"Bé Natsuki tỉnh rồi à?" Trước khi mở mắt, Natsuki nghe thấy có người nói bên tai: "Cậu ngủ ngon thật đấy, còn tưởng sáng mai mới tỉnh chứ."
Sau khi nhảy xe thì cũng chỉ là chuyện nhắm mắt mở mắt, Natsuki chỉ nhớ giây trước mình còn đang ở trên mặt đất, mờ mịt mở mắt ra, trong căn phòng lờ mờ tối nhìn thấy năm người thanh niên cao lớn đứng vây quanh giường.
Cậu còn chưa hoàn hồn, ánh mắt đánh giá năm người lộ vẻ chần chừ và cảnh giác.
"... Này này, không phải chứ, mất trí nhớ thật rồi à," một bóng người không dám tin ghé sát lại, đưa tay huơ huơ trước mắt cậu, Natsuki nương theo ánh trăng yếu ớt ngoài cửa sổ nhận ra đây là Matsuda Jinpei: "Tên nhóc khốn kiếp, không nhận ra bọn tôi nữa hả?"
Natsuki nhắm mắt lại, khi mở ra lần nữa, trong đôi đồng tử màu đỏ nhạt chỉ còn sự bình tĩnh và cạn lời: "Phiền cậu tránh xa tôi ra một chút, hơi thở của cậu phả vào vết thương của tôi rồi, bạn Matsuda."
"Ồ... khoan đã, trên mặt cậu làm gì có vết thương nào!"
"Nội thương." Nhớ lại việc mình đã làm trước mặt NPC, Natsuki lại thuần thục bày ra vẻ mặt ngoan ngoãn đáng yêu: "Tôi không sao đâu, chỉ là đầu hơi choáng một chút thôi."
"Đúng vậy, nhảy từ xe tải xuống, ngã lăn ra đường cao tốc mà lại chỉ bị chấn động não mức độ trung bình, đến xương cũng không gãy," Furuya Rei mặt không cảm xúc đọc như trả bài: "Ngay cả bác sĩ cũng cảm thấy đây là kỳ tích y học, bắt đầu cân nhắc đưa việc đội mũ bảo hiểm xe máy vào phương án tránh hiểm khẩn cấp khi nhảy xe rồi đấy."
"Nghe có vẻ lợi hại ghê," Natsuki giả vờ không hiểu, chớp chớp mắt tán thưởng: "Tôi đã không sao rồi, vậy có phải là được xuất viện rồi không?"
"Không cần lo lắng, huấn luyện viên Onizuka vừa mới phê chuẩn đơn xin nghỉ phép bọn tôi xin giúp cậu rồi," lần này đến lượt Hiromitsu mỉm cười lên tiếng: "Chúc mừng nhé, cậu có thể nghỉ ngơi trong bệnh viện ba ngày rồi."
Natsuki nghĩ đến việc tròn ba ngày không thể cày độ thành thạo kỹ năng liền bắt đầu lên kế hoạch làm sao để chuồn khỏi đây, nhưng lớp trưởng đã nhìn thấu tất cả chậm rãi nói: "Bọn tôi đã bàn bạc rồi, trong ba ngày này sẽ luân phiên đến "chăm sóc" cậu, thầy giáo cũng đồng ý rồi."
Luân, phiên, chăm, sóc.
Người chơi ngẩn ngơ mở bảng điều khiển ra, xác nhận cái debuff treo dưới tên mình là [Chấn động não mức độ trung bình] chứ không phải [Bán thân bất toại].
"Không cần thiết đâu nhỉ," cậu cười khan hai tiếng: "Làm phiền các cậu huấn luyện và học tập quá."
"Đương nhiên là cần thiết rồi, chúng ta là bạn bè mà." Hagiwara dịu dàng nhếch khóe miệng với cậu, nhưng lời nói ra lại lọt vào tai Natsuki như lời lạnh lùng nhất: "Cho nên phải nghỉ ngơi cho khỏe nhé, bé Natsuki."
Natsuki ngậm miệng từ bỏ kháng cự, trẻ con phồng má vùi mình vào trong chăn, cậu quyết định trước khi debuff biến mất sẽ không thèm để ý đến đám người chuyên ức hϊếp bệnh nhân này nữa!
Đêm nay người trông nom là Furuya Rei, anh nhìn "ngọn núi nhỏ" phập phồng trên giường, không khỏi thở dài.
