"...Tanimura, cậu nói có đúng không?"
"A, xin lỗi, mọi người đang nói gì thế?" Người thanh niên tên Tanimura bị đẩy nhẹ một cái mới hoàn hồn, luống cuống xin lỗi: "Thật ngại quá, vừa nãy tôi thất thần chút!"
Hai người còn lại nhìn nhau, chẳng cần nhìn theo hướng Tanimura vừa ngẩn người cũng đoán ra được tên nhóc này vừa nhìn ai.
"Cảnh sát Akae quả thực rất xuất sắc, làm việc nghiêm túc đến mức độ đó thì đúng là muốn ghen tị cũng không ghen tị nổi." Một người trong đó cười vỗ vai Tanimura: "Cậu ấy còn thuộc nhóm Career chỉ có năm trăm người trong số hai mươi hai vạn cảnh sát nữa chứ... Tôi nhớ cậu tốt nghiệp cùng khóa với cậu ấy nhỉ."
"Đúng vậy, tôi học lớp bên cạnh cảnh sát Akae." Tanimura cúi đầu ngượng ngùng nói: "Bọn tôi hoàn toàn không thân nhau, chỉ là tôi đơn phương biết cậu ấy thôi, hay nói đúng hơn là phần lớn mọi người trong trường đều giống tôi..."
"À nhắc mới nhớ, tôi nhớ cảnh sát Akae có quan hệ rất tốt với hai tân binh cực đỉnh bên Đội xử lý vật liệu nổ." Người kia suy tư: "Đây chính là vật họp theo loài sao, thiên tài xem ra chỉ làm bạn với thiên tài, người thường như chúng ta đừng có mơ tưởng nữa."
"Chứ còn gì nữa? Tôi nghe nói sáng nay mấy gã bên Đội 2 lại đến chỗ Thanh tra Megure mượn người đấy." Người mở lời lúc đầu nháy mắt, vẻ mặt đầy hâm mộ: "Làm thiên tài sướиɠ thật đấy, chẳng cần tốn công sức như chúng ta, phá án dễ như trở bàn tay, hoàn toàn là miếng bánh thơm được người ta tranh giành..."
"Không, không phải đâu!" Tanimura vô thức phản bác, sau khi phản ứng lại thì luống cuống tay chân xin lỗi, cậu ta giải thích: "Ý của tôi là, cảnh sát Akae tuy rất thiên tài... nhưng cậu ấy làm cũng nhiều việc hơn..."
"Từ lúc chưa tốt nghiệp tôi đã nghe nói, cậu ấy hình như mỗi ngày chỉ ngủ ba tiếng rưỡi." Tanimura càng nói giọng điệu càng nghiêm túc: "Thời gian còn lại đều dùng để huấn luyện cả."
"Oa..." Hai người kia lần đầu nghe được tin này thì cảm thán một tiếng khô khốc, cũng không để bụng chuyện bị ngắt lời, ngược lại còn kính nể liếc nhìn về phía vị cảnh sát tóc đen đang ngồi cách đó không xa: "Cảm giác cũng chẳng bất ngờ lắm, trước khi tốt nghiệp cậu ấy đã giúp chúng ta phá rất nhiều vụ án rồi, bây giờ mới thực tập được một tháng mà số vụ án qua tay còn nhiều hơn cả hồi ở trường cảnh sát."
"Ừ, cũng chẳng biết nên nói là xui xẻo hay may mắn, nghe nói lúc tan làm hôm qua, cậu ấy thuận đường tóm được ba tên cướp..."
Ba người dần dần im lặng, Tanimura vô thức lẩm bẩm: "Theo một ý nghĩa nào đó thì, lợi hại thật đấy!"
Cảnh sát Akae "lợi hại" đang viết báo cáo về việc bắt cướp tối qua. Cậu thực sự vào Đội Điều tra số 1 mới phát hiện ra, cái khó nhất không phải là phá án, mà là đủ loại báo cáo phải nộp sau khi vụ án kết thúc!
Sắc mặt cậu hiện tại không tốt lắm, nhưng có là ai đi nữa, một tháng phải viết mấy chục bản báo cáo vụ án thì cũng chẳng thể nào có tâm trạng tốt được. Huống hồ cậu vốn dĩ cũng chẳng đi theo con đường bình thường, trực tiếp tạo ra cái tình cảnh phá án mất ba phút, viết báo cáo thì không biết viết cái gì.
Chẳng lẽ cậu phải viết đúng sự thật là "Tôi nhìn một cái là bắt được hung thủ"?
Thực ra cũng không đến mức quá kháng cự, Natsuki trước giờ đều rất nhập tâm vào việc nhập vai. Từ lúc mở khóa nghề nghiệp Cảnh sát, cậu vẫn luôn suy nghĩ xem nên dùng thái độ nào để làm việc, nghĩ tới nghĩ lui cuối cùng quyết định che giấu cái ác thú của mình đi một chút. Natsuki thậm chí còn định bê nguyên thiết lập "cảnh sát dịu dàng" của Hiromitsu - người đang không có mặt ở đây - ốp lên người mình.
"Này, bé Natsuki, lát nữa rảnh không?" Một người bất ngờ đè lên lưng cậu, giọng nói và hơi thở quen thuộc khiến Natsuki nhận ra ngay là ai: "Cùng đi trung tâm thương mại đi, mua gì cũng được, bé Jinpei bảo cậu ấy bao ~"
Natsuki nghĩ đến cảnh Matsuda Jinpei nghiến răng nghiến lợi, không tình nguyện trả tiền cho hai người bọn họ, lập tức gật đầu nộp văn bản trên màn hình máy tính, đút điện thoại vào túi rồi đứng dậy.
"Đi thôi, tôi tan làm rồi."
Matsuda Jinpei đứng ở cửa văn phòng chứ không đi vào nhếch mép: "Cậu cũng nên giả vờ thêm chút nữa đi chứ này!"
Hôm nay là thứ bảy, đến bọn họ còn rảnh rỗi thì có thể tưởng tượng được người trong trung tâm thương mại đông đến mức nào, ba người suýt chút nữa bị lạc nhau mấy lần, đến cuối cùng Matsuda bực bội muốn rời khỏi đây ngay lập tức.
"Vậy cậu ra ngoài trước đi, tôi và Kenji đi mua thêm chút nguyên liệu nấu ăn." Ký túc xá thực tập của ba người nằm cạnh nhau, tối nay vốn cũng định ăn cơm ở phòng Natsuki, cho nên cậu nói vậy thì Matsuda cũng nhún vai, ném ví tiền của mình cho cậu.
"Đã nói là tôi bao, chỉ đợi đầu bếp Aka làm món ngon cho bọn này thôi đấy." Matsuda xua tay, xoay người đi ra ngoài.
