Mùa hoa anh đào ở Tokyo đến khá sớm, hiện tại mới là giữa tháng Ba nhưng đã có thể ngắm sắc hoa anh đào nở rộ khắp khu Shinjuku rồi. Nhờ phúc của Hagiwara Kenji - người vẫn còn nhớ ngày sinh nhật của người chơi, mấy người bọn họ đã ngầm bàn bạc và quyết định sáng ngày 17 tháng 3 sẽ cùng nhau đến Shinjuku Gyoen để dã ngoại ngắm hoa, coi như ăn mừng việc Natsuki chính thức thoát khỏi thân phận vừa đủ tuổi thành niên hai mươi, để bước sang tuổi hai mươi mốt chẳng khác gì mấy (lời Matsuda).
"Ngày mai việc khổ sai đi xí chỗ sớm nhất giao cho cậu đấy, Jinpei." Natsuki mỉm cười nói.
"Làm cái gì đấy, lấy việc công trả thù riêng hả?"
"Cơm hộp ngày mai là do tôi chuẩn bị đấy." Natsuki nhấn mạnh chữ "tôi" thật rõ, Matsuda vừa nghĩ đến việc đắc tội với tên này xong là mấy bữa sau toàn phải ăn bánh mì kẹp khổ qua ớt xanh và chân mực xào sốt dâu tây kèm nước tương, mặt anh lập tức xanh mét.
Sao anh cứ cảm thấy từ sau khi quen biết hai người ở tiệm ăn Yukihira kia, thực đơn của Aka cũng trở nên quỷ dị thế nào ấy nhỉ!
Khuất phục trước cái bụng đói, Cảnh sát Matsuda miễn cưỡng nhận nhiệm vụ này, mặc dù ai cũng biết người phải dậy sớm nhất vẫn là Natsuki, người phụ trách làm năm phần cơm hộp.
"Phần của tôi và Natalia thì không cần cậu chuẩn bị đâu nhé Natsuki," Lớp trưởng vuốt cằm, trên mặt mang theo nụ cười đắc ý: "Cơm hộp tình yêu do chính tay bạn gái làm nghe có vẻ tuyệt hơn chút đỉnh."
Ba gã đàn ông độc thân nhìn nhau vài giây, giọng điệu Natsuki trở nên thâm trầm: "Là ai đề nghị để Lớp trưởng mang theo bạn gái tới vậy, bất mãn với sinh nhật tôi hả?"
Hagiwara: "Tôi hối hận rồi, bây giờ bỏ phiếu đuổi Lớp trưởng ra ngoài còn kịp không?"
Matsuda: "Cái vẻ mặt giễu cợt này đúng là chọc người ta tức chết..."
"Không kịp nữa rồi!" Date Wataru với thân hình cao lớn cười lớn, dang rộng cánh tay ôm trọn cả ba người bạn cùng khóa từ phía sau vào lòng: "Trùng hợp thế nào hôm nay chúng ta đều được nghỉ luân phiên, ngoan ngoãn đầu hàng đi."
"Cứ cảm thấy khó chịu kiểu gì ấy." Natsuki buồn bực thở hắt ra.
Sinh nhật của Hagiwara và Natsuki chỉ cách nhau một ngày, vì ngày 18 mọi người đều không rảnh, nên trong tình huống cả hai đương sự đều không để ý lắm, họ quyết định gộp chung lại ăn mừng vào sinh nhật Natsuki.
Tuy nhiên cũng chẳng có kế hoạch gì nhiều, cùng lắm là tranh thủ đi ngắm một chuyến trước khi hoa tàn. Natsuki rất muốn đặt một cái bánh kem lớn, nhưng những người khác lại chẳng có hứng thú gì với việc này, cậu ăn một mình thì cảm giác không đúng lắm, nên dứt khoát bỏ qua lựa chọn này.
