Chương 16: Là một cảnh sát

“Mọi người quen nhau à?” Thanh tra Megure nhíu mày, đưa ánh mắt dò hỏi.

“Chỉ là một chiều thôi. Tôi nghĩ trong trường, phần lớn mọi người đều biết cậu ấy,” Nakamura Mieko nhún vai: “Dù sao thì không phải thiên tài nào cũng có một gương mặt hoàn hảo, hơn nữa đàn em Akae còn lên làm chủ nhiệm Câu lạc bộ Suy luận ngay từ nửa sau năm nhất đại học. Khoảng thời gian đó trên diễn đàn đúng là một lễ hội fan của cậu ta.”

Hóa ra thân phận này từng làm những chuyện phô trương như vậy à. Natsuki suy nghĩ một chút, không những không thấy chán ghét mà còn cảm thấy… khá là đương nhiên.

“Thế mà còn có fan nữa…” Hagiwara lại cảm thấy chuyện này nằm trong dự liệu của mình.

“Hả, cậu Akae cũng ở đây sao?” Nagaoka Shota kinh ngạc nhìn sang, như thể vừa mới phát hiện ra, nhưng lập tức thở phào nhẹ nhõm: “Đúng là được cứu rồi, cậu Akae nhất định sẽ bắt được hung thủ!”

Cô đàn em Yuzuki tự xưng là sinh viên năm nhất thì trông ngơ ngác, hiển nhiên hoàn toàn không biết gì về vị “đàn anh” này.

“Cô chưa gặp tôi là vì tôi đã tốt nghiệp sớm.” Natsuki liếc qua là biết cô đang nghĩ gì, ngáp một cái rồi tiện miệng ném ra một câu giải thích kèm theo… một quả bom kinh thiên. “Đúng là tôi đã biết hung thủ là ai rồi, nhưng để đề phòng bất trắc, mọi người cứ kể lại toàn bộ những việc hôm nay đã làm trong tiệm, có liên quan đến người chết đi.”

Hagiwara nghi hoặc nhìn cậu một cái. Anh không ngờ người bạn luôn tự tin một trăm hai mươi phần trăm vào mọi suy luận của mình lại có lúc nói ra câu “để đề phòng bất trắc”.

Natsuki ra hiệu cho anh nhìn cậu nhóc đang ngồi xổm cạnh thi thể phủ vải trắng, trên gương mặt nhỏ tràn đầy vẻ nghiêm túc xen lẫn hứng thú. Đôi mắt đỏ cong lên thành một đường cong đẹp đẽ.

“Cậu cứ coi như là kiểm tra miệng trên lớp đi?” Cậu cười nói: “Tôi cũng khá hứng thú với năng lực suy luận của thằng bé này.”

“… Ác thú vị của cậu đúng là chưa từng thay đổi, bé Natsuki.”

“Ác thú vị gì chứ, đây là tiền bối khảo sát hậu bối.” Natsuki nghiêm túc đáp: “Một thám tử đủ tư cách thì phải có khả năng phá án độc lập. Thầy tôi đã dạy như vậy.”

Hagiwara Kenji giật giật khóe miệng: “Thật sự không phải là cậu muốn lười biếng à?”

Natsuki bình thản quay đầu đi.

“Hôm nay vốn là chị Minako hẹn mọi người đi dạo phố, nhưng vì chị ấy say xe nên bọn tôi định vào quán cà phê này nghỉ một lát rồi mới đi trung tâm thương mại xa hơn. Không ngờ lại thành ra thế này…” Cô đàn em Yuzuki nói được một nửa thì cảm xúc vừa mới ổn định lại dâng lên, cô không nhịn được che mặt run rẩy bờ vai, trông như khóc đến rất thương tâm.

