“Hai cô kia, đừng có dùng đôi tay bẩn thỉu chạm vào nó!" Matsuda Jinpei sa sầm mặt hét về phía chiếc Mazda trắng đang đậu ở cổng trường: "Đó là chiếc xe khó khăn lắm mới sửa xong đấy!"
"Này này bé Jinpei, so với chuyện đó thì... lễ tốt nghiệp sắp muộn rồi đấy!" Hagiwara buồn cười lôi cậu bạn thân từ bé đi, vẻ mặt đầy hối lỗi gật đầu chào hai cô gái bên kia.
Date Wataru đau đầu đi theo bên cạnh họ: "Chỉ còn 10 phút nữa là bắt đầu rồi."
"Đừng nói chuyện nữa, đi mau thôi!" Morofushi Hiromitsu cười vỗ vai Matsuda từ phía sau.
Chỉ có Furuya Rei vô thức dừng bước bên cạnh hai cô gái: "Các cô... có hứng thú với cảnh sát không?"
"Hôm nay là lễ tốt nghiệp của chúng tôi, nếu có hứng thú có thể vào tham quan..." Anh đứng thẳng người, giọng điệu nghiêm túc trang trọng: "Nếu các cô mang trong mình vinh dự và tinh thần sứ mệnh, cũng như quyết tâm bảo vệ người dân của đất nước này."
"Không nhìn ra nha, cậu nói chuyện với con gái cũng bài bản ghê nhỉ." Natsuki chậm rãi đi tới, giọng điệu nhẹ nhàng: "Thầy giáo Zero đại tài, đến giờ đi rồi đấy."
Đợi đến khi sáu người vội vàng chạy đến hội trường thì thời gian vừa khéo, họ lật đật ngồi vào chỗ của mình.
"Bé Jinpei, vừa nãy các cậu đi làm gì thế?" Bài phát biểu trên sân khấu khiến người ta buồn ngủ, Hagiwara chủ động khơi chuyện.
"Hả? Thì đi chụp mấy tấm ảnh thôi," Matsuda hất cằm về phía bên cạnh: "Hiro muốn gửi ảnh mặc bộ đồ này cho anh trai cậu ấy, Aka và Zero cũng chụp cùng một tấm."
Morofushi Hiromitsu phối hợp lắc tấm ảnh polaroid trên tay: "Mua ở căng tin bên ngoài đấy... là kiểu đội mũ đồng phục nhưng tháo bỏ đồ trang trí lễ nghi ra."
"Tôi thấy Jinpei vẽ thêm râu cho cậu đấy," Natsuki ngáp một cái, lắc đầu: "Trông..."
"Rất nam tính đúng không!" Matsuda Jinpei cười hì hì giơ tấm ảnh trong điện thoại ra, vui vẻ tiếp lời.
"Cũng là một cách hay, dù sao cảnh sát mới nhậm chức không được để râu." Lớp trưởng đăm chiêu sờ cằm.
"Nhìn thế này, mặt có râu cũng không tệ lắm." Chính chủ Morofushi Hiromitsu cũng cười ngắm nghía bức ảnh một hồi lâu.
Hagiwara cảm thán: "Cảm giác bé Morofushi khác hẳn lúc đầu luôn."
"Phá kén thành bướm hả?" Matsuda vừa nói vừa làm động tác tay, khóe miệng nhếch lên.
"Vậy sao..." Morofushi Hiromitsu cũng bị chọc cười.
Natsuki chợt kéo cổ áo Matsuda: "Jinpei, cậu không lên à?"
Matsuda ngơ ngác a một tiếng, ngược lại Hagiwara Kenji phản ứng trước, sán lại gần trêu chọc: "Đây là cơ hội tốt đấy bé Jinpei, tôi nhớ cậu đến Học viện Cảnh sát là để tẩn cho Tổng thanh tra một trận mà."
Bị nhắc lại lịch sử đen tối, Matsuda xụ mặt chống cằm, cố gắng không nghe đám bạn xấu này nói chuyện.
