Chương 2: Gặp gỡ bất ngờ

Akae Natsuki rất giỏi việc nhập vai nhân vật trong game, bởi theo cậu, đó mới là cách chơi thoải mái nhất của game thực tế ảo. Vì vậy, sau khi thể lực hồi đầy và tỉnh dậy, việc đầu tiên cậu làm là lựa chọn khám phá căn phòng ngủ mà tối qua còn chưa kịp động tới.

Trước đó, Natsuki chỉ lướt diễn đàn một cách qua loa, nhưng cũng đủ để nhận ra lý do khiến “Trò chơi mô phỏng trận doanh” nổi tiếng đến vậy phần lớn nằm ở độ chân thực. Thậm chí có người chơi sau khi được ghép ngẫu nhiên thân phận, còn phải tự mình tìm manh mối. Rất không may, rõ ràng cậu chính là một trong số “những người chơi đó”.

Tuy nhiên, bản thân Natsuki vốn đã có năng lực xuất chúng nên cũng chẳng cần lục lọi quá nhiều, liền chính xác tìm thấy trong ngăn tủ đầu giường một cuốn sổ tiết kiệm với số tiền khổng lồ. Bên dưới còn đè một tờ báo đã ngả vàng, trông như thường xuyên bị lật xem, trên trang nhất dán ảnh chụp một cặp vợ chồng.

Cậu chớp mắt, cầm tờ báo đứng cạnh giường, ngay giây tiếp theo đôi mắt đỏ nhạt sắc bén liền xoay chuyển, quét một vòng quanh căn phòng.

[Vali mới mua.]

[Tủ quần áo gỗ chạm khắc trống trơn.]

[Bàn làm việc sạch sẽ.]

[Chiếc giường có người vừa nằm ngủ.]

Natsuki nhìn chằm chằm vào hàng chữ trắng đang lơ lửng phía trên chiếc chăn đã được gấp gọn kia một lúc lâu, tất cả các dòng chữ méo mó trong phòng đồng loạt lóe lên.

[Phán đoán: Chủ căn phòng là nam giới, vóc người mảnh khảnh, khoảng 18 - 22 tuổi, cao chừng 177cm, không thích giao tiếp, ưa sạch sẽ, tối qua ngủ rất muộn.]

Tầm mắt Akae Natsuki khựng lại một nhịp, sau đó bình thản dời đi, tiện tay tắt luôn kỹ năng [Thám tử] vừa mở khóa tối qua.

Hừ, chẳng phải giống hệt tầm nhìn ngoài game của cậu sao, chán thật… Thôi vậy, trong phòng khởi đầu cùng lắm cũng chỉ nhìn ra được từng đó, sau này có cơ hội thì thử ở chỗ khác xem sao, chắc chắn sẽ có điểm khác biệt chứ?

Sau khi khám phá xong phòng ngủ, Natsuki vươn vai một cái rồi đi sang bếp, tùy tiện lấy một lát bánh mì gối ngậm trong miệng, sau đó ngồi xếp bằng trên ghế sofa để sắp xếp lại mạch suy nghĩ cho việc “nhập vai” của mình.

Cậu lấy tờ báo ra xem kỹ, liền phát hiện dữ liệu mô hình của cặp vợ chồng này hẳn là lấy từ chính bản thân cậu, cộng thêm dòng chữ [Người chết và vợ của ông ta] bên dưới bức ảnh - hay lắm, hóa ra “Akae Natsuki” đã tốt nghiệp sớm hai năm để vào học viện cảnh sát này lại còn là người thừa kế khối tài sản kếch xù. Nhập học cảnh sát chưa đầy một tuần, độ khó nhập vai với cậu đúng là giảm mạnh.

Trong phần giới thiệu của 《Trò chơi mô phỏng trận doanh》 từng nhắc đến đây là một game mô phỏng đối kháng, mỗi bản đồ đều có hai trận doanh, người chơi sẽ dựa theo nghề nghiệp lựa chọn và dữ liệu cá nhân mà được phân vào một phe ngẫu nhiên, đồng thời hỗ trợ phe mình giành chiến thắng cuối cùng. Còn nhiệm vụ chính tuyến thường chỉ là gợi ý cho trận doanh của người chơi. Vừa nãy cậu có lướt diễn đàn một lúc, cũng có người nói rằng có làm hay không đôi khi cũng chẳng ảnh hưởng mấy đến thắng bại, nhưng với Akae Natsuki - người chơi theo đuổi sưu tầm trọn bộ (full collection) - thì đương nhiên là nhiệm vụ nào cũng phải hoàn thành.

