Matsuda Jinpei vừa mới đấu võ mồm xong với một tên bạn cùng khóa hễ tập luyện là không biết điểm dừng ở sân tập, vừa ngân nga hát vừa rảo bước nhẹ nhàng về phía lớp học.
Khi đi ngang qua cầu thang, anh nhạy bén nghe thấy tiếng người nói chuyện. Vốn dĩ Matsuda không hứng thú lắm với việc nghe lén, nhưng khi phát hiện đối tượng trong cuộc trò chuyện chính là tên nhóc vẫn còn đang tập thêm kia, anh không kìm được mà dừng bước.
"Thăm dò tình báo, thăm dò tình báo." Matsuda lầm bầm tự nhủ, bực bội vò tóc rồi ngồi xổm xuống sát cánh cửa gỗ mỏng manh. Cánh cửa này rõ ràng không có tác dụng cách âm, anh nghe rất rõ cuộc đối thoại bên trong.
Là người đầu tiên trong nhóm năm người phát hiện ra thời gian ngủ và nhìn thấu bản chất của Natsuki, sự tò mò của Matsuda Jinpei đối với cậu cũng là mãnh liệt nhất. Dù nói ra có hơi sến súa, nhưng anh thực sự rất lo lắng cho tên nhóc điên cuồng cố chấp bất chấp tất cả kia.
Mỗi lần nghĩ đến việc người đầu tiên nói chuyện với Akae Natsuki là mình, trong lòng Matsuda lại nảy sinh một cảm giác trách nhiệm kỳ lạ - chính là "trách nhiệm", dường như giữa họ ngoài quan hệ bạn cùng khóa và bạn thân ra còn có một tầng quan hệ mỏng manh nào khác.
Tên bạn từ nhỏ đáng ăn đòn của anh gọi thân mật cái này là "gà mẹ bảo vệ con", rồi hai người lăn ra đất đánh nhau một trận, chỉ để tranh luận xem ai mới là con "gà mẹ" đó.
Thực ra cũng chẳng nói sai, Furuya Rei đã từng cười nhạo cái kiểu bao bọc người bạn đã thành niên chỉ kém mình hai tuổi như trẻ con của bọn họ, cứ như thể là phụ huynh danh dự của nhà Akae vậy - nói xong câu đó, chàng trai tóc vàng vui vẻ đi vào bếp phụ giúp Hiromitsu và Natsuki, giả vờ như không nghe thấy tiếng cười nhạo mình của hai người phía sau.
Theo Matsuda Jinpei thấy, trong năm người bọn họ chẳng ai có cái nhìn "màu hồng" về Akae Natsuki nặng hơn Furuya Rei cả, tên đó vậy mà lại thốt ra được câu "đó là một đứa trẻ ngoan hiền lành".
Một đứa có thể liên tiếp đánh bại bảy gã đàn ông lực lưỡng cao to như lớp trưởng (kỷ lục vẫn đang tăng lên qua mỗi tiết học), có thể bình thản bàn về di chúc của mình với tên sát nhân cầm súng, có thể tay không leo lên tầng hai rồi nhảy xuống mà chẳng cần biện pháp an toàn nào, có thể diễn màn Fast & Furious với Hagi trên đường đèo, thậm chí còn dám đội mũ bảo hiểm nhảy từ xe tải đang chạy 100km/h xuống, là một đứa trẻ ngoan?
Đây quả thực là đang kể chuyện ma mà!
Tuy nhiên thực tế những người khác cũng đồng tình với lời của Furuya Rei, Matsuda chỉ đành vừa chửi thầm tên ác ma nhỏ lại bắt đầu giả vờ ngoan ngoãn, vừa chủ động đi tập cùng Natsuki.
Làm sao anh có thể thừa nhận mình đã bớt xén một phần thời gian nghiên cứu máy móc cho việc này, chẳng phải là vì nghĩ rằng ban ngày tập luyện nhiều hơn một chút thì biết đâu tên nhóc kia sẽ nương tay với bản thân vào lúc nửa đêm sao, ít nhất là kéo dài thời gian ngủ thêm vài tiếng. Matsuda thực sự cảm thấy có ngày mình sẽ nhìn thấy một con mèo nhỏ màu đỏ đột tử ở phòng 207 bên cạnh hoặc trên sân tập mất.
