Chương 27: Râu mực rang muối rưới sốt tiêu đen

"Kính chào quý khách…"

Bốn người vừa đẩy cửa tiệm ăn bước vào, cậu nhóc tóc đỏ đã vui vẻ chạy ra đón, còn quay đầu hét lớn về phía sau: "Mẹ ơi, anh Natsuki và mọi người đến rồi ạ!"

Một người phụ nữ tóc nâu ngắn lau tay vào tạp dề, vội vã bước ra, trên mặt nở nụ cười sởi lởi chào hỏi bọn họ: "Hoan nghênh quý khách, mời ngồi, mời ngồi."

"Vụ án mấy hôm trước, thật sự cảm ơn cảnh sát Akae đã cứu Soma nhà tôi." Bà chủ tiệm ăn Yukihira đợi mấy người ngồi xuống xong bỗng nhiên cúi gập người thật sâu. Natsuki suýt chút nữa thì nhảy dựng lên để đỡ bà, đây là lần đầu tiên cậu được bậc trưởng bối đối xử như vậy. May mà cô Yukihira Tamako không nói thêm gì nữa, chỉ đứng thẳng dậy cười bảo hôm nay sẽ miễn phí cho họ, sau này đến tiệm ăn Yukihira cũng đều được giảm giá.

Đợi người đi khuất, Date Wataru mới sờ sờ cằm nói: "Thế này chẳng phải hời cho tên nhóc Hagiwara quá sao?"

Bọn họ vốn định tối nay để Hagiwara mời khách, kết quả không ngờ bà chủ trực tiếp miễn phí luôn.

"Không sao đâu." Natsuki uống một ngụm nước chanh, híp mắt nhìn Hagiwara ngồi đối diện: "Chỉ là một bữa cơm thôi mà, tôi tin Kenji chắc chắn sẽ sẵn lòng mời lại bất cứ lúc nào."

Hagiwara Kenji - người vừa viết xong báo cáo thì bị ba người bạn cùng khóa lôi từ Sở Cảnh sát ra đánh hội đồng một trận - ôm cục u trên đầu, méo mặt gật đầu.

Matsuda Jinpei lười biếng liếc xéo anh: "Còn gì bất mãn nữa hả? Cậu chính là một trong "Song tinh" của Đội xử lý vật liệu nổ dám đơn thương độc mã không mặc đồ bảo hộ đi gỡ bom cơ mà, cảnh sát Hagiwara."

"Còn cậu là ngôi sao thứ hai." Natsuki dùng giọng điệu nhẹ nhàng bóc mẽ: "Đúng là chó chê mèo lắm lông."

"Này này, tình nghĩa của "Tiểu đội tẩn Hagi" đi đâu hết rồi?" Matsuda bị kéo xuống nước nghẹn lời, cạn lời hỏi ngược lại: "Cậu thì bình thường lắm chắc, hả "Thám tử đệ nhất giới cảnh sát" sở hữu "đôi mắt nhìn thấu tất cả"?"

"Khụ khụ khụ... Mới tốt nghiệp bao lâu chứ, sao mấy cái danh hiệu của các cậu lại dài ngoằng thế kia ha ha ha ha." Do được điều chuyển đến đồn cảnh sát Tokyo nên là người duy nhất trong bốn người thoát nạn, Date Wataru cười đến mức suýt sặc nước.

Món ăn họ gọi được bưng lên đúng lúc, Natsuki giả vờ yếu ớt dùng đũa chọc chọc đĩa cơm rang: "Tuy cái danh hiệu đó cũng chẳng sai, nhưng nhờ phúc của cánh truyền thông mà dạo này tôi sắp bị mấy tên thám tử chuyên nghiệp làm phiền chết rồi."

"Ký túc xá cảnh sát bọn họ không vào được thì còn đỡ, nhưng chỗ ngồi làm việc của tôi chỉ cần tra một chút là ra ngay." Natsuki xòe ngón tay đếm: "Từ hôm nhập chức có tờ báo gọi tôi là "Thám tử đệ nhất giới cảnh sát", trong một tháng tôi nhận được hơn hai mươi bức thư khiêu chiến."

