Chương 24: Thiếu niên hãy cứ luôn mỉm cười

Natsuki hiếm khi buông thả bản thân ngủ một mạch đến sáu giờ sáng. Khi cậu mở mắt, ánh nắng dịu nhẹ đã chan hòa trên gương mặt, thiếu niên nằm trên giường ngẩn ngơ vài phút.

"Thám tử lừng danh ơi, có điện thoại nè!"

Điện thoại ở đầu giường khẽ rung lên, Natsuki giãy giụa trong chăn ấm một lúc mới chậm chạp vươn tay mò lấy.

[Cuộc gọi đến: Tóc Xoăn Tự Nhiên.]

Cậu nhắm mắt bắt máy, bên tai lập tức truyền đến một tràng cãi vã, vài giây sau, một giọng nói ôn hòa mang theo ý cười vang lên: "Chào buổi sáng, Natsuki."

"Chào buổi sáng, Hiro." Natsuki xác nhận lại đây là số của Matsuda, ngáp một cái rồi lầm bầm: "Năm người các cậu tập hợp đủ rồi hả?"

"Thực ra thì bọn tôi sắp đến cửa nhà cậu rồi," Morofushi Hiromitsu nói xong thì che ống nghe lại hét lên câu gì đó, Natsuki loáng thoáng nghe thấy tiếng Matsuda Jinpei và Furuya Rei đang đấu võ mồm. Chưa kịp phân biệt nội dung thì ống nghe đã được buông ra: "Xin lỗi nhé, họ hơi phấn khích một chút, cậu dậy chưa đấy?"

"Ừm..." Natsuki đã lâu không ngủ quá ba tiếng trong game, giờ đầu óc vẫn còn chút mơ màng, nói ngắn gọn là ngủ đến mụ mị cả người. Cậu vô thức kéo dài giọng: "Vẫn đang trên giường... cần tôi xuống đón các cậu không?"

"Dô, mặt trời mọc đằng Tây à, người máy nhỏ của chúng ta thế mà lại biết ngủ nướng cơ đấy?" Điện thoại bên kia cuối cùng cũng bị chủ nhân cướp lại, giọng điệu trêu chọc của Matsuda nghe hơi rè: "Khỏi cần đón, đằng nào bọn này cũng có chìa khóa nhà cậu, cứ nằm trên giường đợi bọn tôi vào đi..."

"Matsuda, cậu nhất thiết phải nói chuyện thăm hỏi bình thường nghe như dịch vụ đặc biệt thế à?"

"Cậu có ý kiến gì với lời tôi nói hả tên khốn tóc vàng kia!"

... Bên kia lại lao vào cấu xé nhau, Natsuki bình tĩnh cúp điện thoại.

Ồn ào chết đi được, mấy cậu là học sinh tiểu học đi du xuân chắc? Có thế cũng cãi nhau được à?

Natsuki không hiểu nổi, nhưng bản thân cậu cũng không nhìn thấy đôi mắt đỏ của mình đã dịu dàng đến thế nào khi nghe thấy những âm thanh ồn ào náo nhiệt đó. Cậu như thả lỏng toàn thân, chìm đắm vào chuỗi ngày thường nhật êm đềm này.

Thiếu niên đang nằm ngửa trên giường khẽ nhắm mắt, khi mở ra lần nữa đáy mắt đã hoàn toàn tỉnh táo. Cậu nhanh nhẹn lật người xuống giường, chưa đến mười phút đã vệ sinh cá nhân và dọn dẹp phòng xong xuôi, Natsuki quyết định tranh thủ thời gian chờ đợi xuống bếp kiếm chút gì bỏ bụng.

Cậu cũng quên mất bắt đầu từ ngày nào, thái độ của đám bạn đối với cậu đã từ "nâng như nâng trứng" chuyển về chế độ tương tác bình thường. Natsuki vui vẻ chấp nhận điều đó, nhưng họ lại trượt sang một thái cực khác.

