Đợi đến khi người của Tổng bộ Cảnh sát tỉnh tới nơi, hiện trường chỉ còn lại tên thợ làm bánh bị còng tay đang khóc lóc kể lể động cơ gϊếŧ người của mình. Người thanh niên tóc đen ngồi ở vị trí gần cửa sổ, thong thả ăn bánh, đợi hắn nói xong còn chen vào một câu với vẻ mặt đầy chán chường: "Tội phạm là tội phạm, đâu ra lắm lý do thế? Ông ta không mở quán nữa nên sa thải anh cũng là chuyện bình thường, một không nợ lương hai không bóc lột sức lao động, ngược lại là anh lòng tham không đáy thì có."
Người đàn ông đang nói dối bán thảm* còn chưa nói hết đã bị ngắt lời: “...”
(*Bán thảm: Kể khổ để tìm kiếm sự đồng cảm.)
Nạn nhân vừa dạo một vòng từ quỷ môn quan trở về cũng mang vẻ mặt đầy uất ức và sợ hãi. Một trong những cô gái đi cùng anh ta bỗng bước lên phía trước, tát bốp bốp hai cái vào hai bên mặt người đàn ông kia.
"Tôi và Kazuya tuần sau sẽ đính hôn rồi." Ánh mắt cô như muốn ăn tươi nuốt sống tên thợ làm bánh: "Loại cặn bã như anh cứ ở trong tù mà ghen tị với cuộc sống hạnh phúc của chúng tôi đi!"
Các vị cảnh sát rất phối hợp giả vờ như không nhìn thấy hành động của cô gái, áp giải phạm nhân về đồn, tiện thể yêu cầu mấy người nạn nhân cũng đi theo để lấy lời khai.
Morofushi Takaaki vì có việc bận nên không đi cùng họ mà do dự nửa giây rồi ngồi xuống đối diện Natsuki.
Thanh tra trẻ tuổi tay phải đang xắn miếng bánh đưa vào miệng, tay trái tùy ý đặt bên mép đĩa, đầu ngón tay thỉnh thoảng gõ nhẹ tạo ra những tiếng động vô nghĩa.
Cả hai đều không mở miệng, Morofushi Takaaki cúi đầu ngồi đó chỉ vài phút, lúc đứng dậy thì hạ giọng cảm ơn Natsuki: "... Nếu có thể thì giúp tôi nói với em ấy là "Đừng lo lắng cho anh" nhé."
Tay cầm nĩa của Natsuki siết chặt lại, giọng điệu vẫn nghiêm túc như cũ: "Tôi sẽ không để cậu ấy xảy ra chuyện đâu."
Morofushi Takaaki nhìn thật sâu vào người thanh niên trẻ tuổi nhưng có tài năng kinh ngạc này lần cuối, rồi quay đầu bước về phía quầy thu ngân.
"Tôi hiểu rồi, người kia tiếp theo cứ giao cho tôi đi." Vị thanh tra được mệnh danh là túi khôn của Sở Cảnh sát Nagano nói với giọng cười: "Kẻ giấu cây trong rừng, người đều nhìn mà như không thấy, vì sao vậy?*"
"Vì nó cũng giống như những cây khác." Natsuki đáp lời với giọng điệu nhẹ nhàng, gật đầu với người đàn ông đã hỏi được thông tin mình muốn ở quầy thu ngân: "Anh Takaaki, hẹn gặp lại."
Vị thanh tra có đôi mắt xanh bước ra khỏi cửa tiệm rồi từ từ thở hắt ra một hơi. Vừa rồi vì cảnh giác nên anh không hỏi trực tiếp, nhưng người bạn cùng khóa của em trai vẫn trả lời điều Takaaki muốn hỏi.
UC, đây là thông điệp Natsuki dùng cách mã hóa đơn giản nhất truyền đạt cho anh biết động hướng hiện tại của em trai thông qua mép đĩa… đứa trẻ đó, đang hoặc sắp sửa tham gia vào công việc nằm vùng nguy hiểm.