"Kết quả bé Natsuki vừa bảo toàn là rác rưởi lười trả lời, vừa ném hết thư khiêu chiến cho tôi và bé Jinpei đi vứt... Xuýt." Lúc Hagiwara nói chuyện không cẩn thận động đến vết thương, lại không nhịn được hít vào một hơi khí lạnh.

"Vốn dĩ có nói sai đâu." Natsuki hùng hồn đáp: "Lãng phí thời gian nói chuyện với một đám lv.5, thà tôi đi viết báo cáo còn hơn."

"Nhiều lúc thật không biết có phải cậu chơi game nhiều quá không mà kết hợp cả thực tế với game lại làm một thế." Matsuda bĩu môi cà khịa.

Natsuki im lặng hai giây, nhìn anh bằng ánh mắt mới lạ: "Tên NPC ngốc nghếch tóc xoăn tự nhiên không có gì đặc sắc thế mà lại tự nhận mình là người thật hả?"

Gân xanh trên trán Matsuda giật giật, suýt chút nữa thì bùng nổ đánh người: "Ai là tên NPC ngốc nghếch tóc xoăn tự nhiên không có gì đặc sắc hả!"

Chủ đề này cứ thế bị lảng tránh một cách nhẹ nhàng.

Vì lớp trưởng không ở Sở Cảnh sát Thủ đô, nên đây là lần đầu tiên họ tụ tập ăn uống sau khi tốt nghiệp, mấy người trò chuyện cũng coi như vui vẻ. Tất nhiên, nếu không tính việc Hagiwara thỉnh thoảng lại xuýt xoa hít khí lạnh khi ăn uống nói chuyện.

"Đáng đời, không cho cậu một bài học thì cậu định lên trời chắc." Một trong những kẻ đầu têu Matsuda Jinpei cười lạnh: "Nóng vội là cái bẫy lớn nhất, đây không chỉ là chuyện mặc hay không mặc đồ bảo hộ, mà là vấn đề cậu không hề để tâm đến sự nguy hiểm của bom đạn!"

Anh càng nói trông càng như sắp không nhịn được muốn đấm thêm một cú, Natsuki nhận được ánh mắt cầu cứu của Hagiwara đang biết thân biết phận, vô cùng bình tĩnh dùng đũa của Matsuda gắp một thứ đen sì nhét vào miệng anh.

"Cái gì đ- Phụt!" Matsuda Jinpei che miệng trợn tròn mắt, cầm cốc nước chanh lên uống ừng ực: "Cậu cho tôi uống thuốc độc đấy à?"

"Không đâu, đây là món mới của tiệm ăn Yukihira đấy." Natsuki nhìn anh uống nước, tâm trạng khá tốt nhắc nhở: "Chẳng phải cậu từng ăn rồi sao, lần trước cùng đến đây ấy. Vừa nãy Soma bảo với tôi là nhóc ấy mới nghiên cứu ra món "Râu mực rang muối rưới sốt tiêu đen", tôi liền nhờ nhóc ấy mang lên một phần."

Hagiwara - người từng nếm thử món râu mực nướng chấm sốt mayonnaise lần trước - ném cho anh ánh mắt đồng cảm. Anh cảm thấy so với việc ăn thứ món ăn hắc ám đó, thà bị đánh còn hơn.

"Chỗ còn lại cậu phải chịu trách nhiệm ăn hết đấy nhé, Kenji." Thiếu niên tóc đen mặt không đổi sắc, quay sang anh nói một cách nghiêm túc: "Không được lãng phí tấm lòng của trẻ con."

Hagiwara Kenji cuối cùng bị ép phải mếu máo ăn hết cả đĩa râu mực đen sì cùng với một bình nước chanh, bộ dạng như sắp ngất xỉu tại chỗ. Cuối cùng vẫn là Matsuda và Natsuki phải khiêng anh về ký túc xá.

Lời "phàn nàn" của Natsuki về các bài báo truyền thông thực ra không phải nói đùa. Từ sau lần giải quyết hai vụ đánh bom trong một tuần mà không có ai thương vong, cậu dường như trở thành "mật mã câu view” của giới truyền thông. Ngay cả mấy tờ báo ngày thường hay bới lông tìm vết cũng không tiếc lời tâng bốc cậu lên tận mây xanh.

