Chương 15: Tránh ra nào, đại thám tử tới rồi

Khi hai người vội vàng chạy tới, cảnh tượng trước mắt khiến họ đồng loạt sững lại: cậu nhóc thám tử tóc đen mắt xanh mặt mày nghiêm nghị, dang tay che chở cô bé thanh mai trúc mã phía sau lưng. Cậu vừa định ngồi xổm xuống, đưa tay ra lật xem thi thể đang cuộn người cong như cánh cung nằm dưới đất - không khó để nhận ra đây đã là một cái xác không còn hơi thở - thì ở cửa còn có một người đàn ông tóc dài đội mũ len đang đứng.

[Nhiệm vụ nghề nghiệp: Tìm ra hung thủ sát hại người phụ nữ này và áp giải đến đồn cảnh sát!

P/s: Cẩn thận trúng độc đó nhé?

Phần thưởng: Cấp độ lv.2 (2/5).]

“Shinichi, tốt nhất em đừng trực tiếp chạm vào cô ấy,” Natsuki đứng cạnh Hagiwara lên tiếng nhắc nhở: “Có thể còn sót lại độc dược gây chết người.”

“Anh vừa nhờ ông chủ gọi cảnh sát rồi, cảnh sát gần đây năm phút nữa sẽ tới,” Hagiwara Kenji nghiêm mặt lại, hoàn toàn không còn dáng vẻ lơ đãng thường ngày. Đôi mắt tím nhạt vốn luôn ánh cười cũng nhuốm vẻ trầm trọng: “Có thể nhờ Shinichi đi thông báo cho mọi người đừng rời khỏi đây được không?”

Ai cũng biết đây là đang tìm cách đẩy cậu bé đi chỗ khác, nhưng Shinichi cảm nhận được cánh tay Ran đang bám chặt lấy mình khẽ run rẩy, chỉ có thể không cam lòng đáp một tiếng rồi dắt cô bé chạy ra ngoài.

“Còn anh nữa,” Natsuki chuyển ánh mắt sang người đàn ông tóc dài, giọng nói đột ngột lạnh hẳn: “Tôi khuyên người không liên quan tốt nhất nên rời đi ngay. Dù sao thì đây là Nhật Bản, tôi nghĩ anh hiểu chứ?”

Hagiwara làm theo chỉ thị của Natsuki ngay khi nhìn thấy thi thể, đeo găng tay dùng một lần lấy từ cửa tiệm, cẩn thận lật thi thể lại. Nghe Natsuki nói vậy, trong lòng anh không khỏi ngạc nhiên: sao tự nhiên lại nổi giận thế này, chẳng lẽ họ quen nhau?

“Việc tôi ở đâu không liên quan đến các cậu. Trước khi cảnh sát tới, các cậu và tôi đều là nghi phạm,” người đàn ông nhíu mày nhìn lại, giọng nói lạnh băng.

“Không giống nhau đâu,” thiếu niên tóc đen cúi mắt gọi Hagiwara, đổi chỗ để mình ngồi xổm bên cạnh thi thể. Cậu không thèm liếc nhìn người đàn ông vẫn đứng tại chỗ, miệng còn không khách khí phản bác: “Chúng tôi là học viên trường cảnh sát gần đây, còn anh thì là một FBI có mục đích không rõ, à, hiện tại thì vẫn chưa hẳn.”

…Thật ra mục đích của anh ta cũng khá rõ ràng.

[Tên: Akai Shuichi

Tuổi: 25

Phe: Phe Đỏ

Thân phận: Học viên Học viện FBI / Tin tôi đi, sau này bạn nhất định sẽ phải làm việc với tên này

Đánh giá: Một người đàn ông cực kỳ ưu tú, vì người cha mất tích mà dự định gia nhập FBI. Tốt nhất đừng dính líu quá sâu, vì tôi nghĩ bạn sẽ không muốn đăng ký “gói cao cấp Giấc mộng Akai” đâu… đúng không?