Matsuda sẽ tuyên bố "Ngày nghỉ thì ai mà thèm tập luyện chứ" rồi mời mọc (khıêυ khí©h) cậu ra ngoài, Hagiwara vừa tán thành vừa trực tiếp lôi Natsuki ra khỏi nhà, lớp trưởng Date thỉnh thoảng sẽ dẫn theo bạn gái Natalie đi dạo phố cùng cả nhóm, Morofushi Hiromitsu sẽ làm rất nhiều cơm hộp ngon, Furuya Rei thì cam đoan sau khi quay lại trường sẽ làm bạn tập thêm mấy buổi để bù lại... Họ đều đang dùng cách riêng của mình để giúp cậu bớt căng thẳng ngoài giờ học.

Natsuki cũng chẳng có cách nào giải thích với họ rằng thời gian nghỉ ngơi ít ỏi chỉ là thói quen của "dân cày cuốc", chứ thực ra lúc huấn luyện cậu thấy cũng khá vui vẻ.

Cậu không từ chối ý tốt của bạn bè, lâu dần, ngày nghỉ của Natsuki biến thành một ngày cắm cọc ở phòng gym, ngày còn lại chia cho nhóm năm người. Vì thấy phiền phức, về sau cậu dứt khoát đánh thêm mấy bộ chìa khóa biệt thự nhà mình phát cho mỗi người một chiếc, chỉ thiếu nước khắc thêm năm cái họ lên bảng tên trước cửa nhà thôi.

Nếu có ai hỏi tới, khéo cậu còn có thể cười bí hiểm mà rằng: Năm người dưới kia đều là con trai ngoan sinh sản vô tính của ông bố độc thân chưa vợ là tôi đấy.

Cái vọng tưởng nghe đậm mùi "người chơi" này bị cái tát của Matsuda Jinpei đánh bay khỏi gáy, Natsuki cũng lựa chọn tâm bình khí hòa quay đầu tặng lại một cú đấm.

Furuya Rei vừa vào cửa đã nhìn thấy Natsuki đứng cạnh sô pha, hai tay ôm cốc sữa đang thất thần. Thiếu niên mặc một bộ đồ thường phục, trông lại càng giống học sinh cấp ba chưa thành niên.

Có điều anh thực ra rất thích nhìn thấy Natsuki như vậy, nó luôn khiến anh tạm thời quên đi người bạn này đang giấu giếm bọn họ gánh vác bao nhiêu trách nhiệm trên vai, dường như có thể để thiếu niên có được khoảnh khắc nghỉ ngơi ngắn ngủi.

Năm người bọn họ bình thường đều ngầm hiểu ý tránh thảo luận chủ đề này, nhưng việc huấn luyện riêng tư lại âm thầm tăng lên.

Họ không thể hiểu được sự cố chấp của Natsuki, cũng không thể bắt thiếu niên sống chậm lại, cho nên họ chọn cách tăng tốc để đuổi kịp cậu. Dù sao cũng không thể thực sự để người bạn nhỏ tuổi nhất làm người hùng đơn độc được.

"Không nằm thêm chút nữa à?" Matsuda nhướng mày: "Còn tưởng cuối cùng cũng đến lượt bọn tôi gọi cậu dậy."

Natsuki uống nốt ngụm sữa cuối cùng, nghiêm túc nói: "Thế thì không được, phòng ngủ của tôi là khu vực cơ mật trọng yếu, cấm tóc xoăn tự nhiên và đồ ngốc đi vào."

Matsuda Jinpei sắp quen luôn rồi, cạn lời lườm cậu một cái.

"Ăn sáng chưa?" Natsuki giả vờ không thấy, nghiêng đầu hỏi Hagiwara Kenji đã đi vào và đang nằm ườn trên sô pha.

"Ăn cả rồi, lát nữa cầm đồ theo là xuất phát được luôn." Hagiwara híp mắt cười: "Hôm qua tôi đã liên hệ địa điểm rồi, tường cách âm hoàn hảo, thiết bị đầy đủ, đến nơi là bắt đầu tập được ngay ~"

Natsuki hài lòng đi tới vỗ vai anh: "Vất vả rồi, Kenji."

Ngày nghỉ lần trước, lúc Natsuki bị bọn họ lôi đi ngang qua trung tâm thương mại đã kích hoạt một nhiệm vụ nhánh.

[Nhiệm vụ nhánh: Đêm Diễn. Hãy thành lập ban nhạc của riêng bạn! Yêu cầu: Biểu diễn ít nhất một lần, có đội hình và tên đội hoàn chỉnh. Phần thưởng: Mở khóa hệ thống Danh hiệu, mở khóa hệ thống Thành tựu, Danh vọng Phe Đỏ +10 điểm.]

