Natsuki vừa mới phanh chiếc Kawasaki H2 sơn đỏ - thành quả của việc "học lỏm rồi thực hành ngay" - lại trước cổng trường, thì một chiếc Mazda màu trắng trông rất quen mắt với cả hai người cũng từ bên trong chạy ra.
"Đây chẳng phải là xe của bạn chú Hachizo hồi sáng sao?" Natsuki lầm bầm, đang định tháo mũ bảo hiểm thì cửa kính bên ghế trái hạ xuống, một mái đầu vàng rực thò ra với vẻ mặt lo lắng.
"Lên xe đi, vừa đi vừa nói!"
"Đến lúc nghiệm thu thành quả rồi." Người thanh niên nháy mắt với Natsuki qua lớp kính chắn, giây tiếp theo không chút do dự cởi mũ bảo hiểm và giao lại vị trí cho Matsuda đang ở ghế lái. Chàng cảnh sát tóc đen xoăn trèo lên ngồi phía sau Natsuki, báo cho cậu một địa chỉ.
"Trò chơi đua xe tôi cũng giỏi lắm đấy nhé." Thiếu niên tóc đen lầm bầm tự nói với chính mình, nheo mắt lại và rạp người xuống, hai chiếc xe một lớn một nhỏ xé gió lao vụt đi.
"Không hỏi xem chúng ta đi đâu làm gì sao?" Khóe miệng đang mím chặt của Matsuda cũng không nhịn được mà giật giật, lên tiếng hỏi khi xe đã lăn bánh.
"Nếu là bắt cóc buôn người thì còn chưa biết ai bị bán đâu, tôi sợ cái gì chứ." Giọng nói nhẹ nhàng của Natsuki truyền ra từ dưới lớp mũ bảo hiểm, vừa dập tắt sự tò mò của Matsuda vừa thành công khiến mặt anh đen lại (dù bị mũ bảo hiểm che khuất nên không nhìn thấy).
"Trên con phố đó có một chiếc xe tải bị mất lái, cản trước của nó đang móc vào một chiếc xe con, tình trạng tài xế không rõ, dường như đã ngất xỉu rồi." Matsuda Jinpei hít sâu một hơi, cố gắng nhả chữ rõ ràng để giải thích nhanh tình hình: "Bên phía Morofushi đã báo cảnh sát, nhưng trường học ở gần hơn trạm cứu hỏa, nên bây giờ chúng ta qua đó hỗ trợ!"
[Nhiệm vụ nghề nghiệp: Hãy vận động não bộ và tứ chi, dừng gã khổng lồ đang đâm loạn xạ kia lại đi! ps. Cậu đoán xem tại sao nó lại mất kiểm soát? Phần thưởng: Cấp độ lv.2 (3/5)]
Nên nói là may mắn hay xui xẻo đây? Hôm nay vậy mà có tới hai nhiệm vụ nghề nghiệp để làm, nhưng Natsuki nghĩ mãi cũng không ra mấy nam sinh viên trường cảnh sát lái một chiếc Mazda và cưỡi một con xe phân khối lớn thì làm sao dừng được chiếc xe tải đang chạy tốc độ cao lại, chẳng lẽ định chặn ngang đầu xe để ép dừng?
Cậu tranh thủ liếc nhìn bảo bối H2 mới làm quen được hai tiếng đồng hồ, thuộc tính chỉ là xe máy cải tạo thông thường của mình, rồi nhếch khóe miệng.
Nói thật, phim điện ảnh cũng chẳng dám quay thế này, nên nói bọn họ to gan hay là liều mạng đây, NPC trong game này lợi hại thật đấy, nhưng tổ kịch bản cũng đâu có nói bối cảnh game là siêu năng lực đâu nhỉ?
Natsuki đã có thể nhìn thấy chiếc xe tải lớn đang lao điên cuồng trên đường quốc lộ, cùng chiếc xe con đáng thương bị kéo lê phía sau và chiếc xe máy điện đang bám sát đuôi nó.
