Đến giờ ăn trưa, mấy người đang nói chuyện hai ngày trước Hagiwara Kenji và Matsuda Jinpei được đội cơ động mời sang đội xử lý vật liệu nổ.
“Bé Natsuki đã nghĩ xong sau khi tốt nghiệp sẽ vào bộ phận nào chưa?” Hagiwara nghiêng đầu hỏi.
“Chắc là sẽ báo danh thẳng vào Đội Điều tra số 1. Với tư cách là thám tử, tôi vẫn thích cảm giác phá án hơn.” Natsuki hút một ngụm sữa sô-cô-la, thờ ơ đáp: “Mặc dù trước đó bên Cảnh sát Quốc gia cũng từng mời tôi… bố mẹ tôi trước đây đều làm ở an ninh công an.”
“Này này, chuyện kiểu đó có thể nói thẳng ra luôn à?” Matsuda ngậm bánh quy nhìn sang.
“Không sao, dù gì tôi cũng đã từ chối rồi.”
Chuyện xảy ra vào đêm hôm ấy hơn một tháng trước đã được cả sáu người ngầm hiểu mà gạt sang một bên, như thể chẳng có gì xảy ra, chỉ có mối quan hệ thân thiết hơn mới để lộ chút thay đổi.
Từ hôm đó, Natsuki cũng lười che giấu trước mặt họ, cứ như chỉ sau một đêm đã từ một thiếu niên loài người bề ngoài non nớt nhưng nội tâm trưởng thành, biến thành một tiểu ác ma bề ngoài trẻ con mà nội tâm còn trẻ con hơn (theo lời Matsuda).
Dĩ nhiên, sau khi nói câu này, Matsuda Jinpei đã có trọn hai ngày liền vì đủ thứ “tai nạn” mà không mua được chiếc bánh mì cà ri xào sợi yêu thích như thường lệ.
Matsuda Jinpei: Đáng ghét thật, thà cậu cứ tiếp tục làm thiếu niên loài người đi còn hơn!
“Một câu trả lời rất đúng ‘phong cách Aka’.” Furuya Rei cười nói. “Tôi nhớ lớp trưởng cũng định làm hình sự, biết đâu sau này hai cậu sẽ là đồng nghiệp.”
“Ể” Cậu thiếu niên tóc đen ôm chai sữa cười rộ lên. “Vậy thì chắc tôi sẽ làm ‘cấp trên’ của lớp trưởng rồi. Kỳ thi công chức trước khi nhập học, tôi đỗ nhóm nghề loại một đó, còn nhờ chú Hachizo giúp tôi giấu chuyện này nữa.”
“Quan hệ giữa Natsuki và huấn luyện viên Onizuka đúng là rất tốt nhỉ.” Morofushi Hiromitsu cảm thán.
“Phải nói sao đây… sau khi chuyện lần trước tôi một mình nói chuyện với tên ngốc kia bị chú Hachizo biết, chú ấy bắt đầu quản luôn sinh hoạt của tôi.” Natsuki cũng rất vô tội, cậu hoàn toàn không hiểu vì sao mình lại khơi dậy được ‘tâm lý ông bố nghiêm khắc’ của huấn luyện viên. Đối phương cứ dựa vào đủ loại huấn luyện và quan tâm từ những chi tiết nhỏ, cuối cùng khiến Natsuki đổi cách xưng hô; riêng tư mà than phiền cũng sẽ gọi là chú Hachizo như thế.
“Đáng đời.” Matsuda chống cằm bằng một tay, không nương tay giơ tay định gõ trán Natsuki. Bị cậu né nhanh, anh tức quá hóa cười. “Còn nghề nghiệp nhóm một nữa chứ, cái kiểu sinh hoạt của cậu mà không quản, chưa chắc đã làm đến thanh tra thì đã đột tử trên bàn sách rồi!”