P/s: Hiện đang nghỉ phép tại Nhật Bản.]

Natsuki giả vờ như mình không thấy dòng P/s bé xíu ở cuối.

Cậu chỉ đơn giản là nhìn người này không vừa mắt, lại càng không định để một NPC FBI (dự bị) nhúng tay vào nhiệm vụ của mình. Thế là thuận theo cảm xúc nói mấy câu, sau khi kiểm tra sơ bộ thi thể liền ngẩng đầu lên, phát hiện cả hai người đều lộ vẻ kinh ngạc. Hagiwara thì rõ ràng đang ngạc nhiên vì thân phận FBI của người kia, còn người đàn ông ấy lại giống như đơn thuần bị bất ngờ vì bị vạch trần.

Ngụy trang của mình tệ đến thế sao? Vị điều tra viên ưu tú tương lai của FBI rơi vào trầm tư.

Mà đại thám tử hiển nhiên lười giải thích với NPC mình không thích. Cậu đứng thẳng dậy, hơi ghét bỏ tháo găng tay dùng một lần, gọi Hagiwara Kenji cùng ném vào túi rác mới xé bên bồn rửa tay. Vừa buộc miệng túi xong thì đã nghe thấy tiếng xe cảnh sát.

“Hôm nay nhanh vậy?” Cậu lẩm bẩm.

“Vốn dĩ chỉ cách có một con phố mà,” Hagiwara tiện tay xách túi rác.

“Vậy đợi cảnh sát vào rồi tôi nói tiếp nhé,” Natsuki xoa cổ tay, bất lực thở dài. “Dạo này đúng là nhiều chuyện thật.”

“Cậu đã biết rồi nhỉ.” Hai người quen nhau cũng hơn một tháng, Hagiwara sớm biết năng lực suy luận của người bạn này hoàn toàn không cùng đẳng cấp với bọn họ, đúng như câu “một thám tử rất lợi hại” mà cậu từng nói, nên buột miệng hỏi vậy.

“Ừ.” Natsuki bình thản gật đầu dưới ánh nhìn của người đàn ông lạ mặt. “Thủ pháp cũ mèm, hung thủ chắc là ra khỏi nhà quên mang theo não rồi.”

Thanh tra Megure vừa nghiêm mặt vội vã chạy tới: “Khụ khụ khụ!”

“Là cậu à, cậu Hagiwara.” Vị thanh tra thân hình tròn trịa hiển nhiên vẫn nhớ Hagiwara Kenji từng gặp trong vụ cướp một tháng trước, ông hắng giọng rồi nghiêm túc hỏi. “Các cậu là người chứng kiến sao?”

“Không, tôi nghĩ cô bé kia mới là người phát hiện đầu tiên, nhưng để trẻ con tiếp xúc môi trường thế này thì không ổn, xin lỗi ngài Megure,” Hagiwara lắc đầu: “Nhưng mà…”

“Nhưng sao?”

“‘Không cần gọi cô bé tới xác nhận’,” Natsuki bình tĩnh nhìn về phía họ: “Vì tôi đại khái đã biết chuyện gì xảy ra với thi thể rồi. Chỉ cần mời những người đi cùng với cô gái này tới là được.”

Cậu không xem bảng giới thiệu nhân vật, nhưng chiếc phù hiệu ngực chưa tháo ra đã đủ chứng minh thân phận đối phương.

“Dù nhìn giống như đột tử do suy tim cấp tính… nhưng chắc chắn là có người cố ý gϊếŧ hại.”

“Cậu là ai?” Megure lộ vẻ nghi ngờ.

“Akae Natsuki.” Cậu nghĩ ngợi một chút rồi trả lời ngắn gọn.

“Bé Natsuki là bạn học của tôi đó, thưa ngài thanh tra, một thám tử rất giỏi!” Hagiwara khoác vai cậu giải thích với Megure Juzo. “Chúng tôi cũng rất muốn phá án nhanh, cậu ấy thật sự rất thông minh.”