"Đợi lâu rồi nhé, Lớp trưởng!" Sau khi Natsuki giữ tốc độ song song với chiếc xe máy điện, Matsuda không nhịn được nhe răng cười lớn.
Chiếc Mazda chậm hơn một bước cũng vừa vặn chạy song song ở làn ngoài cùng bên phải, Furuya ngồi ghế phụ bất lực xua tay: "Nếu muốn dùng tác động vật lý để phanh lại thì e là không ổn đâu, trọng lượng xe chênh lệch quá lớn."
Người thanh niên cao lớn đội chiếc mũ bảo hiểm nhỏ xíu của xe máy điện nhướng mày: "Không sao chứ, trong thời gian ở trường là cấm lái xe đấy nhé?"
"Cái gì cơ! Tiếng động cơ ồn quá, không nghe thấy đâu Lớp trưởng ơi!" Hagiwara đang lái xe cười hì hì đáp lại.
"Đâm trực diện không được thì..." Matsuda nhìn chằm chằm phía trước chiếc xe con vẫn đang bị móc vào đuôi xe tải, trầm ngâm hai giây rồi quay đầu hét lớn về phía Furuya ở ghế phụ chiếc Mazda: "Zero, lấy cái đèn trong hộc đựng găng tay ra!"
Furuya làm theo, Hagiwara nhìn chiếc đèn cảnh sát loại gắn trần xe kia với vẻ đăm chiêu, rồi chợt bừng tỉnh hiểu ra.
"Này, Hagi." Quả nhiên Matsuda chuyển tầm mắt sang người bạn nối khố: "Cái đó, làm được không?"
"Không thành vấn đề, cứ giao cho tôi..." Hagiwara nhận lấy chiếc đèn từ tay Furuya đang ngơ ngác, tự tin tăng tốc chen vào vị trí giao nhau giữa xe con và xe tải: "Bên đó nhờ cả vào cậu đấy, bé Jinpei."
"Còn phải đợi cậu nói sao," Matsuda Jinpei hừ cười, giãn gân cốt, chống tay lên vai thiếu niên ngồi trước rồi đứng thẳng dậy. Natsuki đoán được ý tưởng táo bạo của họ nên phối hợp cực kỳ ăn ý, lái xe áp sát cửa sổ chiếc xe con để Matsuda thuận tiện hét lớn dặn dò người già đang cầm lái: "Mở cửa sổ trời của chiếc xe đó ra!"
"Vâng, vâng ạ!" Ông cụ đang sợ toát mồ hôi lạnh vội vàng bấm nút hạ tấm kính trên trần xe xuống theo chỉ dẫn.
"Tôi còn chưa tính sổ với cậu đâu, đừng có để mình ngã đến mức ngu ngốc hơn đấy nhé." Natsuki cao giọng nói xong liền trả về số 1, bóp côn đồng thời đạp phanh, đuôi xe vểnh cao lên, Matsuda mượn đà dùng sức nhảy về phía trước, đáp xuống nóc xe con và bám chặt lấy mép cửa sổ trời đang mở.
"Đến lượt cậu đấy, Zero!" Anh trừng mắt nhìn Natsuki một cái rồi quay đầu nhìn sang chiếc Mazda, Furuya Rei ngồi trong đó đang trợn mắt há hốc mồm trước loạt động tác vừa rồi.
"Tiếp theo sẽ là…" Hagiwara nhìn chằm chằm phía trước, thò tay ra cửa sổ ném chuẩn xác chiếc đèn vào dưới bánh xe, sau đó đánh mạnh vô lăng cán lên nó, khiến chiếc xe nghiêng hẳn sang một bên bay lên không trung. Furuya Rei căn chuẩn thời cơ tung người nhảy vọt sang, cũng bám được vào cạnh Matsuda.