Morofushi Takaaki nhớ đến một ngày nọ sau khi tốt nghiệp, em trai đột nhiên gửi tin nhắn nói sẽ không làm cảnh sát nữa, khóe miệng anh không kìm được cong lên.
Anh sao có thể không hiểu tính cách đứa trẻ Hiromitsu kia chứ, nghề cảnh sát đối với hai anh em họ mà nói, đều là thứ không thể vứt bỏ.
Natsuki làm ngơ trước những ánh mắt xung quanh. Nhiệm vụ truy bắt tội phạm bỏ trốn sau khi Morofushi Takaaki tiếp nhận thì đã tự động hoàn thành. Hiện tại trên người cậu không còn nhiệm vụ nào khác, nên cũng chẳng còn hứng thú nán lại nữa. Hơn nữa giờ vẫn còn sớm, nếu về thẳng thì biết đâu còn kịp giờ tan làm của mấy người bạn thân.
Dù sao tiền xe cũng được Cục thanh toán, coi như cậu đi Shinkansen đến đây ăn bánh ngọt cũng chẳng sao.
Hệ thống dường như cảm nhận được sự nhàm chán của Natsuki, rất biết nhìn sắc mặt mà hiện lên một nhiệm vụ mới.
[Kích hoạt nhiệm vụ phụ: Ngày xửa ngày xưa có một ngọn núi, trong núi có hai ngôi làng, trong làng có người đang thực hiện hành vi đánh bạc nguy hiểm và phạm pháp! Thám tử lừng danh làm nghề cảnh sát ơi, mau đi bắt bọn họ thôi~
Giới thiệu nhiệm vụ: Theo định vị đi đến ngôi làng mục tiêu, cứu ngài cảnh sát tuần tra chính trực khỏi tay những con bạc điên cuồng, xóa bỏ tệ nạn cờ bạc khỏi ngôi làng!
Phần thưởng nhiệm vụ: Lời cảm ơn của một người nào đó*1, Danh tiếng Phe Đỏ +100, Kỹ năng Cưỡi ngựa bắn cung [Mở khóa]]
Tuyệt vời, cậu vừa chọc thủng ổ ma túy xong giờ lại phải đi dọn dẹp sòng bạc, nhiệm vụ tiếp theo chẳng lẽ là đi quét mại da^ʍ sao?
Natsuki nhìn phần thưởng nhiệm vụ hậu hĩnh, không chút động lòng... nhưng cuối cùng vẫn leo lên chiếc xe buýt đi đến ngôi làng nhỏ trên núi.
Nơi này khá hẻo lánh nhưng cũng có trạm xe buýt dựng bên đường, lúc Natsuki xuống xe thì trời đã hơi tối. Cậu đứng dưới biển báo trạm xe buýt nhìn vào bản đồ định vị nhỏ mà hệ thống tạm thời cung cấp, trên đó, ở nơi cách trạm xe buýt một đoạn xa có hơn mười chấm đỏ nhỏ tụ tập lại với nhau, còn ở nơi cách cậu không xa thì có một chấm xanh nhỏ đang từ từ tiến lại gần.
Natsuki vừa quay đầu lại, đập vào mắt là một gương mặt hiền hậu. Người đàn ông mặc cảnh phục chỉnh tề thậm chí còn đang cưỡi ngựa, mỉm cười chào hỏi cậu.
"Cậu là du khách đến đây cắm trại à? Bây giờ muộn lắm rồi, mau quay về khu cắm trại đi."
Natsuki hiểu ra, trên người đàn ông đang treo cái nhãn chữ trắng là [Cảnh sát tuần tra Giáp được yêu thích nhất trong làng], xem ra đây chính là người cậu cần cứu trong nhiệm vụ phụ rồi.
Thanh niên tóc đen mặc áo sơ mi quần dài đơn giản sạch sẽ đứng tại chỗ, trên mặt nở nụ cười ôn hòa. Nếu không phải chiều cao quả thực rất ấn tượng và khí chất cũng khác biệt so với học sinh, thì Kai Kuroto còn tưởng đây là một cậu học sinh cấp ba ấy chứ.