"Lớp trưởng và Hiro mau khống chế cậu ta lại," Furuya Rei chỉ thiếu nước vỗ tay vịn cười ha hả: "Tên này khéo làm ra chuyện đó thật đấy!"
Matsuda Jinpei nghiêm túc ngẩng đầu: "Đồ ngốc, sao có thể chứ."
"Tôi đâu phải trẻ con." Anh dương dương tự đắc vươn tay khoác vai Natsuki ngồi bên cạnh để ám chỉ.
Natsuki cạn lời liếc anh một cái: "Sau này có người khéo còn thấp hơn cả "trẻ con" đấy."
Matsuda coi như mình không nghe thấy.
"Đại diện sinh viên tốt nghiệp..." Trên sân khấu đến lượt Onizuka Hachizo phát biểu: "Akae Natsuki!"
"Có!" Khoảnh khắc người chơi đứng dậy, vẻ mặt cũng trở nên nghiêm túc, cậu bước đi theo động tác đã tập luyện lúc tổng duyệt lên sân khấu, để lại những người bạn ngồi tại chỗ cảm thán cậu cũng đã trưởng thành rất nhiều.
"Lúc đầu tôi còn tưởng sẽ là bé Furuya chứ, người đại diện ấy." Hagiwara chịu ảnh hưởng của bầu không khí, nói đùa khe khẽ: "Bé Natsuki không phải kiểu người sẽ nhận loại việc vặt vãnh này, hơn nữa đến lúc tốt nghiệp cũng chẳng quen thêm người bạn cùng khóa thứ sáu nào."
Mặc dù thành tích tổng hợp của Natsuki đã là hạng nhất danh chính ngôn thuận, nhưng khả năng làm việc nhóm của cậu... Thú thật thì năm người có mặt đều biết rõ, dở tệ chẳng khác gì Matsuda lúc mới nhập học.
Họ cũng hiểu rõ là do cả nhóm không theo kịp tốc độ của Natsuki nên mới bị trật nhịp, nhưng các huấn luyện viên sẽ chẳng quan tâm đến những lý do này, cho nên Furuya Rei lẽ ra mới là người có khả năng làm đại diện sinh viên tốt nghiệp phát biểu nhất.
Morofushi Hiromitsu và Furuya Rei kính đáo trao đổi ánh mắt.
"Đợt đánh giá lần thứ ba của Natsuki đúng là mạnh hơn tôi, cậu ấy lên đó là danh chính ngôn thuận." Chàng thanh niên tóc vàng lắc đầu, chuyển chủ đề: "Nhắc mới nhớ, lát nữa có muốn chụp thêm tấm ảnh chung không?"
Những người khác đều không có ý kiến gì, quay đầu bắt đầu chăm chú nghe phát biểu.
Hai người Furuya Rei thở phào nhẹ nhõm. Thực ra họ nói không sai, Natsuki vốn dĩ không muốn cái danh hiệu này, nhưng người ở vị trí ưu tiên số hai là Furuya Rei đã tiếp xúc với Công an từ hai tuần trước. Thông tin của anh cần được giấu kín hết mức có thể, sự hiện diện cũng nên giảm xuống mức thấp nhất, cho nên Natsuki chỉ đành buồn bực nhờ hệ thống tạo một bài diễn văn, rồi tự mình lên sân khấu.
Lúc chụp ảnh, họ cố tình chọn dưới cái cây lớn nhất. Tiếc là bây giờ đang là tháng Chín, khung cảnh hoa nở trắng xóa đầy cành như lúc khai giảng không còn nữa, may mà mấy chàng trai to xác hoàn toàn không bận tâm điểm này.
Họ chỉ xếp hàng theo vị trí của lần chụp ảnh chung đầu tiên, nhờ một bạn học đi ngang qua dùng máy ảnh xịn chụp hộ. Theo ánh đèn flash lóe lên cùng tiếng màn trập "tách" một cái, hình ảnh sáu người sắp sửa rời khỏi ngôi trường này cứ thế được in lên cuộn phim.
