"Cái gì thế này?"
Natsuki chỉ vào mẩu giấy lộ ra một nửa từ túi quần của Furuya Rei, giọng điệu pha chút thắc mắc lẫn trêu chọc: "Ái chà, chẳng lẽ có người hẹn hò với bạn học Zero của chúng ta sao? Tin tốt đấy chứ."
"Không có đâu." Furuya Rei theo phản xạ sờ lên túi, liếc nhìn cậu đầy bất lực: "Chỉ là tờ giấy lộn thôi, lát nữa tiện tay vứt vào thùng rác ấy mà."
Thiếu niên tóc đen đứng bên cạnh anh cúi thấp đầu khiến Furuya Rei không nhìn rõ biểu cảm trên gương mặt cậu. Anh chỉ nghe thấy người bạn thân khẽ cười một tiếng, chậm rãi hùa theo: "Thế thì mau vứt đi, rác rưởi cũng cần có nơi chốn mà."
Cuối cùng, Furuya Rei không quay về thay quần áo. Sau khi người bạn bảo sẽ xuống sau, anh liền rời đi trước một mình. Natsuki đứng bên cửa sổ nhìn ra ngoài, vừa vặn thấy được mái đầu màu vàng nhạt kia, mọi biểu cảm trên gương mặt cậu trong khoảnh khắc đó đều tan biến sạch sẽ.
[Một mẩu giấy chưa được đặt tên, bên trên viết: "Muốn biết... tin đồn... tám giờ rưỡi..." P.s: Đừng tin những mẩu giấy lai lịch không rõ ràng, đã có người phải trả giá bằng máu vì nó.]
Khi Natsuki quay người xuống lầu, triệu chứng cảm cúm có vẻ nghiêm trọng hơn ban nãy. Cậu day day mặt đầy vẻ buồn bực, lẩm bẩm một mình: "Khụ khụ, xem ra kết thúc lễ khai mạc phải đi xin ít thuốc cảm thôi."
Đợi bóng dáng thiếu niên khuất sau cầu thang, cánh cửa phòng ký túc xá 206 bỏ trống đã lâu mới lặng lẽ hé ra một khe hở. Vị trí đó dường như vừa có người đứng, gió thổi qua khiến cánh cửa đóng sầm lại, dứt khoát ngăn cách mọi tầm mắt.
Natsuki thong thả đi về phía nhà ăn. Thật ra ngay từ đầu cậu đã đoán được ai là kẻ đứng sau những chuyện này, hay nói đúng hơn là muốn không biết cũng khó. Ác ý trên người kẻ đó nồng nặc đến mức dù cách bao xa cậu cũng có thể nhìn thấy. Nếu bản đồ trò chơi này có hiển thị "tên đỏ", thì tên của hắn chắc chắn phải đỏ đến mức chuyển sang màu đen kịt.
Chỉ là nửa tiếng trước, trước khi phát hiện thi thể của Furuya Rei, Natsuki chưa từng coi hắn ra gì. Cậu chỉ lười so đo với một NPC qua đường, nên dứt khoát ngó lơ hắn cùng với những bạn học khác... Đây cũng được coi là đối xử bình đẳng nhỉ?
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, ít nhất có kẻ đã dùng cái chết của mình để làm lộ ra một quy tắc ngầm của trò chơi: NPC quan trọng có thể bị gϊếŧ chết.
Natsuki hiếm khi gặp loại game thế này, dẫu sao độ nổi tiếng của các NPC quan trọng thường không thấp, chẳng công ty nào lại ngu ngốc đi gϊếŧ chết cây hái ra tiền của mình cả... Được rồi, giờ thì có rồi đấy. Nếu không nhờ chức năng "load game", thì lúc này Natsuki đã thoát game, vớ lấy khẩu Glock mà Kunikida đưa cho, rồi lao thẳng đến bộ phận thiết kế của công ty game tặng cho mỗi người một viên đạn nồng nhiệt rồi.