“Để tôi nói cho.” Nagaoka Shota đau đầu tiếp lời, nhưng khi nói thì ánh mắt hoàn toàn không dám liếc xuống đất: “Sau khi vào quán, Minako nói muốn đi nhà vệ sinh trang điểm lại, Yuzuki đi cùng cô ấy. Sau đó khoảng hai ba phút thì Yuzuki một mình quay lại trước.”

“Vì… vì chị ấy không muốn tôi nhìn thấy dáng vẻ say xe của mình.” Yuzuki Yuki nức nở nói.

“Chỉ là đi cùng thôi sao,” Natsuki mỉm cười: “Cô ấy có mượn kem dưỡng tay của cô nhỉ? Tôi không thấy thứ đó trong túi xách nhỏ của người chết, nhưng trên tay cô ấy rõ ràng có mùi từng bôi qua.”

“… Vâng, kem dưỡng tay của chị ấy hôm qua không biết để lạc ở đâu… nên đã mượn của tôi.” Yuzuki mắt thấy lại sắp cúi đầu khóc.

“Chán thật, lại là mấy lời sáo rỗng.” Natsuki xụ mặt, lẩm bẩm rồi chọc chọc Hagiwara: “Kenji, sao cậu lúc nào cũng khiến bọn họ ngừng khóc được vậy? Ý tôi là… ngừng rơi nước mắt.”

“Đây chính là thiên phú được thầy Onizuka công nhận đó, bé Natsuki.” Người thanh niên nhịn cười, nháy mắt với cậu.

Đại thám tử tóc đen nhìn bạn mình hai giây, trên mặt bỗng hiện ra nụ cười ngoan ngoãn mà Hagiwara vô cùng quen thuộc - biểu cảm mà Akae Natsuki nhất định sẽ mang theo trước khi bắt đầu… hại người.

“Tôi đổi ý rồi.” Cậu khẽ nói.

“Nghe có vẻ thật không may.” Thiếu niên quay đầu sang người phụ nữ đầu tiên được điểm danh là quen biết mình, giọng điệu dịu xuống đầy cảm thông: “Vậy thì, vị thứ hai đi tìm người chết - cô Mieko - có phát hiện gì bất thường không? À, chính ngón tay cái cứ xoa xoa mu bàn tay của cô đã nói cho tôi biết thứ tự rồi, không cần căng thẳng.”

“Đàn em Akae quả nhiên giống hệt lời đồn.” Mieko từ bỏ chống cự, thẳng thắn nhìn thẳng vào cậu: “Tôi chẳng làm gì đặc biệt cả, chỉ là cố tình tới mỉa mai đứa em gái say xe mà không chịu uống thuốc của mình thôi.”

“Nhưng không hiểu sao hôm nay tính tình nó tệ hơn trước rất nhiều, mới nói được vài câu đã bắt đầu quát vào mặt tôi, tôi lười quản nên đi luôn.” Cô ta nhớ lại: “Lúc đó hình như nó còn nói mình vẫn đang choáng đầu… bình thường cũng không thấy nghiêm trọng đến vậy.”

“Sau khi Mieko quay lại thì tôi sang xem, vì rất lo cho Minako đang say xe. Thêm nữa tôi có thói quen mang theo kẹo bạc hà bên người, nghĩ rằng ăn vào có thể đỡ khó chịu hơn một chút.” Nagaoka Shota cố gắng thuật lại tình hình một cách mạch lạc: “Sau khi ăn xong, sắc mặt Minako còn tệ hơn, rồi lấy lý do ‘muốn ở một mình một lát’ đuổi tôi về chỗ ngồi. Sau đó thì…”

Ai có mặt cũng biết, sau đó chính là lúc Mōri Ran vào nhà vệ sinh và phát hiện ra thi thể đã biến dạng kia. Nakamura Minako, người mười phút trước còn đang nói chuyện với họ, đã đau đớn rời khỏi cõi đời.

Mà hiện tại, kẻ có vẻ khả nghi nhất lại chính là người đàn ông tự xưng sợ thi thể và sợ ma này.