Khoảnh khắc Natsuki bước ra khỏi cổng trường, cửa sổ thông báo quen thuộc cũng nhảy ra.
[Giai đoạn: Học viện Cảnh sát · Hoàn thành]
[Nghề nghiệp: Cảnh sát (Đã mở khóa) Vui lòng đến Đội Điều tra số 1 thuộc Sở Cảnh sát Thủ đô Tokyo báo danh sau ba ngày]
[Danh vọng giai đoạn: Chút tiếng tăm]
[Đánh giá giai đoạn: Bạn là một ngôi sao trong mắt mọi người.]
[Danh hiệu: Tân tinh Cảnh giới]
[Tên tuổi của bạn đã sớm được nhiều người biết đến, nào, đã đến lúc để tất cả biết rằng bạn không phải là ngôi sao băng vụt sáng rồi tắt, mà là một ngôi sao hằng tinh tự thiêu đốt chính mình. (Hiệu quả đeo: Tăng 10% uy hϊếp đối với thành viên Phe Đen, có 50% tỷ lệ tội phạm trước mắt bạn sẽ bị bại lộ trước.)]
Thu hoạch khá khẩm, Natsuki thuận tay đeo danh hiệu đầu tiên lên, hài lòng tắt thông báo, huých Furuya Rei bên cạnh: "Bạn học Furuya Rei không biết nấu cơm ơi, việc mua nguyên liệu giao cho cậu và Jinpei đấy."
"Vâng vâng, đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ." Furuya Rei bắt chước động tác chào của Hagiwara, chụm hai ngón tay vung lên trước trán ra vẻ, mấy người lại cười thành một đoàn.
Sáng nay họ đã hẹn tối nay sẽ mở tiệc nướng BBQ tại nhà Akae để ăn mừng kết thúc sáu tháng học tập. Natsuki còn vì thế mà đặt mua trọn bộ dụng cụ nướng thịt, cấp độ [Nấu nướng] của cậu cũng khá ổn, dù sao đây cũng là kỹ năng cực kỳ thiết thực với người sống một mình. Tuy nhiên, điều Natsuki mong chờ nhất vẫn là được nếm thử tay nghề của Morofushi Hiromitsu.
Nhìn xem, [Nấu nướng] lv.8 đấy, nếu không phải vì không thể cộng chỉ số thuộc tính thì Natsuki đã muốn bắt cóc NPC Morofushi Hiromitsu về nhà nấu cơm cho mình rồi.
—
"Matsuda Jinpei, cậu muốn chết à, đừng có chen sang bên tôi!" Furuya Rei nghiến răng nghiến lợi hét lên: "Mau xuống dưới rồi nhường con đường độc đạo đó cho tôi, một người qua ải là ván này thắng rồi!"
"Hả? Cậu nói ngốc nghếch gì thế," Matsuda sa sầm mặt mắng to: "Người phải xuống dưới là cậu mới đúng, tôi mới là người chiến thắng cuối cùng!"
"... Thắng cái khỉ mốc, cậu đúng là hố đen trò chơi!" Trên màn hình lại hiện lên dòng chữ Game Over, Furuya Rei tuyệt vọng dựa lưng vào ghế sô pha.
Anh và Matsuda Jinpei đã chơi game hai tiếng đồng hồ, hễ là lập tổ đội hai người thì chẳng có kết cục nào tốt đẹp. Furuya Rei giả vờ kiệt sức lẩm bẩm: "Chẳng lẽ khả năng làm việc nhóm kém cũng bị lây vào trong game sao?"
"Nói hươu nói vượn, lúc tôi chơi cùng Aka lần nào cũng thắng, rõ ràng là kỹ năng của cậu quá tệ!" Matsuda bĩu môi.
Hai người nhìn nhau vài giây, không hẹn mà cùng vứt tay cầm xuống, khoác vai bá cổ chạy ra ngoài, còn ném lại một câu: "Tôi và tên ngốc tóc xoăn/tên khốn tóc vàng ra ngoài giao lưu tình cảm một chút!"
