Chương 23: Ác mộng luôn trái ngược với hiện thực… Nhưng liệu đó có thật sự là mơ?

Người thanh niên tóc đen cúi đầu dựa người vào lan can.

"Sao thế, Hiro?" Furuya Rei lo lắng nhìn người bạn nối khố: "Từ lúc ngủ dậy đến giờ cậu cứ lạ lạ thế nào ấy, cũng bị cảm rồi à?"

Morofushi Hiromitsu lắc đầu: "Tôi cũng không biết nữa, chỉ là lại gặp ác mộng thôi."

"Tomori Hajime... sẽ phải chịu sự trừng phạt của pháp luật thôi." Furuya Rei im lặng hai giây rồi khẽ khàng đáp.

"Không, không phải ác mộng về chuyện hồi đó," Anh nói, giọng nhẹ bẫng, ánh mắt hơi thẫn thờ nhìn sườn mặt người bạn thân: "Tôi mới nhớ ra... hình như tôi mơ thấy có người chết."

"Cậu và Natsuki chết ngay trước mặt bọn tôi," Anh thì thầm, cố gượng cười: "Không sao đâu, chỉ là giả thôi mà, dù sao thì giấc mơ cũng thường trái ngược với hiện thực nhỉ."

Furuya Rei thở dài, nghiêng đầu khẽ cụng nhẹ vào đầu bạn mình: "Đừng nghĩ nhiều nữa, chẳng phải chúng ta vẫn đang sống sờ sờ ra đây sao?"

"Phải ha." Morofushi Hiromitsu thu lại những suy nghĩ rối bời, cũng mỉm cười theo: "Mọi người đều vẫn ổn."

"Bé Morofushi, bé Furuya, hai cậu ở đây à!"

Tiếng gọi quen thuộc vang lên từ xa, hai người quay đầu lại thì thấy Hagiwara Kenji đang kéo Matsuda vừa thi đấu xong đi tới.

"Có thấy bé Natsuki đâu không? Cậu ấy bảo đi phòng y tế lấy thuốc cảm, nhưng tôi mới nhớ ra là hôm nay các bác sĩ đều đang trực ở sân vận động cả rồi."

"Chắc là cậu ấy muốn tranh thủ ngủ một giấc ở đó," Furuya Rei suy tư: "Bọn tôi ngồi đây suốt mà không thấy cậu ấy, hay là hỏi lớp trưởng xem, cậu ấy đang giúp việc bên chỗ huấn luyện viên..."

"Cậu ấy đến phòng y tế rồi à?" Morofushi Hiromitsu đột ngột ngắt lời, sự lo lắng dần dâng lên: "Đi một mình sao?"

Hagiwara và Matsuda đều ngẩn người, nhìn nhau rồi cùng gật đầu: "Đúng thế."

"Không, không có gì đâu." Morofushi Hiromitsu hoàn hồn, gãi gãi má vẻ hơi ngượng ngùng: "Tôi có dự cảm chẳng lành... chắc là do tối qua ngủ không ngon thôi."

Furuya Rei, người vừa nghe kể về cơn ác mộng chớp mắt: "Trong mơ chúng ta ở phòng y tế sao?"

"...Ừm." Morofushi Hiromitsu cũng cảm thấy mình lo nghĩ quá nhiều, ngượng ngùng thừa nhận.

Hai người mới tới ngơ ngác nhìn họ, Morofushi lúc này mới nhớ ra và giải thích lại về cơn ác mộng đêm qua.

Bọn họ đang đứng nói chuyện ngay dưới chân tòa nhà giảng đường, Date Wataru từ trường bắn bước ra, tự nhiên đi về phía này.

"Mọi người tập trung nghỉ ngơi ở đây hết à," Anh nhìn quanh một lượt, theo thói quen hỏi: "Akae không có ở đây sao?"

Mấy người vừa định mở miệng thì trên đầu bỗng vang lên vài tiếng súng nổ.