Quy tắc này cũng nhắc nhở Natsuki một việc: Trước khi cốt truyện chính bắt đầu, cậu còn phải đảm bảo các NPC quan trọng không bị chết một cách lãng xẹt ở xó xỉnh nào đó giống như ai kia. Đây coi như là một thử thách mới, nhưng Natsuki cảm thấy cũng khá đơn giản... Chỉ cần bọn họ không chủ động đi tìm chết, cậu nghĩ.
Cho dù là tình thế chắc chắn phải chết, dựa vào năng lực của cậu, load game vài lần kiểu gì chẳng cứu được? Chuyện này chẳng có gì khó khăn cả, đối với người chơi mà nói, cách giải quyết bao giờ chẳng nhiều hơn khó khăn.
Natsuki từng chơi một con game RPG còn bệnh hoạn hơn nhiều, khởi đầu là một đứa trẻ đáng thương sống trong ngôi làng ngu muội. Vì thiết kế cốt truyện quá mức tăng xông, cuối cùng Natsuki đã phải load game hàng chục lần, tống cổ toàn bộ 112 gã dân làng từng ra tay với người chơi vào tù... trong một con game mô phỏng kinh doanh.
"Đang nghĩ gì thế, bé Natsuki?" Bàn tay của Hagiwara quơ quơ trước mắt cậu.
Natsuki không ngẩng đầu lên, cố tình dùng giọng điệu đầy phiền não nói: "Tôi đang nghĩ xem nên dùng cách gì để nhốt cả năm người các cậu lại, bởi vì làm cảnh sát thực sự quá nguy hiểm... Á..."
"... Tôi thấy suy nghĩ của cậu còn nguy hiểm hơn đấy, lại lên cơn "hoang tưởng’ rồi hả?" Matsuda Jinpei đang uống súp miso suýt nữa thì sặc, vẻ mặt đầy cạn lời mà trêu chọc.
Natsuki cười khẩy một tiếng, dùng sức đạp mạnh lên chân anh.
"Chỉ có cậu là mồm mép thôi hả, Jinpei."
Nếu không phải trận doanh hiện tại của cậu là Phe Đỏ kiên định, thì không phải là Natsuki không thể làm thế, nhưng như vậy niềm vui khi chơi game sẽ giảm đi quá nửa.
"Đây là chuyện rất bình thường mà, trách nhiệm của cảnh sát là bảo vệ người dân, tính nguy hiểm chắc chắn phải cao rồi." Furuya Rei ngồi đối diện Natsuki đặt đũa xuống, giọng nói mang theo ý cười: "Nhưng không ngờ nhé, Aka quan tâm đến an nguy của bọn này thế sao?"
Natsuki rất muốn cười nhạo anh, nhưng nhếch mép một cái lại chẳng thể tạo ra biểu cảm gì.
"Vậy sao, chắc là thế." Cậu bình thản đáp.
Hiện tại nhìn thấy Furuya Rei, trong đầu cậu toàn là hình ảnh gương mặt trắng bệch, đôi mắt nhắm nghiền của tên này ở lần chơi trước, kèm theo đó là mùi rỉ sắt quanh quẩn nơi chóp mũi không tan.
Họ đang đứng trên sân vận động chờ bài phát biểu khai mạc kết thúc. Natsuki nhìn chằm chằm vào lưng Furuya Rei phía trước không chút kiêng dè, hồi tưởng lại vị trí anh bị đâm thủng, tầm mắt từng chút một leo lên trên, cuối cùng dừng lại ở vị trí tim phổi từ phía sau.
Furuya Rei bị ánh mắt như có thực thể này làm cho nổi da gà, anh bất lực quay đầu lại: "Nhìn tôi làm gì thế?"