Theo lý mà nói, những người tương lai lúc nào cũng phải đối mặt với đủ loại nguy hiểm như họ không nên treo chữ “chết” trên miệng, nhưng Matsuda thật sự không nhìn nổi cách sinh hoạt của tên này, bèn thẳng thừng vạch trần.
“Nếu không phải hôm đó bị nóng tỉnh giấc thì tôi còn chẳng biết.” Anh liếc mắt, giọng điệu mỉa mai. “Natsuki mỗi ngày chỉ ngủ có ba tiếng, đúng là học sinh chăm chỉ ghê ha.”
Giờ tắt đèn ở Học viện Cảnh sát là mười một giờ, ngủ bình thường đến tiết sáng hôm sau cũng có bảy tiếng nghỉ ngơi, vậy mà Natsuki chỉ ngủ ba tiếng đã dậy tập buổi sáng rồi đọc sách, mỗi ngày vẫn còn có thể cùng họ hoàn thành huấn luyện và chương trình học bình thường.
“Xét theo một nghĩa nào đó, cậu là robot à?” Matsuda Jinpei nói đến đây, tâm trạng có phần phức tạp.
“Thật ra là ba tiếng hai mươi phút.” Natsuki không để tâm khoát tay: “Cũng không đến mức là robot đâu, tình huống của tôi khá đặc biệt, ba tiếng đã đủ để hồi phục tinh thần rồi.”
Ngoại trừ hai người họ, tất cả những người còn lại đều lộ vẻ kinh ngạc lẫn lo lắng.
Natsuki không thấy có gì không ổn. Mỗi sáng cậu dư ra mấy tiếng ấy đều dùng để luyện kỹ năng. Dù kỹ năng thực chiến không có ai luyện cùng, nhưng cậu phát hiện chỉ cần chạy bộ lâu một chút thì tốc độ tụt thể lực cũng sẽ chậm lại, có thể nâng cao hiệu suất luyện tập rất nhiều. Hơn nữa, những kỹ năng như [Tinh thông ngoại ngữ], [Tâm lý học tội phạm] hoàn toàn có thể tự nhốt mình trong ký túc xá để cày độ thuần thục. Akae - vua cày cuốc - Natsuki thật sự rất hài lòng với thiết lập thể lực này.
Matsuda Jinpei từng nghĩ có nên cưỡng ép tên này ngủ thêm chút nữa hay không, nhưng bọn họ đều là người trưởng thành, mới quen hơn một tháng đã can thiệp vào lối sống của người khác thì cũng quá kỳ quặc.
“Đừng lo mà, tai họa để nghìn năm, tôi đâu có dễ chết đến vậy (thở dài)...” Thiếu niên nuốt nốt ngụm sữa cuối cùng, chớp mắt với năm người, kéo dài giọng.
“Cũng tự biết mình đấy…” Matsuda liếc cậu một cái.
“Nhưng xem ra Jin-pei rất quan tâm tôi nha.” Natsuki cố ý đổi cách gọi, nghiêm túc ngắt lời Matsuda, còn gật gù với chính mình: “Đây gọi là tsundere đó.”
“Đồ Aka khốn, ai là tsundere hả!”
“Ha ha ha ha, câu này tôi đồng ý!” Hagiwara Kenji suýt nữa thì đập bàn chỉ vào bạn thân mà cười. Nhưng anh rất nhanh đã quay sang nhìn Natsuki, giọng điệu nghiêm túc: “Nhưng bé Natsuki thật sự nên nghỉ ngơi nhiều hơn, cường độ huấn luyện ở trường cảnh sát dù sao cũng rất lớn.”
“… Ừm, để nói sau đi.” Natsuki phồng má, lảng sang chuyện khác: “À đúng rồi, chiều nay không có tiết, Kenji vốn định có kế hoạch gì không?”
Hagiwara ngẩn ra: “Tôi thì không có…”
“Vậy thì có thể nhờ cậu dạy tôi lái xe không? Huấn luyện lái mô tô hơi chậm.” Natsuki nheo mắt cười, nói nhẹ nhàng. “Tôi nhớ kỹ thuật lái của Kenji rất giỏi.”