"Chúng ta lập ban nhạc đi." Cậu nhìn các bạn cùng khóa, nói một cách nghiêm túc, còn giơ tấm poster vừa xuất hiện trong album ảnh điện thoại cho họ xem.

“Hoạt động liên hoan khu dân cư XX, đăng ký tiết mục có cơ hội nhận giải thưởng bí ẩn!”

Trong chốc lát, ánh mắt năm người nhìn cậu đều trở nên kỳ quái, cuối cùng vẫn là Hagiwara đồng ý đầu tiên, ban nhạc thiếu tin cậy của bọn họ cứ thế hình thành từ trứng nước.

Natsuki phụ trách chơi bass, lớp trưởng tay trống, Morofushi và Matsuda mỗi người một cây guitar, Furuya Rei từng học piano bị lùa đi đánh đàn keyboard, Hagiwara hát hay nhất trong sáu người làm giọng ca chính.

Phân chia vị trí thì khá đơn giản, khó nhất là đặt tên.

Hai tuần nay bọn họ đều thảo luận tên ban nhạc, ai cũng có ý tưởng riêng, lại chê bai cái người khác đặt, kết quả mãi vẫn chưa chốt được. Cuối cùng vẫn là người đề xuất - Natsuki chốt hạ: "Gọi là "0" đi."

Mọi người nhìn nhau, trừ Furuya Rei ra thì mấy người còn lại nhanh chóng tán thành, chỉ có Furuya Rei phản đối vô hiệu lực nên bị gạt sang một bên.

Tối nay chính là cái gọi là đêm biểu diễn, thực ra bọn họ cũng được coi là đa tài đa nghệ, hùng tâm tráng chí chuẩn bị tập luyện cả ngày cho tiết mục buổi tối, thế nên mới tập hợp sớm như vậy - mặc dù với Natsuki thì đã là muộn rồi - để chọn bài hát trước khi bắt đầu tập.

Furuya Rei còn phàn nàn bọn họ đúng là một ban nhạc chắp vá, từ cấu hình đến tên gọi rồi bài hát đều toát lên phong cách tùy tiện.

"Thế mới làm nổi bật sự tự do phóng khoáng của chúng ta chứ." Hagiwara nháy mắt với anh.

Do Hagiwara phụ trách dẫn đường, sáu người nghỉ ngơi ở nhà Akae một lát rồi vác nhạc cụ của mỗi người lên tàu điện ngầm. Chỉ mang mỗi dùi trống như lớp trưởng và kẻ rảnh tay như Hagiwara ngược lại trở thành hai người nhẹ nhàng nhất hội.

"Tôi rất muốn hỏi, tại sao trong nhà Akae lại có sẵn nhiều nhạc cụ thế này, chẳng lẽ là âm mưu từ trước à," Furuya Rei đeo túi nghiêng đầu nói đùa với họ: "Không thì các cậu nhìn xem, riêng guitar đã có hai cây... một người định đóng sáu vai đấy à?"

"Tại vì tôi giàu, rất giàu." Vị thiếu gia sống một mình trong căn biệt thự độc lập có sân vườn ở Tokyo híp mắt trả lời.

"Đúng là một câu mang đậm phong cách Natsuki." Morofushi Hiromitsu nín cười.

Thực ra đống nhạc cụ này đều tự xuất hiện trong kho sau khi họ chốt danh sách thành viên ban nhạc, Natsuki bình tĩnh dời tầm mắt đi chỗ khác.

"Hôm nay cô Natalie sẽ đến xem chứ," Matsuda Jinpei chợt nghĩ ra gì đó, trêu chọc huých tay lớp trưởng: "Để bạn gái cảm nhận sự đẹp trai khi gõ trống của lớp trưởng nào!"

Date Wataru bình thản: "Đúng thế, ai bảo trong sáu người chúng ta chỉ có tôi là có đối tượng, khéo đến lúc tôi và Natalie kết hôn rồi, các cậu vẫn còn ế chỏng chơ đấy."