"Cứ như đang quay Fast and Furious vậy, biết đâu sau này nghỉ hưu mấy anh cảnh sát này còn có thể đến Hollywood kiếm tiền lương hưu ấy chứ," Chủ nhân chiếc xe phân khối lớn vừa đuổi kịp cạn lời buông lời cà khịa: "Không hổ là hai con tinh tinh rạng sáng ngày ra vẫn còn sức đi đấm bốc, hai người này nhìn qua còn thấy thạo việc đến lạ lùng."
Hagiwara - cũng là tinh tinh - Kenji vừa phô diễn kỹ thuật lái xe điên rồ chỉ biết cười gượng hai tiếng, lảng tránh ánh mắt.
Natsuki khựng lại một chút, đột nhiên nhíu mày dữ dội.
"Không ổn, đây là đoạn cao tốc đang thi công," Cậu liếc thấy đội thi công bên ngoài làn đường, nhanh chóng nhận ra điều bất thường: "Phía trước chắc chắn hết đường rồi!"
Hơn nữa người tài xế kia... Natsuki bỏ lại lời cảnh báo hết đường rồi vặn ga áp sát buồng lái xe tải, miễn cưỡng nhìn thấy nửa khuôn mặt của tài xế đang gục trên vô lăng, một dòng chữ màu đen hoàn toàn khác biệt hiện lên đầy ăn ý.
[Tài xế xe tải (Đã tử vong)]
... Thảo nào lại biến thành nhiệm vụ nghề nghiệp, gợi ý cũng không nói phải cứu tài xế xe tải, hóa ra ngay từ đầu ông ta có thể đã là người chết rồi.
Đây là muốn ngụy tạo thành tai nạn xe cộ để gϊếŧ người sao, tuyệt lắm, nhiệm vụ thứ tư trong ngày xuất hiện rồi.
Natsuki sa sầm mặt mày, ở vị trí hiện tại cậu không thể tháo mũ bảo hiểm để thông báo cho Furuya Rei vừa leo lên nóc xe tải biết chuyện này. Vì vậy sau khi bình tĩnh cân nhắc thiệt hơn trong lòng, cậu dùng một tay rút điện thoại ra bấm số gọi đi.
"Zero, cậu không cần xuống dưới đâu." Natsuki áp sát điện thoại nói nhanh: "Tài xế đã chết rồi, hơn nữa lát nữa lúc nhảy xuống tôi có mũ bảo hiểm sẽ an toàn hơn, tôi cần phải vào trong xem tình hình!"
[Thám tử] cũng không có cách nào dựa vào nửa khuôn mặt mà tìm ra hung thủ, và Natsuki tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho kẻ dám tăng độ khó cho nhiệm vụ dừng xe của mình.
Cậu nói xong cũng không đợi phản ứng của Furuya Rei, lặp lại động tác giảm tốc độ vênh đuôi xe giống hệt lúc đưa Matsuda sang, sau đó dứt khoát bỏ xe nhảy vọt lên, dùng sức nắm lấy tay vịn bên cửa xe, lắc lư giữa không trung nửa giây rồi nhanh chóng ổn định lại cơ thể.
[Lái xe tinh thông] sau khi được Hagiwara max cấp "bón kinh nghiệm" đã thành công thăng từ lv.6 lúc mới mở khóa lên lv.8, cộng thêm việc rèn luyện thể lực vào mỗi buổi sáng suốt thời gian qua, Natsuki không hề nghi ngờ độ hoàn thiện của chuỗi động tác này, đối với kết quả bám được vào tay vịn lên xe thành công cũng cảm thấy là điều hiển nhiên.
… Thế nhưng chỉ có mình cậu nghĩ như vậy, nhóm người phía sau nhìn thiếu niên không chút do dự nhảy xe, vươn người bám vào một chiếc xe tải khác đang chạy tốc độ cao, bao gồm cả Furuya Rei vẫn đang ở trên nóc xe, tất cả đều toát mồ hôi lạnh.