Để đảm bảo cơm hộp không bị nguội quá sớm, sau khi dậy lúc ba giờ sáng, Natsuki không bắt tay vào làm ngay mà chọn cách đi tập gym theo thông lệ. Trước đây, hễ cậu bước vào nơi này là vị huấn luyện viên da ngăm tóc vàng ‘anh Cảnh sát trưởng’ sẽ "vù" một cái xuất hiện trước mắt cậu, nhưng lần này tình huống lại khác trước, trước mắt Natsuki lại hiện ra trang lựa chọn giống như lần đầu tiên cậu bước vào phòng gym của hệ thống.
[Phát hiện người chơi đã xuất sư tại chỗ Huấn luyện viên - Furuya Rei, có thể đổi Huấn luyện viên mới!]
Cậu xuất sư rồi? Cái này là do hệ thống phán định hay là... do vị huấn luyện viên ảo kia?
Ban đầu Natsuki lười tìm hiểu nên không nghĩ nhiều, nhưng sau này càng tiếp xúc nhiều với cậu bạn cùng khóa Zero, Natsuki cũng dần bắt đầu nhìn nhận mối quan hệ giữa huấn luyện viên ảo này và bản thân NPC.
Nếu huấn luyện viên ảo là "người thật" giữ lại ký ức khi tiếp xúc với người chơi, thì nếu là bạn bè thân thiết cũng chẳng sao, nhưng đổi lại là huấn luyện viên khác, Natsuki cảm thấy mình phải bắt đầu học cách che giấu thông tin, để tránh việc bản thân trong tương lai bị những chi tiết vô tình tiết lộ này làm hại.
Tuy nhiên cậu cũng khá mong chờ được học thêm nhiều kỹ năng mới, đối với người chơi mà nói thì biết nhiều nghề cũng không sợ chết đói mà.
Lần này Natsuki không chọn trực tiếp người đắt nhất trong độ tương thích, mà lần lượt bấm vào xem danh sách các huấn luyện viên có độ tương thích cao xem có kỹ năng nào mình hứng thú không.
[Lái xe làm tạp vụ], [Đốt tiền], [Nuôi động vật nhỏ]... [Toán cao cấp] và [Công nghệ sinh học] cũng tính là kỹ năng sao, trong game mà cũng phải học á?
Cậu vừa thầm chê bai vừa lật tìm nửa ngày, cuối cùng cũng tìm thấy kỹ năng ưng ý trong một góc.
[Cải trang], [Thay đổi giọng nói] và [Diễn xuất], dù tạm thời chưa dùng đến, nhưng Natsuki cũng rất mong chờ được học trước những thứ này.
Biết đâu bình thường còn có thể cải trang đi lừa Matsuda Jinpei chơi, nhất cử lưỡng tiện.
Natsuki hài lòng gật đầu, sau khi chọn xong huấn luyện viên này liền không chớp mắt mà trả tiền, ngay sau đó một đại mỹ nhân tóc vàng xuất hiện trước mắt cậu, phòng gym xung quanh cũng từ từ biến đổi dựa theo nhu cầu kỹ năng mà huấn luyện viên cung cấp.
Người chơi liếc nhìn huấn luyện viên đại mỹ nhân, lại nhìn sang phần giới thiệu thân phận của cô ấy.
[Huấn luyện viên · Vermouth] - Vermouth? Đây chẳng phải là bạn của cô Yukiko trên tấm ảnh sao, không ngờ cũng là người của Tổ chức.
Natsuki nhất thời cạn lời, cậu không biết cô Yukiko có rõ chuyện này không, hình như cậu cũng chẳng có lập trường gì để nhắc nhở.
Thôi bỏ đi, Natsuki nghĩ, đợi sau này gặp được NPC này rồi tính tiếp, chơi game mà còn phải xử lý quan hệ tình cảm giữa các NPC, có mệt không chứ?