"Đang nghiên cứu xem dây thần kinh nào của cậu bị chập nên mới bị chuột cắn chết đấy, bạn học đứng nhất khối ạ." Natsuki cười như không cười nói: "Trẻ con cũng biết không được tin lời người lạ, để tôi xem nào, năm nay cậu chắc phải hai mươi hai tuổi rồi nhỉ? Còn lớn hơn tôi hai tuổi đấy."
Furuya Rei hoàn toàn không hiểu gì cả: "..."
Anh quay đầu sang hướng khác, dùng giọng điệu không thể tin nổi hỏi người bạn từ bé: "Hôm nay Aka bị phát tác "tật cáu kỉnh khi ngủ dậy" trễ giờ à?"
"Tôi nghĩ không cần tôi nhắc cậu là cậu ấy nghe thấy đâu nhỉ?" Morofushi Hiromitsu đưa mu bàn tay lên che miệng, nhịn cười đến vất vả.
Ba người còn lại cũng có động tác y hệt, Matsuda thậm chí suýt nữa thì ôm bụng gục vào người bạn thân.
"Tin tưởng vào năng lực của tôi thêm một chút không được sao?" Natsuki lầm bầm, càng nghĩ càng giận, dứt khoát quay đầu đi, giả vờ như không nhận được ánh mắt thắc mắc của Furuya Rei: "Hiro, nhớ trông chừng cậu ta, tốt nhất là đừng để cậu ta chạy lung tung."
Hiromitsu gật đầu cái hiểu cái không, nhận lời dưới cái nhìn cạn lời của Furuya Rei.
Đợi lễ khai mạc và các màn giới thiệu kết thúc, nhóm năm người có các hạng mục thi đấu riêng nên chia nhau ra hành động. Natsuki không đăng ký môn nào nên thản nhiên đi theo cạnh Hagiwara, thỉnh thoảng còn chồm qua người anh đấu võ mồm với Matsuda vài câu.
"100 mét nam có phải còn mười phút nữa là điểm danh không?" Sau khi ngồi trong lều nghỉ ngơi một lát, Natsuki đột nhiên lên tiếng.
Hagiwara theo thói quen giơ tay lên nhìn: "Đúng rồi, bây giờ là 8 giờ 20."
"Đồng hồ mới đẹp đấy."
"Đúng hông, đều tại bé Jinpei tháo tung cái trước của tôi ra đấy, cái này là thành quả tôi "chặt chém" cậu ấy một trận ra trò." Hagiwara cười hì hì đùa giỡn: "Đùa thôi, thật ra chỉ là mua đại thôi mà."
Matsuda đang ngồi một bên đảo mắt, đấm cho anh một cái: "Tôi vẫn đang ngồi đây nghe đấy nhé!"
Trong lúc họ đùa giỡn, Natsuki nhìn Hagiwara Kenji thật sâu vài giây.
Câu thoại sau khi nhắc đến chiếc đồng hồ đã khác với lần chơi trước rồi.
"Hôm nay cứ thấy đầu hơi choáng, chắc là tối qua bị nhiễm lạnh rồi," Natsuki hạ thấp giọng: "Tôi đến phòng y tế xem có thuốc cảm không đã nhé..."
Cậu lại che miệng ho vài tiếng, sắc mặt có chút tái nhợt.
Cả hai người đều dừng động tác, Hagiwara lo lắng đưa tay kiểm tra nhiệt độ trên trán cậu: "Chắc không sốt đâu, mau đi đi bé Natsuki, đừng để nặng thêm."
"Được." Thiếu niên tóc đen đang mang bệnh cong khóe môi, giọng nói yếu ớt.
Sau khi cậu đi, Hagiwara tiếc nuối lôi từ trong túi ra một quyển sách. Matsuda vừa thò đầu qua định xem thì đã bị cái tên sách làm cho chấn động đến mức mất tiếng.
"《Sau khi chuyển sinh thành miêu nương thì yêu đương với hoàng tử tsundere cục súc》 á?"
"Cái này là sáng nay mượn của bạn Morishita đấy, cảm giác rất hợp để giới thiệu cho bé Natsuki... thế mà lại quên nói mất."