Nhưng mà dạo gần đây học sinh cấp ba cao mét tám hình như cũng không hiếm? Ông nghĩ, thằng nhóc Yamato năm đó chắc cũng cao tầm này nhỉ.
Thanh niên nói với giọng thành khẩn: "Cháu không phải đến cắm trại đâu, thưa chú cảnh sát, nếu được thì tối nay có thể cho cháu tá túc tạm ở chỗ chú không? Cháu lỡ tay bỏ lỡ chuyến xe buýt..."
Kai Kuroto vốn tính hay giúp đỡ người khác, lập tức không từ chối mà sảng khoái đồng ý ngay. Cũng vừa vặn kết thúc buổi tuần tra chiều tối, ông dứt khoát xuống ngựa dắt dây cương, dẫn thanh niên xui xẻo lỡ chuyến xe buýt về nhà.
Nụ cười trên mặt thanh niên xui xẻo không hề thay đổi: Cậu biết ngay là chẳng có bậc cha chú nào từ chối được nụ cười của Hiro mà.
Hai người trao đổi tên họ, vừa đi vừa trò chuyện vài câu. Natsuki chỉ nói mình là sinh viên đại học đến núi giải tỏa tâm trạng, vì lạc đường nên mới không bắt kịp chuyến xe buýt cuối cùng. Vị cảnh sát tuần tra tính tình hiền lành không hỏi nhiều, chỉ cười bảo cậu tối nay cứ nghỉ ngơi cho khỏe, mai ông sẽ đưa cậu ra trạm xe buýt.
Phòng cho khách duy nhất trong nhà Kai Kuroto trông có vẻ như thường xuyên được sử dụng. Dựa vào những dấu vết trong phòng, Natsuki phán đoán đại khái đó là một vị cảnh sát có thân hình cao lớn vạm vỡ, tính cách cũng thẳng thắn như chủ nhà Kai Kuroto, cũng vừa khéo thuận tiện cho cậu sau này gọi người đến hốt đám con bạc kia đi.
Natsuki không định đi theo định vị tìm đám chấm đỏ ngay bây giờ, diễn trò phải diễn cho trót, cậu bây giờ chỉ là một sinh viên đại học vô tội thôi mà.
Sáu giờ sáng hôm sau, đúng giờ kết thúc huấn luyện rời khỏi phòng gym, Thanh tra Akae đứng trong phòng vươn vai một cái, ngay sau đó động tác linh hoạt nhảy qua cửa sổ ra ngoài.
Đám dân làng kia không ngờ dậy sớm thế, mới rạng sáng đã tụ tập lại không biết bàn bạc cái gì, thế này chẳng phải càng tiện cho cậu hốt trọn một mẻ sao?
-
"Ván cược trong buổi tế lễ lần sau..." Trong căn nhà gỗ có một giọng nói trầm thấp vang lên.
"Đều tại tên Kai Kuroto chết tiệt đó, sòng bạc mấy năm nay sắp không duy trì nổi nữa rồi! Không được!" Giọng nữ chói tai át cả lời gã: "Chúng ta phải nghĩ cách... nghĩ một cách, khiến tên đó mắc sai lầm, hoặc là..."
"Hoặc là trực tiếp gϊếŧ hắn ta đi." Người phụ nữ như nghĩ đến tương lai kiếm bộn tiền, giọng nói nghe có phần điên cuồng: "Tao có súng săn, có thể khiến hắn ta ngã xuống núi như một tai nạn, như vậy người bắn cung cưỡi ngựa (Yabusame) của làng năm nay sẽ không phải là hắn ta nữa!"
"Hả, cái gì cơ, kế hoạch của các người chỉ có thế thôi á?" Giọng nam trong trẻo sạch sẽ cố ý kéo dài âm cuối vang lên bên ngoài, kèm theo hai tiếng gõ cửa nhẹ nhàng: "Chán phết, tôi còn tưởng đám ngu xuẩn cờ bạc đỏ đen các người sẽ có kế hoạch gì mới lạ lắm chứ, xì."