Thế nhưng anh vừa rời khỏi trung tâm thương mại, trong đại sảnh liền vang lên một tiếng súng. Sắc mặt Matsuda biến đổi định chạy ngược trở lại, nhưng lại bị dòng người đang hoảng loạn xông ra đẩy lùi ra ngoài phố.
Anh sa sầm mặt gọi điện thoại cho Sở Cảnh sát.
Tình hình bên trong cũng chưa đến mức quá tồi tệ, tên cướp nổ súng đứng ở tầng trên đã được dọn sạch, từ trên cao nhìn xuống bọn họ. Natsuki quét mắt nhìn sơ qua, bọn họ hiện tại đã bị ít nhất hơn hai mươi người bao vây, may mà tầng này là khu bán đồ xa xỉ, người vốn ít hơn bên dưới, số con tin bị cướp khống chế chỉ khoảng hơn một trăm người.
Còn có cậu và Hagiwara Kenji, hai cảnh sát.
"Mười hai tên có súng, những tên khác không có vũ khí nóng." Lợi dụng lúc bọn bắt cóc lùa họ vào góc, Natsuki hơi nghiêng đầu thì thầm với Hagiwara: "Tên cầm đầu nổ súng phát đầu tiên tay trái trước đó vẫn luôn đút trong túi, bây giờ tuy đã lấy ra... Tầng này chắc là bị gài bom rồi."
Cậu nheo mắt, nhìn về phía góc khuất vừa lướt qua, ở đó có một dòng chữ màu trắng bay qua bay lại thể hiện sự tồn tại.
[Bom hẹn giờ. Thời gian đếm ngược còn lại: 30:00]
Không chỉ có một quả này.
"...Cậu phải tìm ra tất cả trong vòng 20 phút." Natsuki đưa ra kết luận.
"Bé Jinpei chắc đã báo cảnh sát rồi." Hagiwara cũng nói nhỏ, anh biết tình hình hiện tại khẩn cấp đến mức nào, sau khi trao đổi ánh mắt với Natsuki liền hơi di chuyển cơ thể che chắn động tác của Natsuki. Mà thiếu niên cũng nhanh chóng dùng điện thoại xâm nhập vào hệ thống camera giám sát của trung tâm thương mại này, lục tìm những nơi bị đặt bom trong camera, sau đó đánh dấu tất cả lên sơ đồ mặt bằng rồi gửi vào điện thoại của Hagiwara Kenji.
May mắn là đám cướp này có lẽ vì muốn thị uy với cảnh sát nên không thu điện thoại của họ cũng không trói họ lại, chỉ giơ súng bao vây xung quanh. Trong tiếng nức nở sợ hãi của đám đông xung quanh, tiếng Natsuki chọt màn hình được che giấu hoàn hảo.
Đây là chiếc điện thoại phần thưởng hệ thống tặng sau khi kỹ năng [Hacker] của cậu đạt lv.max, hiệu năng tốt đến mức để cậu dùng tùy ý, nếu không thì việc xâm nhập camera giám sát khéo còn tốn thêm chút thời gian.
"Tôi có thể thu hút sự chú ý của chúng, nhiệm vụ trấn an người dân bên cạnh giao cho cậu... Cửa thoát hiểm không có người canh gác." Natsuki nói nhỏ xong, nhét điện thoại vào túi quần, đột ngột đứng dậy đi về phía bọn cướp.
"Đứng lại, làm cái gì đấy!" Quả nhiên, có kẻ bắn một phát súng xuống chân cậu quát.
Thiếu niên tóc đen bình tĩnh đứng trước đám đông, trong tay giơ thẻ cảnh sát của mình ra.
"Tôi là Trợ lý thanh tra thuộc Đội 3, Đội Điều tra số 1, Sở Cảnh sát Thủ đô Tokyo." Cậu bình thản nói: "Nếu các người muốn uy hϊếp Sở Cảnh sát, dùng tôi làm con tin sẽ tốt hơn đấy."
Kẻ rõ ràng là cầm đầu nhìn nhau với đồng bọn, lập tức có mấy tên cầm súng cảnh giác đi tới đè cậu lại. Tên cầm đầu đi đến trước mặt cậu, cười lạnh rồi không hề báo trước bắn một phát vào đùi Natsuki.
Phía con tin vang lên tiếng khóc thét sợ hãi.
"Đừng có hòng giở trò gì, ngài cảnh sát." Ánh mắt hắn mang theo sự âm u khó chịu, quét qua gương mặt thiếu niên cảnh sát.
Natsuki ngay từ đầu đã không né, cho dù máu từ vết thương trên đùi nhanh chóng nhuộm đỏ lớp vải, cậu vẫn rũ mắt không nhìn ra biểu cảm gì. Lúc này ánh mắt của tất cả mọi người đều tập trung ở đây, không ai nhìn thấy Hagiwara đã lặng lẽ lẻn ra ngoài từ cửa thoát hiểm.
Natsuki cảm thán trong lòng: Tên cầm đầu băng cướp này đúng là biết phối hợp.
Đợi đến khi cậu bị còng tay ném xuống dưới họng súng canh giữ, trong tòa nhà đã nghe thấy tiếng xe cảnh sát. Tên cầm đầu ra hiệu cho người bên cạnh đứng ở cửa sổ giao thiệp với cảnh sát bên dưới, Natsuki từ đầu đến cuối không nói một lời, nghe được một vài lời của chúng.
Đám cướp này không vì tiền, mà là để uy hϊếp cảnh sát thả lão đại thực sự của chúng vừa bị bắt vào tù thời gian gần đây. Natsuki nghe thấy tên của gã được gọi là lão đại kia thì nhướng mày.
Đây không phải là gã cậu mới tóm vào hôm kia sao? Vì liên quan đến quá nhiều thứ, hại cậu phải viết báo cáo dài tận hai trang, nên hiếm hoi lắm mới được Natsuki nhớ đến sau hai ngày.
Cậu còn chưa mở miệng, một tên cướp đang bao vây đám đông bỗng lôi từ bên trong ra một bóng dáng nhỏ bé, ném xuống bên tay trái Natsuki.
"Thằng ranh này cứ lén lút nghịch điện thoại, xử lý thế nào?" Hắn thô giọng hỏi, dùng sức đạp lên chiếc điện thoại dưới đất.
Natsuki ngẩn người, cậu nhận ra cậu bé tóc đỏ mắt vàng vô cùng bình tĩnh bên cạnh này. Là con trai của ông chủ tiệm ăn Yukihira mà mấy người bọn họ thỉnh thoảng ghé ăn trong thời gian thực tập. Do có một lần bưng lên cho họ món ăn hắc ám khiến người ta cả đời khó quên, nên Natsuki nhớ rất kỹ mặt thằng nhóc này.
Cậu thở dài, dùng lực khéo léo di chuyển cơ thể chắn trước mặt cậu bé, im lặng truyền đạt ý tứ của mình cho tên cướp.