Ban đầu, các đồng nghiệp ở Đội Điều tra số 1 còn chỉ trêu chọc vài câu hoặc coi như không thấy. Nhưng đợi đến hai tháng sau khi Natsuki kết thúc khóa học cán bộ sơ cấp, tình hình đã biến thành: bất kể đi đến đâu trong Sở Cảnh sát cũng có thể nghe thấy người ta bàn tán về những lời khen ngợi trên báo.

Bản thân Natsuki ngược lại chẳng hề quan tâm, vẫn như thường lệ ra vào các hiện trường vụ án, tự mình làm nhiệm vụ phá án. Đợi đến khi cậu nhìn cấp độ đã đột phá lv.21, hài lòng hoàn hồn lại và đi vào phòng giải khát pha cốc cà phê, liền nghe thấy bên ngoài có người lại đang bàn tán về mình.

"Trợ lý thanh tra Akae của Đội 3 rốt cuộc có bối cảnh gì vậy, được đăng báo lâu như thế mà cấp trên cũng mặc kệ, các vị thanh tra thực sự dung túng cậu ta như thế sao?"

"Ai biết được chứ, nói không chừng người ta có quan hệ với cả Tổng thanh tra đấy. Để người ta nghe được cậu nói xấu sau lưng, coi chừng cả đời không qua được kỳ thi thăng chức đâu..."

Natsuki vô cùng bình tĩnh dựa vào mặt bàn đá cẩm thạch, còn uống một ngụm cà phê vừa pha xong, chuẩn bị nghe xem họ còn muốn nói gì nữa thì bên ngoài truyền đến giọng nói quen thuộc.

"A, trùng hợp quá chào mấy vị tiền bối, đang nói chuyện gì thế? Cho tôi tham gia với được không?"

Là Hagiwara Kenji, Natsuki nghe ra giọng liền thả lỏng dựa người trở lại.

Rõ ràng, mấy vị "tiền bối" kia cũng biết vị hậu bối có ngoại hình xuất chúng này. Lần này bị bắt quả tang đang lén lút bàn tán về bạn của người ta, bọn họ nhất thời đều có chút ngượng ngùng.

"Xin lỗi, vừa rồi tôi vô tình nghe được một chút, nên muốn đính chính với các tiền bối." Giọng nam êm tai nói với ngữ điệu nghiêm túc: "Cảnh sát Akae không phải vì có chỗ dựa mới được cấp trên coi trọng đâu, cậu ấy chỉ là có đủ thực lực mà thôi."

"Cậu ấy là một người rất nghiêm túc và nỗ lực, xin các tiền bối đừng lan truyền những tin đồn như vậy nữa, nếu không chúng tôi cũng sẽ không ngồi yên đâu."

Mấy vị tiền bối vội vã rời khỏi phòng giải khát. Matsuda - người vừa nãy bị Hagiwara ngăn lại, cảm thấy vẫn chưa hả giận - vừa chửi thề đi vào trong thì nhìn thấy người bạn tóc đen đang bưng cốc cà phê với vẻ mặt cười cợt đầy trêu chọc.

"Không ngờ Kenji và Jinpei lại bảo vệ tôi như thế, cảm động quá đi."

Động tác của Matsuda Jinpei hơi cứng lại, nhưng Hagiwara Kenji vẫn rất tự nhiên đứng bên cạnh Natsuki lấy nước, giọng điệu bay bổng: "Cảm động đến mức nào rồi?"

"Để tôi nghĩ xem…." Natsuki kéo dài giọng: "Đến mức hai ngày nữa đi lễ đầu năm (Hatsumode) sẽ mua cho mỗi cậu một bát chè đậu đỏ bánh nếp nhé."

"Tôi muốn ăn bánh bạch tuộc hơn cơ."

"Thế thì phải đợi đến lễ hội mới có." Matsuda Jinpei trợn mắt: "Đừng có lúc nào cũng hùa theo cậu ta, Hagi, cậu sắp biến thành Morofushi thứ hai rồi đấy."

Natsuki "a" một tiếng rồi đọc thoại như trả bài: "Jinpei người mà mỗi lần tôi nói chuyện đều sẽ chêm vào cà khịa sao không biết tự kiểm điểm lại bản thân đi nhỉ."