Bốn người trong phòng giả vờ không nghe thấy tiếng đánh nhau bên ngoài, tiếp tục làm việc của mình.
Natsuki và Hiromitsu đang sơ chế nguyên liệu nướng thịt trong căn bếp mở, Hagiwara và lớp trưởng - hai người cũng biết chút nấu nướng - ngồi ở bàn ăn phụ giúp, bốn người câu được câu chăng trò chuyện.
"Động tác của Natsuki thuần thục ghê, cậu hay nướng thịt lắm hả?" Hiromitsu cười khơi chuyện.
"Coi là vậy đi, từng nướng giúp một vị tiền bối không đứng đắn mấy lần," Natsuki đầu cũng không ngẩng: "Kết quả lần nào tôi nướng xong, gã kia lại bảo muốn ăn lẩu cua chứ không muốn ăn thịt nướng nữa... Dù sao cũng không phải tiêu tiền của tôi, tùy gã thôi."
"Nghe có vẻ hơi tùy hứng nhỉ, vị tiền bối này ấy," Những người khác đều biết Natsuki khác với người thường, không quá coi trọng cấp bậc tuổi tác. Cho dù là người lớn tuổi hơn, nếu đáng bị coi thường thì cậu vẫn sẽ không có chút ý tứ tôn trọng nào, cho nên thân phận của vị tiền bối này vẫn cần kiểm chứng. Hagiwara cười giảng hòa: "Nhưng yên tâm đi, thịt tối nay chắc chắn sẽ không thừa lại miếng nào đâu!"
Không bao giờ được coi thường sức ăn của sáu học viên cảnh sát có mức tiêu hao năng lượng cực cao, Natsuki - người đã có nhiều kinh nghiệm - gật đầu đầy vẻ thâm trầm: "Hy vọng đám Zero mua đủ nhiều."
Ngoài huyền quan truyền đến tiếng động, hai người cuối cùng cũng kết thúc màn "giao lưu tình cảm" bước vào, Matsuda ho khan hai tiếng: "Aka, bọn tôi mang một người về cho cậu này."
Natsuki vẩy vẩy bớt nước trên tay ở bồn rửa, vừa đưa mắt nhìn sang, giây tiếp theo hai người kia đã bước sang một bên, để lộ bóng dáng bị họ che phía sau.
"Shinichi," Natsuki quét mắt nhìn cậu bé từ trên xuống dưới: "A, cô Yukiko bọn họ ra nước ngoài rồi hả?"
"Được thôi, tối nay em cứ ở lại đây ăn đi, cũng chẳng thiếu mấy miếng thịt cho trẻ con đâu." Thám tử nhí vừa định giải thích, Natsuki như đã biết cậu bé định nói gì liền gật đầu, còn đi tới vỗ vỗ đầu cậu bé, sau đó mới xoay người quay lại tiếp tục sơ chế nguyên liệu.
Bản thân Shinichi cũng không biết ánh mắt mình khi nhìn bóng lưng thiếu niên sùng bái đến nhường nào. Cậu là một đứa trẻ tự tin và thông minh vô cùng, đừng nói bạn bè đồng trang lứa, ngay cả một số người lớn cũng không bằng cậu. Người có thể khiến cậu bé tự xưng là đệ tử của Sherlock Holmes kính phục từ tận đáy lòng hiện tại chỉ có ông bố nhà mình và anh Natsuki.
Bố cậu, Kudo Yusaku thì khỏi phải nói, tiểu thuyết gia trinh thám lừng danh thế giới, cũng là trợ thủ đắc lực của cảnh sát, phá vô số vụ án hóc búa. Còn Akae Natsuki chỉ là một học viên trường cảnh sát vừa tốt nghiệp... Trong nửa năm họ quen biết, chỉ riêng những vụ án Shinichi biết và từng tham gia đã có đến mấy chục vụ. Hơn nữa hễ có mặt anh ấy, anh Natsuki chưa bao giờ vì cậu là trẻ con mà coi thường, thậm chí dù biết hết mọi chuyện cũng không nói ra, để lại "cơ hội rèn luyện" cho Shinichi tự mình giải quyết.
