Chương 13

“Người đàn ông lúc nãy… hình như tôi đã từng gặp.”

Sau khi bị Natsuki bỏ lại, năm người vừa lầm bầm chửi rủa (chủ yếu là Matsuda Jinpei) vừa đi về phía nhà ga. Giờ này vẫn còn vài chuyến xe buýt, bọn họ cũng không quá gấp. Chính trong bầu không khí tương đối nhàn nhã ấy, Morofushi Hiromitsu im lặng suốt dọc đường rồi bỗng mở miệng.

“Không… nói chính xác hơn thì, người tôi từng gặp hẳn là chị gái của ông ta.” trên mặt Morofushi Hiromitsu mang theo vẻ hồi tưởng: "Ở Sở Cảnh sát Thủ đô năm năm trước.”

“Chị gái của người đó… chẳng phải là mẹ của Natsuki sao?” Hagiwara Kenji ngạc nhiên thốt lên, mấy người còn lại cũng quay sang nhìn.

“Ừ, giờ nghĩ lại thì, tuy vị đó không giống Natsuki lắm, nhưng đúng là từng nói mình có một cậu con trai nhỏ hơn tôi hai tuổi.” Hiromitsu gật đầu: “Bà ấy nói đứa trẻ rất đáng yêu, lại hoạt bát, ở trường cũng rất được yêu mến. Trước đây tôi vẫn chưa từng nghĩ đó là Natsuki.”

“Ngoại trừ ‘đáng yêu’ là miễn cưỡng dính chút xíu, mấy cái khác nghe toàn nói bừa,” Matsuda chán nản. “Tôi thà tin là cậu nhận nhầm người, hoặc Akae có em trai.”

“Không đâu. Sau khi trải qua biến cố gia đình lớn, tính cách của một người thường sẽ bị kí©h thí©ɧ mà thay đổi.” Furuya Rei mím môi nói.

Lại là một khoảng lặng.

Bởi vì đúng như Natsuki đã nói, bọn họ vốn đã biết chuyện cha mẹ cậu, mà tối nay lại còn biết thêm một tầng chân tướng sâu hơn… dù rằng họ hoàn toàn không muốn biết những riêng tư như vậy của người khác. Cha mẹ bị chính cậu ruột sát hại - đó chắc chắn là cú kí©h thí©ɧ đủ để khiến một người bình thường thay đổi hoàn toàn tính cách, cho dù bọn họ đều không cho rằng Natsuki là “người bình thường” theo nghĩa ấy.

Trước mắt Morofushi Hiromitsu lại hiện lên cảnh gặp người phụ nữ đó.

“Em đang đợi ai à, cậu bé?” Người phụ nữ có mái tóc vàng dài búi gọn sau đầu, sở hữu dung mạo như được thần minh ưu ái, chủ động bắt chuyện với cậu.

Giọng bà vô cùng dịu dàng, khiến Morofushi Hiromitsu cũng vô thức hạ thấp giọng, có phần e dè: “Vâng, em đang đợi bạn mình làm xong biên bản.”

“Ôi, xảy ra chuyện gì vậy?” Người phụ nữ hơi kinh ngạc hỏi.

“Chỉ là buổi chiều cậu ấy đã nghĩa hiệp cứu một cô gái bị cướp.” Hiromitsu nhận ra bà có lẽ hiểu lầm, vội xua tay giải thích: "Không phải chuyện xấu đâu ạ…”

“Ra vậy.” Người phụ nữ ngại ngùng cười cười: “Thế thì tốt rồi. Xem ra em và bạn bè đều là những đứa trẻ tốt.”

“Nguyện vọng của bọn em đều là làm cảnh sát.” Không hiểu vì sao, Morofushi Hiromitsu cúi đầu, ma xui quỷ khiến nói ra câu đó. Cậu không liếc nhìn phản ứng của người phụ nữ, nhưng vẫn cảm nhận được một thoáng im lặng.

“Vậy sao…” Người phụ nữ hơi trầm ngâm: “Chị tin các em sẽ trở thành những cảnh sát rất tốt. Cố lên nhé.”

“Bạn của em chắc còn phải đợi một lúc, trò chuyện với chị một chút không?” Bà đột nhiên xua tan vẻ u sầu, mỉm cười hỏi.

Khi ấy, cậu thiếu niên đang học năm hai trung học nghiêm túc gật đầu. Hai người chênh lệch tuổi tác gấp đôi trao đổi tên với nhau, chuyện trò đông một câu tây một câu, vô cùng vui vẻ.

