Chương 19: Là đàn ông thì phải nhảy lầu - mà cũng không hẳn là vậy

Natsuki có nghĩ thế nào cũng không ngờ được rằng, khi mình đạp chiếc xe đạp đáng thương chạy tới nơi, thứ nhìn thấy không phải là bé gái và ông chủ tiệm giặt ủi như dự đoán, mà là mấy người bạn tốt không nên xuất hiện ở đây cùng một ngôi nhà đang bốc cháy dữ dội.

"Tôi cứ tưởng bây giờ các cậu nên ở trong trường chứ." Cậu nhảy xuống xe, quét mắt thật nhanh qua bọn họ một vòng.

[Một nhóm bạn cùng khóa vừa gỡ bom xong của bạn - mắt thường có thể thấy, thiếu mất một người]

[Bé gái đang hôn mê]

"Gỡ bom hả? Trải nghiệm của các cậu phong phú thật đấy," Natsuki bình phẩm, xác nhận đứa bé đang nhắm mắt kia chính là người cậu cần tìm, nhiệm vụ cũng hiện lên thông báo hoàn thành đúng lúc: "Vậy có thể cho tôi biết đứa bé này từ đâu ra không?"

"Tôi tưởng cậu sẽ hỏi tại sao chỗ này lại cháy trước chứ." Hagiwara nắm một góc tấm vải đen, vẫn còn tâm trạng đùa giỡn với cậu.

Natsuki phất tay tỏ vẻ không để ý: "Tôi còn chưa đến mức cái đó cũng không nhìn ra... Cho nên Hiro và ông chủ tiệm giặt ủi đang ở trên tầng hả."

Cả bốn người đều ném về phía cậu ánh mắt có chút kỳ quái.

"Tôi không biết đọc tâm thuật đâu," Tâm trạng Natsuki khá tốt, cậu híp mắt cười với bọn họ: "Chỉ là tình cờ quen biết ông chủ thôi. Đây là cửa tiệm tôi thường hay lui tới."

"Ra là vậy, có điều tôi nghĩ sau này cậu phải đổi tiệm khác rồi." Furuya Rei buông lời phũ phàng, vẻ mặt anh rõ ràng vẫn chưa tốt lắm vì lo lắng cho người bạn thân từ bé.

Bên cửa sổ tầng hai hiện lên hai bóng người, mấy người đang căng tấm vải bên dưới đều tập trung tinh thần nhìn lên đó. Giây tiếp theo, cùng với tiếng kính vỡ loảng xoảng, có vật gì đó rơi mạnh xuống lá cờ lớp mà bọn họ dùng làm tấm đệm giảm chấn - đó là một người, nhưng cũng chỉ có một người mà thôi.

Furuya Rei gần như không kiềm chế được muốn lao vào đám cháy, may mà Matsuda nhanh tay lẹ mắt giữ lại.

"Hiro vẫn còn ở trên đó!" Sự bình tĩnh thường ngày của anh hoàn toàn biến mất, vẻ mặt vô thức trở nên nghiêm túc và căng thẳng tột độ. Nhưng Natsuki dễ dàng nhìn thấy sự hoang mang trong đôi mắt ấy, những người xung quanh cũng như vậy, sắc mặt của Tomomori Hajime đang nằm trên đất cũng chẳng khá hơn là bao.

"Vừa nãy cái tủ sách bên cạnh sắp đổ xuống chặn mất cửa sổ, nên trong lúc cấp bách cậu trai đó chỉ kịp đẩy tôi ra ngoài." Những giọt nước mắt hối hận lúc này không ngừng tuôn ra từ hốc mắt người đàn ông lớn tuổi: "Đều là lỗi của tôi, để tôi chết đi..."

"Chỉ ngồi đây khóc lóc cũng đâu cứu được cậu ấy ra," Natsuki cắt ngang lời sám hối của ông ta, ánh mắt trở nên lạnh băng, nụ cười bên môi cũng mang theo vẻ chế giễu rõ rệt: "Mở miệng ra là đòi chết, ông nghĩ hay quá nhỉ, không vào tù ngồi cả đời mà muốn được giải thoát sao?"