Thật là, chẳng lẽ việc cậu tính khí tốt với trẻ con đã lộ rõ đến thế rồi sao?
Tên cầm đầu lười biếng liếc cậu một cái, một tay xách súng chĩa vào đám con tin, giơ chân định đá vào người Natsuki. Lúc này tên đàn em đang giao thiệp với cảnh sát cắt ngang động tác của hắn, căng thẳng nói người bọn chúng cần đã được áp giải đến dưới lầu, cảnh sát yêu cầu chúng thả con tin ngay lập tức.
Natsuki ngước mắt nhìn về phía quả bom hẹn giờ duy nhất trong đại sảnh này, thời gian đếm ngược đã chuyển thành mười phút.
Nếu không có gì bất ngờ, trong tòa nhà này chỉ còn lại ba quả bom, hai mươi phút là đủ để Hagiwara tháo gỡ toàn bộ. Phiền phức là quả ở chỗ bọn họ, có bọn cướp ở đây thì hoàn toàn không có cách nào gỡ được, mà đám người này trông cũng chẳng có vẻ gì là định thả con tin. Sau khi Natsuki đoán được suy nghĩ của chúng, trái tim khẽ chùng xuống.
Bọn cướp không định thả con tin đi, ngay từ đầu đã muốn cho họ nổ tan xác trong đại sảnh này.
Hagiwara Kenji bên kia chắc hẳn đã báo với cảnh sát rằng ở đây có biến, Natsuki hiện tại cần một cơ hội ít nhất đủ để cậu di chuyển quả bom đến nơi không người. Dưới con mắt bao người cậu không thể nào trực tiếp mở bảng điều khiển người chơi biểu diễn tiết mục dịch chuyển tức thời được, như thế sau này năm người kia sẽ phải đến viện nghiên cứu thăm cậu mất.
"Anh Natsuki, em vừa gửi số lượng người mang súng bên trong và tổng số người cho anh Matsuda rồi." Cậu bé phía sau dán mặt vào lưng Natsuki, lặng lẽ dùng hơi nói ra lý do bị bắt: "Nhưng em không mở được còng tay... Có gì cần em giúp không ạ?"
Natsuki cúi đầu nhìn bàn tay có chút run rẩy đang túm lấy vạt áo cậu của đứa trẻ bề ngoài tỏ ra bình tĩnh.
Tên: Yukihira Soma
Tuổi: 8 tuổi
Trận doanh: Phe Đỏ
Thân phận: Con trai chủ tiệm ăn Yukihira / Dược Vương tương lai
Đánh giá: Một đầu bếp nhỏ tuổi, hiện tại vẫn chỉ đang lăn lộn luyện tập kỹ năng cơ bản trong tiệm ăn nhà mình, kiến nghị sau này ăn đồ ăn cậu ấy nấu nên mặc nhiều áo một chút!
Cậu suy nghĩ một chút, vẫn lên tiếng trấn an bé Soma.
"Lấy cái kẹp tóc trong túi áo anh." Natsuki điều động kỹ năng [Mở khóa] chẳng hiểu sao lại có tận lv.8, khẽ nói: "Động tác nhỏ thôi, đừng để bị phát hiện."
Yukihira Soma bình thường là một đứa trẻ rất thẳng thắn và thông minh, đối mặt với tình huống nguy hiểm đến tính mạng của bản thân và người quen thế này, một đứa trẻ tám tuổi trong lúc sợ hãi vẫn có thể nghĩ đến việc báo tin cho cảnh sát quen biết bên ngoài, đã đủ chứng minh sự nhanh trí của cậu bé rồi, Natsuki cũng vì thế mới giao nhiệm vụ này cho cậu bé.
Sau một tràng tiếng sột soạt khe khẽ, tay Natsuki chắp sau lưng lặng lẽ đỡ lấy chiếc còng tay rơi xuống.
Nếu đám cướp này dùng dây thừng trói cậu thì đã chẳng giải quyết nhanh thế này, Natsuki lại nhìn tên cầm đầu một cái, cau mày rồi lại giãn ra.
"Ngươi thực ra đâu có muốn lão đại của mình sống sót, đúng không?" Cậu cao giọng nói trong khi những người xung quanh đều đang căng thẳng: ""Đợi lũ cảnh sát ngu ngốc thả hắn ra, sẽ cho hắn cùng nơi này tan thành tro bụi.""
"Ta "nhìn thấy" ngươi đang nghĩ như vậy đấy." Nụ cười bên môi thiếu niên tóc lòa xòa mang theo chút ác ý, cố ý dùng âm lượng đủ để tất cả mọi người đều nghe thấy: "Rất ghét hắn đúng không, rất khó chịu khi hắn đè đầu cưỡi cổ ngươi đúng không... Rất hận hắn đã hại chết người yêu của ngươi đúng không?"
Tên cầm đầu trong quá trình bọn chúng giao thiệp hễ có ai nhắc đến lão đại kia là lại không nhịn được mà vuốt ve ngón áp út tay trái, nơi vốn dĩ nên có một chiếc nhẫn cưới lại trống hoác, chỉ còn lại một vòng vết hằn trắng hơn hẳn vùng da xung quanh.
Ánh mắt hắn không giống những kẻ khác, tràn ngập sự thù hận và sát ý mà Natsuki vô cùng quen thuộc, chỉ riêng điều này đã khiến Natsuki hiểu kết cục của vị lão đại kia tuyệt đối sẽ không phải là cùng đám đàn em chạy trốn.
Nơi đây sẽ là mồ chôn của kẻ đó.
Hơn hai mươi kẻ còn lại vốn vẫn còn bán tín bán nghi, cho đến khi Natsuki nói ra chuyện tên cầm đầu có một người vợ đã mất. Bọn chúng đương nhiên đều từng nghe qua chuyện này, nhưng cũng là hôm nay mới biết được là do lão đại của bọn chúng hại chết.
Có kẻ không thể tin nổi hét lên: "Chẳng lẽ đại ca thực sự muốn ra tay với lão đại sao!"
Ánh mắt tên cầm đầu hiện lên vẻ tàn độc, nổ một phát súng về phía tên thuộc hạ vừa lên tiếng.
"Ngươi rất thông minh." Hắn với vẻ mặt u ám nhìn chằm chằm Natsuki: "Nhưng người thông minh thường không sống thọ, phải không."
Họng súng đã chĩa lại vào đầu Natsuki, tên cầm đầu nghiến răng nghiến lợi gầm lên: "Nói tao ra tay với hắn... Tao sao có thể không hận hắn chứ? Edako là người phụ nữ tốt đến thế, tao vốn định cùng cô ấy rửa tay gác kiếm rồi, gã khốn nạn kinh tởm đó lại còn nói "phụ nữ sẽ ảnh hưởng đến phán đoán của mày" rồi cho nổ chết Edako đang đợi tao ở nhà!"
"Cô ấy đã mang thai đứa con của hai đứa tao rồi, tao sao có thể không hận hắn chứ?!"
