đồ vật bên trong. Natsuki hơi nắn một vòng, xác nhận bên trong là một chiếc điện thoại...?
Tim Natsuki đột nhiên đập dữ dội, dự cảm chẳng lành ngày càng mãnh liệt. Cậu bình tĩnh mở một phần mềm tự chế khác lên, kiểm tra thiết bị định vị đã cài vào điện thoại của hai người kia trước đó. Một người đang ở tận nước ngoài, một người... trùng khớp với vị trí của cậu.
Đây là điện thoại của Morofushi Hiromitsu.
Người chơi giữ nguyên bước chân không khác gì lúc đầu, bình tĩnh bước vào văn phòng của mình, sau khi khóa trái cửa mới nhanh chóng xé toạc túi hồ sơ, đổ thứ bên trong ra.
[Một chiếc điện thoại bị đạn bắn xuyên qua chính giữa: Thấy chưa? Đây chính là hậu quả của việc lưu trữ thông tin mật trong điện thoại khi đang nằm vùng, cho cậu một lời nhắc nhở, đừng có để chiếc điện thoại tội nghiệp trước ngực mà tiêu hủy nhé!]
Cậu nhìn chằm chằm vào dòng chữ trắng này, mãi đến khi mắt cay xè khó chịu mới chầm chậm chớp hai cái.
Morofushi Hiromitsu, người mà năm kia cậu còn thề thốt với anh Takaaki kia rằng sẽ bảo vệ thật tốt, Hiro, đã tự sát ở nơi cậu không nhìn thấy. Nghĩ đến đây, trong một thoáng gương mặt thanh niên tóc đen mắt đỏ trở nên trống rỗng, cậu bỗng nhiên không biết nên đeo lên biểu cảm gì để đối mặt với chuyện này.
Tình huống có thể ép Morofushi Hiromitsu phải cùng lúc tiêu hủy điện thoại khi tự sát chỉ có thể là có người đang truy sát anh -- Tổ chức đó đã phát hiện ra Morofushi Hiromitsu là nội gián.
Những phân tích lướt nhanh trong đầu Natsuki khựng lại một chút, trên mặt mây đen giăng kín.
Khác với Furuya Rei cũng thuộc nhóm Sự nghiệp (Career) giống cậu, Morofushi Hiromitsu sau khi tốt nghiệp thực ra gia nhập Bộ phận Công an của Sở Cảnh sát Thủ đô Tokyo, hồ sơ cũng được lưu tại Sở Cảnh sát. Mức độ bảo mật kém xa so với Cơ quan Cảnh sát Quốc gia nơi Furuya Rei làm việc.
Điều này có nghĩa là, trong Sở Cảnh sát có người của Tổ chức Áo đen, và kẻ đó đã truyền tin "Morofushi Hiromitsu là nội gián của Sở Cảnh sát" cho Tổ chức.
Sau đó ép chết bạn thân của cậu.
Akae Natsuki ở một mình trong văn phòng mười phút, sau đó với vẻ mặt bình tĩnh bước ra ngoài, đi về hướng Bộ phận Công an. Trên đường đi cậu còn chạm mặt Matsuda Jinpei.
"Yo, về rồi à." Matsuda vừa ngủ dậy vò vò mái tóc, theo thói quen muốn đè lên lưng bạn thân chợp mắt thêm một lúc nữa, nhưng lại bị một đôi tay giữ chặt vai.
Cơn buồn ngủ của Matsuda bị xua tan đi một chút, anh khựng lại rồi nghiêng mặt nhìn người bạn vừa đi công tác về, nhướng mày: "Sao thế?"
"Tôi còn chút việc phải làm, không thể tiếp chuyện với cậu được," Ngài cảnh sát cao gầy cong mắt, cười rất bình thường: "Tiện thể giúp tôi nói với Kenji một tiếng, buổi tụ tập tối nay tôi không đi được rồi."