Còn về vấn đề huấn luyện viên mới này rõ ràng đến từ Phe Đen, đối với Natsuki cũng chẳng có gì to tát, cùng lắm là phải ẩn giấu thông tin thân phận thôi, lại còn tăng thêm nhiều tính thử thách và thú vị nữa chứ.
Đợi đến khi cậu thần thanh khí sảng bước ra khỏi phòng gym, thời gian vừa vặn bảy giờ, tâm trạng Natsuki khá tốt bắt đầu luyện tập [Nấu nướng] trong bếp. Người chơi chỉ cần nạp thực đơn do mình tự biên soạn hoặc có sẵn ở nơi khác vào trong hệ thống, sau đó ném vài nguyên liệu vào theo chỉ dẫn, hết thời gian là món ăn sẽ tự động hoàn thành.
Cậu cũng từng thử thăm dò phản ứng của NPC, quả nhiên trong mắt bọn họ, cậu vẫn rất bình thường y như lúc huấn luyện bắn súng, cho dù thực tế lúc huấn luyện bắn súng Natsuki đang chơi game âm nhạc không gian 3 chiều, còn lúc nấu nướng thì đang treo máy gϊếŧ thời gian.
Cũng lạ lùng thật, nên cậu rất ít khi làm vậy, chẳng qua hôm nay thực sự lười động tay động chân thôi.
Đợi Natsuki thu dọn xong ba phần hộp cơm và tấm thảm dã ngoại siêu to mua cùng lần trước thì cũng mới chín giờ, giờ này Shinjuku Gyoen vừa mới mở cửa, cậu cũng không vội qua đó, thong thả xách hộp cơm bước ra khỏi cửa nhà.
"Chào buổi sáng nhé, bé Natsuki." Trước cửa đang đậu một chiếc Mazda trắng tuyết tuyệt đẹp, Hagiwara Kenji dựa vào cửa sổ nháy mắt với cậu: "Xe chuyên dụng đưa đón đại thọ tinh của chúng ta đây, đi thôi!"
Natsuki cong mắt cười: "Hy vọng Cảnh sát Hagiwara lần này tuân thủ luật giao thông một chút, nếu không tôi sẽ khiếu nại cậu lên Sở Giao thông thật đấy."
"Tuân lệnh~" Chàng thanh niên tóc dài ngang vai tinh nghịch chào một cái, chiếc Mazda lao vυ"t về phía đích đến trong tiếng cười nói của hai người.
Đợi cả năm người gặp mặt thì đã gần mười giờ, may mà Matsuda quả thực đến rất sớm, chen vào công viên ở tốp đầu tiên, vị trí bọn họ đang ngồi có tầm nhìn cực đẹp, mọi người đều vô cùng hài lòng.
Natsuki ngắm nhìn từng chùm hoa trắng hồng, không hiểu sao lại nhớ đến lần đầu tiên vào bản đồ Học viện Cảnh sát, nhìn thấy những bông hoa anh đào tràn đầy sức sống ở nơi đó.
Cậu thu lại tầm mắt với vẻ mặt không rõ cảm xúc, Matsuda - người kêu gào mệt muốn chết - đã ôm bình rượu Sake uống đến say bí tỉ, Hagiwara lái xe thì cười hì hì ngồi bên cạnh chuốc từng ly, còn lén lút thó mất miếng gà rán trong hộp cơm của Matsuda, Natalie nép vào lòng Lớp trưởng, hai người quay lưng lại với bọn họ, ân ân ái ái phát "cơm chó" ngọt ngào.
Hiểu rồi, vậy là chỉ có mình cậu đang ngắm hoa thôi đúng không? Natsuki thở dài, lập tức tập trung vào việc giải quyết hộp cơm.
Tay nghề nấu nướng của cậu thật tốt, thảo nào Matsuda phải cúi đầu trước một hộp cơm, ừm.