Matsuda bĩu môi nhận lấy quyển sách lật qua lật lại: "Xì, chỉ là một cuốn tiểu thuyết thôi mà, còn tưởng kẹp cái gì bên trong chứ."
"Cái gì?"
"Thư tình các loại ấy?" Matsuda nghĩ đến vài cảnh tượng nào đó, cười rất vui vẻ: "Biết đâu là thư thách đấu cũng nên."
Natsuki căn chuẩn thời gian, đứng trước cửa phòng y tế vào lúc 8 giờ 25 phút. Rõ ràng cánh cửa trước mặt đang đóng chặt, nhưng Natsuki thoáng thất thần một giây, cảm giác như mình nhìn thấy máu tươi đang rỉ ra từ khe cửa.
Cậu nhanh chóng hoàn hồn, đưa tay đẩy cửa bước vào.
"Làm phiền nhé…"
Thiếu niên đút hai tay vào túi đứng ở cửa, đôi đồng tử đỏ rực mang theo sự sắc bén lạnh lẽo quét một vòng quanh phòng, cuối cùng dừng lại ở chiếc giường bệnh được kéo rèm che kín trong góc, khóe môi bỗng nhếch lên một nụ cười:
"Tôi không đi nhầm chứ, bạn học M?"
Phòng y tế tĩnh lặng như tờ. Natsuki chẳng hề để tâm, đi thẳng vào trong rồi trở tay khóa trái cửa lại.
Ngay giây tiếp theo cậu nghe thấy tiếng xì xì do rò rỉ khí, trên mặt đất dần có làn khói lượn lờ bốc lên. Natsuki nhìn thấy trên bảng trạng thái người chơi hiện ra một dòng debuff mới.
[Khí gas gây mê (Mê dược): Tuy vô dụng với bạn, nhưng cũng nên ngáp vài cái cho có lệ chứ.]
"Vụng về đến mức khó tin. Dùng lý do "nói cho họ biết kẻ tung tin đồn về ta trong trường là ai" để hẹn người bạn sẽ đến tìm ta vào buổi sáng ra ngoài, rồi khiến cậu ấy hít phải khí gas gây mê trong lúc không phòng bị mà hôn mê bất tỉnh," Đôi mắt tinh xảo của thiếu niên dần trở nên lạnh lẽo: "Sau đó ngươi có thể dùng bất cứ con dao nào kết liễu mạng sống của cậu ấy trước khi ta phát hiện và chạy tới. Đến lúc đó ngươi còn có thể trốn sau camera lỗ kim để thưởng thức sự "tuyệt vọng" hay "tự trách" của ta, có đúng không?"
Cậu mạnh tay giật phăng tấm rèm giường, từ trên cao nhìn xuống gã thanh niên đang ngồi bên mép giường, đeo mặt nạ phòng độc và không ngờ rằng cậu vẫn chưa ngất đi.
Giọng điệu của Natsuki vô cùng bình thản: "Ta nói này, ai cho phép ngươi ra tay với bọn họ?"
Cậu không nhìn thấy biểu cảm dưới lớp mặt nạ của kẻ đó, nhưng ánh mắt oán độc bắn tới như muốn đâm thủng người cậu. Natsuki mỉm cười: "Tiếc quá nhỉ, nhìn kìa, khí gas gây mê vô hiệu với ta, đúng không nào?"
Gã đàn ông nhanh chóng nhảy xuống đất. Hắn biết rõ võ lực của Natsuki, căn bản không hề nghĩ đến việc đánh nhau với cậu, cho nên chỉ đứng đó với vẻ cảnh giác và sợ hãi đến mức hơi run rẩy.
"Đừng thế chứ, ta có bắt nạt ngươi đâu," Natsuki dùng giọng điệu đầy thắc mắc: "Ngươi đang sợ ta. Vậy thì tại sao còn dám lên kế hoạch gϊếŧ bọn họ ngay trước mặt ta, gan ngươi chỉ có thế thôi à?"