Megure cảm thấy cái tên này có chút quen tai, như nhớ ra điều gì đó, cuối cùng vẫn đau đầu nhượng bộ, miệng lẩm bẩm: “Lại là thám tử…”

Chưa đầy nửa phút, người đã được gọi tới - dường như vì có linh cảm nên vẫn luôn bất an chờ bên ngoài.

Những người đi cùng có khả năng là nghi phạm tổng cộng có ba người.

“Chị… chị Minako!” Người đầu tiên lao vào nhà vệ sinh là một cô gái tóc nâu thắt bím. Cô mặt tái mét nhìn thi thể người phụ nữ còn chưa kịp được mang đi, gương mặt dữ tợn, nước mắt lập tức dâng đầy hốc mắt, giọng gần như vỡ ra: “Sao chị lại…”

“Minako! Minako làm sao vậy?!” Người đàn ông chen vào sau cao lớn, gương mặt tuấn tú đúng kiểu nam thần học đường, nhưng khi nhìn thấy thi thể đã bị lật người với tư thế méo mó, anh ta lại theo phản xạ co rúm người hét lên. Natsuki cảm thấy tiếng hét này còn to hơn cả tiếng hét của cô bé tiểu học tên Ran: “Đáng sợ quá! Đây là… trò đùa gì vậy?!”

“Khoan đã, người phụ nữ này chết rồi sao?” Người cuối cùng bước vào là một phụ nữ ăn mặc thời thượng, tóc đen dài uốn sóng, mang giày cao gót dừng bên cạnh hai người kia, giọng nói đầy hoảng loạn: “Sao lại thế được, mười phút trước vẫn còn bình thường mà!”

Natsuki khoanh tay đứng cùng Hagiwara ở góc. Lúc này trong hiện trường chỉ còn hai người họ, ba nghi phạm, thanh tra Megure, mấy nhân viên giám định đang ngồi xổm cạnh thi thể, và cả tên FBI lấy lý do “cũng là nhân chứng” để ở lại. May mà đây là khu bồn rửa tay ngoài, không gian đủ rộng.

Ánh mắt cậu lại rơi lên thi thể. Dù đã được phủ bằng tấm vải trắng, Natsuki vẫn nhìn thấy những khung thông tin giống hệt ban nãy.

[Một thi thể tử vong do trúng độc.]

[Có dấu hiệu ngạt thở, cơ bắp từ vai đến chân vẫn co giật, thi thể cuộn cong như cánh cung.]

[Mắt lồi, đồng tử giãn, sắc mặt tím tái.]

[Trên tay còn vương mùi hắc nhạt.]

Natsuki thu lại ánh nhìn, không chút dao động chuyển sang chiếc túi rác trong suốt Hagiwara đang xách.

[Găng tay dùng một lần dính Strychnine.]

Đầu độc, lại còn là loại độc khiến cái chết thảm khốc như vậy. Hung thủ chắc chắn mang lòng hận thù cực lớn với nạn nhân.

Cậu liếc mắt một cái đã thu hết biểu hiện của ba người vào tầm mắt.

“Diễn cũng ra dáng đấy.” Natsuki lẩm bẩm đánh giá, không rõ đang nói ai.

“Người chết là Nakamura Minako, 21 tuổi, sinh viên năm ba khoa Hóa học Đại học Tohto. Hãy nói mối quan hệ của các vị với người chết.”

Ba người đương nhiên không nghe thấy lời Natsuki vừa nói, dưới yêu cầu của Megure bắt đầu lần lượt trình bày. Cô gái vào đầu tiên vừa lấy khăn tay lau nước mắt vừa nức nở lên tiếng.

“Tôi… tôi tên là Yuzuki Yuki, sinh viên năm nhất khoa Hóa… năm nay mới nhập học. Vì được phân vào cùng phòng thí nghiệm, lại có nhiều chủ đề chung, nên tôi rất thân với chị ấy.” Cô gái mắt đỏ hoe, giọng khẩn cầu: “Xin ngài cảnh sát nhất định phải bắt được hung thủ!”