Sắc mặt tất cả mọi người đồng loạt thay đổi, bốn người không chút do dự lao lên lầu, Date Wataru vừa tới cũng ăn ý chạy đi tìm huấn luyện viên.

Morofushi Hiromitsu cảm thấy đầu óc như muốn nổ tung, rõ ràng không biết tiếng súng phát ra từ tầng nào, nhưng trực giác mách bảo anh hét lên: "Đến phòng y tế ở tầng ba!"

Natsuki vẫn còn đang ở đó!

Quay ngược thời gian về hai mươi phút trước. Người chơi chỉ vừa nói xong và bước lên một bước, gã đàn ông đối diện như thể bị dọa đến mức cùng đường, tay run rẩy theo bản năng ấn chặt lên chăn của giường bệnh.

"...Vốn dĩ cũng chẳng có hứng thú hỏi đâu," Natsuki nheo mắt lại: "Ai đưa súng cho ngươi thế?"

Bị phát hiện, gã đàn ông ngược lại còn thả lỏng hơn. Hắn đắc ý rút phăng khẩu súng lục giấu dưới chăn ra, như thể mọi nỗi sợ hãi trước đó đều đã bị món vũ khí này xua tan.

"Người chết thì không cần biết nhiều thế đâu." Hắn buông một câu tàn nhẫn, họng súng chĩa thẳng vào ngực Natsuki.

Ban đầu Natsuki tưởng tên này cùng lắm chỉ mang theo dao gọt hoa quả, không ngờ kẻ đứng sau màn lại hào phóng đến thế. Ý nghĩ muốn bất chấp tất cả tống khứ tên hung thủ xuống địa ngục khi chứng kiến cái chết của Furuya Rei ở lần chơi trước lại bùng lên nóng rực trong l*иg ngực cậu, nhưng Natsuki vẫn cưỡng ép đè nén nó xuống.

Không đè xuống cũng không được, tuy cậu không nhìn thấy trận doanh của tên hung thủ đối diện, nhưng chỉ cần dựa vào nghề nghiệp cảnh sát cũng biết bọn họ cùng một trận doanh... Thế thì không thể trực tiếp bật chế độ đồ sát được rồi!

Quy tắc này có lẽ là để tránh việc người chơi ngộ sát NPC cùng trận doanh, nhưng đặt trong hoàn cảnh hiện tại lại khiến Natsuki hận không thể túm tóc nhân viên thiết kế game bắt hắn nhìn cho kỹ: Loại người này mà cũng xứng đáng ở trong trận doanh Phe Đỏ sao?

Cậu phải nghĩ cách đổi trận doanh của tên này, hoặc là...

Tầm mắt Natsuki di chuyển đến thông báo nhiệm vụ.

[Nhiệm vụ nhánh: Cái chết của Furuya Rei. Mô tả nhiệm vụ (Ẩn): Thù hận bắt nguồn từ một vỏ đạn, dường như có kẻ đang đứng sau thúc đẩy mọi chuyện, Thám tử lừng danh, bạn có thể tìm ra KẺ ĐÓ không? Phần thưởng nhiệm vụ: Thẻ thân phận trống1 (Tái phân bổ trận doanh)]*

Thú thật thì Natsuki muốn để dành tấm thẻ thân phận này sau khi cốt truyện chính bắt đầu mới dùng, đến lúc đó có thể tùy cơ ứng biến theo tình tiết.

"Chết ngay thì hời cho ngươi quá, tử hình hoãn thi hành án... Chậc," Cậu đối diện với họng súng mà không hề có chút sợ hãi nào. Trước đây bị người Phe Đen nhìn qua là biết dân bắn tỉa chĩa súng vào còn chẳng sợ, huống hồ là cái loại gà mờ phải đứng trong phạm vi hai mét mới bắn trúng này? Natsuki bĩu môi lẩm bẩm: "Cũng miễn cưỡng chấp nhận được."