Natsuki thấy biểu cảm của cậu nhóc thám tử càng thêm rối rắm, cũng đoán được cậu bé với kho kiến thức còn chưa đủ phong phú đang nghĩ gì.

“Đầu độc không nhất thiết phải ăn vào. Strychnine là một loại kiềm sinh vật độc tính cao, có thể phát tác thông qua hấp thụ qua da, hô hấp hoặc ăn uống.” Natsuki thu lại nụ cười, giọng nói trở nên lạnh nhạt. Vừa dứt lời, vài ánh mắt đã lập tức hiểu ra và dồn về phía một người.

“Cho nên, xin hãy giao lọ kem dưỡng tay trong túi mà cô còn chưa kịp vứt đi cho nhân viên giám định đi, đàn em Yuzuki.”

Lần này, tất cả mọi người đều nhìn về phía Yuzuki Yuki.

Bờ vai gầy gò của Yuzuki Yuki run lên một cái, rồi cô ta chậm rãi ngẩng đầu. Nhưng dưới mắt cô ta lại không hề có một giọt nước mắt nào, gương mặt tràn đầy nụ cười khoái trá.

“Tôi còn tưởng có thể kéo dài thêm một chút nữa.” Cô ta làm bộ thẹn thùng, gãi gãi má.

“Vốn dĩ là thế, nhưng tôi không thích chiều theo người xa lạ. Kiểm tra miệng cho trẻ con cũng không được.” Natsuki cúi mắt: “Ai bảo tôi thật sự không hợp diễn kịch.”

“Nghe có vẻ đàn anh Akae đúng là rất lợi hại.” Dưới những ánh nhìn không dám tin hoặc đầy cảnh giác của mọi người, Yuzuki Yuki chậm rãi, nghiến răng hỏi: “Nếu anh đã suy luận ra là tôi gϊếŧ chị ta, vậy tại sao năm ngoái anh không suy luận ra sự trong sạch của anh trai tôi?”

“… Bởi vì khoảng thời gian xảy ra chuyện của anh trai cô, đàn em Akae năm nhất căn bản không có mặt trong trường.” Người cắt ngang là Nakamura Mieko - người đã nhanh chóng lấy lại bình tĩnh sau khi biết hung thủ: “Tỉnh táo lại đi, Yuzuki Yuki. Minako sẽ không cho phép chuyện này bị phanh phui ra bên kia. Nó sợ sự thật bị phát hiện.”

“… Năm anh trai tôi học năm hai, anh ấy và chị ta được phân vào cùng một phòng thí nghiệm. Mỗi lần nghỉ phép anh ấy đều kể với tôi rằng trong lớp có một cô gái rất xinh đẹp… Anh trai tôi thầm thích chị ta suốt một học kỳ, tôi cứ tưởng có một ngày anh ấy sẽ dẫn chị ta về nói với tôi đây là bạn gái của mình.” Yuzuki Yuki trầm mặc vài giây rồi mới mở miệng.

“Nhưng chưa kịp đợi tin vui của anh trai, tôi đã đợi được tin anh ấy bị buộc thôi học.”

“Có người tố cáo anh trai tôi trộm axit sunfuric đậm đặc trong phòng thí nghiệm, tạt vào mặt cô gái mà anh ấy cầu không được. Nhưng tôi biết rõ, người anh ấy thích là Nakamura Minako, không phải cô gái đó.” Cô gái thắt bím nhìn chằm chằm Nagaoka Shota bằng ánh mắt đầy thù hận: “Người giá họa chính là anh, đàn anh Nagaoka. Sau khi anh trai tôi bị đuổi học, anh lập tức ở bên chị ta.”

Biểu cảm của Nagaoka Shota cũng trở nên gượng gạo.

“Tôi nhớ tin tức này… sau đó nói rằng nam sinh tạt axit đã ở nhà…” tự sát, thanh tra Megure nuốt lại hai chữ cuối.

