"Bây giờ là mấy giờ rồi?" Natsuki tháo chiếc kính râm trấn lột từ chỗ Matsuda xuống, khuỷu tay hích hích vào Hagiwara đang ở sau lưng: "Hôm nay chỉ có cậu đeo đồng hồ thôi nhỉ."
"Chín giờ đúng... Đúng vậy, ai bảo bé Jinpei tháo tung cái đồng hồ trước của tôi ra chứ, cái này là mua đại để xem giờ thôi."
Còn nửa tiếng nữa mới đến giờ hẹn ghi trên mảnh giấy, Natsuki đã bắt đầu thấy chán, cậu dứt khoát thả lỏng người dựa hẳn vào Hagiwara, nghĩ ngợi nửa ngày mới nhớ ra, hình như cả buổi sáng nay chưa thấy Morofushi Hiromitsu đâu.
"Hiro cũng không đăng ký hạng mục nào trong hội thao." Natsuki hất cằm lắc lắc đầu, suy tư: "Chẳng lẽ đi cổ vũ cho Zero rồi? Không phải chứ."
"Bạn—từ—thuở—nhỏ mà lị." Hagiwara Kenji kéo dài giọng trêu chọc: "Nếu không phải bé Jinpei chỉ chạy 100 mét trong vài giây là xong, thì không phải tôi không thể chạy đến vạch đích hô to "bé Jinpei cố lên" đâu."
"Sau đó nói không chừng cậu ấy sẽ phá kỷ lục, để là người đầu tiên cán đích rồi tẩn cậu một trận." Natsuki đăm chiêu gật đầu: "Ý kiến hay đấy, đại hội bơi lội có thể thử xem."
"... Vẫn là nên lo cho cái mạng nhỏ của tôi chút đi, bé Natsuki." Hagiwara cạn lời đứng thẳng người dậy, liền nghe thấy phía sau có người gọi mình.
"Bạn Hagiwara, có huấn luyện viên tìm cậu đấy." Một nam sinh mà họ đều không quen biết đi tới nói: "Ở phòng huấn luyện súng."
"Lại phải làm cu li à? Thật hết cách." Hagiwara thở dài, mặc lại áo khoác rồi vẫy tay với Natsuki: "Vậy tôi đi đây, lát nữa nhớ giúp tôi chúc mừng bé Jinpei không phá được kỷ lục nhé."
"Tình bạn thuở nhỏ kỳ lạ thật, khiến người ta chẳng ghen tị nổi." Natsuki lẩm bẩm rồi đeo lại kính râm, cũng đứng dậy phủi quần: "Thôi kệ, dứt khoát đến chỗ kiểm tra 1500 mét tìm Hiro bọn họ gϊếŧ thời gian vậy."
Tuy nhiên, trên đường đi đến đó, cậu lại gặp Morofushi Hiromitsu với vẻ mặt nghiêm trọng.
"Natsuki, cậu có thấy Zero đâu không?" Chàng thanh niên tóc đen cau mày đầy lo lắng: "Sắp kiểm tra đến số báo danh của cậu ấy rồi, nhưng cậu ấy đi vệ sinh vẫn chưa về."
"Đi vệ sinh ư?"
"À, tôi đoán thế, sáng nay cậu ấy có nói với tôi là bộ đồ vớ đại hình như không vừa lắm, giờ về thay thì không kịp, tôi đã mượn một bộ của bạn học khác." Hiromitsu giải thích: "Zero cầm quần áo chắc là đi vào nhà vệ sinh thay rồi, nhưng đã gần hai mươi phút vẫn chưa thấy quay lại."
"Không thể nào là tiện thể thay luôn cả trang bị toàn thân chứ... Hai mươi phút?" Lời phàn nàn của Natsuki vừa thốt ra đã phát hiện có gì đó không ổn, cậu khựng lại vài giây rồi từ từ nghiêng đầu nhìn vào đôi mắt xanh lam kia: "Cậu ấy đi hướng nào."
Furuya Rei là một người cực kỳ kỷ luật, quy hoạch thời gian của anh gần như giống hệt Natsuki trong vai trò người chơi - ngoại trừ thời gian ngủ - đi muộn hay vắng mặt là hành vi không bao giờ xuất hiện ở anh, chưa kể trong chuyện liên quan đến danh dự của lớp thế này, tinh thần trách nhiệm của Furuya Rei tuyệt đối không cho phép anh đi lung tung bên ngoài lâu như vậy khi trận đấu sắp bắt đầu.