"Aka," trong đầu toàn là hình ảnh người bạn thân ngã trên mặt đất bất động chiều nay, Furuya Rei đợi sau khi mọi người đi hết mới do dự mở lời: "Tại sao cậu... rõ ràng biết tài xế kia đã chết rồi, mà còn muốn leo lên chiếc xe đó?"
Natsuki vốn dĩ sau khi bị tước đoạt niềm vui thăng cấp đã định mặc kệ họ nói gì cũng giả vờ không hiểu, nhưng câu hỏi này chợt khiến cậu nhớ ra mình còn quên mất một việc.
"...Zero, phiền cậu lấy giúp tôi cái áo khoác đã thay ra đây," cậu bò ra khỏi chăn, chỉ huy một cách hùng hồn: "Thôi, cậu trực tiếp lôi cái thứ trong túi áo trước ngực ra là được, phải lấy qua lớp áo nhé."
Furuya Rei mò mẫm từ trong chiếc áo khoác gió đã bị mài rách lỗ chỗ nhiều nơi, lấy ra một chiếc huy hiệu nhỏ bằng bạc.
"Cái gì đây?" Anh ngẩn người.
"Ừm, để tôi nghĩ xem... [Vật chứng] đi." Natsuki thấy đồ chưa mất, an tâm nằm trở lại. "Ngày mai có thể đưa cho chú Hachizo, cái này lấy được từ trong tay tài xế, chắc là đồ vật thuộc về hung thủ."
"Cậu muốn hỏi lý do tôi qua đó, thì chính là vì cái này," thiếu niên tóc đen dựa vào giường bệnh sắc mặt vẫn còn hơi tái nhợt, trên đầu quấn từng vòng băng gạc, nhưng ánh sáng trong đôi mắt kia lại vô cùng bình thản, giống như cậu đang nói một chuyện hết sức bình thường: "Zero, nếu tôi không đi, sẽ chẳng ai biết được là kẻ nào đã gϊếŧ ông ấy."
Nếu gạt chuyện nhiệm vụ sang một bên, Natsuki cũng sẽ làm như vậy.
Trong phòng bệnh yên tĩnh đến mức nghe được cả tiếng kim rơi, chỉ có bệnh nhân duy nhất đang nhìn chằm chằm lên trần nhà, lẩm bẩm như đang hồi tưởng lại điều gì đó: "Không ai đáng phải chết một cách vô nghĩa cả."
Họ không nói chuyện nữa, Natsuki xoay người dưới ánh nhìn chăm chú của đối phương, nhắm mắt chờ thể lực hồi phục đầy.
Những lời vừa rồi thực ra là do người đàn ông đã giới thiệu cậu gia nhập Công ty Thám tử nói, nhưng bản thân Natsuki cũng không tin vào câu nói này lắm, bởi vì ngay ngày hôm sau khi vào Công ty Thám tử, Natsuki đã nhận được tin người đàn ông đó nhảy lầu tự sát.
Cậu cũng không biết tại sao mình lại nói những lời này với một NPC trong game, chỉ là ma xui quỷ khiến thế nào lại mở miệng, chẳng lẽ lại nói mỗi lần cứu người cậu đều nghĩ như thế sao? Thế thì khoa trương quá.
Natsuki cứu người, tích cực phá án làm nhiệm vụ, chỉ đơn giản vì cậu muốn làm thế mà thôi.
Ba tiếng sau, Natsuki với thanh thể lực đã đầy ắp, tinh thần phấn chấn rón ra rón rén bò xuống giường, cậu định nhân lúc đêm khuya thanh vắng lén chơi trò "Thoát khỏi bệnh viện lúc nửa đêm", kết quả chân còn chưa bước ra khỏi cửa phòng, người nào đó đáng lẽ phải ngủ say rồi lại cất giọng u ám từ giường bên cạnh.
"Hagiwara nói, nếu bây giờ cậu chuồn ra ngoài thì sau này bọn tôi sẽ không tập luyện cùng cậu nữa."
Natsuki nghiêm túc cố gắng lừa gạt: "Tôi có chuồn đâu, chỉ là đi vệ sinh thôi mà."
"Tôi đi cùng cậu," Furuya Rei nói xong liền định xuống giường. "Bác sĩ nói chấn động não mức độ trung bình sẽ khiến cậu mất ngủ, đau đầu và buồn nôn, tôi đi theo cho chắc ăn."
"...Được." Natsuki cứng đờ trong giây lát, cậu cảm nhận được sự quan tâm từ người bạn, họ thực sự lo lắng cho sức khỏe của cậu, những thiện ý này ngược lại khiến cậu có chút luống cuống.