“Nói ra thì, con trai chị cũng chỉ nhỏ hơn Hiromitsu hai tuổi thôi.” Người phụ nữ bỗng dùng giọng điệu hoạt bát nói: “Đứa trẻ đó đặc biệt đáng yêu, lại hoạt bát, ở trường cũng rất được yêu mến!”

“A?” Morofushi Hiromitsu không ngờ người phụ nữ trước mắt đã có con trai mười lăm tuổi, trong khi trông bà cũng chỉ như sinh viên đại học. Cậu vô thức phát ra một tiếng ngạc nhiên khe khẽ.

“Không ngờ chị đã hơn ba mươi rồi đúng không?” Người phụ nữ tinh nghịch chớp mắt.

“Chị… chị Yuu trông rất trẻ.” Bị yêu cầu gọi như vậy, Morofushi Hiromitsu ngượng ngùng quay mặt đi.

Nụ cười trên mặt người phụ nữ tên Yuu dần dần biến mất, hồi lâu sau mới khẽ “ừ” một tiếng.

“Phải, trông rất trẻ.”

“… Hiromitsu, em có nghĩ rằng, dù là bóng tối thế nào đi nữa cũng sẽ bị ánh sáng ban ngày xua tan không?” Bà hỏi một câu không đầu không cuối, nghe có vẻ cẩn trọng.

“À!… Cái này hơi khó hiểu. Nếu nói về thời tiết thì có lẽ là không đâu ạ?” Morofushi Hiromitsu khổ não suy nghĩ: “Còn nếu là những phương diện khác… kiểu như tâm hồn, những thứ trừu tượng ấy…”

“Em không biết, nhưng em nguyện ý tin là sẽ có.” Morofushi Hiromitsu gãi gãi má.

Ánh mắt của Yuu vẫn đặt trên mặt cậu, rồi bà lập tức đứng dậy.

“Cảm ơn, chị nói chuyện rất vui. Chị đi trước đây.” Bà lại trở về dáng vẻ ôn hòa ban đầu: “Làm ơn nhé, Hiromitsu, nhất định phải trở thành một cảnh sát tốt.”

“Nếu có cơ hội, chị thật sự rất muốn để đứa trẻ đó cũng đứng về phía các em… à, không có gì.”

Hồi ức kết thúc, năm người cũng đã lên xe buýt về trường.

“Nghe có vẻ là một người phụ nữ dịu dàng.” Hagiwara cảm thán: “Natsuki có một người mẹ rất yêu thương cậu ấy.”

“Thì ra lúc tôi đang làm biên bản lại xảy ra chuyện như vậy. Hiro, cậu chưa từng nói với tôi.” Furuya Rei vỗ vai người bạn thân để an ủi tâm trạng sa sút của cậu ấy: “Chúng ta đều sẽ trở thành những cảnh sát tốt.”

Cho nên đừng buồn nữa.

Morofushi Hiromitsu gượng cười. Anh có ấn tượng rất tốt với vị “phu nhân Yuu” chỉ gặp một lần ấy, và cũng là đến bây giờ mới biết bà đã qua đời từ một năm trước.

“Nói vậy thì, nếu Morofushi gọi mẹ của aka là chị, chẳng phải cũng thành cậu của cậu ấy rồi sao?” Matsuda Jinpei nghĩ tới điểm này, hứng thú chen qua đám bạn, ngồi xuống ghế sau của Morofushi. “Bọn tôi cũng là anh em tốt, để aka gọi tôi một tiếng cậu cũng không quá đáng chứ?”

Furuya Rei buông lời châm chọc: “Chính vì cậu như vậy nên đến giờ Natsuki vẫn còn gọi cậu là ‘Matsuda’ đấy.”

“…” Matsuda Jinpei sầm mặt. Người biết chuyện là Hagiwara Kenji nén cười, thay anh trả lời.

“Thật ra Natsuki nói là vì ‘Matsuda’ dễ đọc hơn ‘Jinpei’ đó.”

Cuối cùng cả bốn người đều không nhịn được, mặc cho ánh mắt như muốn ăn thịt người của Matsuda Jinpei, cứ thế cười đến tận lúc về trường.

“Mai gặp lại.” Năm người tạm biệt nhau ở cầu thang, ai về phòng nấy nghỉ ngơi.

Matsuda đang nửa mơ nửa tỉnh thì bị nóng đến tỉnh hẳn, với tay chộp lấy đồng hồ báo thức xem giờ - mới ba giờ sáng. Anh trở mình, chuẩn bị ngủ tiếp.