Chuyện liên quan đến nhiệm vụ có thể tạm gác lại, Natsuki nhớ ra rằng với tư cách là game hot nhất hiện nay, diễn đàn của 《Trận doanh》 có tổng hợp cốt truyện chính của từng bản đồ.

Ví dụ như bản đồ “Câu chuyện phá án” mà cậu đang ở, nghe nói NPC chính phe Đỏ là một thiếu niên 17 tuổi bị công nghệ đen biến thành học sinh tiểu học, còn tổ chức phe Đen thì theo đuổi trường sinh bất lão… một xưởng rượu pha nước?

Có được thông tin mình muốn, Natsuki liền thoát khỏi trang người chơi.

Đã biết tuyến thời gian hiện tại là bảy năm trước khi NPC chính xuất hiện, vậy thì, cậu có hẳn bảy năm tròn để cày chỉ số, thu thập thành tựu và CG rồi!

Nghĩ đến đây, tuy biểu cảm Natsuki không đổi, nhưng nắm tay lại vô thức siết chặt. Nếu lúc này soi gương, chắc chắn sẽ thấy đôi mắt đỏ hồng ấy sáng rực lên trong chớp mắt.

Dù sao thì trước khi vào game, cậu đã chỉnh tỷ lệ thời gian game và hiện thực lên mức tối đa, đợi hoàn thành màn chơi này, cũng vừa khéo kết thúc kỳ nghỉ của công ty thám tử! Akae Natsuki vô cùng hài lòng với quyết định có tầm nhìn xa của mình.

Sáng sớm tỉnh dậy, trong ghi chú điện thoại của cậu đã xuất hiện thêm một đoạn thông tin - thời gian nghỉ của học viện cảnh sát, thời khóa biểu hằng ngày, cùng vài mẩu tin lặt vặt khác. Có lẽ đây là tài liệu mà hệ thống game hào phóng cấp cho tân thủ, nên Natsuki cũng chẳng mấy ngạc nhiên, ngược lại bắt đầu suy nghĩ xem tiếp theo nên làm gì.

Thời gian quay lại trường là sáng ngày kia, cậu còn hai ngày có thể tự do sắp xếp. Ban đầu Natsuki định dùng hai ngày này để cày cấp cho kỹ năng [Thám tử] vừa mở tối qua, nhưng khi mở bảng trạng thái ra, cậu mới phát hiện kỹ năng mình được phân không chỉ có mỗi [Thám tử]. Phía sau còn kéo dài một chuỗi như [Aikido][Võ tự do][Tinh thông súng ống][Gỡ bom][Trinh sát & phản trinh sát][Mở khóa][Nấu ăn]… nhìn đến hoa cả mắt.

Chỉ là, ngoài kỹ năng thám tử được mở thông qua nhiệm vụ phụ, những kỹ năng còn lại đều đang ở trạng thái chưa mở khóa. Điều khiến Akae Natsuki nghi hoặc thật sự là - những kỹ năng được đánh dấu này cơ bản đều là thứ cậu từng học trong thế giới thực, mà trong game còn đặc biệt cung cấp cả phòng gym mô phỏng để người chơi rèn luyện.

“Chẳng lẽ công nghệ thực tế ảo đã phát triển đến mức này rồi sao.” Natsuki lẩm bẩm, bởi đã rất lâu rồi cậu không để ý đến tin tức phương diện này, nên hoàn toàn không rõ tình hình.

À, tuy rằng cậu gia nhập công ty thám tử chưa bao lâu, nhưng xét trên bề mặt, những kỹ năng này cậu đúng là “không nên biết” mới đúng.

“Quyết định vậy đi.” Natsuki lại ngáp một cái, chậm rãi bò dậy khỏi ghế sofa: “Hai ngày này cứ cày độ thuần thục của võ tự do trước đã… cứ cảm giác trong trường sẽ dùng đến.”

Những thứ khác có thể từ từ, dù sao sớm muộn gì cũng phải max cấp.

Nói đến đây, rõ ràng thể lực của cậu đang đầy, nhưng lại cứ buồn ngủ một cách khó hiểu, chẳng lẽ là bug sao? Kỳ lạ ở chỗ, ý nghĩ này chỉ lóe lên trong đầu một giây, liền bị Natsuki ném thẳng vào khu vực “không xử lý thông tin”.

Đợi game kết thúc rồi báo bug sau vậy, giờ cậu chỉ muốn nhanh chóng cày chỉ số lên thôi.

Sau khi lên kế hoạch xong liền tự nhốt mình trong phòng gym của hệ thống để mày mò luyện kỹ năng, Akae Natsuki hoàn toàn bỏ lỡ tiếng chuông cửa vang lên vài giờ sau đó.