Cánh cửa gỗ ngay sau đó bị đạp văng ra một tiếng "rầm", thanh niên cao gầy ung dung thu chân về, khoanh tay đứng ở cửa ném cho họ cái nhìn lạnh lẽo, dường như đang suy nghĩ nên bắt đầu ra tay từ đâu.
Torada Tatsue khi nhìn thấy bóng người này theo bản năng rụt vai lại, nhưng khi nhìn rõ chỉ là một thanh niên trông có vẻ không lớn tuổi lắm, cái dũng khí mưu sát vừa rồi lại tràn về tứ chi bà ta. Sự xấu hổ và tức giận khi kế hoạch bị chế giễu chiếm lấy đại não, người phụ nữ có tướng mạo khắc nghiệt vặn vẹo khuôn mặt gào lên với những người khác: "Mau bắt lấy nó... Chúng ta phải diệt khẩu cả nó nữa! Nếu không để người khác biết chuyện này chúng ta tiêu đời!"
Người mới tới cười cong cả mắt, lắc lắc máy ghi âm trong tay trước mặt bọn họ, làm như kẻ sắp bị gϊếŧ người diệt khẩu không phải là mình: "Đúng thế, tôi không những nghe thấy chuyện các người tụ tập đánh bạc, mà còn ghi âm lại toàn bộ quá trình các người lên kế hoạch gϊếŧ người rồi đấy nhé?"
Đám người bên trong cuối cùng không nhịn được ùa lên định đè cậu xuống, nhưng thanh niên lại linh hoạt né tránh từng cánh tay, thu lại nụ cười, mặt không cảm xúc quật ngã từng kẻ xung quanh xuống đất thật mạnh. Một mình cậu đã khống chế toàn bộ hơn mười người cả nam lẫn nữ, nhanh đến mức Torada Tatsue chỉ vừa kịp run rẩy giơ súng săn lên nhưng không thể nhắm chuẩn.
Người phụ nữ vì cờ bạc mà đánh mất cả lương tri này nhắm mắt lại, bất chấp tất cả bóp cò súng về phía Natsuki, nhưng không được như ý nguyện nghe thấy tiếng đạn găm vào da thịt, ngược lại còn chưa kịp mở mắt, bà ta đã bị tóm lấy cánh tay quăng một vòng, ngã xuống bên cạnh đám dân làng nằm la liệt dưới đất, bất tỉnh nhân sự.
Natsuki thuận chân bồi thêm cho mỗi người một cú đá, đảm bảo trong thời gian ngắn đám người này không bò dậy nổi.
Kai Kuroto đi tuần tra ngang qua nghe thấy tiếng súng chạy tới, đứng ngây ra ở cửa, nhìn cậu sinh viên đại học ngoan ngoãn hiểu chuyện mình thu lưu tối qua giống như một tên sát nhân điên cuồng đứng giữa đống "xác chết", khóe miệng cong cong dùng chất giọng êm tai tuyên bố: "Ván này xem ra nhà cái ăn tất rồi."
Vị cảnh sát tuần tra chính nghĩa: "... Cậu Akae?"
"Ây da, ngại quá đi mất, Cảnh sát Kai." Thanh niên quay mặt lại nhìn ông với vẻ vô tội: "Thật ra cháu là cảnh sát của Sở Cảnh sát Thủ đô Tokyo, đang mặc thường phục đi ngang qua đây, không cẩn thận bắt gặp đám người này lén lút đánh bạc và có ý định mưu sát chú."
Cậu lấy điện thoại ra đưa qua: "Được rồi, giờ làm phiền chú Kai gọi điện thoại thông báo cho vị tiền bối cảnh sát thường hay đến nhà chú tá túc một tiếng nhé."
Kai Kuroto theo bản năng làm theo chỉ dẫn, đợi đến khi ông phản ứng lại thì điện thoại đã kết nối.
"Ai đấy?" Người ở đầu dây bên kia bị đánh thức vào sáng sớm ngày nghỉ phát ra giọng nói trầm thấp.
Kai Kuroto liếc nhìn Natsuki đang tâm trạng khá tốt cố gắng xếp chồng đám dân làng bất tỉnh lên nhau, thở dài cam chịu số phận kể vắn tắt tình hình cho người kia nghe.