"Ngươi đã chọc giận ta thành công rồi đấy. Nhìn xem, mục đích đạt được rồi nhé."
Biểu cảm của cậu trông rất ngoan ngoãn, nhưng lời nói ra lại hoàn toàn trái ngược: "Nghe lời nào, đã đến lúc cho 「Thời gian báo thù」 rồi."
Gã thanh niên đeo mặt nạ phòng độc cuối cùng không nhịn được mà gầm lên với cậu: "Tất cả đều là lỗi của mày! Tại sao lại không cho phép tao báo thù mày chứ!"
"Ái chà," Natsuki chớp chớp mắt: "Nhắc mới nhớ, ngươi tên là gì ấy nhỉ?"
"Đều tại mày và cái thứ suy luận chết tiệt của mày... Rõ ràng tao chỉ muốn giữ lại viên đạn ở tiết học đầu tiên làm kỷ niệm! Mày lại dám trực tiếp vạch trần tao trong tình huống đó... Hại tao sau đó bị ăn một cái kỷ luật," Gã thanh niên không thèm để ý đến cậu, tự mình nghiến răng nghiến lợi nói: "Rõ ràng lão già bất tử kia có làm sao cũng chẳng quan trọng, mày cứ nhất định phải thể hiện mình tài giỏi qua chuyện đó sao?!"
"Mồm miệng sạch sẽ chút đi, cần ta dạy ngươi cách học nói không?"
Natsuki ngắt lời hắn, sa sầm mặt mày nói từng chữ một: "Không phải vẫn còn tưởng bở là mình có thể trốn thoát đấy chứ? Ban ngày ban mặt mà vẫn chưa tỉnh ngủ à?"
"Tao vẫn chưa gϊếŧ người." Gã đàn ông im lặng một lúc rồi bình tĩnh mở miệng: "Cho nên, mày cũng không có chứng cứ để bắt tao."
"Chưa gϊếŧ người… cái đó thì chưa chắc đâu."
Thiếu niên tóc đen bước lên trước một bước.
[Lời tác giả]
Natsuki giả ốm để lừa bạn học M đến phòng y tế đợi mình trước.
《Sau khi chuyển sinh thành miêu nương thì yêu đương với hoàng tử tsundere cục súc》 là tên sách bịa bừa thôi. Ở chương 20, Natsuki nhận được mảnh giấy từ quyển sách này. Trong lần chơi này, vì biết trước Aka sẽ đến phòng y tế nên M không nhét đồ vào đó nữa.
Cho nên M không phải cố tình gϊếŧ Zero, mà là do Zero tình cờ nhặt được mẩu giấy M vứt trước cửa phòng ký túc xá của Aka, nên mới gϊếŧ Zero. Nếu là Matsuda hay những người khác nhặt được thì cũng thế thôi. Giờ giấc sinh hoạt của Aka rất quy luật, nên M đã căn thời gian để người khác nhặt được. Chính là như vậy.
Khí gas gây mê: Được một vị Vermouth tiểu thư nào đó tặng cho tình bạn, sản phẩm đời đầu của Siêu đạo chích Kid. Nhưng có vẻ người biết khí gas gây mê vô dụng với Aka không chỉ có mình cậu ấy đâu nhé?
Zero đúng là xui xẻo, còn quá non nớt, bị khí gas gây mê của Kid làm choáng rồi bị đâm một nhát "phập". Gây ra bóng ma tâm lý lớn thế nào cho Aka của chúng ta chứ (chỉ trỏ).
Bốn người còn lại ở vòng chơi thứ nhất bóng ma tâm lý còn nặng hơn, cạn lời luôn.
Không ngờ đúng không, M chính là "bạn học hả hê khi người gặp họa" đã lén giấu viên đạn trong phần truyện của Matsuda đấy!