Đợi bọn họ rời khỏi Shinjuku và tạm biệt cặp đôi Lớp trưởng còn có hẹn hò, Hagiwara dứt khoát kéo Natsuki leo lên mô tô, hai người lại chạy tới con đường đèo thường hay lui tới để chơi trò sinh tử tốc độ. Mỗi khi người bị kỹ thuật lái xe của Hagiwara hành hạ không phải là mình (ám chỉ Matsuda Jinpei đang say ngủ ở ghế sau xe Mazda), Natsuki thường sẽ rất vui vẻ cùng anh phớt lờ luật giao thông.
Nhưng cả hai người bọn họ đều quên mất một chuyện, Matsuda Jinpei đang say rượu.
Khi đi qua một khúc cua nữa, Hagiwara đột ngột phanh gấp, Natsuki đành phải drift để dừng lại, từ xa dùng ánh mắt hỏi anh có chuyện gì.
"Bé Jinpei... nôn ra xe tôi rồi..." Hagiwara Kenji - người coi xe Mazda như vợ - đau đớn tột cùng. Natsuki cảm thấy nếu không nể tình bạn thanh mai trúc mã bao năm, giây tiếp theo anh có thể đổ bê tông dìm tên ma men ở ghế sau xuống vịnh Tokyo luôn.
Chuyến đua xe kết thúc chóng vánh, vì không tìm thấy chìa khóa căn hộ của Matsuda trên người anh, hai người bàn bạc một hồi rồi quyết định dứt khoát tối nay đều ngủ lại nhà Akae. Dù sao bọn họ cũng tới đây bao nhiêu lần rồi, Natsuki còn nghĩ sáng mai có thể trực tiếp chúc mừng sinh nhật Hagiwara Kenji và đưa quà luôn.
Nể tình ngày mai bọn họ đều phải đi làm, Natsuki lại ghi thêm cho Matsuda một món nợ trong lòng, giúp anh lau mặt, đút chút canh giải rượu rồi ném vào phòng cho khách dành riêng cho Matsuda.
Còn Hagiwara Kenji thì đáng thương tranh thủ lúc còn sớm chạy tới tiệm rửa xe rồi.
Đến giờ cơm tối Matsuda Jinpei mới lờ đờ tỉnh dậy, may mà có canh giải rượu liều mạnh phiên bản Natsuki trợ giúp, đầu óc anh cũng coi như tỉnh táo, tự nhiên nhớ ra mình đã làm những gì.
Không ngoài việc ôm cây hoa anh đào hét lớn "Đồ khốn nạn đừng có chết!", sau đó suýt nữa phá hoại cây cối, đấm đá túi bụi thì được bạn bè kịp thời ngăn lại, còn có lúc Hagiwara và Natsuki đua xe thì tỉnh dậy đòi hát, kết quả bị xóc đến mức sắc mặt đại biến rồi nôn ngay tại chỗ... đại loại thế.
Matsuda Jinpei: “...”
Chỗ thầy giáo tóc vàng và Morofushi còn thiếu người không, không có yêu cầu gì, chỉ cần cho anh cách ly với thế giới là được.
Natsuki sao có thể bỏ qua cơ hội tốt thế này, cậu không chút do dự cho người này xem mấy trăm tấm ảnh chụp được trong buổi sáng trên điện thoại của mình, chú thích: Toàn bộ đều là Matsuda lúc say rượu.
Khá lắm, năm người chẳng ai ngắm hoa cả, chơi đùa thì vui vẻ phết.
Trước khi ăn tối, chuông cửa đột nhiên vang lên, đợi Natsuki đi ra ngoài thì chỉ nhìn thấy một hộp bánh kem kích thước không lớn được đóng gói kỹ càng đặt trên đất, còn có mấy món quà xếp chồng lên nhau.
Cậu không nhịn được bật cười thành tiếng: "Zero, Hiro, muốn tạm thời che giấu thân phận thì xem ra còn phải nỗ lực thêm đấy nhé."