"Mai gặp nhé."
Matsuda Jinpei cũng không để ý lắm đến mấy chuyện này, anh lề mề "ồ" một tiếng, đứng tại chỗ nhìn bóng lưng thanh niên tóc đen rời đi.
... Kỳ lạ, sao anh lại nhớ đến giấc mơ đó nữa rồi.
Tháng Mười một năm đó khi bọn họ vừa tốt nghiệp được ba năm trước, sau khi tận mắt chứng kiến tiểu ác ma nằm trong lòng bạn thân nhắm nghiền hai mắt, Matsuda đã liên tục gặp ác mộng suốt một tuần liền, nhưng đều không liền mạch.
Thường thì anh đang chạy trên một hành lang, mỗi lần sắp chạm vào một cánh cửa thì lại quay về điểm xuất phát, hoặc là tỉnh giấc, dường như luôn có người đang ngăn cản anh nhìn thấy thứ sau cánh cửa đó.
Matsuda Jinpei là người thế nào? Bạn đường hoàng đưa cho anh xem có khi anh còn chẳng hứng thú, nhưng nếu cứ che che giấu giấu như trêu ngươi anh thế này, thì tên này có sứt đầu mẻ trán cũng phải muốn biết đó là cái gì.
Cho nên anh kiên trì chạy trên hành lang trong mơ suốt cả một tuần, chạy tới nơi lại quay về điểm xuất phát chạy lại, quả thực giống một thằng ngốc to xác. Nhưng ông trời cũng thương kẻ ngốc, sau khi Matsuda Jinpei suýt chút nữa luyện được cơ bắp chân trong mơ, cuối cùng anh cũng chạm được vào tay nắm cửa đó.
Thế là cuối cùng anh cũng biết thứ mà sống chết cũng không cho anh xem rốt cuộc là cái gì.
Xác chết của một tên khốn tóc vàng, và còn một thằng nhóc khốn kiếp đang cầm dao tự cắt cổ họng, mẹ kiếp còn đang cười với anh nữa chứ.
Sau khi Matsuda Jinpei bò dậy khỏi giường đã từng có lúc cảm thấy mình cũng khốn nạn thật, nếu không tại sao liên tục một tuần trong mơ lại vội vàng chạy đi xem hai thằng bạn cùng khóa tự sát trong ký ức không tồn tại? Nói chứ chẳng lẽ trong lòng anh thực sự rất hận hai người bọn họ sao? Đến nằm mơ cũng nguyền rủa bọn họ chết à.
Giấc mơ kỳ quái này sau lần đầu tiên Matsuda mở cửa thì không bao giờ xuất hiện nữa, nhưng anh vẫn nhớ như in cho đến tận ba năm sau, cứ như thể mới vừa xem tối qua vậy. Độ cong khóe miệng nhếch lên của thiếu niên mắt đỏ, những đóa hoa máu vội vã tuôn trào nhuộm đỏ chiếc áo sơ mi xanh lam sau khi con dao nhỏ cắt qua da thịt, và cả câu nói "Lát nữa gặp" như bóp nghẹt trái tim anh đến nổ tung.
Matsuda Jinpei nghiến răng hàm, cuối cùng vẫn không nhịn được đuổi theo, nhưng không nhìn thấy bóng người đâu.
Anh túm lấy viên cảnh sát đi ngang qua, mở miệng mới phát hiện giọng mình thế mà đang run rẩy một cách mất mặt: "Akae Natsuki đâu rồi?"
Viên cảnh sát nhỏ tội nghiệp giống như một cô gái chưa chồng bị ác bá cưỡng đoạt, run rẩy chỉ tay ra ngoài: "Vừa dẫn người đi rồi ạ..."
Matsuda chậc một tiếng, ngẩng đầu lên thì nhìn thấy cái biển hiệu ở cửa chỗ này... Thằng nhóc khốn kiếp đó chạy tới Bộ phận Công an tìm ai?