Chàng trai tóc dài vừa suy nghĩ một chút, vừa cong khóe môi gật đầu đồng ý.
“Nếu cậu không ngại tôi trực tiếp cầm tay chỉ việc?”
“Đương nhiên là không ngại.” Natsuki nhìn bảng giới thiệu bên mặt Hagiwara Kenji với [Lái xe] lv.Max, vô cùng hài lòng.
Chỉ có Matsuda là người biết chuyện không nhịn được mà để lộ vẻ đồng cảm trong ánh mắt.
… Giờ thì cậu đã biết vì sao Matsuda lại nhìn mình bằng ánh mắt đó rồi. Natsuki hiếm khi đờ người, nhìn chằm chằm chiếc mũ bảo hiểm đội trên đầu Hagiwara Kenji, tay còn bám chặt áo khoác của anh.
Hai người họ (chính xác hơn là Hagiwara) đang cưỡi chiếc mô tô phân khối lớn màu đỏ rực vừa dắt ra từ nhà Natsuki, lao qua từng khúc cua trên con đường trống trải ở phía trước, thậm chí còn chở theo cậu mà drift!
Natsuki cảm thấy vì muốn chuyển chủ đề mà đề nghị Hagiwara Kenji dạy kỹ thuật đua xe tuyệt đối là quyết định kém lý trí nhất, kém nhất.
“Thế nào, ổn chứ?” Hai người dừng lại ở bệ ngắm cảnh trên đỉnh núi. Hagiwara tháo mũ bảo hiểm, cười tủm tỉm khoác vai Natsuki, đặt cằm lêи đỉиɦ đầu cậu: “Cảm ơn cảnh sát Akae đã cho tôi cơ hội này, tôi đã lâu lắm rồi không chơi điên như vậy.”
“Nhìn là biết rồi. Nếu cậu nhanh thêm chút nữa, nói không chừng ngày mai Matsuda bọn họ sẽ lên đây tặng hoa cho hai chúng ta.”
“Ôi chao, không đến mức phóng đại vậy đâu, thả lỏng nào, thả lỏng nào~”
“… Kenji, nếu tôi ở bộ giao thông thì cậu phải trả một khoản tiền lớn cho tờ biên bản này rồi.” Natsuki dựa vào chiếc xe mới của mình thở dài. Nhưng nói thật, sau một trận đua thế này, tâm trạng của cậu quả thực tốt hơn rất nhiều. Cậu cong mắt, nghiêng đầu nhìn ‘thủ phạm’: “Cảm ơn.”
Hagiwara mỉm cười: “Vậy ngủ thêm mấy tiếng nhé?”
“Hôm nay thôi vậy, lúc xuống núi đổi tôi lái.” Natsuki bình tĩnh chui ra khỏi vòng tay anh.
Buổi sáng, Natsuki đã biết từ huấn luyện viên rằng Miyamoto Kazuki bị tay bắn tỉa bắn chết ngay tại chỗ trong lúc chuyển giao cho an ninh công an, nên cảm xúc suốt cả buổi đều không cao.
Ai cũng ngầm hiểu tay bắn tỉa cái gọi là đó là do tổ chức phái đến diệt khẩu. Trong khoảnh khắc, Natsuki hiểu ra có lẽ chính mình cũng là mồi nhử mà bọn chúng mượn để câu con cá này.
Natsuki không nói rõ được mình đang cảm thấy thế nào, bởi vì chẳng cần phải buồn thay cho một NPC không quan trọng, thậm chí còn ở phe đối lập; cũng chẳng cần tiếc nuối cho một kẻ phạm tội. Cảm giác nhiều hơn của cậu là sự bực bội vì bị khıêυ khí©h.
Nhưng mơ hồ mà nói, Natsuki vẫn có một cảm giác trống rỗng, như rơi vào sự hoang mang không biết làm sao… người chơi có mục tiêu rõ ràng thì lấy đâu ra loại đa sầu đa cảm này?