"... Cháu biết rồi." Điện thoại bị cúp vội vàng.
Hai người đợi trong căn nhà gỗ chưa đầy nửa tiếng, mấy chiếc xe cảnh sát đã nhanh chóng đến hiện trường. Từ trên xe bước xuống một nam một nữ với vẻ mặt lo lắng. Người vừa nghe điện thoại khi nãy vừa đến gần liền nắm lấy vai Cảnh sát Kai nhìn trên nhìn dưới, nữ cảnh sát có dung mạo xinh đẹp căng thẳng hỏi: "Có bị thương không?"
Sau một hồi giải thích và giới thiệu, nghe xong đoạn ghi âm trong tay Natsuki, cả hai vị cảnh sát đều sầm mặt lại. Người đàn ông được cấp dưới đang khiêng đám dân làng hôn mê gọi là Cảnh sát Yamato trông có vẻ như đang cố kìm nén xúc động muốn lao lên tẩn cho bọn chúng một trận.
"Vô cùng vô cùng cảm ơn Thanh tra Akae đã bắt giữ đám người này, cứu Cảnh sát Kai." Người phụ nữ tự giới thiệu tên là Uehara Yui cúi đầu chào Natsuki, giọng điệu chân thành: "Thú thật, Cảnh sát Kai là người rất quan trọng đối với hai chúng tôi, nếu không có Thanh tra Akae... chúng tôi không dám tưởng tượng ra kết cục đó."
"Hôm qua tôi nghe tên Takaaki kia nhắc đến cậu." Yamato Kansuke có tướng mạo hung dữ im lặng hai giây rồi mở miệng nói: "Cậu ta nói cậu sở hữu tài năng độc nhất vô nhị, là một cảnh sát đáng tin cậy và đáng khâm phục."
"Cảm ơn cậu đã giúp đỡ." Anh nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ không chút gợn sóng kia và nói: "Sau này có việc cần dùng đến tôi, cứ liên lạc với tôi."
Natsuki không ngờ anh trai của Hiromitsu lại đánh giá mình cao như vậy. Nhiệm vụ lần này còn thu hoạch được hai niềm vui bất ngờ, hai người này đều là NPC quan trọng đấy nhé.
"Được thôi." Ngài Cảnh sát có tướng mạo ngây thơ mỉm cười nói.
---
[Lời tác giả]
*Lỡ tay viết lời tác giả hơi dài TvT
* Được rồi, hoàn thành cứu rỗi Cảnh sát Kai, mắt và chân của Kansuke được bảo toàn rồi, tuyệt quá!
* UC = Undercover, nghĩa là nằm vùng/nội gián trong tiếng Anh. Hiromitsu trước khi làm nội gián viết thư cho anh trai nói không làm cảnh sát nữa ← tình tiết này trong nguyên tác ở đâu tôi cũng quên mất tiêu rồi.
* Liên tưởng vô cớ, ác ma tóc đen mắt đỏ, lại còn Kamiya l*иg tiếng, Izaya (Orihara Izaya - Durarara!!) là cậu phải không! (Mới phát hiện ra)
* Cuộc đối thoại giữa anh Takaaki và bé Aka được trích từ "Thao Hối Thuật" của Dương Thận, họ đang nói về mưu kế ẩn náu của tội phạm đào tẩu. Câu tiếp theo của đoạn này dịch ra là "Giấu một người vào trong đám đông, để hắn không có gì khác biệt với những người xung quanh, mọi người cũng sẽ nhìn mà như không thấy". Ý của anh Takaaki là anh ấy biết tên tội phạm trốn ở đâu rồi, bé Aka trả lời đúng rồi chính là chỗ anh nghĩ đấy, vậy giao cho anh nhé. Tuy chưa gặp nhau mấy lần, nhưng hai người họ khá tin tưởng lẫn nhau.