“Đúng vậy, chính là anh trai tôi.” Yuzuki học muội thậm chí còn bật cười: “Khi anh ấy thích chị ta, có bao giờ nghĩ đến việc mình sẽ vì chị ta mà gánh tội không thuộc về mình, rồi treo cổ chết trong nhà hay không?”

“Vì cô ta?” Hagiwara câm lặng.

“Người mà cô ta thật sự muốn gϊếŧ vốn là cái tên họ Nagaoka kia,” Natsuki bật cười khẽ từ mũi: “Cho đến trước tang lễ của anh trai mình, e rằng cô ta vẫn nghĩ người thật sự hại chết anh trai là đàn anh kia.”

Yuzuki im lặng nửa giây: “…Ừ. Chính là vài ngày sau tang lễ, tôi đưa chị ta về nhà trong tình trạng say rượu, rồi nghe được sự thật… Người tạt axit thực ra là chị ta. Anh trai tôi vì giữ im lặng cho chị ta, đến cuối cùng phát hiện sự việc đã nghiêm trọng đến mức không thể biện minh, nên mới chết.”

“Cho nên, sau khi biết tất cả chân tướng, cô không thể chấp nhận được. Cô cố gắng thi vào bên cạnh hung thủ đã hại chết anh trai mình, rồi lên kế hoạch đưa cô ta đi chôn cùng. Tiện thể còn có thể giá họa cho kẻ có thói quen mang kẹo bạc hà theo người… tên là Nagaoka gì ấy nhỉ? Thôi kệ đi.” Natsuki vỗ tay một cái, gật đầu với đánh giá công bằng và chính xác của mình.

“Khoa Hóa đúng là đã tạo điều kiện cho cô âm thầm chiết xuất thứ này, chỉ là thủ pháp quá ngu xuẩn, lại còn không biết xử lý cảm xúc. Lúc cô giả khóc, giấu mặt trong lòng bàn tay, cả người tôi đều toát ra vẻ vui sướиɠ, thực ra là đang nhịn cười, đúng không?”

Thanh tra Megure dường như bị một tràng lời này làm cho hoa cả mắt, ông nhịn không được giơ tay ra hiệu: “Vậy tức là cô Yuzuki đã trộn chất độc vào kem dưỡng tay, rồi giấu đi phần của người chết từ trước, nên mới thuận lợi hạ độc?”

“Ừm, tổng kết như vậy cũng được.” Thái độ của Natsuki với đồng nghiệp tương lai vẫn khá ôn hòa, không để thuộc tính độc miệng tiếp tục phát huy.

“Tất nhiên, việc đoán trước nạn nhân sẽ dùng tay dính độc cầm kẹo cũng là một bước đẩy nhanh cái chết. Bởi vì triệu chứng ngộ độc Strychnine ngoài choáng đầu, đau đầu, thở gấp, lo âu, dễ kích động ở giai đoạn đầu ra, còn có đau bụng và buồn nôn.” Cậu đứng đó thao thao bất tuyệt, như thể đang đứng giữa sân khấu, tỏa sáng dưới mọi ánh nhìn.

“Cho nên nạn nhân bị say xe nhất định sẽ ăn kẹo bạc hà do bạn trai mang theo, để giảm bớt khó chịu…”

“Và rồi bước tới cái chết.”

“Tôi không hối hận vì đã gϊếŧ cô ta.” Yuzuki Yuki nhắm mắt lại, ngoan ngoãn để cảnh sát bên cạnh khóa còng tay vào cổ tay mình.

“Ngay từ đầu anh đã biết là tôi rồi, đúng không?” Trước khi bị dẫn đi, cô ta quay đầu hỏi.