Ánh mắt tên cầm đầu quét qua gương mặt những người xung quanh, biểu cảm vốn luôn bình tĩnh vào giờ khắc này đã xuất hiện vết nứt. Natsuki nhìn chuẩn thời cơ, lao lên một bước nhanh gọn đè hắn xuống đất, còng tay cũng khóa chặt vào cổ tay hắn.
Trong chốc lát, tất cả họng súng đều chĩa vào cậu, sợ cậu bước tiếp theo còn có hành động gì.
"Quan tâm tôi thế à." Natsuki mỉm cười chỉ vào chỗ đặt bom: "Vừa rồi tôi không nói dối đâu nhé, chỗ này quả thực cũng bị hắn giấu các người đặt một quả bom, hơn nữa còn năm phút nữa là nổ rồi - Tôi nghĩ người thông minh chắc sẽ biết, lúc này phải mau chóng chạy đi chứ nhỉ?"
Trước sự đe dọa của vụ nổ, ngay cả đám cướp cầm súng cũng hoảng loạn. Xem ra trước đó bọn chúng không hề biết chuyện trong tòa nhà này bị gài bom, lần này ngay cả ý định nổ súng vào Natsuki cũng biến mất, chỉ lo cắm đầu chạy ra ngoài.
Con người ai cũng tiếc mạng, Natsuki biết rất rõ điều này, cậu gật đầu với đám con tin đang sợ đến ngây người trước biến cố này.
"Mọi người cũng chạy mau đi, nhưng tốt nhất là giữ trật tự một chút, đừng giẫm đạp lên nhau." Sắc mặt ngài cảnh sát hơi tái nhợt vì mất máu quá nhiều do vết thương ở chân, đám con tin lúc này mới phát hiện đây là một thiếu niên trẻ tuổi đáng lẽ nên xuất hiện ở trường học, nhưng cậu lại cố gắng nở nụ cười dịu dàng, trấn an với bọn họ: "Đừng lo lắng, tiếp theo cứ giao cho người chuyên nghiệp xử lý đi."
Nếu để bất kỳ ai trong năm người kia nhìn thấy, đều sẽ có cảm giác nhìn thấy bóng dáng Hiromitsu/chính mình trên người Natsuki lúc này.
Cậu quả thực rất giỏi [Nhập vai].
Natsuki đẩy cả bé Soma về phía cửa thoát hiểm, cậu còn định đợi vụ này kết thúc sẽ đến tiệm ăn Yukihira ăn cơm, ông chủ nhỏ không thể xảy ra chuyện được. Đứa bé nhìn cậu một cái, do dự vài giây rồi vẫn chạy theo dòng người ra ngoài.
Ý chí cầu sinh khiến đại sảnh này trống trơn chỉ trong hai phút, chỉ còn lại Natsuki đang dùng vải băng bó sơ qua vết thương ở đùi và tên cầm đầu ngã trên mặt đất. Thiếu niên liếc nhìn quả bom, xác nhận còn ba phút nữa là nổ, nhưng khi ngón tay cậu vừa chạm vào lớp vỏ nhựa, đồng hồ đếm ngược đột nhiên lóe lên một cái rồi biến thành 00:02.
Sắc mặt Natsuki biến đổi, trực tiếp mở bảng điều khiển người chơi, màu sắc xung quanh trong nháy mắt rút đi như thủy triều xuống. Cậu sa sầm mặt quay đầu lại, quả nhiên nhìn thấy tên cầm đầu đang giãy giụa lôi ra một bộ điều khiển từ trong túi.
Cậu vừa định đánh ngất tên cầm đầu rồi dứt khoát xách hắn chạy xuống dưới - như thế sẽ không ai nhìn ra điểm bất thường - thì nhìn thấy vạt áo của Hagiwara Kenji xuất hiện ở góc tường, rõ ràng giây tiếp theo anh ấy sẽ bước tới.
Natsuki tuy chỉ có 30% cảm giác đau, nhưng sự mệt mỏi về thể xác thì không thể che giấu, trên bảng điều khiển hiện tại cậu cũng chỉ còn đủ thể lực để đưa một người chạy ra ngoài.
Thiếu niên cảnh sát thở dài, không chút do dự lựa chọn ôm lấy quả bom lao lên tầng trên. Cậu có thể load lại game, còn có thể ngưng đọng thời gian, nhưng NPC thì không có năng lực đó.
Natsuki chạy lên thêm hai tầng nữa mới ném quả bom ra thật xa, ngay khi cậu chuẩn bị chạy xuống dưới rồi khôi phục dòng chảy thời gian, bảng điều khiển người chơi xanh lam bỗng nhiên nhấp nháy.
Giây tiếp theo, màu sắc lại quay trở lại tầm nhìn của Natsuki, hai giây còn lại trên màn hình hiển thị bắt đầu đếm ngược.
Hagiwara Kenji biết được từ chỗ Matsuda ở bên ngoài rằng trong đại sảnh còn một quả bom đếm ngược năm phút, Đội cơ động số 2 đang chạy tới đó, chỉ là Natsuki và tên cầm đầu kia vẫn chưa đi ra.
Trong lòng anh có một dự cảm không lành, thế là vội vàng lao về phía lối cũ.
Nhưng Hagiwara Kenji vừa vào đại sảnh, cả tòa nhà đã rung chuyển hai cái, anh nhìn qua cửa kính thấy khói đặc bốc ra từ tầng trên, tiếng nổ truyền vào trong tai, nhưng trong đại sảnh chỉ còn lại gã đàn ông cầm đầu kia.
Natsuki ôm bom chạy lên lầu rồi! Anh nhanh chóng hiểu ra sự việc, mắt từ từ mở to, bước chân lao nhanh lên tầng trên, tay thao tác nhanh chóng gửi tin nhắn cho Matsuda ở bên ngoài.
Matsuda Jinpei sải bước chạy trên cầu thang, hận không thể trực tiếp bay lên, anh thậm chí còn chưa kịp mặc đồ bảo hộ. Lúc vụ nổ xảy ra anh chỉ kịp bám vào tay vịn cầu thang, điện thoại trong ngực rung lên tuy rất không đúng lúc nhưng nhờ đó mà anh cảm nhận được. Matsuda dùng đôi tay có thể tháo gỡ bom hoàn hảo hơi run rẩy lấy điện thoại ra, nhìn thấy mail của bạn thân từ bé.
[From: Hagi
Gọi nhân viên cứu hộ đến, Aka đang ở trung tâm vụ nổ!]
Trong nháy mắt anh lạnh toát cả tay chân, cảm thấy dường như mình bị tiếng nổ không nghe thấy kia làm cho ù tai, Matsuda nghiến răng gọi điện cho người bên ngoài, bước chân không ngừng chạy lên trên.