Natsuki tắt ngấm ý định, từ nhà vệ sinh trở về liền ngoan ngoãn lên giường, ngoan ngoãn ngủ một mạch đến sáng.
Ba ngày không luyện kỹ năng thì nhịn ba ngày vậy, haizz... chỉ là thể lực tràn trề khiến cậu đau lòng quá!
Ba ngày đó Natsuki không biết mình đã vượt qua thế nào, bọn họ vì muốn cậu "nhanh chóng" bình phục mà dùng rất nhiều cách. Ngày thứ hai, Morofushi Hiromitsu sợ cậu gặp ác mộng (Natsuki đã hùng hồn tuyên bố mình là người lớn rồi sẽ không gặp ác mộng, sau đó bị những người khác bác bỏ ý kiến) nên đàn guitar cho cậu nghe trước khi ngủ trưa. Người tiếp theo đến thay ca là Matsuda Jinpei cười như điên chụp lại cảnh Morofushi hát "Bé cưng ngủ ngoan" cho Natsuki, sau đó bị Natsuki - người vẫn còn ghi thù vụ bị nói là hội chứng tuổi dậy thì - tung một cước từ trên giường bệnh xuống. Tiếp đó Date Wataru bước vào, không đồng tình nhìn bệnh nhân và Matsuda vật lộn trên sàn bệnh viện. Hagiwara thì cầm một cái bánh mì yakisoba cá cược với Furuya xem ai nhận thua trước (tiện thể nhắc tới, Furuya Rei cược một cái bánh mì dưa lưới là Natsuki thắng), cuối cùng kết thúc bằng việc Natsuki thành thạo cù vào huyệt cười của Matsuda, Furuya Rei vui vẻ nhận được bánh mì yakisoba của Hagiwara.
Quý ngài Natsuki thân thủ nhanh nhẹn hoàn toàn không giống bệnh nhân, vào chiều ngày thứ ba đã bị bệnh viện không thể nhịn thêm được nữa đóng gói tống cổ ra ngoài, kéo theo cả đám bạn xấu chỉ sợ thiên hạ không loạn kia, sáu người rồng rắn kéo nhau lẻn về trường như xã hội đen đi tuần.
Tất nhiên, việc huấn luyện bị bỏ lỡ trong ba ngày này đã được bù lại bằng cách năm người bọn họ luân phiên đấu đối kháng trong hai tuần sau đó, Natsuki thậm chí còn rất hài lòng với kết quả này, bình thường cơ hội được đánh nhau với bọn họ mỗi ngày cũng không nhiều.
Sau đó tin tức từ chỗ Onizuka Hachizo truyền đến cho thấy, kẻ sát hại tài xế xe tải ngụy tạo thành tai nạn chính là con gái ông ta, nguyên nhân chỉ là vì phá sản nên nhòm ngó tiền bảo hiểm của bố mà thôi, không cần nói nhiều, cuối cùng cô ta nhận được một đôi còng số 8 và chuyến du lịch nhà đá.
Natsuki sau đó lại giúp Thanh tra Megure đã trở nên thân thiết phá vài vụ án, thành công nâng cấp độ người chơi lên lv.3. Khác với kỹ năng, cấp độ liên quan đến nghề nghiệp kiểu này max cấp là con số lv.60 đáng sợ, Natsuki dựa theo cách nói trên diễn đàn quy đổi sơ bộ một chút, cậu chắc phải phá khoảng một nghìn vụ án mới max cấp được.
Chuyện này sao có thể làm khó được cậu, Natsuki tôn thờ chân lý "chỉ cần chịu cày cuốc thì không có chướng ngại nào không vượt qua được", bắt đầu suy nghĩ xem trong 7 năm trước khi cốt truyện chính bắt đầu, liệu có thể cày max thuộc tính và cấp độ hay không.
Cậu vẫn rất háo hức muốn thử cảm giác sau khi max cấp thì ung dung vượt qua cốt truyện.
Vì vậy sau khi Natsuki nhìn thấy tờ thông báo tìm người của một bé gái mất tích trên bàn huấn luyện viên Onizuka, cậu tích cực bày tỏ mình có thể nhanh chóng tìm được đứa bé nghi bị bắt cóc đó về.
"Không," Onizuka Hachizo - người sau gần hai tháng đã hiểu rõ tên nhóc này không hề ngoan ngoãn như vẻ bề ngoài - trầm giọng nói: "Em không được đi."