Cậu thử chìm sâu hơn vào ‘vai diễn’ của mình, rồi chợt bừng tỉnh: kẻ đã gϊếŧ bố mẹ cũng đã theo họ mà đi, sợi tơ nhện nối ‘Akae Natsuki’ với xã hội này lại đứt thêm một sợi.
“Cậu ấy” vui sao?
Natsuki nhắm mắt lại, như thể có thể nhìn thấy một ngọn lửa bập bùng cháy lên trong tầm nhìn tối đen.
Không: "cậu ấy” đang phẫn nộ vì bị coi như quân cờ.
“‘Mình’ cần làm là điều tra rõ chân tướng, bao gồm tất cả, rồi đường đường chính chính trở thành người cầm cờ của mình.” Natsuki ngồi lên xe, cúi đầu lẩm bẩm.
“Cậu nói gì vậy?”
“Tôi nói là, phải để Kenji cậu cũng được mở mang kiến thức về kỹ thuật của tôi.” Thiếu niên tóc đen tâm trạng không tệ, lắc lư đầu, đội mũ bảo hiểm.
Thật là, sáng nay cậu còn do dự cái gì chứ? Chơi game thì cứ thuận theo lòng mình mà làm thôi. Đã là chơi game mà còn thua cho một đoạn dữ liệu, ra ngoài không chừng sẽ bị thần tượng cười cho mất.
“Đi thôi!” Natsuki trẻ con hét một tiếng.
Chiếc Kawasaki H2 đã được độ chế vạch ra những quỹ đạo đẹp mắt trên con đường núi uốn lượn, hai người trẻ dán sát vào nhau cười vang sảng khoái.
Chơi game, cậu chưa từng thua ai cả.
-
Xuống núi xong, hai người vốn định quay thẳng về trường, nhưng khi đi ngang qua quán cà phê, Natsuki bỗng dừng xe.
“Hình như tôi thấy người quen.” Cậu tháo mũ bảo hiểm, hứng thú nhìn vào qua cửa kính.
Hagiwara Kenji theo ánh nhìn quay đầu lại, liền thấy một cậu bé tóc đen mắt xanh đang vẫy tay về phía này.
“Trông khá đáng yêu đấy, nhóc này.”
“Cậu thám tử nhí nhà hàng xóm, vụ lần trước có giúp tôi một chút.” Natsuki dứt khoát đỗ xe, nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn hiểu chuyện vì cậu mà nghĩ. “Kenji, cậu có muốn vào uống cà phê không?”
Hagiwara cũng tháo mũ bảo hiểm, đùa: “Cậu mời à?”
“I’m rich.” Thiếu niên bình thản bước vào trong, Hagiwara đi theo phía sau, cố nhịn cười.
“Anh Natsuki, chào buổi chiều.” Sau khi hai người gọi đồ rồi ngồi xuống đối diện cậu thám tử nhí, Kudo Shinichi mở lời chào hỏi. “Vị này là bạn học ở trường cảnh sát sao?”
“Đúng vậy, nhóc con thông minh ghê. Anh là Hagiwara Kenji.” Hagiwara nháy mắt với cậu: “‘Anh Natsuki’ là bạn học cùng lớp kiêm bạn thân của anh~”
Natsuki lựa chọn phớt lờ người còn trẻ con hơn cả mình này.
“Em đi một mình à, Shinichi?”
“Ran đang ở nhà vệ sinh.” Cậu thiếu niên lắc đầu: “Chắc sắp quay lại rồi.”
Natsuki nghĩ đến cô bé có cấp độ ẩn Karate lv.Max kia, hiểu ra mà “ồ” một tiếng. Cậu còn định nói gì đó thì trong quán vang lên một tiếng hét thảm.
“… Ran!” Kudo Shinichi mặt biến sắc, nhảy khỏi ghế chạy về phía phát ra âm thanh.
Hagiwara Kenji và Natsuki nhìn nhau, cũng nghiêm mặt đuổi theo.