Về chuyện của Natsuki ở trường cảnh sát, không phải Matsuda Jinpei không biết, ngược lại, cả năm người bọn họ đều biết rất rõ, nhưng cách giải quyết thực sự rất khó, bởi vì bản thân Akae Natsuki chưa bao giờ chủ động tạo mối quan hệ xã hội với người khác, thậm chí còn chọn cách trực tiếp phớt lờ. Bọn họ hoàn toàn không biết làm thế nào Natsuki có thể không nói lời nào mà mặt vẫn đầy vẻ chế giễu như vậy.
Tháng trước còn có một cô gái đến tỏ tình với cậu, tay cầm phong thư màu hồng mới tinh, khuôn mặt tràn đầy nụ cười ngọt ngào đáng yêu, cứ thế ngượng ngùng chặn đường thiếu niên tóc đen đang đi về phía sân tập. Nhóm năm người đang bám vào tường hóng chuyện làm sao cũng không ngờ phản ứng của Natsuki lại là nhíu mày, sau đó vòng qua cô gái kia đi tiếp.
Cô gái đáng thương kia lúng túng đứng chôn chân tại chỗ, ngấn lệ hét lớn gọi cậu lại.
Kết quả nhận được một ánh mắt đầy nghi hoặc và một câu lạnh lùng "Cô là ai vậy?"... Ngay cả Furuya Rei - người ít quan tâm đến mấy chuyện này nhất - cũng nhận ra đó là hoa khôi lớp bên cạnh ngày nào cũng đến tìm Natsuki gần đây!
Không ai biết Natsuki vừa mờ mịt vừa cạn lời thế nào khi tự nhiên bị chặn đường rồi tự nhiên bị mắng là đồ khốn. Ánh mắt cậu lướt qua bóng lưng cô gái kia, bên cạnh mái tóc đen ngắn chỉ hiện lên một dòng chữ trắng.
[NPC người qua đường không cần làm quen.]
... Cậu thực sự không biết người này mà, trong cái trường này ít nhất ba phần tư số người có phần giới thiệu dài như vậy, cậu mới lười giao tiếp xã hội vô nghĩa với đám NPC không quan trọng, bọn họ làm sao thú vị bằng mấy người bạn thân "đầu gấu" kia được.
Suy nghĩ của Matsuda bay đi rất xa, anh sắp lôi cả buổi tụ tập bị Natsuki và Furuya Rei biến thành hội nếm thử ẩm thực lần trước ra hồi tưởng lại rồi, thì nghe thấy bên kia cánh cửa có người nói…
"Biết không, tên mắt đỏ lớp Onizuka đó là nhờ đi cửa sau mới vào được đấy."
Mặt anh lạnh đi, người bên trong vẫn đang nói không ngừng.
"Nếu không thì tại sao vừa đủ tuổi đã vào được, có người nghe thấy huấn luyện viên nói bài kiểm tra thể lực đầu vào của nó không đạt yêu cầu nữa cơ, không phải chạy chọt quan hệ thì sao có thể vào được lớp giỏi nhất chứ?" Giọng nói lải nhải bên tai như chiếc quạt, quạt cho ngọn lửa giận trong lòng Matsuda Jinpei ngày càng bùng cháy dữ dội: "Tao còn nghe nói cậu nó là kẻ gϊếŧ người, bố mẹ nó chính là bị cậu nó..."
"Rầm!"
Cánh cửa gỗ mỏng manh bị đá tung từ bên ngoài một cách hung bạo, Matsuda Jinpei trông như một con ác quỷ, từ từ nhếch mép cười.
"Mẹ kiếp, bọn mày thử nói thêm một câu nữa xem?"
Hai nam sinh bị dọa giật mình sắc mặt không tốt lắm, rõ ràng là kẻ lan truyền những lời lẽ vừa rồi còn nhỏ giọng lầm bầm: "Cũng đâu phải nói mày, lo chuyện bao đồng làm gì..."
Matsuda cười lạnh xắn tay áo định lao vào tẩn cho tên kia một trận, kết quả bị mấy người bạn thân khác đến từ lúc nào không hay kéo lại.
"Đừng chấp nhặt với loại người mặt mũi viết đầy chữ ghen tị này làm gì bé Jinpei," Hagiwara Kenji vẻ mặt cười híp mắt, nhưng giọng điệu lại đầy vẻ chế giễu: "Thương hại chút đi, bọn họ cố gắng học tập như vậy mà lần thi thử trước vẫn không thắng nổi bé Natsuki đứng nhất đâu, cậu nói đúng không? Bạn học Matsuo lớp Kato."