"Cậu ta muốn chết à?!" Matsuda, người không biết tài xế đã chết, trừng mắt không thể tin nổi, tức giận đến mức nắm chặt nắm đấm nghiến răng nghiến lợi: "Zero đã ở trên đó rồi, tên này còn đi tham gia vào làm cái gì, ngã xuống không phải chuyện đùa đâu!"
Furuya nghiêm nghị nhoài nửa người từ phía trước ra, nói nhanh: "Natsuki gọi điện cho tôi nói tài xế xe tải đã chết, cậu ấy muốn vào xem tình hình."
Matsuda trông có vẻ như chỉ muốn lôi ngay vị thám tử đại tài còn đang ở trong xe kia ra đấm mạnh vào mặt một cú cho hả giận, Hagiwara Kenji ở trong lòng chân thành mặc niệm cho người bạn nhỏ.
... Thật ra anh cũng rất muốn đấm cho một cái.
Natsuki không biết bọn họ đang nghĩ gì, chỉ đảm bảo Furuya Rei đã rời đi và ước chừng còn khoảng hơn hai mươi mét nữa là lao ra khỏi đường quốc lộ, cậu bình tĩnh mở bảng điều khiển người chơi ra.
Màu sắc xung quanh rút đi như thủy triều, chỉ còn lại hai màu đen trắng, cậu nhìn thế giới đang ngưng đọng, không kìm được mà ngẩn người một lát.
Chỉ có những lúc như thế này, Natsuki mới thực sự cảm nhận được đây là trò chơi, những người bạn trông có da có thịt kia đều chỉ là dữ liệu. Game thực tế ảo cậu cũng chơi không ít, nhưng chân thực đến mức đáng sợ thế này thì đúng là lần đầu tiên. Natsuki hoàn hồn, qua lớp kính bảo hộ trên mũ bảo hiểm, cậu đưa mắt nhìn về phía thi thể.
[Một thi thể tử vong do bị vật nặng đánh vào sau gáy]
[Nắm tay siết chặt: Dường như ông ta đã nắm được bằng chứng phạm tội nào đó?]
[Quần áo chỉnh tề: Khả năng cao là người quen gây án, không có dấu vết vật lộn]
Thành công lợi dụng BUG kích hoạt bảng người chơi và kỹ năng cùng lúc, vị thám tử đại tài khẽ thở phào nhẹ nhõm, nhanh chóng lấy đi vật chứng kia nhét vào túi áo trước ngực. Cậu vội vàng tính toán góc độ tiếp đất, sau đó túm lấy cánh tay thi thể, ngay khi thời gian bắt đầu trôi trở lại liền dùng sức đạp mạnh chân phanh.
"Đây chắc là cái gọi là "Shonen Jump" nhỉ?" Natsuki tự lẩm bẩm chơi một cái meme cũ rích, tự chọc cười chính mình: "Ai quan tâm chứ... đi thôi!"
Cậu hít sâu một hơi rồi húc tung cửa sổ xe, cuộn người lại thành tư thế tiêu chuẩn nhất. Giây tiếp theo, cậu tung người nhảy ra khỏi chiếc xe tải đang lao xuống đoạn đường cụt, đồng thời buông thi thể bị kéo theo ra. Trong tiếng la hét căng thẳng và lo lắng của mọi người, cậu ngã mạnh xuống mặt đường nhựa. Natsuki xác định phần đầu không chịu tổn thương quá lớn mới thuận thế lăn đi thật xa, cuối cùng triệt tiêu lực va chạm và dừng lại thành công.
Vài giây sau, chiếc xe tải rơi xuống phát nổ ầm một tiếng. Khi nhóm Furuya Rei và Matsuda Jinpei lao đến bên cạnh tháo mũ bảo hiểm cho Natsuki, thiếu niên với mái tóc đen trước trán bết lại vì mồ hôi đã hôn mê bất tỉnh.