"Tại sao mày vẫn có thể tự biên tự diễn thế hả? Rõ ràng tao mới là người chiếm ưu thế, là tao!" Người đối diện lại một lần nữa không nhịn được mà hét lên: "Cái thằng đạo đức giả này, giả tạo đến mức ấy... Tại sao tất cả huấn luyện viên đều thiên vị mày như thể bị mù thế hả?"

"Mày cả ngày chỉ sống trong thế giới của riêng mình, vĩnh viễn không nhìn thấy những người xung quanh... Phải rồi, mày đã quên tên tao từ lâu rồi còn gì, ai bảo mày là thiên tài "AKA" cơ chứ, làm sao mà nhớ nổi tên của một kẻ bình thường như tao." Gã đàn ông cười lạnh: "Cái đồ không coi ai ra gì, cảm giác được bạn học tung hô có phải sướиɠ lắm không? Lúc mày đang bay bổng trên mây có bao giờ nghĩ đến chuyện một ngày nào đó sẽ bị kẻ mà mày coi thường dùng súng chĩa vào đầu chưa?"

"Đắc ý lắm phải không, bản thân thì một bước lên mây, còn tao, kẻ bị mày chỉ điểm, lại phải ôm cái lý lịch vừa nhập học đã dính kỷ luật mà chật vật bò lên!"

"Phải rồi, chắc mày chưa biết đâu nhỉ?" Hắn cười lớn: "Tao ấy à, đã phát hiện ra cậu của mày là một kẻ gϊếŧ người rồi, kẻ đã gϊếŧ chết bố mẹ mày chính là…"

Cơ thể gã đàn ông bất ngờ bay vèo ra ngoài không hề báo trước, đập mạnh làm đổ nghiêng bàn ghế phía sau, ngay cả mặt nạ phòng độc cũng văng ra.

Natsuki vẩy vẩy nắm tay, mặt không cảm xúc nhìn hắn: "Xin lỗi nhé, trượt tay."

"Thứ nhất, ta căn bản chưa từng nhớ tên ngươi," Thiếu niên nhìn xuống gã đàn ông vẫn chưa bò dậy nổi, đôi mắt đỏ rực lóe lên hàn quang: "Thứ hai, bố mẹ ta chết như thế nào không liên quan đến ngươi."

"Điều cuối cùng," Cậu cong mắt cười, hơi nghiêng người về phía trước: "Có nhầm lẫn gì không đấy, người chiếm ưu thế phải là ta mới đúng chứ."

Gã đàn ông theo bản năng nổ súng, nhưng không phát nào trúng vào người Natsuki. Thiếu niên ung dung mà nhanh nhẹn né tránh từng phát đạn của hắn, cậu chỉ dừng lại khi thầm đếm trong súng còn lại hai viên, cố tình để viên đạn sượt qua một bên cổ.

Viên đạn cuối cùng, gã đàn ông chần chừ mãi không bóp cò. Mất mặt nạ phòng độc, hắn đã hít phải một lượng khí gas gây mê, đầu óc choáng váng, hình ảnh Natsuki trước mắt bắt đầu chồng chéo lên nhau.

Natsuki nắm bắt khoảnh khắc do dự của hắn, lao lên dùng sức bẻ ngoặt họng súng chĩa vào bụng của chính hắn.

Đã có thể nghe thấy tiếng bước chân ngoài cửa, Natsuki nhìn thẳng vào mắt gã đàn ông ở khoảng cách gần như vậy. Đồng tử đang giãn ra của hắn bị kí©h thí©ɧ co rút lại, Natsuki quay lưng về phía cửa, làm khẩu hình với hắn.

「Quà tặng cho ngươi đấy.」

Cửa phòng y tế bị đá văng, viên đạn cuối cùng không chút lưu tình xuyên qua cơ thể gã đàn ông, Natsuki thuận thế dùng một đòn quật qua vai ném mạnh hắn xuống đất.

"Natsuki!"