“Có vẻ Natsuki vẫn chưa dậy nhỉ.” Khi dọn dẹp bát đĩa, Kudo Yukiko nhớ lại chuyện vừa nãy bấm chuông mà không ai trả lời, thuận miệng nói với chồng: “Lần đầu thằng bé chuyển đến có tặng bánh đậu xanh, ăn cũng ngon lắm, vốn định nhân dịp học viện cảnh sát nghỉ mà đáp lễ…”

“Vậy à?” Kudo Yusaku khẽ rung tờ báo, ánh mắt xuyên qua cửa kính lớn nhìn sang căn biệt thự bên cạnh, nơi rèm cửa kéo kín mít, trầm ngâm nói: “Cũng có khi tối qua cậu ấy không về.”

Dù sao thì lịch sinh hoạt của học viện cảnh sát cũng không nên ngủ muộn đến vậy.

Không nghe thấy chuông cửa, Akae Natsuki lúc này đang bị đè xuống sàn cọ xát - cậu hoàn toàn không đánh lại được huấn luyện viên do hệ thống mô phỏng ra.

Chuyện là thế này: sau khi vào phòng gym do game cung cấp, trước mắt Natsuki như thường lệ bật ra một khung thông báo, đại khái là quy tắc trong phòng gym mô phỏng, ví dụ như khi huấn luyện thì thể lực sẽ không giảm. Quan trọng nhất là phần huấn luyện viên, cần phải nạp tiền để hệ thống dựa theo nhu cầu người chơi mà phân phối huấn luyện viên ảo.

… Những lúc thế này mới thấy rõ đặc trưng của game nhỉ.

Không thiếu tiền, Akae Natsuki dứt khoát chọn huấn luyện viên có giá cao nhất trong danh sách hệ thống đề xuất theo nhu cầu cá nhân, rồi bị đánh đến nằm bẹp trên tấm đệm mềm.

Điều này cũng rất bình thường. Tuy dữ liệu cơ thể của Natsuki bản thân rất cao, kỹ xảo chiến đấu cũng phong phú, nhưng sau khi vào game thì hoàn toàn không phát huy ra được. Cậu đoán là phía game đã điều chỉnh phản xạ cơ thể của người chơi để giữ cân bằng.

Hiện tại chỉ có thể nói là thể chất rất tốt, còn không chừng toàn bộ điểm đều đổ vào khoản thức đêm chơi game không đột tử. Từ con số không bắt đầu học, mà muốn đánh thắng huấn luyện viên được cho là tinh thông võ tự do thì đúng là có quỷ.

Tin tốt duy nhất là kỹ năng [Võ tự do] sau một buổi sáng đối luyện (bị đánh) đã tăng lên lv.2, tức là mức độ Natsuki hiện tại có thể trôi chảy bắt chước động tác của huấn luyện viên và vận dụng được. Đánh với người bình thường thì còn được, chứ gặp đối thủ hơi mạnh một chút là lại giống buổi sáng, bị đánh tơi tả.

Akae Natsuki chẳng hề bất ngờ với kết quả này. Bản thân cậu có trí nhớ gần như đã nhìn là không quên, cộng thêm tố chất cơ thể từng bị đánh giá là biếи ŧɦái trong thế giới thực. Một buổi sáng đối luyện không ngừng nghỉ với huấn luyện viên tinh thông võ tự do, với cậu mà nói chỉ là thực sự ôn lại những thứ vốn đã biết, biến chúng thành ký ức cơ bắp mà thân thể trong game này cũng có thể ghi nhớ mà thôi.

Trước kia vì vài lý do, khi người khác dạy cậu những thứ này, cậu cũng vui vẻ đóng vai tay mơ chẳng biết gì, nên toàn qua loa cho xong.

Hơn nữa, đây là game mà? Vậy thì cậu làm gì chẳng bình thường.

Không tụt thể lực nhưng bụng vẫn đói, Natsuki lười suy nghĩ sâu xa, dứt khoát gọi bảng trạng thái rời khỏi phòng gym. Cậu chuẩn bị mang theo chiếc ví nhỏ ra ngoài dạo một vòng, tiện thể làm quen thực địa, trên bản đồ tối qua xem qua, trung tâm thương mại gần nhất hình như nằm ở khu 3 thì phải?

Theo tiến trình bình thường, nói không chừng còn có thể gặp được NPC quan trọng nào đó.

Miệng thì nói đói, kết quả là vừa đến nơi, Natsuki đã chui thẳng vào cửa hàng quần áo không ra được. Trong đầu cậu toàn là cái tủ quần áo trống trơn trong phòng ngủ.