Suy nghĩ cuối cùng của Natsuki trước khi nhắm mắt thực ra là cảm thấy may mắn, may là không chết thẳng về điểm lưu buổi trưa lúc nhận xe ở nhà, nếu không toàn bộ nhiệm vụ và độ thuần thục cày được cả buổi chiều hôm nay coi như đi tong.
Cậu an tâm chìm vào trạng thái [Debuff Hôn mê Bất thường] mà hệ thống thông báo, chỉ mơ màng cảm thấy dường như mình đã quên mất điều gì đó... là gì nhỉ?
... Chết tiệt, cậu quên mất là NPC không biết cậu không sao cả!
Matsuda Jinpei trừng mắt đến nứt cả hốc mắt nhìn bóng dáng mảnh khảnh đội mũ bảo hiểm kia lao ra nhanh như một loài họ mèo, sau đó bị trọng lực kéo xuống đập mạnh xuống đất lăn lóc. Anh rất muốn, rất muốn gào lên câu nói lúc nãy một lần nữa: Tên Aka này chẳng lẽ thực sự không cần mạng nữa sao!
Nhảy xuống từ chiếc xe đang chạy với tốc độ gần 160km/h, cho dù có mũ bảo hiểm đạt chuẩn xe phân khối lớn bảo vệ, cũng không thể tránh khỏi bị chấn động não, chưa kể lỡ như gãy cổ hay tay chân thì sao, cậu ta chẳng lẽ không muốn làm cảnh sát nữa à?
Hagiwara Kenji hoàn toàn không ngờ sự việc sẽ diễn biến thế này, cũng không biết làm thế nào mình nhảy xuống từ chiếc Mazda đã dừng lại, làm thế nào chạy điên cuồng đến bên người bạn đang nằm bất động đằng xa, anh chỉ cảm thấy máu toàn thân như đông cứng lại.
Morofushi Hiromitsu, người có kiến thức sơ cứu phong phú nhất trong nhóm năm người phản ứng lại trước tiên, tiến lên run rẩy cẩn thận tháo chiếc mũ bảo hiểm kia ra.
Vẫn còn hơi thở yếu ớt.
Năm người cuối cùng cũng nuốt được trái tim đang đập thình thịch nơi cổ họng trở về l*иg ngực. Xe cứu hỏa và xe cứu thương lúc này mới chậm chạp đến nơi, thiếu niên đang hôn mê và thi thể gần đó đều được đưa lên cáng.
Furuya Rei dõi theo xe cứu thương rời đi, trong thoáng chốc mới phát hiện các khớp ngón tay nắm chặt của mình đã trắng bệch. Anh hiểu sâu sắc rằng việc sống sót trong tình huống đó khó khăn đến nhường nào, và cũng từ đó lần đầu tiên nảy sinh thắc mắc về người bạn nhỏ tuổi nhất này.
Rốt cuộc tại sao Aka lại có thể vì phá án, vì điều tra mà đem cả tính mạng của mình lên bàn cân để đánh cược như vậy?
[Lời tác giả]
Akaka (Natsuki): Đương nhiên là để thăng cấp rồi!
Hành động nguy hiểm trong chương này vui lòng không bắt chước, không coi là thật, đời người không thể load lại file lưu đâu (giọng điệu kiểu đó).
Những người khác: Cậu ta không cần mạng nữa à, vì bắt hung thủ mà có thể làm đến mức này sao!
Akaka: Nhiệm vụ hiện ngay trước mắt ai mà không làm? Tôi hỏi xem có người chơi nào lờ đi được không?
Vừa bắt lỗi chính tả tiện thể thêm câu "Đi thôi!" (?)
• Shonen Jump (少年jump): Một tạp chí truyện tranh nổi tiếng của Nhật Bản, nơi đăng các bộ manga hành động thiếu niên nhiệt huyết (như Naruto, One Piece...).