Vài phút sau, nhóm năm người bị gọi lên văn phòng, nhận thông báo vì vi phạm đủ loại quy định trước đó, trong một tuần tiếp theo ngày nào bọn họ cũng phải cọ rửa nhà tắm.
Matsuda Jinpei quay phắt đầu lại: "Akae đâu?"
Onizuka Hachizo: ...
Ông hắng giọng: "Ờ, cậu ấy đi ra ngoài trường tìm bé gái mất tích rồi."
"...Hả?!" *5
Lúc này Natsuki đã cầm bức ảnh đến công viên nơi cuối cùng có người nhìn thấy đứa bé này theo hồ sơ.
Chiếc Kawasaki H2 của cậu hôm đó bị vứt thảm thương trên đường cao tốc, sau khi xuất viện mới biết đã bán hỏng rồi, Natsuki chỉ đành tiếc nuối lôi chiếc xe đạp địa hình kia ra đạp, ai bảo gần đây cậu không có thời gian mua xe máy mới để độ lại chứ.
Nhờ phúc của khuôn mặt trông y hệt học sinh ngoan này, Natsuki hỏi thăm dọc đường thu được thông tin rất quan trọng.
Một người phụ nữ trong công viên có ấn tượng về tối qua nói rằng, chập tối hôm qua có ba người từng bắt chuyện với bé gái đi lạc kia. Vì bản thân cô ấy cũng có con gái trạc tuổi nên mới để ý một chút, ba người đó lần lượt là ông chủ tiệm giặt ủi đẩy xe chở quần áo, nhân viên chuyển phát nhanh lái xe tải nhỏ đi giao hàng, và một người phụ nữ nước ngoài kéo vali hành lý.
Sau đó cô bé rời khỏi công viên, cô ấy không biết chuyện gì xảy ra nữa.
Natsuki biết, bởi vì trong camera giám sát, cô bé kia vừa rời khỏi công viên liền biến mất tại góc chết của chiếc camera tiếp theo đang bảo trì.
Do là điều tra độc lập, cậu không có cách nào trích xuất lại camera để xem mặt ba người kia, vừa định hỏi kỹ hơn chút nữa thì một bà cụ ngồi nghe bọn họ nói chuyện ở bên cạnh lải nhải xen vào.
"Thằng nhóc Tomomori tiệm giặt ủi ấy à, là người hiền lành tốt bụng lắm! Bà nhớ hình như nó cũng có một đứa con gái thì phải... nhưng mà mười mấy năm trước đã qua đời rồi," bà cụ đang nói bỗng nghi hoặc kêu lên một tiếng: "Kỳ lạ... đứa bé hôm qua, trông giống con gái nó lắm."
Tìm thấy rồi.
Natsuki lễ phép chào tạm biệt hai người, đạp xe chuẩn bị đi đến cửa tiệm đó. Chiếc xe của nhân viên chuyển phát nhanh kia có sơn logo công ty, vô cùng bắt mắt, nhưng Natsuki đã hỏi quanh khu vực bé gái mất tích, không ai nhìn thấy chiếc xe nào có đặc điểm dễ nhớ như vậy. Còn người phụ nữ nước ngoài kia chỉ kéo một chiếc vali nhỏ, hoàn toàn không thể nhét vừa một bé gái.
Vốn dĩ nghi phạm lớn nhất chính là ông chủ tiệm giặt ủi, bây giờ biết được động cơ khả thi của ông ta, Natsuki không chút nghi ngờ việc bé gái mất tích đang ở trong tiệm giặt ủi đó.
Có điều cậu cứ cảm thấy cái tên "Tiệm giặt ủi Tomomori" nghe rất quen tai... Hình như đó là tiệm trên tấm danh thϊếp cậu tìm thấy trong ví lúc mới bắt đầu game, cậu còn chưa đến đó lần nào, hóa ra không chỉ có mỗi dịch vụ giặt khô thôi sao?
Lời tác giả
Danh thϊếp: Còn ai nhớ tấm danh thϊếp trong ví của Aka ở chương 1 không ww Thu hồi manh mối nè~
*Chú thích:
• Tomomori: Tên đầy đủ là Tomomori Hajime (trong bản gốc Conan là hung thủ vụ án ở Học viện Cảnh sát).
• Công ty Thám tử: Chỉ Công ty Thám tử Vũ trang trong Bungou Stray Dogs. Câu nói "Không ai đáng phải chết một cách vô nghĩa cả" là câu nói nổi tiếng của Oda Sakunosuke.