Ở góc tường, hai thanh niên xin nghỉ phép ra ngoài biết là không giấu được bạn mình bèn nhìn nhau, đều bất lực nhún vai.
Natsuki nhẹ nhàng bê quà và bánh kem vào trong, sau khi ba người chia xong bánh kem, cậu cùng Hagiwara - người có sinh nhật vào ngày mai - ngồi trên sô pha, bắt đầu bóc trước những món quà nhận được hôm nay.
Lớp trưởng tặng cậu một cái gối, Natalie viết trong thiệp rằng đây là gối ngủ do hai người họ cùng đi chọn, hy vọng Natsuki có thể ngủ ngon.
Matsuda tặng một đôi găng tay boxing màu đỏ, bên trên còn dán một tờ giấy ghi chú với nét chữ rồng bay phượng múa: [Không cần khách sáo].
Quà Hagiwara tặng là một chiếc mũ bảo hiểm mô tô phối màu đỏ đen, Natsuki quyết định ngày mai sẽ đội cái này lái xe tới Sở Cảnh sát Thủ đô.
Hai món quà còn lại không ghi tên, nhưng Natsuki chẳng tốn chút sức lực nào cũng phân biệt được chiếc cốc sứ có vẽ hình hoạt hình của cậu rất có tâm kia là kiệt tác của Furuya Rei, còn Hiro ngoài bánh kem ra còn tặng cậu một con búp bê vải nỉ trông y hệt cậu.
Natsuki hơi hoang mang, rốt cuộc họ đi học lớp đào tạo nội gián hay là lớp đào tạo bố đảm thế, tại sao mấy kỹ năng này lại thành thục vậy hả!
Cậu quay sang nhìn Hagiwara, hai người quyết định cùng nhau viết một bức thư cho bạn học Furuya sắp đến sinh nhật sau vài ngày nữa.
Nhưng nếu chỉ có lời chúc mừng sinh nhật thì hình như hơi đơn điệu. Natsuki nghĩ đi nghĩ lại, quyết định học theo Matsuda, dán một tờ giấy ghi chú lên món quà hiện vật.
[Zero, thật tâm chúc cậu và Hiro không thoát kiếp độc thân ở nơi chúng tôi không nhìn thấy.]
Cậu đúng là một người bạn tốt, Natsuki sắp bị chính mình làm cảm động rồi, cậu gửi kèm món quà của Hagiwara tặng Furuya Rei, tất cả đều gửi tới Cơ quan Cảnh sát Quốc gia, người nhận Furuya Rei.
Đúng rồi, món quà hiện vật Natsuki tặng là một con gà kêu, nghe nói có thể giảm stress rất tốt, cậu thật lòng hy vọng hai người bạn thân đều có thể bình an trở về.
Natsuki vui vẻ nằm lên giường nhắm mắt lại.
[Lời tác giả]
* Vì không tìm thấy sinh nhật của mọi người, nên ngoại trừ Zero có ngày 21/3 ra, những người khác tôi đều chọn dùng sinh nhật của CV (diễn viên l*иg tiếng) nhé.
* Lúc tìm sinh nhật, Baidu gợi ý cho tôi một tấm ảnh của bộ ba Matsuda-Zero-Hagi, vãi chưởng, kí©h thí©ɧ quá! Chính là kiểu Matsuda và Hagiwara hở hang nửa kín nửa hở, còn Zero thì trái ôm phải ấp ấy. Tuy tôi không "ăn" kiểu này nhưng các anh đẹp trai lắm...
* Chơi cái game mà suốt ngày giúp NPC này đưa thư tình, giúp NPC kia gọi chồng về nhà, tôi là đại biểu hội phụ nữ phường à (cười gượng).
* Hoa sinh nhật của bé Aka là hoa Chua me đất, hoa ngữ hình như là lòng yêu nước (Yêu nước). Aka à, chẳng lẽ cậu là tình địch với Furuya Rei sao!