Anh chỉ có thể là bị người khác giữ chân, hoặc đã xảy ra chuyện rồi.
"Để tôi đi tìm cậu ấy giúp cho." Natsuki lại để lộ biểu cảm bất lực đầy trẻ con: "Lát nữa sẽ đưa cậu ấy về tham gia thi đấu đúng giờ."
Sau khi quay lưng về phía Morofushi Hiromitsu, trong đôi mắt đỏ thẫm ấy gần như ngay lập tức xuất hiện ánh nhìn lạnh lẽo khiến cảnh sát nhìn thấy là muốn bắt giữ ngay.
Tay cậu đút trong túi quần mân mê tờ giấy kia vài cái, không chút do dự bước về phía tòa nhà giảng đường gần nhất.
Phòng y tế nằm ở góc ngoặt tầng ba, do giáo viên y tế sẽ túc trực ngay tại sân vận động trong thời gian diễn ra hội thao, nên phòng y tế ngày thường đông người lui tới lúc này lại rất yên tĩnh. Natsuki chạy một mạch lên đây cũng không thấy bất kỳ ai, trái tim cậu dần chìm xuống, nhưng khi nhìn thấy cánh cửa màu trắng khép hờ, bước chân cậu lại chậm dần.
Chỉ đứng ở hành lang này thôi cậu cũng đã ngửi thấy mùi rỉ sắt nồng nặc đến khó chịu. Natsuki nhìn chằm chằm tay nắm cửa ngẩn ngơ nửa giây, rồi đẩy nó ra.
Trên sàn gần như không có chỗ sạch sẽ để đặt chân, nhưng Natsuki chẳng hề bận tâm, trực tiếp giẫm lên màu đỏ ấy, những giọt nước nhỏ bắn lên bên chân cậu, cậu từ từ ngồi xổm xuống.
[Một cái xác: Đến từ người bạn cùng khóa đáng yêu thân thiết của bạn, có ngạc nhiên không, có bất ngờ không?]
[Bị một kẻ thủ pháp không thành thạo đâm bốn năm nhát, dường như bị đánh thuốc mê rồi chết trong giấc ngủ do mất máu quá nhiều, không có dấu vết giãy giụa.]
[Một tấm ảnh chung nhuốm máu, có lẽ không được may mắn cho lắm?]
Natsuki vô cảm nhặt tấm ảnh đó lên. Đây là tấm ảnh duy nhất của sáu người bọn họ, được chụp nhờ người khác sau buổi tụ tập vào tối ngày nghỉ trước. Natsuki vì cảm thấy lãng phí thời gian huấn luyện nên bĩu môi ngồi trên ghế sofa, Matsuda và Furuya mỗi người một bên kéo tay cậu qua lại, Lớp trưởng chống hông đứng sau ghế sofa đầy vẻ chính trực, Hagiwara Kenji và Morofushi Hiromitsu ngồi bệt dưới đất trước ghế sofa cười cụng ly. Sau này ảnh rửa ra mỗi người một tấm, Natsuki dứt khoát coi như CG kẹp vào trong bộ tuyển tập Sherlock Holmes.
Trên tấm ảnh này, mặt của tất cả những người xung quanh đều bị màu đỏ nhuộm đến mức không nhìn rõ, chỉ có thiếu niên mắt đỏ ở chính giữa vẫn giữ nguyên vẻ mặt ghét bỏ ngồi vững vàng ở đó.
Cậu đưa tay lật cái xác vẫn còn hơi ấm này lại, khuôn mặt điển trai trắng bệch với đôi mắt nhắm nghiền in sâu vào tâm trí cậu.
Kể một câu chuyện cười nhạt nhé, đây có lẽ là lúc Furuya Rei trắng nhất trong cuộc đời này rồi. Natsuki rũ mắt, chọc nhẹ vào má vẫn còn chút đàn hồi của anh.
Mô hình xác chết của trò chơi này làm tinh xảo thật đấy, cậu nhìn thế nào cũng không tìm ra lỗi khiến người ta tuột mood... Chậc, lại bớt đi một cái bug để báo cáo rồi.
Natsuki để suy nghĩ trôi dạt vô định, ngón tay cứ chốc chốc lại chọc vào mặt Furuya Rei.
Chàng No.1 tóc vàng sáng nay còn đến ký túc xá gọi cậu cùng ra sân vận động, giờ đây chỉ là một cái xác để cậu tùy ý nghịch ngợm, thật khiến người ta khó chịu làm sao.