“Hừ, còn dám nói là rất thân à, đến bây giờ vẫn còn giả vờ sao?” Người phụ nữ thời thượng không kiên nhẫn cắt ngang lời đàn em: “Chẳng lẽ cô nghĩ không có ai biết sao, à không, xin lỗi, hình như thật sự chỉ có mình tôi biết.”

Cô ta nói giọng khoa trương: “Yuzuki Nagatoshi không phải anh trai cô sao? Anh ta chính là bị con đàn bà độc ác Minako này ép đến chết đấy.”

Sắc mặt cô Yuzuki càng trắng bệch, mỏng manh như tờ giấy sắp rách.

“Đủ rồi.” Người lên tiếng là gã đàn ông lúc nãy hét to mất mặt. Anh ta vẫn trốn ở chỗ xa thi thể nhất, mặt tái nhợt nhưng vẫn cố gắng cắt ngang lời người phụ nữ: “Mieko, đừng nói nữa.”

“Được thôi, không nói thì không nói.” Người phụ nữ tên Mieko hung hăng trừng mắt nhìn thi thể phủ vải trắng. “Tôi là Nakamura Mieko, sinh viên năm ba khoa Hóa, cùng lớp với Minako và Shota.”

Cô ta đón lấy mọi ánh nhìn, cười lạnh một tiếng: “Đúng vậy, tôi là chị gái của Minako.”

“…Trông cô ta chẳng giống mất em gái, mà giống như kẻ thù chết đi hơn.” Hagiwara không nhịn được thì thầm châm chọc bên tai Natsuki. Cậu khẽ cong khóe môi, không đáp.

“Shota?” Megure nhíu mày.

“Là tôi.” Người đàn ông lên tiếng: “Tôi là Nagaoka Shota. Minako… là bạn gái sẽ kết hôn với tôi vào cuối năm nay.”

Lúc này anh ta mới chậm rãi che mặt, để lộ vẻ hoang mang và đau buồn.

“Vừa nãy là… xin lỗi, tôi rất sợ thi thể… tôi sợ ma.”

Tất cả mọi người có mặt đều cạn lời với lý do này.

“Thế nào, bé Natsuki?” Hagiwara huých vai bạn: “Vụ này chắc không làm khó cậu đâu nhỉ.”

“Anh Natsuki đã biết hung thủ là ai rồi sao?!” Cậu bé không biết từ lúc nào đã chen tới, hạ giọng kinh ngạc nhìn người anh hàng xóm. Trước đó cậu chỉ nghĩ đây là một học viên cảnh sát có năng lực suy luận khá tốt, không ngờ nghi phạm vừa giới thiệu xong là đối phương đã suy luận xong rồi.

Đáng ghét, cậu mới vừa tới thôi mà!

Cô Yuzuki lúc trước cũng hoàn hồn, liếc nhìn Mieko mấy lần rồi do dự nói: “Tôi nhớ là… chị Mieko hình như thích đàn anh Nagaoka.”

“Thích thì đã sao? Dù tôi có thích Shota, cũng không đến mức gϊếŧ Minako chứ!” Người phụ nữ trừng mắt nhìn Yuzuki: “Dù đề nghị này của cô đúng là khiến tôi khá động lòng, nhưng lần này không phải tôi ra tay.”

“Cô ta nói thẳng ra luôn rồi.” Hagiwara ngạc nhiên nhìn Nakamura Mieko: “Không sợ làm tăng thêm nghi ngờ sao?”

Câu này hơi to tiếng, người phụ nữ kia hiển nhiên nghe thấy, cô ta thản nhiên đáp lại.

“Đàn em Akae cũng ở đây mà, tôi tin cậu ấy nhất định sẽ nhanh chóng tìm ra hung thủ.”

… Họ quen nhau sao? Akae Natsuki đối diện với ánh mắt “không ngờ hai người quen biết” của bạn mình, chân thành cảm thấy khó hiểu.