Anh quay về văn phòng mình vội vàng chộp lấy chìa khóa xe, quyết định đi xem tình hình trước đã. Mặc kệ cái gì mà còn phải trực ban, với cái tay của Matsuda bây giờ mà đi gỡ bom thì anh sợ nổ bay cả người lẫn nhà mất.
"Bé Jinpei, cậu đi đâu đấy?"
Matsuda Jinpei quay đầu lại huýt sáo một tiếng: "Đi tóm cổ một thằng nhóc khốn kiếp, đi cùng không?"
Vị Chánh Thanh tra nào đó còn chưa biết mình sắp bị tóm cổ đang lái xe về một căn biệt thự ngoại ô đứng tên mình, chở theo một viên cảnh sát nào đó bị cậu đánh ngất nhét vào ghế sau ngay khi vừa đến bãi đậu xe. Cậu nhìn qua gương chiếu hậu về phía thành viên Tổ chức Áo đen vẫn đang hôn mê, cười lạnh một tiếng.
Gương mặt này, cậu sẽ ghi nhớ thật kỹ trong đầu.
Đợi đến khi ngài nội gián được cài cắm vào Sở Cảnh sát này tỉnh lại, trước mặt gã đã đứng một người đàn ông không nhìn rõ mặt, người đó đang tự nói một mình với giọng điệu khá nhẹ nhàng vui vẻ.
"Thực ra kỹ thuật tra tấn của tôi cũng chẳng ra làm sao cả, lúc ngài Dazai bắt tôi học thì đều bị tôi trốn mất, tôi cũng không thích cách thức này lắm," Cậu cười nói: "Cho nên, anh có thể mau chóng khai hết thông tin ra được không?"
Gã nội gián rùng mình một cái, gã bỗng cảm thấy mình như đang treo lơ lửng trên hầm băng, người này đang nắm trong tay sợi dây thừng có thể buông ra bất cứ lúc nào, nắm giữ mạng sống của gã.
"Tôi không biết ngài đang nói gì, Chánh Thanh tra Akae."
Sợi dây thừng bị cắt đứt.
-
Thực ra Natsuki đã tra ra được ngày kẻ này tiết lộ tin tức ra ngoài, câu hỏi thêm đó chỉ là muốn tăng thêm chút khí thế.
Được rồi, những thứ ngài Dazai dạy cậu đều đã quên sạch sành sanh trong thời gian làm cảnh sát rồi. Thề có Giám đốc (Fukuzawa Yukichi) ở trên cao, đây thực sự là lần đầu tiên trong đời cậu tra tấn một người... lại còn là chuyện vô lý xảy ra trong một trò chơi nữa chứ.
Ngày chết của Morofushi Hiromitsu đã được xác định là ngày 7 tháng 12… Bọn họ nhất định phải chết vào ngày mùng 7 sao? Nói thật, Natsuki sắp bị PTSD với con số này rồi, nhưng cậu vô cùng may mắn là ngày mùng 7, vì lý do đi công tác, file lưu cuối cùng của cậu vừa khéo là vào ngày hôm đó.
Cậu không dùng thủ đoạn máu me gì để hành hạ ngài nội gián này, chỉ dùng một chút "tiểu xảo tâm lý". Sau khi cạy mở được cái miệng kia, Natsuki liền cho gã một cái chết dứt khoát. Chúc ngài nội gián một đêm không mộng mị.
Súng trong tay Natsuki còn lại một viên đạn, lần này là để dành cho chính cậu.
Cậu bỏ điện thoại vào túi áo trước ngực, mô phỏng lại cảnh tượng Morofushi Hiromitsu tử vong, họng súng quay ngược lại nhắm vào điện thoại.
"Những thông tin này sẽ không bị lộ ra ngoài," Natsuki nhắm mắt lại, nói ra câu nói cuối cùng trước khi chết của thanh niên mắt mèo trong tưởng tượng: "Bởi vì, tôi sẽ làm như thế này."