Cậu vừa cởϊ áσ khoác vừa lùi lại vài bước, ngẩng đầu quan sát tòa nhà này: "Hỏi trước một câu, lửa cháy bao lâu rồi?"

Những người khác rõ ràng cũng đã phản ứng lại, Date Wataru nhíu chặt mày: "Morofushi xông lên đó đã được bốn phút rồi."

"Vậy thì hy vọng khả năng nín thở của Hiro ưu tú một chút." Natsuki lầm bầm tự nói, vòng qua phía bên kia tòa nhà, lấy hết số nước khoáng được tặng lúc đi điều tra khi nãy tưới ướt đẫm chiếc áo khoác mỏng, sau đó buộc chặt vào hông, khởi động cơ thể vài cái: "Nể tình cứu bạn học, chú Hachizo tốt nhất đừng tịch thu..."

"Cái gì?" Trong mấy người đi theo, Matsuda không nhịn được lên tiếng hỏi trước.

Thiếu niên tóc đen quay đầu nhìn bọn họ, nhếch môi nở một nụ cười giả tạo.

"Súng của tôi đấy!"

Khi cậu giơ tay lên đã nắm chặt một khẩu súng lục màu đen, không chút do dự bắn vài phát vào cửa kính sát đất trên tầng hai, sau đó ném súng lại phía sau cho bọn họ.

"Giữ hộ tôi một lát nhé, dũng sĩ đi cứu công chúa đây."

Dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người, Natsuki nhanh nhẹn leo lên cái cây bên cạnh, mượn lực nhảy sang bám lấy lan can nhô ra trên tầng hai, động tác vô cùng dứt khoát gọn gàng, trông giống như một con tinh tinh đẹp trai - hoặc là một người chơi game đẹp trai, được rồi, cậu thú nhận là mình chỉ muốn tiện thể khoe kỹ năng chút thôi.

Dù sao cậu vẫn kiên quyết cho rằng đây là hành vi bình thường của người chơi cấp cao.

Thiếu niên đang treo mình trên lan can nhẹ nhàng chống tay nhảy vào ban công, hít sâu một hơi rồi nghiêng người húc mạnh vào tấm kính sát đất đã được những viên đạn "hỏi thăm" trước đó, chỉ vài cái đã thành công tiến vào căn phòng đang cuồn cuộn khói đặc.

Natsuki hạ thấp người, tháo chiếc áo khoác ướt sũng bên hông ra bịt mũi miệng, cậu nhanh chóng dựng lên sơ đồ tầng hai trong đầu, không hề dừng lại mà di chuyển thẳng về phía căn phòng Morofushi Hiromitsu đang bị kẹt.

May mắn là cửa phòng không bị vật gì chặn lại, Natsuki thuận lợi xông vào, chỉ thấy người thanh niên tóc đen đang dựa vào tường ngồi bệt xuống trông khá chật vật, có lẽ vì hít phải quá nhiều khói độc nên đã nghiêng đầu như thể hôn mê.

"Hiro!"

Lúc quay đầu lao vào tầng hai đang bốc cháy, Morofushi Hiromitsu đã chuẩn bị sẵn tâm lý, anh sẽ không để kẻ đã sát hại cha mẹ mình chết đi như vậy, Tomomori Hajime bắt buộc phải sống, cho dù đây là cơn ác mộng suốt hơn mười năm qua của anh. Morofushi Hiromitsu đã vô số lần tưởng tượng ra cái chết của hung thủ, nhưng khi thực sự phải lựa chọn, anh cũng sẽ không cho phép bản thân làm như vậy.

Anh muốn kẻ này phải sống, để sám hối với cha mẹ anh, để chuộc tội cho những việc mình đã làm!

Morofushi Hiromitsu cũng không biết sau khi nhường cơ hội sống sót cuối cùng cho Tomomori Hajime thì mình có hối hận hay không, khói đặc vừa vô tình hít phải khiến phổi anh bắt đầu đau rát như bị thiêu đốt, anh bất lực dựa vào bức tường chưa bị bén lửa ngồi xuống, ý thức dần trở nên mơ hồ.