Đợi đến khi anh men theo cầu thang thoát hiểm chạy đến cửa cầu thang tầng sáu, liền nhìn thấy bóng lưng của bạn nối khố, còn cả thiếu niên đang nhắm mắt trong lòng anh ấy. Matsuda Jinpei có chút không dám bước tới đó.
Hagiwara nghe thấy tiếng động ngẩng đầu lên, Matsuda mới nhìn thấy nụ cười bất lực trên mặt anh.
"Bé Natsuki không sao, hình như lúc nổ cậu ấy đang ở ngay cửa cầu thang, bị thổi bay thẳng xuống đây." Hagiwara Kenji vừa nói vừa chọc chọc vào má bạn thân: "Cậu ấy bây giờ hình như chỉ là ngủ thϊếp đi thôi... Cùng lắm là có chút vết bỏng và vết thương do súng?"
"... Hả??"
-
Sau ngày hôm đó, tin tức về vụ án đánh bom có tính chất nghiêm trọng này chỉ trong một đêm đã lan truyền khắp hang cùng ngõ hẻm, tất cả mọi người đều biết có một vị cảnh sát trẻ tuổi vì sự an toàn của người dân mà suýt chút nữa hy sinh đơn độc trong vụ nổ.
Thế nhưng Natsuki hoàn toàn không muốn nhớ lại cảnh tượng sau khi tỉnh dậy trong bệnh viện vào ngày hôm đó xấu hổ đến mức nào. Cả cái Đội Điều tra số 1 giờ đều biết Trợ lý thanh tra Akae mới đến vì bình thường thiếu ngủ, nên sau khi bị dư chấn của bom hất bay đã lăn ra ngủ luôn tại hiện trường.
Cậu muốn gϊếŧ Matsuda Jinpei và Hagiwara Kenji!
Lúc đó cậu chỉ là vì thể lực tụt xuống bằng 0, buộc phải rơi vào trạng thái ngủ để hồi phục thể lực thôi mà, thật sự không phải vì thiếu ngủ... Khả năng tự chữa lành của người chơi rõ ràng đã khiến cậu trông chẳng giống người vừa dạo một vòng quanh điểm nổ chút nào, sao vẫn truyền ra cái tin đồn kỳ quái thế chứ!
Lần nằm viện này gặp được bác sĩ và y tá. Từ lúc Natsuki tỉnh lại, bọn họ cứ nhìn cậu bằng ánh mắt như nhìn thấy phép màu, còn không chỉ một lần cảm thán cậu may mắn đến thế nào, ở gần quả bom như vậy mà chỉ bị thương do va đập khi ngã xuống cầu thang, thậm chí vết thương nặng nhất trên người lại là phát súng bị tên cầm đầu bắn vào đùi lúc đầu.
Natsuki cảm thấy vị bác sĩ điều trị chính này chắc chắn sẽ có rất nhiều tiếng nói chung với vị bác sĩ lần trước chỉ chẩn đoán cậu bị chấn động não mức độ trung bình sau khi nhảy khỏi xe tải trên đường cao tốc.
Người chơi kiên cường chỉ bị vết thương súng ở chân làm vướng víu, nằm viện vài ngày đã kiên quyết nộp đơn xin xuất viện. Lúc rời đi cả Matsuda và Hagiwara đều không có mặt, nhưng cho dù họ không nói thì Natsuki cũng thừa hiểu là vì sao.
Hôm nay là ngày 7 tháng 11, theo cách nói trên diễn đàn người chơi - là ngày hy sinh của chàng cảnh sát xử lý bom mìn trẻ tuổi, Hagiwara Kenji.
Có trời mới biết sáng nay cậu vì cái bug bất ngờ lúc đó của bảng điều khiển người chơi mà đã lâu lắm rồi mới lướt diễn đàn, kết quả phát hiện ra ngày giỗ của bạn thân là hôm nay thì sốc đến mức nào.
Natsuki lục tung cả cái bài đăng đó lên xem kỹ càng, cũng chỉ biết được khi Hagiwara gỡ bom thì bom bị hung thủ kích nổ bất ngờ, và hung thủ đánh bom thực ra có hai tên.
Cậu thực ra cũng rất muốn biết tại sao gần đây cứ gặp phải mấy vụ án liên quan đến nổ, nhưng vẫn nhịn xuống ý muốn than thở, lựa chọn lấy điện thoại ra bắt đầu tra từ vị trí của tên đánh bom.
Nhắc đến điện thoại, Natsuki cũng không ngờ sau khi tỉnh lại từ hiện trường vụ nổ, chiếc điện thoại xuất xứ từ hệ thống game này lại còn sống sót lành lặn hơn cả chủ của nó, thậm chí màn hình còn không nứt.
Không hổ là đạo cụ game, Natsuki đem lòng kính nể.
Trước đó để thỏa mãn sở thích sưu tập, sau khi Natsuki biết được ông hàng xóm ở xa hơn chút nữa là Tiến sĩ Agasa lại là một nhà phát minh, cậu đã hào phóng mua lại một phần lớn đạo cụ tồn kho của ông ấy. Bao gồm nhưng không giới hạn ở máy định vị huy hiệu thám tử (dạng đồng hồ đeo tay) không bán trên thị trường, máy nghe lén dạng cúc áo, máy dò tìm sẽ kêu tít tít khi đến gần nguồn tín hiệu đã liên kết... còn có rất nhiều phát minh đồ gia dụng kỳ quái.
Nói thật, cho dù phần lớn đều chẳng có hiệu quả đặc biệt gì, Natsuki cũng rất hài lòng, quản nó có tác dụng gì, cứ sưu tập được là đạo cụ tốt.
Cậu không chỉ mua, mà còn mua rất nhiều bản, ví dụ như cái đồng hồ định vị thực dụng nhất, Natsuki đã tặng cho mỗi người bạn một cái, còn kèm theo máy dò tín hiệu, bị chê là kiểu dáng quê mùa đến mức chỉ có thể đeo khi ở nhà.
Từ những lời than thở về cái chết của Hagiwara trong bài đăng đó, Natsuki có thể dễ dàng phán đoán hai tên tội phạm hẳn đều ở nơi không xa căn chung cư Hagiwara đang gỡ bom, dù sao loại tội phạm này luôn có cái thú vui bệnh hoạn là "thưởng thức tác phẩm của mình". Natsuki chỉ trích xuất camera giám sát gần chung cư, tập trung vào những con phố có bốt điện thoại.
Tên tội phạm hoảng hốt bỏ chạy đó chính là sau khi bước ra từ bốt điện thoại đã bị xe tông chết giữa đường, điều này cũng dẫn đến việc tên đồng bọn chứng kiến cái chết của hắn vì thế mà ghi hận cảnh sát.
May mà gần đó những địa điểm có đặc điểm như vậy không nhiều, sau khi Natsuki tổng hợp tất cả lại thì rất nhanh đã chọn ra được địa điểm mục tiêu.