"Quả nhiên là một tên tiểu ác ma." Matsuda nói đến đây bắt đầu nghiến răng nghiến lợi: "Còn chưa tính sổ với cậu, tối qua người kẹp mướp đắng với ớt xanh vào bánh sandwich của tôi chính là cậu đúng không!"

Natsuki bắt chước Hagiwara Kenji huýt sáo một cái, lảng tránh ánh mắt: "Tôi có mấy vé đi Disney dịp năm mới đây, đi cùng không?"

Cậu không nói dối, đây là phần thưởng từ một vụ án hôm qua. Natsuki thường xuyên nhận được những phần thưởng thêm kỳ quái như vậy, trong nhà đã phải dọn riêng một căn phòng nhỏ để chứa chúng. Phần thưởng vụ án thái quá nhất là một cái máy ép trái cây.

... Hung thủ vụ án đó đã hạ độc vào nước ép trái cây, điều này khiến Natsuki không thể không cạn lời.

Hagiwara Kenji phối hợp giả vờ không nghe thấy Matsuda Jinpei nói gì: "Được thôi, dạo này khá bận, tôi đã bảo với chị là kỳ nghỉ năm mới sẽ không về rồi, ở lại nhà bé Natsuki cũng không sao."

"Phòng cho khách để lại cho các cậu trước đó vẫn còn đấy." Natsuki vừa nói vừa nghiêm túc suy nghĩ xem năm mới đầu tiên cậu trải qua kể cả trong game lẫn ngoài đời này nên làm gì: "Ngày mai đi đền Meiji xong có thể cùng tôi tổng vệ sinh nhà cửa... Thôi, gọi dịch vụ dọn nhà đi."

"Bé Jinpei, muốn đi cùng không?" Hagiwara cười hì hì sán lại gần huých vai bạn thân từ bé.

Matsuda Jinpei bực dọc hừ một tiếng: "Nói thừa!"

"Thật là không thành thật gì cả nha bé Jinpei, rõ ràng rất muốn cùng đón năm mới với bọn tôi mà ~?" Hagiwara Kenji cố ý nói: "Phải học cách nói to suy nghĩ của mình ra chứ, cứ tsundere như thế sau này khéo là người tìm được bạn gái muộn nhất trong năm người chúng ta đấy."

Matsuda sa sầm mặt tặng cho bạn thân từ bé một cú đá, cầm cốc nước đi thẳng ra ngoài, để lại Hagiwara và Natsuki chụm đầu vào nhau cười vì trò đùa dai thành công.

Sắp đến năm mới, vụ án trong Sở thời gian này không nhiều lắm, bình thường mà nói mọi người đều khá rảnh rỗi, chỉ có Natsuki - người lúc nào cũng cắm đầu vào vụ án (làm nhiệm vụ) - là bận rộn.

Nhưng thực tế thì Đội xử lý vật liệu nổ gần đây vì phải loại bỏ những mối nguy hiểm an toàn trong pháo hoa pháo nổ và kiểm tra sự lưu thông của thuốc nổ, bận đến mức ngày 31 vẫn còn tăng ca. Các phòng ban khác cũng đang căng thẳng sắp xếp lịch nghỉ luân phiên, chuẩn bị cho buổi duyệt binh năm mới của Tổng thanh tra vào đầu năm, còn phải cử một bộ phận đi duy trì trật tự ở các đền thờ lớn trong hai ngày này, hoạt động năm mới của Hoàng gia vào ngày mùng 2 cũng không thể vắng mặt.

Về cơ bản chỉ còn lại ba người đã bận rộn suốt từ trước tết, nhờ đó mà có được kỳ nghỉ dài là có thể lên kế hoạch đi lễ đầu năm vào ngày mai.

Lớp trưởng Date? Anh ấy đã sớm bảo với họ là năm mới phải đưa bạn gái về ra mắt phụ huynh rồi. Càng không cần nhắc đến hai tên nào đó còn đang không biết ở cái xó xỉnh nào tham gia huấn luyện nằm vùng. Cho nên cuối cùng, chỉ có ba người bọn họ là đội bờm chuột Mickey ngớ ngẩn chen chúc trong dòng người đông nghịt ở công viên giải trí xem pháo hoa năm mới.

Nói trong nội bộ nhóm thì so với lần trước có chút vắng vẻ, nhưng bọn họ đều là người lớn rồi, đều có thể quen được.