Cậu bóp cò.
Đám ngốc này bao giờ mới để cậu bớt lo đây? Khi trước mắt chìm vào bóng tối Natsuki vẫn còn lải nhải, việc qua màn không thương tích (no damage clear) của cậu không những đi tong, mà hai lần load game đều cống hiến cho cặp bạn thuở nhỏ này... Bọn họ thực sự là bug do nhà phát hành phái tới để cản trở cậu qua màn hoàn hảo đúng không?
[Có tải lại file lưu: 7/12 [Nhà Akae] không?]
[yes.]
Người chơi mở mắt ra ở nhà, thở dài hận rèn sắt không thành thép. Mặc dù trong chuyến công tác lần này cậu đã phá không ít vụ án và thăng mấy cấp, nhưng thế thì sao chứ, chẳng lẽ vì kinh nghiệm mà không đi cứu cái tên ngốc to xác nào đó đang vội vàng tự sát sao?
Thời gian của file lưu này chính là bảy giờ sáng lúc Natsuki chuẩn bị ra khỏi nhà. Phải nói là may mắn vì cậu có giờ giấc sinh hoạt điều độ, nếu không dù có quay lại thì cũng chỉ có thể nhìn thấy xác của Morofushi Hiromitsu mà thôi.
Được rồi, việc phải làm còn rất nhiều. Natsuki nghĩ vậy, bấm gọi số điện thoại của quản lý Kuroda ở dưới cùng danh bạ.
"Chào buổi sáng, bác Kuroda," Thanh niên nói với giọng nhẹ bẫng: "Lát nữa nhớ đến phòng làm việc đợi nhé, cháu có mang cho bác một món đặc sản về đây."
Nửa tiếng sau.
"Akae Natsuki, cậu có muốn giải thích cho tôi biết tại sao đặc sản lại là một con người không?" Kuroda Hyoue day trán nghiến răng: "Hơn nữa không phải cậu vẫn chưa đi Hokkaido sao, lấy đâu ra đặc sản..."
"Đây là nội gián do Tổ chức đó cài cắm." Lần đầu tiên Natsuki ngắt lời ông, vẻ mặt bình tĩnh như thể người ném ra quả bom hạng nặng này không phải là cậu.
Lời nói của Quản lý Kuroda bị nuốt ngược trở lại bụng, ông nhìn chằm chằm vào người đàn ông đang hôn mê bất tỉnh trên sàn nhà, nhưng lại nói chuyện với Natsuki: "Cậu sẽ không đùa với tôi về chuyện này chứ?"
"Đương nhiên là không," Thanh niên mỉm cười: "Cho nên, cháu muốn dùng hắn để đổi lấy một yêu cầu."
"Gì cơ?"
Cậu nói: "Xin hãy chuyển hồ sơ của Morofushi Hiromitsu sang kho dữ liệu của Công an, nâng cấp độ bảo vệ lên. Cháu muốn đích thân mã hóa lại thông tin của hai người bọn họ một lần nữa."
---
[Lời tác giả]
* Chương này là bé Aka 23 tuổi rồi, nhóm Career thăng lên Chánh Thanh tra mất từ ba đến bốn năm, theo mức độ nỗ lực làm việc của bé Aka thì thiết lập cậu ấy mất ba năm để lên Chánh Thanh tra, vừa đúng là chuyện của mấy tháng trước.
* Trong bảy năm này về cơ bản cứ kết thúc một sự kiện thì thời gian sẽ nhảy về sau một chút nhé ~
* Bé Aka tử vong *2, lần này kết thúc đến lượt Hagiwara nằm mơ nha!
* Bé Aka đang hắc hóa... Vì làm cảnh sát lâu quá rồi nên hắc hóa thất bại! (Cười chết mất) Ngoan ngoãn làm bé ngoan đi nhé cậu! (?)