Theo những gì cậu biết, những vụ án anh Natsuki tham gia một mình, nếu không phải nghi phạm vừa đến là anh đã bắt được hung thủ, thì cũng là chỉ cần dựa vào hiện trường và thi thể là có thể nói ra chi tiết thủ pháp gây án và đặc điểm nhận dạng của hung thủ.
Cứ như không gì có thể qua mắt được anh ấy. Thói quen nói chuyện, những biểu cảm vi mô mà bản thân cũng không cảm nhận được, động tác ngón tay, đặc điểm trang phục, thậm chí sáng nay trước khi ra khỏi nhà đã ăn gì, Shinichi có một cảm giác mơ hồ rằng tất cả mọi người trong mắt anh Natsuki dường như đều trong suốt.
Ngay cả báo chí cũng nơm nớp lo sợ gọi thiếu niên vừa mới trưởng thành này là người sở hữu đôi mắt [Nhìn thấu mọi chân lý], mọi bí mật đều không thể ẩn mình.
Chỉ có những người được Natsuki đưa vào vòng bảo vệ như Shinichi mới biết, người này thực ra lười chẳng buồn nhìn vào "bí mật" của người khác. Cho dù anh ấy liếc mắt một cái là biết người đang đối thoại nɠɵạı ŧìиɧ hay tham ô, anh ấy cũng sẽ chẳng có phản ứng gì, thậm chí chẳng bao lâu sau sẽ quên béng đi mất.
Người không liên quan đến mình thì không bao giờ được anh ấy để tâm.
Shinichi sùng bái Natsuki cũng chỉ vì ở chỗ anh ấy, cậu không phải là trẻ con, mà là một thám tử có chút bản lĩnh, và bản thân Natsuki cũng thực sự có năng lực để được sùng bái.
Nếu nói bố cậu là Sherlock Holmes, thì Shinichi hoàn toàn không biết nên dùng từ gì để hình dung Natsuki. Có điều cậu nghĩ, Natsuki cũng chẳng phải người vui vẻ gì khi bị ai đó đánh giá, nên cậu rất dễ dàng bỏ qua vấn đề này trong đầu.
"Còn tưởng là sẽ không đủ ăn chứ, không ngờ các cậu mua nhiều thế." Tất cả mọi người đều tụ tập trong khu vườn nhỏ nhà Natsuki, Morofushi Hiromitsu xoa xoa bụng đã hơi nhô lên vì ăn no của mình, chân thành cảm thán: "Tuy lúc nướng nhiều thế này rất mệt, nhưng ăn ngon thật đấy, cũng đáng."
"Tôi cảm giác bữa trưa mai cũng khỏi cần ăn luôn rồi." Hagiwara u oán tiếp lời.
Một đám người lớn cộng thêm một đứa trẻ đều nằm vật ra bãi cỏ gần lò nướng điện, tối nay bọn họ ăn uống đến nghiêng ngả, lười chẳng buồn đứng dậy tiêu cơm, dứt khoát nằm luôn ở đây tán gẫu.
"Hai ngày nữa tôi sẽ đến Đội Điều tra số 1 báo danh, lớp trưởng được phân về đồn cảnh sát," Natsuki mở lời: "Kenji và Jinpei sẽ đến Đội xử lý vật liệu nổ nhỉ?"
"Đúng thế, bé Jinpei còn rất được coi trọng đấy, đoán chừng không bao lâu nữa, cậu ấy cũng sẽ lên làm đội trưởng đội cơ động thôi..." Hagiwara cười trêu chọc: "Đến lúc đó nhớ mời bọn này ăn cơm nhé!"
"Nói đến thăng chức mời cơm, Aka mới là người nên mời nhất chứ." Matsuda nhướng mày nói: ""Trợ lý thanh tra Akae", cậu thấy sao?"
"Cẩn thận tôi cho cậu đi giày chật thật đấy." Natsuki nghiêm túc trả lời.