Không phải chỗ gần căn chung cư xảy ra sự việc nhất, mà là chỗ có góc nhìn rõ ràng nhất.
Cậu ghi nhớ địa chỉ rồi cất điện thoại, thừa dịp xung quanh không có ai liền lẻn vào con hẻm nhỏ bên cạnh.
Khụ khụ, tuy rằng trò chơi này không thể cất đạo cụ vào hệ thống để lấy ra bất cứ lúc nào, nhưng phần thưởng nhiệm vụ thì có thể xuất hiện tức thì. Trùng hợp là, phần thưởng nhiệm vụ ở trung tâm thương mại mấy ngày trước của Natsuki là phiên bản nâng cấp của chiếc mô tô độ trước đó, một sản phẩm phi khoa học không sợ cả bom nổ.
Đã là game rồi, ai quan tâm nó có khoa học hay không, dù sao Natsuki cũng rất thích chiếc xe này, nhân cơ hội này kết toán nhiệm vụ đó, trực tiếp lấy xe ra.
Vài giây sau, một bóng người đội mũ bảo hiểm cưỡi chiếc mô tô phân khối lớn màu đỏ rực nghênh ngang rời đi.
Hagiwara Kenji đang dựa vào tường ngẩn người, miệng còn ngậm điếu thuốc.
Hôm nay anh nhận được nhiệm vụ gỡ bom này, chưa kịp chào hỏi Natsuki đã vội vàng chạy tới đây, chỉ là đối mặt với quả bom có cấu tạo đơn giản còn không bằng mấy quả hai ngày trước, anh cũng chẳng dấy lên được chút cảnh giác hay hứng thú nào, hơn nữa…
"Tôi không mặc đâu, bộ đồ phòng hộ mặc vào nóng chết đi được." Anh xua tay với những người khác: "Không sao đâu, loại bom này dùng lời của bé Jinpei thì, chỉ cần một hiệp là giải quyết xong rồi."
Anh hiện tại vẫn đang nghĩ, có phải sau khi tốt nghiệp vấn đề tâm lý của Natsuki càng nghiêm trọng hơn không. Trước đây nghiêm trọng nhất cũng chỉ là vì tìm ra chân tướng và hung thủ mà bị thương nhẹ, thời gian ngủ dưới sự giám sát của bọn họ cũng nhiều hơn một chút (người chơi không cam lòng trốn trong chăn tiếp tục học), nhưng sau khi đến Sở Cảnh sát thực tập, dường như lại khôi phục nguyên trạng.
Lần này còn suýt chết ở trung tâm vụ nổ, một cảnh sát hình sự lại bị nổ chết trước cả hai cảnh sát xử lý bom mìn bọn họ? Nói ra không biết ai sẽ bị những người bạn khác mắng cho te tua.
Lúc còn ở trường cảnh sát, Hagiwara đã là người được cả huấn luyện viên công nhận là có khả năng quan sát nhạy bén, ví dụ như anh luôn là người đầu tiên phán đoán được tâm trạng tốt xấu của Natsuki. Anh cũng có thể nhận ra Natsuki mỗi lần nhắc đến vụ án hoặc tội phạm, cả người đều sẽ trở nên khác hẳn bình thường, giống như một ngọn núi lửa đang bị kìm nén, anh thậm chí không thể xác định khi nào nó sẽ phun trào - rồi làm tổn thương lẫn nhau không như ý muốn của họ.
Hagiwara Kenji cau mày, thuận tay dụi tắt điếu thuốc, chàng thanh niên duy nhất trong tất cả mọi người không mặc đồ bảo hộ vươn vai một cái: "Cư dân trong tòa nhà chắc đi hết rồi nhỉ?"
Nhận được câu trả lời khẳng định.
"Vậy thì chúng ta bắt đầu thôi." Hagiwara vui vẻ nói, khởi động ngón tay một chút: "Hy vọng tôi không bị thụt lùi, nếu không chẳng biết sẽ bị bé Jinpei cười nhạo thế nào đây..."
"Cậu còn biết tôi sẽ cười nhạo cơ à?" Một giọng nói không thể nào xuất hiện ở đây vang lên u ám sau lưng anh, Hagiwara Kenji kinh ngạc quay đầu lại thì nhìn thấy bạn thân từ bé nhà mình.
Người bạn thân từ bé cũng không mặc đồ bảo hộ chạy tới đây giống hệt anh.
"Bé Jinpei? Sao cậu lại…" Giọng anh vì lo lắng mà hơi thé lên, dù sao bên cạnh bom mìn thì có làm bao nhiêu biện pháp bảo hộ cũng không thừa. Bản thân anh không sao, nhưng Hagiwara từng chứng kiến bạn thân suýt bị nổ chết lại bị Matsuda cũng ăn mặc phong phanh dọa cho toát mồ hôi lạnh.
Matsuda Jinpei lại không tiếp lời, vẻ mặt âm trầm đuổi hết những người khác ra ngoài, bản thân trực tiếp ngồi bệt xuống đất trước quả bom, không nói hai lời bắt đầu gỡ bom trước.
Giống như Hagiwara nói, cái này hoàn toàn không làm khó được anh, quả bom bị tháo gỡ trong thời gian ngắn nhất. Trong lúc đó Hagiwara vẫn luôn không dám lên tiếng sợ làm phiền anh, lúc này mới định mở miệng hỏi sao anh lại cứ thế đi lên đây, giây tiếp theo một cú đấm giáng mạnh vào mặt đã đánh anh đến ngơ ngác.
"Hagiwara Kenji, gỡ bom không mặc đồ bảo hộ, hút thuốc bên cạnh bom..." Matsuda Jinpei tức quá hóa cười: "Đây là cách cậu tự bảo vệ mình đấy hả? Tố chất của cảnh sát xử lý bom mìn cậu học trong trường vứt đi đâu hết rồi!"
Trái ngược với giọng điệu như sắp nổ tung là sự bình tĩnh trên gương mặt anh, nhưng Hagiwara lớn lên cùng anh từ nhỏ sao có thể không biết đây là biểu hiện Matsuda Jinpei thực sự tức giận.
Anh há miệng không biết nói gì.
"Nếu không phải Aka gọi điện đến nói cho tôi biết cậu đang làm cái gì, cậu nói không chừng sẽ chết thẳng cẳng ở đây..." Giọng nói trầm thấp của Matsuda Jinpei lọt vào tai anh: "Hagi, tại sao không đặt thiết bị phá sóng, cậu chẳng lẽ quên mất bọn tội phạm có thể kích nổ từ xa bất cứ lúc nào sao?"
Lúc này Hagiwara mới giật mình nhận ra mình vì tâm thần bất định mà đã làm ra chuyện gì, anh còn chẳng kịp để ý đến bên má bị đấm, mấp máy môi: "... Xin lỗi, bé Jinpei."