Sau đó anh nghe thấy tiếng gọi ấy.

"Na... Natsuki?" Morofushi Hiromitsu ngẩn ngơ nhìn người bạn không nên xuất hiện ở đây, trong cơn đau rát nơi l*иg ngực vẫn không nhịn được lẩm bẩm: "Đã xuất hiện ảo giác rồi sao?"

"Nếu trong ảo giác của cậu chỉ có tôi, nói không chừng Zero sẽ ghen đấy nhé?" Natsuki kéo một nửa chiếc áo khoác ướt che lên nửa khuôn mặt của Morofushi Hiromitsu, vẫn còn tâm trạng trêu chọc anh: "Đi thôi, "Công chúa điện hạ"."

Cậu quàng tay Hiromitsu qua vai mình, ôm lấy eo anh xoay người cố gắng đi nhanh về hướng cửa vào lúc nãy.

"Sao cậu... lên đây được?" Đầu óc Morofushi Hiromitsu rối bời, anh có rất nhiều điều muốn hỏi, nhưng cuối cùng chỉ có thể thều thào bên tai Natsuki.

"Điểm khác biệt giữa tôi và những người khác chính là linh hoạt hơn đấy." Natsuki lầm bầm: "Sau này chắc chắn còn cao lên được... nhất định thế."

Morofushi Hiromitsu suýt nữa bật cười vì câu nói này, anh dám cá nếu mình cười thật thì sau khi trở về sẽ phải thay thế vị trí của Matsuda, bị tên ác ma nhỏ hay ghi thù này hành hạ cho mấy ngày.

"Ác ma nhỏ", một biệt danh thân thiết làm sao - ít nhất nhóm năm người bọn họ đều cảm thấy như vậy, lúc riêng tư cũng sẽ gọi Natsuki thế, chỉ tiếc là mỗi lần nghe thấy chính chủ đều sẽ phồng má như trẻ con lẩm bẩm "tôi thành niên rồi", sau đó nở nụ cười và bắt đầu trả thù kẻ đầu têu.

Thông thường đối tượng bị trả thù đều là Matsuda Jinpei.

Akae Natsuki trong mắt Morofushi Hiromitsu từ một người bạn cùng khóa nhảy lớp lạnh lùng khó gần lúc ban đầu, dần dần trở thành một người bạn tốt tuy độc miệng và hay ghi thù nhưng cũng hòa nhập hoàn hảo vào bầu không khí chung.

Thực ra gần đây anh mới phát hiện ra sự kỳ lạ của Natsuki, rất khó nói là ở phương diện nào, phần lớn vẫn thể hiện qua những lời nói và hành động thường ngày mà họ đã sớm quen thuộc. Ví dụ như Morofushi Hiromitsu biết rõ Natsuki ở trường chỉ thân thiết với năm người bọn họ, thậm chí anh chưa từng thấy Natsuki nói quá ba câu với những học viên khác ngoài nhóm.

Hơn nữa, người bạn này có một sự cố chấp đến mức không ai lay chuyển được đối với việc phá án và tội phạm. Bản thân Morofushi Hiromitsu cũng không biết tại sao khi nghe Matsuda nói thời gian ngủ mỗi ngày của Natsuki đã bị ép xuống dưới ba tiếng rưỡi, suy nghĩ đầu tiên của anh lại là cảm giác kỳ lạ kiểu "quả nhiên là thế".

Đêm Natsuki nằm viện nói chuyện với Furuya Rei, thực ra bọn họ đều chưa đi, tất cả đều nghe thấy câu nói [Không ai đáng phải chết một cách vô nghĩa cả] của cậu. Morofushi Hiromitsu không hề nghi ngờ việc những người khác cũng nảy sinh thắc mắc giống mình.

Natsuki, người bạn cùng khóa hai mươi tuổi đã quen biết được một thời gian này, rốt cuộc đã trải qua những gì mới biến cậu thành bộ dạng như bây giờ: rõ ràng tỏ ra lạnh lùng phớt lờ người lạ, nhưng lại sẵn sàng đánh cược 97.6% khả năng mất mạng chỉ để một người lạ không phải chết "không có lý do"?