Furuya Rei và Morofushi Hiromitsu đều không lên tiếng. Natsuki vốn đã biết họ sắp đi làm gì, trực tiếp đứng dậy, vươn tay về phía hai người: "Có chuyện này muốn nói với các cậu một chút, qua đây đi."
Natsuki trực tiếp dẫn họ vào phòng ngủ của mình, lôi tờ báo kia từ trong tủ đầu giường ra, đưa cho họ xem.
"Bố mẹ tôi," Cậu giải thích: "Cũng giống như các cậu."
"Tôi đã nói rồi đấy, bên Công an đã tiếp xúc với tôi ngay từ đầu," Thiếu niên khoanh tay đứng trong bóng tối bên cửa sổ, hai người không nhìn rõ biểu cảm của cậu lúc này: "Nơi các cậu sắp đến... chắc là cùng một chỗ với họ, có lẽ các cậu sẽ trở thành những người tiếp theo giống như họ."
"Nếu chấp nhận nhiệm vụ này, các cậu có lẽ sẽ phải sống cảnh thấy người thân mà không thể nhận, thậm chí không bao giờ gặp lại nữa trong suốt thời gian đó," Natsuki nghĩ đến sự nguy hiểm của việc nằm vùng, lại bổ sung một câu: "Hoặc một ngày nào đó vì nhiệm vụ và sự an toàn... các cậu còn phải chuẩn bị tinh thần ra tay với người thường, thậm chí là bạn bè."
"Zero, Hiro," Giọng thiếu niên trở nên nghiêm túc: "Các cậu đã suy nghĩ kỹ chưa?"
"Trách nhiệm của chúng tôi là bảo vệ đất nước này." Furuya Rei và Morofushi Hiromitsu vẫn chưa hoàn toàn tiêu hóa hết lượng thông tin lớn như vậy, nhưng nghe thấy lời của Natsuki, cả hai đều nghiêm mặt, đứng thẳng người: "Luôn luôn, rõ ràng."
Natsuki lặng lẽ nhìn họ vài giây, đôi mắt cong lên.
"Vậy thì, chúc các cậu võ vận hưng thịnh."
Cho dù có nguy hiểm, cậu cũng sẽ cứu bạn bè của mình, Natsuki nghĩ, cậu sẽ không để bất kỳ ai trong số họ phải chết trước mắt mình nữa.
[Thành tựu · Mỗi người một ngả]
[Chia tay không có nghĩa là vĩnh biệt, các bạn sẽ bước lên hành trình của riêng mình, biết đâu một ngày nào đó còn có thể gặp lại ở ngã rẽ, rồi cười sảng khoái vẫy tay chào: "Bạn của tôi, đã lâu không gặp!"]
[Lời tác giả]
• Đại diện sinh viên tốt nghiệp Natsuki: Bị ép kinh doanh.jpg
• Vì quan hệ với Natsuki, Rei và Hiro đã sớm bị bên Công an chú ý, để tránh rắc rối nên đã yêu cầu họ giảm bớt sự xuất hiện từ trước rồi!
• Trong hai cô gái ở đầu truyện, có một người là Sato Miwako trong manga đó ww
• Đôi mắt nhìn thấu chân lý: Ai cũng biết giới truyền thông trong Conan đều mắc bệnh thích đặt mấy cái biệt danh nghe xấu hổ chết đi được (.)
• Rei thời học viện cảnh sát không biết nấu cơm.
• Sáu tháng cộng lại thời gian nghỉ chưa quá ba mươi ngày, mà đã phá mấy chục vụ án, Kudo Shinichi cậu không tự kiểm điểm lại chút à. Tại sao lúc ở cùng cậu lại có nhiều vụ án cho cậu ấy phá thế hả?
• Nhóm Career như Akae tốt nghiệp xong là thành Trợ lý thanh tra luôn. Trong manga, lớp trưởng sau này mới chuyển đến Đội Điều tra số 1, hiện tại vẫn chưa phải là đồng nghiệp của Akae.