Mấy người Furuya Rei phá cửa xông vào, khi nghe thấy tiếng súng chỉ cảm thấy tim như muốn nhảy ra khỏi l*иg ngực, cứ tưởng sẽ nhìn thấy người bạn nhỏ trúng đạn ngã gục trên vũng máu.

"Chào, tôi vẫn khỏe chán." Thiếu niên vẫn đứng vững vàng tại chỗ bình thản chào hỏi bọn họ. Trông cậu giống hung thủ hơn nhiều so với kẻ đang đau đớn cuộn tròn dưới đất kia. Cậu mỉm cười với tâm trạng khá tốt: "Có ai gọi huấn luyện viên đến chưa?"

"Lớp trưởng đi gọi rồi." Sắc mặt Furuya Rei rất khó coi, hay nói đúng hơn là sắc mặt cả bốn người đều đen như nhau.

Hagiwara Kenji liếc thấy mặt kẻ nằm dưới đất, nhíu mày thốt lên cái tên: "Morishita Isamu?"

Hiển nhiên, những người khác đều nhận ra đây là bạn cùng lớp của họ, và cũng đều nhìn thấy khẩu súng lục rơi trên mặt đất. Natsuki nhún vai: "Hắn bắn gà quá, cuối cùng còn bị cướp cò nữa, tôi cũng chịu thôi."

"Đã xảy ra chuyện gì vậy?" Morofushi Hiromitsu mở miệng mới phát hiện cổ họng mình khô khốc đến mức nào. Anh sợ hãi nhìn Natsuki, cứ cảm giác tên này sẽ ngã xuống bất cứ lúc nào, nhưng không, người bạn thiếu niên vẫn đứng đó sờ sờ, còn vô tâm vô phế nhìn họ cười.

"Cũng chẳng có gì, chắc là ghen tị với tôi đến phát điên rồi," Natsuki chẳng hề để tâm: "Cụ thể đợi huấn luyện viên đến rồi giải thích sau nhé."

Cậu quay đầu nhìn lại, trên người Morishita Isamu bỗng xuất hiện một cửa sổ pop-up chưa từng thấy bao giờ: [Tùy chỉnh thời hạn thi hành án: …]

Furuya Rei thấy thiếu niên ôm lấy cổ, rũ mắt nhìn kẻ nằm dưới đất, một lúc sau chậm rãi giơ tay kia lên vẽ vài đường trước mặt hung thủ.

Anh và các bạn cùng khóa nhìn nhau, đều thấy được sự nghiêm trọng trong đáy mắt đối phương.

Natsuki chẳng lẽ là... đang ghi nhớ đặc điểm dung mạo của tên này sao?

Về phía người chơi, cậu vô cùng hài lòng với chức năng mới kích hoạt mà điều kiện kích hoạt còn chưa rõ này. Sau một thoáng suy tư, cậu viết lên dòng kẻ hai chữ bay bướm.

「Bảy năm」

Cậu nhìn Morishita Isamu đang nhăn nhúm mặt mày vì đau đớn, trong khoảnh khắc bỗng mất hết hứng thú so đo với hắn. Những lời tàn nhẫn đến bên miệng lại nuốt xuống, cuối cùng chỉ khẽ ho vài tiếng.

"Ta đợi ngươi ở thế giới bảy năm sau." Natsuki nhân cơ hội chơi một cái "meme" mà chỉ mình mình hiểu, khóe miệng cong lên: "Đừng có chết sớm trong tù đấy nhé, hẹn gặp lại ở tương lai."

Matsuda Jinpei rùng mình một cái. Rõ ràng lời Natsuki nói nghe rất bình thường, nhưng anh cứ có cảm giác nó không giống như đang bảo "sớm cải tạo tốt để ra tù", mà giống như là "ra tù xong tao sẽ gϊếŧ mày" vậy?

Anh thậm chí cảm thấy nếu giây tiếp theo Akae Natsuki cướp súng bắn nát đầu tên này cũng chẳng có gì lạ.

Morishita Isamu mặt xám ngoét ngã trên mặt đất, dường như chẳng nghe lọt tai bất kỳ lời nào của Natsuki.