Hơn nữa xung quanh quả thực quá đông người, muốn cảm thương Natsuki cũng chẳng tìm được cớ. Cậu thậm chí còn lén chụp rất nhiều ảnh, thông qua kênh mã hóa gửi cho vị quan chức Công an ít khi liên lạc trong danh bạ.

[From: Tên khốn nhỏ]

[Pháo hoa.gif] [Pháo hoa.jpg]

[Đẹp không? Tiếc là Công an bận rộn quá, các người đều không xem được P/s: Giúp tôi gửi một bản cho hai người kia nữa nhé, coi như quà năm mới, không cần cảm ơn đâu ông chú ~]

Vị quản lý cấp cao nào đó hiếm hoi mới nhận được liên lạc của người này, còn nghiêm túc tưởng là người của Tổ chức lại tìm đến cậu, thế là chuẩn bị vẹn toàn xong mới mở tin nhắn ra: ...

Cuối cùng ông lựa chọn chuyển tiếp nguyên văn đoạn tin nhắn và hình ảnh không thiếu một chữ nào cho hai thanh niên đang chịu sự huấn luyện khép kín dưới trướng mình.

[Lời tác giả]

• Món Râu mực rang muối rưới sốt tiêu đen là tôi bịa đấy! Đừng tùy tiện thử nhé ha ha ha ha.

• Hagiwara ngăn Matsuda lại: Sợ cậu ấy nóng giận lên đánh tiền bối.

• Ở chốn công sở Nhật Bản cấp bậc tiền bối - hậu bối rất rõ ràng... cũng chỉ có ba người này trâu bò đến mức các tiền bối không bì kịp lại còn đuối lý.

• Hagiwara bị đánh thê thảm thật đấy, mọi người còn chuyên nhắm vào mặt (ám chỉ Matsuda Jinpei).

• Tuy không viết rõ ra, nhưng tính chất của hai vụ nổ trước đó đều khá nghiêm trọng. Một vụ là dùng súng uy hϊếp cảnh sát còn bắt giữ hơn trăm con tin, vụ kia là tống tiền cảnh sát mười tỷ yên (tầm đó nhỉ?) còn cài bom trong chung cư người dân sinh sống, ảnh hưởng rất lớn. Lúc này xuất hiện một cảnh sát trẻ tuổi có năng lực suy luận cực đỉnh, đẹp trai lại còn xả thân cứu người (vụ ở trung tâm thương mại), truyền thông sướиɠ phát điên, nắm được mật mã câu view rồi!

• Cấp cao Sở Cảnh sát không kiểm soát dư luận, thứ nhất là muốn tranh thủ tạo thiện cảm và xây dựng hình tượng tích cực cho cảnh sát với bên ngoài. Thứ hai là dù bên ngoài có khen ngợi hay tâng bốc đến đâu thì Natsuki vẫn làm theo ý mình, cắm đầu phá án bắt tội phạm, không hề bị ảnh hưởng chút nào, cho nên họ cũng chẳng buồn quản nữa (tôi chém gió đấy).

• Khi một người rất giỏi và đặc biệt, tiếng bàn tán sau lưng chắc chắn sẽ rất nhiều. Nhưng khi một người giỏi đến mức ở một đẳng cấp hoàn toàn khác biệt (đợi Natsuki duy trì tốc độ phá án trong vài phút này thêm một thời gian nữa), tiếng bàn tán thường sẽ chuyển thành ngưỡng mộ, ca ngợi và khen thưởng, bởi vì biết dù thế nào cũng không đuổi kịp, đến ghen tị cũng chẳng còn tâm trí đâu.

• Chương sau là phiên ngoại sinh nhật, chương thường nhật cuối cùng, kết thúc là bắt đầu đi đá bay đủ loại cơm hộp (cứu sống nhân vật) đây! Bao gồm nhưng không giới hạn ở các nhân vật trong Conan. He he.

• Quan chức Công an chính là người bị Natsuki 19 tuổi xoay như chong chóng rồi để thằng bé trốn thoát khỏi vòng vây Công an ở các chương trước, cũng là người vẫn luôn âm thầm quan tâm Natsuki trong truyện, hai người rất ít liên lạc riêng.