Ngoài cửa bỗng vang lên tiếng bước chân. Matsuda nhíu mày xuống giường, tay vừa đặt lên tay nắm cửa, cách tấm ván gỗ mỏng đã nghe thấy có người nói chuyện.

“Vẫn còn mấy cuốn sách chưa đọc xong…”

Matsuda Jinpei hoang mang. Matsuda Jinpei chấn động. Trời đất ơi, Akae Natsuki ba giờ sáng thức dậy đi loanh quanh một vòng rồi quay về phòng đọc sách!

Anh dứt khoát khoác tạm áo ngoài, mở cửa, dựa vào khung cửa ngáp dài.

“Dậy sớm vậy để học à?”

Natsuki lần đầu tiên thấy Matsuda Jinpei tỉnh táo ở khung giờ này: “Cậu tỉnh rồi à?”

“Nóng quá.” Matsuda lầm bầm đáp cho có.

“Giờ về mở cửa sổ ngủ tiếp vẫn kịp mà. Không khí giờ này còn khá mát.” Natsuki nghĩ nghĩ rồi bày cho anh một chiêu.

“Sao cậu trông quen thuộc với chuyện này vậy?” Matsuda nghi ngờ nhìn cậu hai cái.

“Tôi toàn dậy giờ này mà.”

“… Hả? Bây giờ mới ba giờ sáng thôi đấy!” Matsuda Jinpei không dám tin, trừng to mắt, cơn buồn ngủ bay mất quá nửa: “Ban ngày chương trình học nặng như vậy, cậu không nghỉ ngơi bổ sung thể lực thì thôi, lại còn ba giờ dậy đọc sách… cơ thể không chịu nổi thì lấy gì làm cảnh sát!”

Nói nói, giọng điệu của anh cũng bất giác nghiêm khắc hẳn lên.

Natsuki - kẻ dù thể lực có về 0 thì chỉ cần ngủ ba tiếng hai mươi phút là hồi đầy: “…”

“Ử, ờ.” Cậu ngoan ngoãn gật đầu, hoàn toàn không hiểu vì sao ngay trong game mình cũng phải bị NPC mắng là không biết giữ gìn sức khỏe.

Natsuki mất năm phút để dỗ Matsuda còn ngái ngủ quay về phòng ngủ tiếp, rồi mới nhẹ tay nhẹ chân trở lại phòng mình.

Matsuda nằm trên giường nhắm mắt xong mới chợt nhớ ra, tối qua mình vừa tuyên bố sẽ dùng cà ri ngọt xếp thành tháp Eiffel trong tang lễ của Akae Natsuki.

“Tháp Eiffel khó quá… hay là tháp nghiêng Pisa nhỉ.”

Anh lại mơ màng chìm vào giấc ngủ.

Bên phía Natsuki, tối qua vừa về ký túc xá là cậu chui thẳng vào ổ chăn ngủ liền ba tiếng, kéo đầy lại thanh thể lực suýt chạm đáy sau một ngày điều tra. Theo lệ thường, cậu ra ngoài tỉnh táo xong quay về, giờ mới nhớ tới việc kiểm tra phần thưởng nhiệm vụ tối qua.

Natsuki mở giao diện nhiệm vụ.

[Nhiệm vụ nghề nghiệp: Tìm ra hung thủ “đột nhập trộm cắp” và áp giải tới đồn cảnh sát. P.S.: Biết đâu sẽ phát hiện được thứ gì đó ghê gớm? (Đã hoàn thành)

Phần thưởng: Cấp độ lv.2 (1/5) (Đã phát).]

[Nhiệm vụ ẩn: Một thám tử đạt chuẩn sao có thể bỏ qua bí ẩn trước mắt? Điều tra chân tướng về cha mẹ đi, đại thám tử!

Tiến độ: 70%, phần thưởng giai đoạn đã phát.]

Cái trước thì dễ hiểu. Còn việc tiến độ cái sau tăng vọt cũng nằm trong dự liệu của Natsuki, nên cậu quyết định xem phần thưởng giai đoạn là gì.

Cậu bấm vào chữ “phần thưởng”, một bức ảnh hiện ra trước mắt.

Là chiếc mô tô phân khối lớn màu đỏ mà cậu đã để mắt tới trước đó! Bên cạnh còn có cả mấy loại bằng lái khác nhau…

Natsuki quyết định khi đến lúc thoát game sẽ cho trò này năm sao.