"Nhưng mà ngươi sẽ không đợi được đến ngày tuyên thệ dưới gốc hoa anh đào đâu, tệ thật đấy, phải không?"

Câu nói này giống như một con sâu vừa nhỏ vừa dài, từ tai hắn chui tọt vào đại não, không chút lưu tình hút cạn chút hy vọng cuối cùng của hắn.

Hắn... tại sao lại muốn gϊếŧ bạn học của mình ấy nhỉ?

Trong cơn hoảng hốt, Morishita Isamu nhớ lại câu hỏi cuối cùng mà huấn luyện viên đã hỏi khi hắn đến phỏng vấn tại trường cảnh sát.

「Cậu có giác ngộ để trở thành một người cảnh sát, từ nay về sau hiến dâng bản thân cho quốc gia, và vĩnh viễn kiên định với lương tri của mình hay không?」

Hắn đã sớm không còn xứng đáng làm cảnh sát nữa rồi, ngay từ khi hắn vì ghen ghét mà lên kế hoạch ra tay với bạn đồng khóa.

Các huấn luyện viên chạy tới nơi đều cảm thấy không thể tin nổi trước vụ án có tính chất ác liệt đến mức nếu đăng lên mạng sẽ khiến toàn bộ công dân Nhật Bản mất niềm tin vào cảnh sát này. Họ làm sao cũng không ngờ được học sinh trong trường mình, những cảnh sát tương lai, lại vì giận cá chém thớt và ghen tị mà bước lên con đường mưu sát. Chuyện này chẳng khác nào tát một cú thật mạnh vào mặt những người đang kiên nhẫn bồi dưỡng thế hệ sau như họ.

Tân sinh viên khóa sau trước khi nhập học vì chuyện này mà bị nhét cho mấy tờ phiếu đánh giá tâm lý, bên ngoài gọi đùa là trường cảnh sát sắp đón chào một khóa liêm chính hơn bao giờ hết - nhưng đó đều là chuyện về sau.

Sau khi Morishita Isamu bị áp giải đi, trong phòng y tế chỉ còn lại Natsuki đang tự mình sát trùng băng bó vết thương ở cổ, nhóm năm người Furuya Rei và một Onizuka Hachizo mặt mày nghiêm nghị.

"Đừng nghiêm túc quá thế chứ, chú Hachizo." Giọng điệu Natsuki vẫn khá nhẹ nhàng: "Lát nữa nhờ bên kia tra xem gần đây hắn ta nói chuyện với ai, chắc là có liên quan đến rượu, cháu đoán thế, tuy chắc chắn sẽ ra về tay trắng, nhưng đối với mấy người đó mà nói thì có còn hơn không, tìm chút việc mà làm càng tốt."

Onizuka Hachizo theo bản năng định quát cậu không được nói những lời đó ở đây, thì Natsuki đã băng bó xong. Cậu chậm rãi đứng dậy đi đến bên cạnh Furuya Rei, gác cẳng tay trái lên vai người bạn thân, nhếch mép cười với Onizuka Hachizo.

"Đừng căng thẳng, bọn họ đều là những tay suy luận cừ khôi được cháu chân truyền đấy, không tiết lộ chút gì chắc họ chẳng chịu ngồi yên đâu," Natsuki nói đầy ẩn ý, giọng điệu vô cùng gợi đòn và châm biếm, khiến Morofushi Hiromitsu nghe xong suýt nữa không kiềm được nắm đấm: "Hơn nữa dù cháu không muốn thừa nhận lắm, nhưng bên kia cũng có ý định tiếp xúc với vài người rồi nhỉ?"

"Ai bảo bạn bè của cháu đều xuất sắc giống cháu cơ chứ."

Sáu người còn lại lúc này trong lòng chỉ có một suy nghĩ duy nhất.

Cứng rồi, nắm đấm cứng rồi.

Tên này làm thế nào mà nói lời khen ngợi nghe y hệt như đang mỉa mai vậy?