"Chúng ta bỏ tay trống đi, thấy sao hả?" Hagiwara nghiêm túc xoay người lại, mấy người Furuya Rei cũng phối hợp gật đầu: "Lớp trưởng thế này là hành vi phản bội..."

Hai giây sau, sáu người chụm vào nhau cười phá lên.

"Bài này thế nào?" Sau khi xuống tàu điện và bắt đầu đi bộ, Natsuki vừa đi vừa nghe nhạc chọn bài trên điện thoại, tháo một bên tai nghe đưa cho giọng ca chính Hagiwara ở bên cạnh: "Cũng không khó lắm, nhìn phổ nhạc chắc là chơi mượt được thôi."

Hagiwara ngân nga vài câu theo giai điệu khá quen thuộc, gật đầu hài lòng: "Năm ngoái tôi có đi xem bộ phim này cùng bé Jinpei rồi."

"Không nhìn ra nha," Furuya Rei liếc màn hình điện thoại rồi cười sặc: "Matsuda mà cũng có tâm hồn trẻ thơ thế cơ à."

"... Cậu có ý kiến gì hả!" Matsuda bực dọc nói.

Phòng tập Hagiwara tìm quả thực rất tốt, sáu người bọn họ vốn đã ăn ý, sau khi dành cả buổi sáng để mỗi người tự chạy phổ nhạc vài lần thì buổi chiều bắt đầu hợp tấu. Dưới sự gợi ý của Hagiwara, trừ giọng ca chính ra thì ai cũng được chia cho vài câu hát, Hagiwara còn ngẫu hứng quyết định gõ thêm kẻng ba góc (triangle) để tăng thêm cảm giác. Có điều buổi tập luyện diễn ra suôn sẻ đến bất ngờ, lúc này bọn họ trông chẳng giống một đội ngũ lắp ghép tạm bợ chút nào.

Để tập thêm vài lần, mấy người họ ăn trưa qua loa cho xong, thời gian một buổi chiều trôi qua rất nhanh. Natsuki nhìn đồng hồ trên tường lần cuối, chủ động đứng dậy cất bass vào bao, hất cằm ra hiệu với đám bạn: "Đi thôi, ban nhạc Zero?"

"Đừng có gọi cái tên đó..." Tiếng kháng nghị đầy xấu hổ của Furuya Rei bị tiếng cười cợt của những người khác cắt ngang.

Địa điểm biểu diễn ở ngay quảng trường gần đó, càng đến gần giờ diễn, nhóm người từng trải qua bao sóng gió này ngược lại đều trở nên im lặng. Vì là ban nhạc duy nhất biểu diễn, tiết mục của họ được xếp mở màn, thế nên hiện tại sáu người tranh thủ lúc chưa bắt đầu để lên sân khấu bố trí thiết bị.

Mấy lần tập cuối cùng vào buổi chiều khiến cả nhóm đều rất hài lòng, giờ họ không còn thấy căng thẳng nữa. Cuối cùng khi người dẫn chương trình đọc tên, cả sáu người đều bước những bước chân nhẹ nhàng lên sân khấu.

Trên sân khấu tối om vang lên khúc dạo đầu piano vui tươi, khán giả bên dưới vô thức im lặng, đèn sân khấu cũng từ từ sáng lên. Chàng thanh niên tóc bán trường với gương mặt tuấn tú ngồi tùy ý trên ghế cao, ánh mắt đong đầy ý cười, chiếc kẻng ba góc trên tay vang lên những âm thanh trong trẻo, anh ghé sát micro cất giọng.

Vì tôi muốn được cười thật sảng khoái

Vì tôi muốn được ở bên cạnh người

Người quan trọng không thể thay thế hỡi

Tôi muốn bảo vệ người mãi mãi về sau

Chàng thanh niên da ngăm tóc vàng đang chơi đàn phím với ánh mắt nghiêm túc, nghiêng đầu ghé sát micro.

Người vẫn luôn ở bên cạnh tôi

Chỉ một phép màu nhỏ bé ấy thôi

Lại sưởi ấm tôi hơn bất cứ điều gì

Nên tôi muốn mình trở nên mạnh mẽ

Thiếu niên tóc đen mắt đỏ có ngoại hình tinh xảo tựa lưng vào tay guitar đeo kính râm, tiếng hát truyền ra từ loa.