* Về vấn đề cấp độ hình như có khá nhiều bạn thắc mắc. Là thế này, giữa max và max cũng có sự khác biệt, ví dụ Ran và Kyogoku Makoto đều là max, nhưng một người là vừa vặn max còn người kia là Siêu Saiyan. Max chỉ là vì cấp độ kỹ năng trong game chỉ đến thế thôi, nhưng không có nghĩa là giới hạn của họ chỉ có vậy đâu nhé.
* Thêm nữa, bản thân tôi cũng như trong truyện của tôi sẽ không có nội dung vật hóa hay bôi xấu phụ nữ hoặc lấy họ làm bàn đạp... Nếu có thật thì người đầu tiên tẩn tôi chính là vợ tôi đấy! Nếu có mạo phạm đến bạn đọc nào thì thực sự xin lỗi nha, vả lại tôi cũng là con gái mà (rõ ràng quá còn gì!). Đầu tháng Mười còn có bạn bảo hung thủ vụ án đầu tiên và người nói xấu bị mắng ở đoạn trước đều là con gái, cho nên hung thủ và người nói xấu bị mắng ở sở cảnh sát, trường cảnh sát sau này tôi đều viết là con trai rồi (xoa xoa, cũng không phải thù nam đâu hu hu hu độc giả nam đừng giận nha) (có độc giả nam không mà hỏi). Nhưng thực ra nạn nhân và hung thủ trong Conan rất nhiều là nữ giới... Sau này sẽ đảm bảo nam nữ kết hợp (hả??). Các bạn có thể coi như tôi thực sự không giỏi chèn nhân vật nữ vào truyện dưới góc nhìn nam chính đi…
* Truyện không CP (Couple) nên mũi tên đơn phương cũng không được có, cho nên trong truyện phàm là ai từng thầm mến bé Aka vì khuôn mặt cậu ấy đều sẽ bị cái tính cách tiểu ác ma chó má kia dọa chạy mất dép (cười chết mất). Muốn chinh phục bé Aka thì trước tiên bạn phải là một "bố đảm" (giới tính không ép buộc nhé!)
* Vốn dĩ thật ra không thiết lập nhân vật phụ nữ đâu, vì trước đây tôi viết ngôn tình, sợ viết hồi lại thấy sai sai, nhưng mà cái cô hoa khôi lớp lúc đầu tỏ tình với bé Aka xong bị các bạn đoán là hung thủ ấy, sau này vẫn còn đất diễn đó nha, dù sao người ta cũng là nữ cảnh sát mà (lại còn là kiểu to gan dám tỏ tình với tiểu ác ma nữa ww).
* Torada Tatsue xuất hiện trong chương này là bóng ma tuổi thơ của tôi TvT. Cái cảnh bà ta đứng ở cửa bị sấm chớp soi sáng mặt thật sự siêu kinh khủng, một người gϊếŧ năm người, tàn nhẫn dã man. Còn có hai người là con riêng của chồng bà ta, bản chất bà ta đã là người rất ác độc rồi. Mệt ghê, tội phạm thì "dame" (không được/xấu xa) tôi nói đến mệt rồi (?)
* Sẽ có một ngày Natsuki thực sự dẹp sạch hết các tệ nạn cờ bạc, mại da^ʍ, ma túy một lượt! Công lý, ngày mai của Phe Đỏ đang chờ cậu ấy!
* Tôi đã bắt đầu viết cảnh tên này sau này phải khổ sở giải thích mình thực sự là Phe Đen như thế nào rồi (cười ngốc).
Chú thích:
* Torada Tatsue & Gia tộc Torada: Đây là các nhân vật trong vụ án "Phong Lâm Hỏa Sơn" nổi tiếng của Conan (khoảng tập 59 manga / tập 516 anime). Trong nguyên tác, bà ta định gϊếŧ cảnh sát Kai Kuroto để dàn dựng tai nạn nhưng thất bại (do Conan và Heiji can thiệp), ở đây Natsuki đã xử lý sớm hơn, cứu được Kai và bảo vệ Yamato Kansuke khỏi bị thương tật (nguyên tác Kansuke bị chột mắt và thọt chân trong một vụ án khác liên quan đến Kai Kuroto).