Ít nhất thì hiện tại anh cũng là người được Natsuki mạo hiểm tính mạng cứu ra. Morofushi Hiromitsu chậm chạp nghĩ.

Bọn họ rất nhanh đã đến bên cửa sổ sát đất, Natsuki không cần nhìn cũng biết bên dưới đã căng sẵn tấm đệm giảm chấn, họ chỉ cần nhảy xuống là được, nhưng cậu không dám đảm bảo việc hai người cùng ngã xuống đè lên nhau có làm cho Morofushi Hiromitsu đang sắp hôn mê bị thương nặng thêm hay không.

Vì vậy, bốn người đang lo lắng căng lá cờ lớp bên dưới lại một lần nữa chỉ đón được một người, may mắn là lần này đúng là bạn của họ.

Còn bản thân Natsuki, cậu không định để bị đỡ lấy như thế. Morofushi Hiromitsu hiện tại cần được chăm sóc hơn, hơn nữa hai tầng lầu cũng chẳng phải độ cao mà người chơi không chinh phục được.

Làm ơn đi, cậu đã từng phá đảo trò chơi thực tế ảo "Là đàn ông thì xuống 100 tầng" rồi đấy nhé.

Natsuki ước lượng khoảng cách với mặt đất, không chút do dự nhảy xuống từ ban công tầng hai.

Trong tầm nhìn đã mờ đi của Morofushi Hiromitsu, hình ảnh cuối cùng chính là thiếu niên tóc đen mắt đỏ cong mày cười, xông ra khỏi biển lửa. Động tác thuần thục, lưu loát như đang quay phim, cứ thế an ổn đáp xuống đất, mang theo luồng nhiệt ập vào mặt, rồi tan biến trong thần sắc nhẹ nhàng của cậu.

"Nhiệm vụ giải cứu hoàn thành mỹ mãn, có ai muốn cho dũng sĩ xin ngụm nước không?"

Tâm trạng của Natsuki sau khi nhảy xuống an toàn từ trên cao trong tiếng gió rít đã trở nên tốt lạ thường, cậu luôn tận hưởng cảm giác adrenaline tăng vọt thế này, nói một cách thông tục thì giống như cậu tận hưởng việc đua xe cùng Hagiwara vậy.

... Không, đua xe cùng Hagiwara thì thôi bỏ đi.

Lần này xe cứu thương đến rất kịp thời. Furuya Rei chủ động đi theo xe, đưa người bạn thuở nhỏ đang hôn mê đến bệnh viện. Sau khi đưa Hiromitsu đang hôn mê đến bệnh viện thành công, bộ ba "trốn trực nhật" còn lại mới chợt nhớ ra bọn họ đã quên mất điều gì.

Cọ rửa nhà tắm!

"Vậy các cậu đã nghĩ ra lý do gì để bịa với tôi chưa?" Onizuka Hachizo khoanh tay cười lạnh một tiếng, đi qua đi lại trước mặt mấy người: “Về chuyện tôi bảo các cậu đi dọn phòng tắm công cộng, kết quả là năm đứa đều chuồn mất, chưa kể một đứa vinh quang vào viện, một đứa khác thì đi chăm bệnh.”

Natsuki dời mắt đi giả vờ như không liên quan đến mình, cố gắng tỏ ra ngoan ngoãn để giảm bớt sự hiện diện như mọi khi.

Cậu là người chơi mà, làm gì cũng là điều hiển nhiên thôi, chứ không phải là không muốn bị cằn nhằn đâu nhé.

"Tóm lại, bốn người các cậu tiếp tục đi cọ rửa nhà tắm, trước đại hội thể thao phải xong đấy."

Khoan đã, bốn người?

Natsuki từ từ ngẩng đầu lên, chỉ thấy tất cả mọi người đều đang nhìn mình.

"Hả?" Cậu cười khan hai tiếng nói với Onizuka Hachizo: "Có lẽ thầy vẫn còn nhớ là em đi tìm bé gái bị bắt cóc mà nhỉ?"