Muốn trở thành một người dịu dàng

Người ngày xưa thường hay nói thế

Trong lòng khó tránh khỏi những âu lo

Hãy trút hết nỗi muộn phiền đau đớn

Chàng thanh niên dù ngồi cũng thấy được vóc dáng cao lớn vung dùi trống, ánh mắt luôn dõi theo bạn gái dưới khán đài.

Nếu có thể nhìn thấy nụ cười của em

Tôi sẽ có thể đối mặt với tất cả

Có lẽ là hơi cố tỏ ra mạnh mẽ

Nhưng chẳng hiểu sao lòng lại sục sôi dũng khí

Chàng thanh niên mắt xanh đứng gần tay chơi đàn phím có giọng hát dịu dàng, tựa như gió xuân lướt qua bên tai thính giả.

Tựa như hoa kia bao lần tàn rồi nở

Nếu hạnh phúc có thể mãi tiếp diễn không ngừng

Thì hãy cứ sống tiếp như thế này nhé

Nên tôi muốn mình trở nên mạnh mẽ

Họ là những người bạn tri kỷ ăn ý nhất của nhau, là những người đồng hành có thể cùng nhau kiên trì bước tiếp trên con đường này.

Để có thể cùng người bước đi

Những tháng ngày có nụ cười và nước mắt

Những tháng ngày cười trong nước mắt

Hãy cứ tiếp tục sống như thế nhé

Trước mắt Natsuki hiện ra cửa sổ thông báo hoàn thành nhiệm vụ, kèm theo đó là thành tựu đầu tiên của cậu.

[Thiếu niên hãy cứ luôn mỉm cười]

[Hoàng Tử Bé cô độc đã có năm người bạn lữ hành, từ nay về sau dù không có hoa hồng và cáo vẫn có thể kiên cường sống tiếp - Thiếu niên ơi, hãy luôn mỉm cười nhé.]

Lúc hạ màn, Natsuki lựa chọn xoay người nghiêng mình về phía năm người bạn tốt, trên gương mặt hơi ngẩng lên của cậu là nụ cười chân thật nhất.

"Cảm ơn."

[Lời tác giả]

• Bài hát "Nụ cười" (Egao), trong truyện để không bị tính là câu chữ nên tôi chỉ để phụ đề tiếng Trung, đây là bài hát Ikimono Gakari hát cho phim điện ảnh Pokémon năm 2013. Dòng thời gian trong truyện là mạch chính và thực tế tiếp nối năm 2021, nên nhóm Học viện cảnh sát hiện đang ở năm 2014, năm ngoái vừa chiếu bộ phim hoạt hình này (?) Lúc viết tôi nghe bản do GH cover. Siêu hay, cực lực đề cử!! Một bài hát rất dịu dàng và vui vẻ.

• Lời bài hát có sự tương ứng với từng người đó, hehe. Sở dĩ Matsuda hát cùng Natsuki là vì cậu ấy mù âm nhạc, cần Natsuki gánh (cười chết).

• Chương này ngọt mà ha! Tôi là tác giả chuyên viết ngọt văn, hít hít.

• Natsuki không hề gắt gỏng khi ngủ dậy, mấy phút vừa tỉnh ngủ là lúc cậu ngoan nhất, làm gì cũng chậm chạp không phản kháng, vì não cậu vẫn đang loading (?).

• Cửa nhà ở Nhật Bản có dán họ của chủ nhà.

• Nhóm sáu người vẫn luôn hòa hợp, cùng nhau trưởng thành, tình bạn của họ thực sự rất thuần khiết và nhiệt huyết, tình bạn trong truyện thiếu niên mãi đỉnh!

• Giải thưởng bí ẩn là bộ tứ nồi cơm điện, bếp từ, tủ lạnh, lò nướng, cuối cùng đều nằm lại trong bếp nhà Natsuki.

• Thực ra kẻ bất lực trong việc đặt tên là tôi (.), tên ban nhạc đọc là Zero!

• Natsuki thực sự đã coi họ là những người bạn chân chính, hiện tại cậu tạm thời không muốn nghĩ xem đây là game hay thực tế, cậu chỉ muốn tạm thời che mắt mình lại, trốn bên cạnh bạn bè.