Không thể để tủ quần áo trống được. Dù bản đồ này là chế độ sinh hoạt, tất cả vật phẩm đều không có buff thuộc tính đặc biệt, nhưng chứng sưu tầm của Natsuki vừa thấy những bộ quần áo có thiết kế không hề thua kém thế giới ngoài game liền rục rịch trỗi dậy. Chỉ mua sáu bảy bộ đã là giới hạn cuối cùng của cậu rồi.

Dù sao cũng hiếm khi gặp được game thực tế ảo có đồ họa xịn như vậy, thân phận lại là trẻ mồ côi giàu có, tiêu tiền không sợ bị nói linh tinh, tuyệt vời quá còn gì!

Khi Akae Natsuki vẫn chưa thỏa mãn mà ngồi vào nhà hàng, bên cạnh cậu đã chất đầy túi giấy của các thương hiệu khác nhau. Cậu hài lòng lắc chai nước ngọt có bi vừa mua, chờ món ăn được dọn lên.

“Akae?” Bên cạnh bỗng vang lên một giọng nói xa lạ. Thanh niên bước tới với nhịp chân nhẹ nhàng có mái tóc đen hơi dài, đôi mắt cụp trông vô cùng vô hại, giọng nói cao vυ"t: “Chào buổi trưa, không ngờ lại gặp cậu ở đây.”

Ài da. Akae Natsuki chậm rãi nghiêng đầu nhìn về phía người đó.

Ba giây sau, trang giới thiệu quen thuộc bật ra.

[Tên: Hagiwara Kenji

Tuổi: 22

Trận doanh: Phe Đỏ

Thân phận: Học viên lớp Onizuka của Học viện Cảnh sát / sao lại là cậu, bạn cùng lớp nữa rồi

Đánh giá: Bạn thời thơ ấu của Matsuda Jinpei, có thiên phú gỡ bom, luôn đem tài ăn nói và khả năng quan sát tỉ mỉ dùng vào việc tán gái - tuy nói vậy, nhưng là một người đàn ông tốt đáng để kết giao!]

Thấy chưa, NPC quan trọng tự dâng tới cửa rồi đó?

Natsuki bỏ qua câu đánh giá thiếu đứng đắn nhất kia, đại khái đã có hiểu biết sơ bộ về người đối diện.

“Chào buổi trưa, Hagiwara.” Cậu hơi điều chỉnh tư thế ngồi, ngẩng mặt chào hỏi: “Cậu có muốn ngồi chung bàn không?”

Hagiwara Kenji dường như cũng đi một mình, nên không do dự mà nhận lời mời, vui vẻ ngồi xuống đối diện. Hai người vừa ăn vừa trò chuyện qua loa (chủ yếu là Natsuki đang dò hỏi), bầu không khí coi như hòa hợp.

“Nhắc mới nhớ, buổi giao lưu tối qua với bãi huấn luyện bên cạnh, Akae có tới không?” Hagiwara nhớ lại cái liếc nhìn tối qua, thuận miệng hỏi.

“Ừm, có đi… cậu không cần gọi tôi trang trọng vậy đâu.” Natsuki đoán đối phương hẳn đã thấy mình tối qua, để phòng trường hợp bị hỏi những thứ mình không trả lời được, liền quả quyết chuyển chủ đề, lộ ra biểu cảm ngoan ngoãn: “Thật ra tôi nhỏ hơn cậu hai tuổi, trước khi nhập học tôi vừa tròn hai mươi.”

Hagiwara Kenji tuy đã đoán trước, nhưng vẫn hơi bất ngờ. Anh không hỏi nhiều, rất nhanh khôi phục lại vẻ bình thường, vui vẻ nói: “Vậy tôi gọi cậu là Bé Natsuki được không? Cứ cảm giác chúng ta sẽ rất hợp nhau ấy.”

“Cậu cũng có thể tùy tiện gọi tôi nhé.” Anh cười híp mắt nói.

Akae Natsuki vốn tưởng sẽ bắt đầu từ việc bỏ kính ngữ, không ngờ lại nhảy thẳng sang biệt danh. Nhưng cậu ngoài ý muốn là không ghét đối phương, hơn nữa cũng chỉ đổi cách xưng hô, nên không do dự: “Đương nhiên rồi, Kenji.”

Sau khi ăn xong, hai người rất ăn ý cùng lấy điện thoại ra trao đổi địa chỉ email và số điện thoại, rồi chào tạm biệt nhau. Natsuki còn phải xách mấy túi quần áo về nhà tiếp tục cày độ thuần thục kỹ năng.

Cậu đứng trước cửa nhà vừa móc chìa khóa ra, phía sau liền vang lên một giọng nói.

“Là Natsuki về rồi sao?”

… Hôm nay là ngày phát miễn phí NPC quan trọng à, quà tân thủ đến muộn sao?