"Nhưng từ lúc tôi chọn nghề này, đã không đạp thắng được nữa rồi." Anh bất lực muốn cười một cái để xoa dịu bầu không khí, lại động đến bên má sưng vù nhanh chóng, đau đến hít hà: "Cậu ra tay cũng ác quá đấy."
Matsuda Jinpei vẫn chưa hết giận, nghe anh nói vậy lại định giơ nắm đấm lên, Hagiwara lập tức ngoan ngoãn ngậm miệng.
"Đợi Aka về rồi xử lý cậu sau." Matsuda lườm bạn thân từ bé một cái.
Hagiwara mới nhớ ra chuyện vừa định hỏi, do dự một lúc vẫn mở miệng hỏi: "Bé Jinpei, lúc cậu một mình đi lên đây, bọn họ không ngăn cản cậu sao?"
"Không, vì tên tội phạm bị Aka bắt rồi." Matsuda bực bội nói, hai người đang đi xuống lầu, anh còn quay đầu quét mắt nhìn Hagiwara một cái: "Cậu ấy xuất viện sớm, một mình đánh cho hai tên tội phạm mặt mũi bầm dập, mới tạo cơ hội cho tôi lên đây giúp cậu dọn dẹp hậu quả đấy."
"Tính chất vụ việc của cậu còn tồi tệ hơn cậu ấy tuần trước nhiều, tự cầu phúc đi." Matsuda tuyệt nhiên không nhắc đến chuyện mình cũng sẽ là một thành viên của "Tiểu đội dạy dỗ Hagiwara không mặc đồ bảo hộ".
Chỉ là họ vừa xuống lầu, liền nhận được tin tức từ các đồng nghiệp khác.
"Có một tên tội phạm ném điều khiển chạy mất rồi, cảnh sát Akae một mình lái xe đuổi theo?!"
Natsuki cúi người nhìn chằm chằm chiếc xe phía trước qua kính chắn gió, tay lại vặn ga thêm một cái.
So với tên tội phạm lái xe đâm loạn xạ hoàn toàn không sợ tông vào người đi đường, rõ ràng cấu hình xe và kỹ thuật đều tốt hơn người phía trước không biết bao nhiêu lần, nhưng Natsuki lúc đầu cũng vì phải tránh người đi bộ mà bị bỏ lại một đoạn.
Người xung quanh ngày càng ít, bọn họ một đường rượt đuổi đến nhà máy bỏ hoang ở ngoại ô. Ỷ vào việc chiếc xe này sẽ không dễ dàng bị hỏng, Natsuki không chút do dự nhảy khỏi xe, lao về phía tên đánh bom vừa chạy xuống từ chiếc xe hơi cướp được đang muốn trốn vào trong nhà máy.
Natsuki gần như không tốn chút sức lực nào đã đè nghiến người xuống ngay chỗ gần cổng lớn, cậu lạnh lùng nhìn gã đàn ông vẫn chưa từ bỏ ý định giãy giụa, chậm rãi đập tan ảo tưởng của hắn: "Ngươi định dụ ta vào trong, rồi dùng bom giấu sẵn ở đây để hai chúng ta đồng quy vu tận, đúng không?"
Sau khi dùng còng tay còng hai người lại với nhau, Natsuki ngồi xổm xuống bên cạnh đầu gã đàn ông, ác ý nhếch khóe miệng.
"Tưởng ta là người tốt gì sao, vì xử lý con sâu bọ nhảy nhót lung tung như ngươi mà hy sinh mạng sống của mình?" Thiếu niên tóc đen mắt đỏ tháo mũ bảo hiểm, mỉm cười nói: "Ta còn đang đợi tính sổ đàng hoàng với ngươi đây, về chuyện cướp đi hai người bên cạnh ta."
Cho dù hiện tại Hagiwara và Matsuda đều bình an vô sự, Natsuki cũng không quên được cáo phó của hai người do cảnh sát đăng tải mà cậu nhìn thấy trên diễn đàn.
Cảnh sát Akae đang có tâm trạng rất tệ trực tiếp tính hết nợ lên đầu tên đầu sỏ này.
[Nhiệm vụ nghề nghiệp: Ngài cảnh sát, hãy bắt lấy tên đánh bom đó! (Đã hoàn thành)]
[Cấp độ hiện tại: lv.18 (2/10)]
"Không kịp nữa rồi..." Tên tội phạm bị khống chế bỗng nhiên lên tiếng, vẻ mặt kinh hoàng: "Lúc tao đến đây đã ấn nút hẹn giờ rồi, bom ở đây sắp nổ rồi!"
Natsuki cau mày lập tức kéo hắn chạy về phía chỗ đỗ xe cách đó không xa, nhưng nhà máy sau lưng bọn họ lại ầm một tiếng nổ lớn rồi đổ sập thẳng về hướng này. Natsuki xoay người ôm lấy tên tội phạm lăn một vòng tại chỗ mới tránh được một miếng sắt lớn rơi xuống, nhưng con đường trước mặt hai người lại bị nhiều vật rơi xuống sau đó chặn kín mít.
Nói đơn giản là…
"Nhờ phúc của ngươi, chúng ta bị kẹt ở cái góc này rồi." Cậu kéo gã đàn ông dựa vào góc tường tương đối an toàn hơn một chút, híp mắt nhìn tên tội phạm mặt cắt không còn giọt máu: "Nhưng ta nghĩ... bây giờ ngươi chắc không dám chết đâu nhỉ."
"Thật đáng thương, dùng hết sạch dũng khí vào chuyện đó rồi, cuối cùng chỉ có thể ôm nỗi sợ hãi chết ở nơi chôn thây do chính mình bố trí." Natsuki chặc lưỡi hai tiếng, toàn thân toát lên vẻ hả hê khi người gặp họa: "Ta mà là ngươi, ngay lúc bị cảnh sát bắt được sẽ lập tức tự sát nổ banh xác ngay, ai bảo ngươi còn tơ tưởng có thể trốn thoát làm gì?"
"Tâm lý cầu may." Cậu đánh giá.
Nhà máy này hình như chỉ bị gài hai quả bom, sau khi vụ nổ dừng lại, thứ họ cần lo lắng chỉ còn là đống đổ nát liệu có sập xuống hay không. Natsuki hiện tại trông chẳng có vẻ gì là hoảng hốt, ngược lại dứt khoát ngồi xuống chân tường như thể bắt đầu nhắm mắt dưỡng thần, cũng không sợ bị đánh lén bên cạnh. Thái độ này khiến tên tội phạm cũng không nhịn được lén lút nhìn cậu, kết quả bị đôi mắt đỏ như cười như không bắt quả tang.
"Không có siêu năng lực, không biết đọc tâm, không chuyển được đá và sắt thép, ra ngoài sẽ không tha cho ngươi." Thiếu niên cảnh sát lười biếng nói: "Còn gì muốn nói không? Coi như "di chúc" trước khi vào tù mau chóng khai ra đi."