Natsuki vừa nhận được thông báo hoàn thành nhiệm vụ, cả người lập tức trở nên lười biếng, mí mắt cũng chẳng buồn nhấc lên: “Tôi đoán nếu trong thời gian học ở Đại học Tohto, cô có chú ý kỹ bảng thông báo của trường, hẳn sẽ biết tôi đã dùng một năm để giành được danh hiệu sinh viên tốt nghiệp ưu tú khoa Tâm lý học. Môn Tâm lý học tội phạm tôi học đặc biệt tốt, vi biểu cảm cùng lắm chỉ là kiến thức cơ bản.”

Natsuki liếc qua thân phận vừa được mở khóa trên bảng người chơi - [Sinh viên tốt nghiệp ưu tú Đại học Tohto], rồi tiện miệng trả lời. Dù sao những người có mặt đều là sinh viên khoa Hóa, ai biết trước kia cậu học môn nào giỏi nhất.

“Anh là một thám tử ưu tú. Nếu anh trai tôi từng gặp được anh thì tốt rồi.” Yuzuki Yuki cúi đầu.

“Thám tử à? Hình như trước đó tôi có nói vậy thật.” Natsuki xoa cằm lẩm bẩm một tiếng, rồi dưới ánh nhìn như đang xem sinh vật kỳ lạ của Hagiwara, vẫn kiên trì nói hết câu thoại mà mình đã sớm muốn nói.

“Nhưng vụ án hôm nay tôi không phá với thân phận thám tử.”

“Xin lỗi, còn chưa kịp tự giới thiệu.” Cậu nói: “Tôi là Akae Natsuki, học viên khóa sơ cấp lớp Onizuka, Trường Cảnh sát trực thuộc Sở Cảnh sát Thủ đô Tokyo. Tương lai sẽ là một cảnh sát, thưa hung thủ.”

“Cậu ấy thật sự nói như vậy sao?” Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định, hai người ở đầu dây bên kia lập tức bùng nổ tiếng cười long trời lở đất. Người báo tin bên này hoàn toàn không để ý, vì vài phút trước chính anh cũng như vậy.

“Cái kiểu lời nghe thì ngầu lắm nhưng lại mang độ trung nhị hoàn toàn không tương xứng với gương mặt đó ha ha ha!”

“… Cười đủ chưa?” Natsuki ở phía trước âm u cảnh cáo.

Tiễn xe cảnh sát đi xong, hai người cũng chẳng còn tâm trạng ngồi uống cà phê, dứt khoát cưỡi xe quay về trường. Vì Natsuki kiên quyết tự cầm lái, Hagiwara vừa lên xe đã cười đến không ngừng, dứt khoát gọi điện cho cậu bạn thân từ bé còn đang ở học viện. Vừa hay Furuya Rei cũng ở bên cạnh nghe trọn vẹn, giờ nghe qua điện thoại thì phía bên kia đã cười đến mức như lên cơn viêm ruột thừa, ngã vật xuống đất.

Natsuki thậm chí còn nghe thấy Matsuda Jinpei bên kia đầu dây cười sằng sặc, lặp đi lặp lại: “Cái con tiểu ác ma đứng trước mặt tội phạm mà có thể mỉa mai người ta từ sợi tóc đến gót chân ấy… thật sự nói ra câu đó sao?!”

Cậu nhịn rồi lại nhịn, với tinh thần không chấp nhặt NPC, quyết định sau khi về sẽ tìm cách khác trả đũa, nhất định phải khiến bọn họ quên sạch chuyện này!

“Tôi đang ngồi ngay trước mặt Kenji đây, đầu xe hướng về phía trường rồi.” Thiếu niên dựa người về phía chàng trai đang gọi điện, dùng giọng nói ngọt nhất đời mình nói vào ống nghe.

“Đợi tôi về nhé, Jinpei, Zero.”

Bốp một tiếng, đầu bên kia cúp máy.

Natsuki ở hàng ghế sau, dưới ánh mắt kinh hoàng của Hagiwara, cười lạnh một tiếng.