Cơn giận của Matsuda Jinpei lập tức tắt ngấm, anh thậm chí còn ghét bỏ hất tay người bạn nối khố ra: "Sao cậu nói chuyện càng ngày càng giống tên Aka thế hả, Hagi."
"Thật là khó chịu..." Date Wataru sầm mặt chặn trước hai kẻ đang định bỏ chạy, nhìn xuống bọn họ, biểu cảm trông y hệt huấn luyện viên Onizuka lúc tức giận: "Mấy cậu kia, đừng có nói xấu sau lưng người khác!"
"X... Xin lỗi!" Hai người kia bị dọa đến suýt bật khóc, bị bắt phải đi xin lỗi Akae Natsuki, sau đó xám xịt chạy mất.
"Không ngờ lời đồn đại sau lưng đã lan truyền đến mức này rồi," Morofushi Hiromitsu nhíu mày thở dài, "Kẻ tung ra những lời này... có vẻ thực sự rất ghét Natsuki."
"Chỉ là một lũ ngốc chỉ biết khua môi múa mép thôi." Matsuda Jinpei nắm chặt nắm đấm, bất bình nói.
"... Ngốc gì cơ?" Nhân vật chính được nhắc đến xuất hiện bên cạnh bọn họ, phía sau là Furuya Rei với vẻ mặt "tôi không cản được".
Natsuki nheo mắt vừa định nhìn về phía Matsuda, Furuya Rei đã nghiêng người chắn trước mặt cậu, cười nói: "Aka, tiết Kiếm đạo chiều nay chúng ta một nhóm nhé? Tôi vẫn chưa luyện môn này với cậu bao giờ."
Thiếu niên tóc đen bình tĩnh nhìn anh hai giây, cong khóe miệng: "Được thôi."
Natsuki cảm thấy lịch trình cày cấp gần đây đã đi vào quỹ đạo, những kỹ năng chiến đấu cậu có thể mở khóa cơ bản đều đã mở rồi, những môn học như [Kiếm đạo], [Judo], [Thuật bắt giữ cảnh sát] thậm chí đều nhờ việc bắt mấy tên may mắn đối luyện mỗi tiết mà cày lên lv.7 hết cả. Natsuki còn đang tiếc là sau đó chẳng ai muốn chung nhóm với cậu nữa, đành phải túm lấy mấy người bạn thân để vặt lông cừu, nếu không thì hai tháng nay cậu đã cày max cấp từ lâu rồi.
Nỗi nhục của một game thủ cày cuốc, những lúc ở một mình cậu thường bất mãn nghĩ thầm.
May mà cũng có không ít kỹ năng có thể tự mình cày độ thành thạo, ít nhất mỗi sáng sau khi hồi đầy thể lực cho đến giờ học buổi sáng lúc 6 giờ, cậu có hẳn ba tiếng đồng hồ để học các kỹ năng khác, ví dụ như [Thông thạo ngoại ngữ] và [Tâm lý học tội phạm] đã đạt lv.max.
Danh tiếng Phe Đỏ của cậu có lẽ cũng vì sau khi quen biết Thanh tra Megure thường xuyên chủ động giúp phá án vào ngày nghỉ, cùng với cấp độ người chơi đã thành công đột phá lv.4 mà thăng lên [Mới lộ tài năng], đến mức bây giờ có đi dạo một vòng ở Đội điều tra số 1 cũng chẳng ai cản, thậm chí thỉnh thoảng còn có người chủ động nhờ cậu giúp đỡ.
Bản đồ này coi như đang trong giai đoạn khai phá, Natsuki đã khá hài lòng với tiến độ hiện tại, cuối cùng cậu cũng chịu chia sẻ chút sức lực ra bên ngoài.
Hết cách rồi, cũng tại hành vi của một số người ngày càng quá đáng, mặc dù cậu trực tiếp phớt lờ mấy kẻ không quan trọng này, nhưng bạn bè của cậu dường như còn để ý hơn cả cậu.
Natsuki tâm trạng khá tốt quyết định đợi sau khi Đại hội thể thao kết thúc sẽ đi giải quyết những lời đồn đại ồn ào trong trường.
Cậu vốn còn định giữ lại NPC kia thêm vài tháng xem có trứng phục sinh gì không, tiếc thật đấy.
—
Máy tính trong phòng tư liệu có cấu hình khá ổn, thỉnh thoảng cũng có người lén đăng nhập phần mềm chat ở đây, mặc dù đây là hành vi vi phạm nội quy nhà trường.