"Phải đấy, những người bạn ưu tú của cậu đang rất muốn tâm sự với cậu đây," Một bàn tay vỗ lên vai Natsuki, Matsuda Jinpei cất giọng âm u: "Về chuyện cậu tự nhận là bị cảm đi lấy thuốc nhưng lại dũng cảm vật lộn với tội phạm có súng ấy."

[Lời tác giả]

(Lời tác giả khá dài, kiến nghị nên đọc hết.)

Chỉ có Hiro là còn giữ lại chút ấn tượng của lần chơi trước, vì đối với anh ấy đó là cái chết của bạn từ nhỏ và bạn thân, những người khác chắc phải sau này mới "mơ" thấy.

Aka vốn định để M trong lúc tức giận dùng dao đâm mình, bị thương qua loa chút đỉnh để cấu thành tội cố ý gây thương tích cho M, sau đó xảy ra chuyện gì thì không liên quan đến cậu nữa. Nhưng M lại có súng, khá lắm, tàng trữ vũ khí và gây thương tích, lại còn là học viên trường cảnh sát, tính chất quá ác liệt, nguồn gốc súng còn liên quan đến Tổ chức, Công an chắc chắn sẽ tiếp nhận, quả này M muốn không ngồi tù cũng khó.

Lúc tức giận Aka có nghĩ đến chuyện gϊếŧ quách M cho xong, dù sao người chơi gϊếŧ người cũng là bình thường, nhưng: Một là cùng trận doanh không thể gϊếŧ, hai là thân phận cậu là cảnh sát, trong lần chơi không có ai chết này mà gϊếŧ M là phạm pháp... Cho nên cậu quyết định đợi bảy năm sau, dùng thẻ thân phận khác để tính sổ với M. Quân tử báo thù mười năm chưa muộn. Cốt truyện chính bắt đầu, Tử thần lên sàn, chuyển đổi Đỏ Đen, ai hiểu thì hiểu >w0.

Đừng hỏi tôi tại sao M là học viên trường cảnh sát mà lại vì chút chuyện nhỏ muốn gϊếŧ người nữa, động cơ của hắn tôi đã giải thích cơ bản rồi. Vụ trộm đạn chỉ khiến hắn ghi thù Aka, sau này càng để ý càng ghen tị đến phát điên, Vermouth khích bác thêm vài câu, xong, hỏng hẳn.

"Tiếp xúc với vài người": Aka đoán được ý là Công an có ý định tuyển chọn gián điệp ngầm (NOC) trong số những sinh viên ưu tú khóa này.

Lấy ví dụ về vài động cơ gϊếŧ người củ chuối trong Conan:

Vì hàng xóm làm chết rau của bà ấy, bà ấy gϊếŧ hàng xóm.

Vì ghen tị hàng xóm ân ái, sau khi hàng xóm giúp cắt tỉa cây cối, tức giận gϊếŧ luôn hàng xóm.

Vì bạn bè quá ưu tú, gϊếŧ bạn.

Vụ nổi tiếng như trong Movie 1, vì tòa nhà mình thiết kế không đối xứng nên cho nổ tung, chẳng quan tâm chết bao nhiêu người.

Có những kẻ gϊếŧ người không cần lý do, chỉ cần bị ghi hận, dù bạn chẳng làm gì, hắn cũng sẽ vì bạn bước chân trái vào phòng trước mà gϊếŧ bạn. Bạn cảm thấy lý do của hắn rất khó hiểu, là bởi vì những lý do đó chỉ là cái cớ để hắn tự an ủi và biện minh cho bản thân thôi. Từ gϊếŧ người phóng hỏa cho đến bạo lực học đường, vĩnh viễn chỉ có kẻ hại người mới là có tội. Các tình yêu trong cuộc sống nhất định phải bảo vệ bản thân thật tốt, gặp loại người này thì tránh xa sớm nhé! Sự an toàn của các bạn mới là quan trọng nhất >w0~.