Ánh mắt tên tội phạm càng thêm kinh hoàng, trên mặt viết rõ rành rành "Không phải mày nói hết hộ tao rồi sao!", Natsuki chán nản bĩu môi: "Cái tên nhạt nhẽo."
Thiếu niên tóc đen lắc lắc cái đồng hồ trên cổ tay, không chút dao động tùy ý giải thích: "Cái này dùng để định vị, bạn ta có thể theo dõi được vị trí của chúng ta."
"Trước khi đưa ngươi ra trước công lý, ta sao có thể bị kẹt ở đây được." Ánh mắt sắc bén của Natsuki lướt qua mặt hắn: "Không phải đã nói rồi sao, ta không có sở thích đồng quy vu tận với tội phạm, cho dù chết, kẻ xuống địa ngục cũng chỉ có ngươi thôi."
Ngài cảnh sát chính nghĩa dùng giọng điệu khẳng định nói như vậy: "Cứu ngươi là vì ta là cảnh sát, nhưng điều đó không ngăn cản việc ta đánh ngươi thừa sống thiếu chết rồi mới tống vào trong đó."
Chút áy náy và hối hận vừa dấy lên trong lòng tên tội phạm đã bị câu nói cuối cùng dập tắt, hắn bây giờ nhớ lại buổi chiều mình vốn dĩ đang đứng yên lành bên đường, kết quả vẫn bị tên cảnh sát này nhìn thấu, lao tới đấm cho một cú... Cứu mạng, mặt hắn đến giờ vẫn còn đau, đều là dựa vào chút nghị lực và phẫn nộ cuối cùng mới lái xe chạy đến đây được.
Đây là cảnh sát sao? Hắn ta thật sự là con người hai mươi tuổi sao? Thật sự không phải tinh tinh ngoài hành tinh nào đó ngụy trang đấy chứ!
"Còn dám thầm mắng ta trong lòng nữa, bây giờ ngươi có thể tận hưởng cảm giác chết một phần tư rồi đấy." Giọng thiếu niên trong trẻo hừ lạnh một tiếng: "Đừng lo, ta ra tay gọn gàng lắm, ba phần tư còn lại ra ngoài sẽ tặng nốt cho ngươi."
Matsuda xách theo máy dò tín hiệu xuất xứ từ Tiến sĩ Agasa mà Natsuki tặng trước đó, dẫn theo đội cứu hộ cẩn thận đào bới đống đổ nát kia. Đập vào mắt là cảnh một người đàn ông vẻ mặt đau đớn bị còng tay cùng với thiếu niên cảnh sát, miệng còn gào thét "Bom là do tôi làm, tất cả là do tôi làm, mau tống tôi vào tù, cầu xin các người!!"
Anh giật giật khóe miệng, quay sang người bạn thiếu niên bình an vô sự đang phủi bụi: "Cậu lại hăm dọa tội phạm à?"
"Tôi chỉ trò chuyện với hắn thôi mà." Ngài cảnh sát vừa thoát hiểm vẻ mặt ngây thơ vô tội, ngoan ngoãn cười với cô y tá đang kiểm tra vết thương cho cậu: "Có lẽ là tên tội phạm này đột nhiên lương tâm trỗi dậy thôi."
Cô y tá bị gương mặt đẹp trai "hack tuổi" tinh xảo này làm cho tim rung rinh vì quá dễ thương, quay đầu trừng mắt nhìn Matsuda Jinpei như thể anh vừa nói lời gì đó tàn ác lắm.
"Giả vờ ngày càng giống thật rồi đấy..." Matsuda Jinpei nghiến răng nghiến lợi dùng gót giày nghiền nát điếu thuốc: "Cứ gây chuyện xong là giả vờ vô tội, thật nên để mấy phương tiện truyền thông đang tuyên truyền hình tượng dịu dàng vô tư của cậu đến mà xem."
Anh không nhắc đến những mô tả đó thì thôi, vừa nhắc đến ngay cả Natsuki cũng cứng đờ một giây, lập tức nhanh chóng thả lỏng.
"Không sao, tôi diễn là Hiro, cho nên người họ khen cũng là Hiro." Natsuki bình thản tự nhiên: "Tôi chỉ là một cảnh sát nhỏ bé đáng thương vừa xuất viện đã bị buộc phải vận động mạnh, vết thương hơi bục chỉ mà thôi."
"Tôi sắp nôn rồi." Matsuda Jinpei trợn mắt một cách khoa trương, sau đó mới đưa nắm đấm về phía cậu: "Tối nay đi đâu ăn mừng?"
Natsuki chạm nắm đấm với anh, suy nghĩ một chút: "Gọi cả lớp trưởng nữa, chúng ta đi cải thiện bữa ăn."
"Kenji chắc chắn rất sẵn lòng mời khách." Cậu nghiêm túc gật đầu: "Dù sao tôi còn chưa đưa cậu ấy đi gặp bác sĩ nắn xương đã hẹn trước... Nhỡ đâu buổi tối cậu đánh cậu ấy ngốc luôn rồi, Đội xử lý vật liệu nổ các cậu có thanh toán viện phí không?"
"Để cậu ta tự trả đi!"
Hagiwara Kenji đang ở tận Sở Cảnh sát bị bắt viết báo cáo hắt hơi một cái rõ to.
[Lời tác giả]
• Sau khi tốt nghiệp trường cảnh sát, không có Hiro quản thúc, tiểu ác ma tái xuất giang hồ, đừng phạm tội, sẽ trở nên bất hạnh đấy!
• Cảm thấy làm cảnh sát dịu dàng tiện làm nhiệm vụ hơn nên lấy thiết lập của bạn cùng khóa ra dùng, Akae đúng là "rác" (xác nhận).
• Một chương nổ hai chỗ, còn một chỗ bị tháo dỡ, hôm nay tôi chính là hộ giải tỏa mặt bằng Tokyo (...)
• Chương này Tiến sĩ Agasa lập công lớn!
• Hagiwara không mặc đồ bảo hộ. Matsuda: Đấm vỡ mặt vì tình bạn Ora Ora Ora Ora!
• Tội phạm đứng bên đường. Natsuki: Người chơi ta mà không đánh ngươi bán thân bất toại thì tối nay Matsuda phải ăn ớt chuông xào ớt xanh!
• Matsuda: ?
• Vì Kenji không chết, nên Matsuda sẽ không đến Đội Điều tra số 1, không có sự tương tác với Miwako nữa, ở đây thêm chút tình tiết hài hước trong nguyên tác.
• Matsuda thời trường cảnh sát: Đã muốn làm cảnh sát, chắc chắn là sư tử hà đông đánh thắng được đàn ông.
• Matsuda sau khi Hagiwara chết: Tôi vẫn luôn rất có thiện cảm với cô.
• Định luật Matsuda (True fragrance/Nghiệp quật).