Trên màn hình tỏa ra ánh sáng xanh hiện lên vài dòng chữ.
WEMISS: [Muốn cậu ta không xuất hiện nữa sao?]
WEMISS: [Chuyện này chẳng phải rất đơn giản à, kid.]
WEMISS: [Gϊếŧ cậu ta, hoặc để cậu ta gϊếŧ người khác ^^]
Con trỏ nhấp nháy trong khung chat rất lâu, trên màn hình mới hiện lên câu trả lời.
M: [Tôi biết rồi.]
Tạch. Màn hình tối đen.
—
"Còn không mau đi chuẩn bị cho phần thi của mình? Tôi nhớ lát nữa cậu phải chạy 100m đấy, bạn Matsuda." Natsuki chống cằm chớp mắt với anh: "Tôi nghe thấy chỗ kiểm tra gọi tên rồi kìa."
Matsuda Jinpei trừng mắt nhìn cậu một cái, hùng hổ bỏ đi.
"Cậu lại trêu chọc bé Jinpei rồi, bé Natsuki." Hagiwara nằm bò trên lưng cậu cười khúc khích: "Thật là, hai người các cậu, oan gia ngõ hẹp gì vậy chứ?"
Thiếu niên làm mắt cá chết gạt bàn tay đang đặt trên đầu mình ra: "Trình độ kể chuyện cười nhạt nhẽo của cậu ngày càng cao rồi đấy, bạn Kenji."
Vai Hagiwara run lên càng dữ dội hơn.
Vì hoạt động Đại hội thể thao này không có phần thưởng hay cộng thuộc tính gì (nhưng cậu nghe nói trên diễn đàn là Lễ hội trường thì có), nên Natsuki không đăng ký tham gia môn nào, mới có thể rảnh rỗi ở một góc tán gẫu với Hagiwara - người có phần thi vào buổi chiều.
Natsuki tiện tay lật một trang cuốn sách đang đặt trên ghế mà Hagiwara cưỡng ép nhét cho cậu bảo là nên học hỏi.
「Đôi mắt tròn xoe như mèo con của cô mở to, nhìn chằm chằm vào thiếu niên...」
Cậu im lặng, bình tĩnh gấp sách lại xem tên sách.
《Sau khi chuyển sinh thành miêu nữ thì yêu hoàng tử nóng nảy tsundere》
"Bạn, Kenji, thân, mến, cậu muốn cùng tôi tập luyện một tháng rồi, đúng không?" Thiếu niên dùng giọng điệu hoạt bát đến mức khiến Hagiwara rợn tóc gáy nói: "Cảm ơn cậu, cậu đúng là người tốt."
Cậu còn định nói gì đó thì từ trong sách bỗng rơi ra một mảnh giấy, Natsuki nhanh tay bắt lấy và mở ra.
"Viết gì thế, không phải lại là thư tình gửi cho bé Natsuki nhà chúng ta đấy chứ ~?" Hagiwara vẫn còn tâm trạng trêu chọc.
Vẻ mặt Natsuki không đổi: "Không có gì, một cái bookmark kẹp sách không biết lấy ở đâu ra thôi."
Trên mảnh giấy viết: [Một tiếng nữa, gặp ở phòng y tế - M.]
Ái chà, cậu còn chưa đi tìm mà đã tự dâng tới cửa rồi sao?
Lời tác giả:
WEMISS: Vermouth, có thể tra cứu, ai hiểu sẽ hiểu (ám chỉ).
Phần truyện về Akae cuối cùng cũng bắt đầu rồi, huhu, Akaka cục cưng, mẹ yêu con (hả?)
Nhóm 5 người: Không thể để Aka biết những chuyện này.
Natsuki: Tôi biết hết đấy, tôi lười quản thôi, mỗi ngày ba tiếng rưỡi hồi thể lực tôi còn chê nhiều, rảnh đâu mà để ý NPC qua đường làm gì?
Chính là như vậy ww
Lúc cô bé kia tỏ tình Natsuki không cố ý làm nhục cô ấy đâu, cậu ấy thực sự không biết cô bé này là ai, cũng thực sự không biết tìm cậu ấy làm gì (.)
Mệt quá... Vừa uống thuốc xong buổi tối là ngồi gõ chữ, cảm giác sắp viết Akaka thành khổ qua rồi TvT
Matsuda chửi thề trẻ con đừng học theo nhé! Nếu không sẽ bị Akaka trêu đùa giống Matsuda đấy www