Động tác chọc má dừng lại, Natsuki siết chặt nắm tay, cảm giác thất bại chưa từng có ập đến nhấn chìm cậu.
Cậu vẫn còn kém ngài Ranpo quá xa, nếu là ngài Ranpo, ngay khoảnh khắc nhìn thấy mảnh giấy kia sẽ biết hung thủ định làm gì. Natsuki bị những suy nghĩ hỗn loạn nhất thời làm cho mệt mỏi, day day ấn đường.
Cậu sắp bị ngọn lửa giận dữ bùng phát từ trong tim nuốt chửng rồi. Natsuki nghĩ, ngay cả lần Morofushi Hiromitsu ở trong biển lửa, cậu cũng có thể xông vào không chút kiêng dè, đưa người bạn thân trở về nguyên vẹn, đáng tiếc người chết không phải là cậu - người có thể tải lại file lưu, mà là Furuya Rei đang nằm đây với cái xác còn hơi ấm.
"Ngươi đã chọn một cách rất tuyệt để chọc giận ta, ngươi thắng rồi." Natsuki cười hai tiếng với không khí, giọng điệu quyến luyến như đang thì thầm bên tai tình nhân: "Thật hết cách, ta đành phải chủ động giao ủy thác cho chính mình để tiễn ngươi xuống địa ngục thôi, con chuột nhắt."
[Kích hoạt nhiệm vụ nhánh: Cái chết của Furuya Rei. ...]
Hành lang ngoài cửa lại vang lên tiếng động, có mấy người đang đi về phía này. Khi bọn họ đẩy cửa ra, tay Natsuki đã nắm lấy con dao gọt hoa quả cắm trên ngực cái xác, rút mạnh ra ngoài, máu tanh nồng bắn đầy lên mặt cậu.
"Sao thế, đến phòng y tế tụ tập à?" Natsuki cầm con dao đang nhỏ máu, chậm rãi đứng dậy quay người nhìn bọn họ.
"...Zero?" Morofushi Hiromitsu mở to mắt không dám tin nhìn chằm chằm vào cái xác kia, rõ ràng nửa tiếng trước bọn họ còn tranh luận xem nên mượn quần áo của ai để thay, giờ phút này đón chào anh lại là người bạn thân từ bé không còn hơi thở, Morofushi Hiromitsu lúc này bàng hoàng đến mức sắp cắm đầu ngã xuống đất.
"Ừ, đúng vậy, là cậu ấy." Natsuki gật đầu, bình thản dùng con dao gọt hoa quả kia kề vào động mạch đang đập thình thịch trên cổ, biểu cảm của bốn người bạn cùng khóa đối diện trong chốc lát trở nên kinh hoàng và hoảng loạn, dường như có người đã lao lên định giữ cậu lại, nhưng Natsuki không nhìn là ai.
Trên mặt vẫn còn dính máu của Furuya Rei, thiếu niên tóc đen đứng giữa vũng máu đỏ thẫm khẽ cười: "Các bạn à, lát nữa gặp lại."
Cậu không chút do dự dùng lực cắt đứt cổ, hệ thống lập tức phán định tử vong, trước mắt Natsuki dần tối sầm lại.
[Bạn đã chết, có muốn tải lại file lưu không?]
[yes]
Natsuki mở mắt ra trong ký túc xá, đây là file lưu gần nhất của cậu - sáu giờ sáng ngày hội thao, trước khi ra khỏi cửa.
"Cốc cốc cốc…" Thanh niên tóc vàng gõ cửa mỉm cười chào hỏi người bạn thân đang đi tới. "Chào buổi sáng, Aka, cùng ra sân vận động không?"
Natsuki đứng ở cửa phòng ngủ, dùng một ánh mắt kỳ lạ nhìn anh một lúc.
"Khụ khụ khụ... Chào buổi sáng, Zero." Cậu ho hai tiếng, mỉm cười nói: "Được thôi."
"Cảm cúm à?" Furuya Rei lo lắng nhìn cậu.
"Ừm... chắc là do giao mùa, không sao đâu." Thiếu niên lắc đầu vẻ không để ý: "Nhắc mới nhớ, hay là nhân lúc chưa xuống dưới, cậu về phòng thay bộ quần áo khác đi? Mặc bộ này không khó chịu sao."
"À... đúng là có hơi chút." Furuya Rei cau mày: "Được rồi, vậy cậu cứ ra sân vận động đợi trước một chút nhé."