“Ngài sâu bọ, não ông bị rơi vỡ lúc đợi tôi à?” Akae Natsuki vẫn không nhịn được mà ngáp một cái, giọng điệu hết sức thành khẩn: “Thật là xin lỗi quá, giờ tôi đưa ông đi điều trị ngay nhé. Điều kiện y tế của Sở Cảnh sát Thủ đô Tokyo cũng không tệ đâu.”
À, xuất hiện rồi.
Natsuki bắt được thoáng dữ tợn lóe lên trên mặt người đàn ông kia. Cậu nhận ra rằng khi mình nhắc tới “Sở Cảnh sát Thủ đô Tokyo”, đối phương đã bộc lộ cảm xúc căm ghét rõ rệt.
“Xem ra ông ghét cảnh sát,” Natsuki cố ý làm ra vẻ bừng tỉnh: “Hay nói đúng hơn là ông chỉ ‘hận’ bố tôi mà thôi?”
Người đàn ông như bị câu nói này kí©h thí©ɧ, bắn một phát súng về phía chân cậu. Nhưng Natsuki đã sớm đoán được đối phương mang theo súng, vẫn bình tĩnh đứng yên tại chỗ, thậm chí khi kẻ cầm súng nhìn sang còn hơi cong cong mắt, mang theo chút ngoan ngoãn giả tạo, khóe môi khẽ nhếch cười.
“Câm miệng…” Người đàn ông nghiến răng nghiến lợi, cố gắng kiềm chế ham muốn gϊếŧ chết thiếu niên trước mặt ngay lập tức. “Nếu chỉ để nói mấy lời này, vậy thì tao thừa nhận mày cũng buồn nôn chẳng khác gì cha mày.”
Vị trí hai người đứng vừa khéo ở ngay dưới cổng torii. Đây vốn là một con đường nhỏ hiếm người qua lại, lúc này xung quanh họ là những thân cây cao lớn. Mây mỏng dần tản ra, ánh trăng xuyên qua kẽ lá, để lại từng mảng bóng đổ trên nền đá, đồng thời cũng chiếu sáng gương mặt người đàn ông đứng cách Natsuki vài bước.
Một gương mặt mà Natsuki khá quen thuộc.
[Tên: Miyamoto Kazuki
Tuổi: 39
Trận doanh: Phe Đen
Thân phận: (Cựu) Black Label Whisky, cậu của bạn / xét trên phương diện xã hội thì… quá rõ ràng rồi, đúng không?
Đánh giá: Hoàn toàn khác xa mật danh, bản thân là phái vũ lực thuần túy, đầu óc đơn giản mà tứ chi cũng chẳng phát triển mấy! Có vẻ vì một vài nguyên nhân, hiện đang trong trạng thái phản bội đào tẩu~
P.S.: Black Label Whisky của Phe Đen… chơi chữ đồng âm đúng là chẳng buồn cười chút nào, nhưng bạn có thể đoán thử mật danh của bố mình rồi đấy.]
Một người có dung mạo giống người mẹ trên báo chí tới tám phần, xét trên một ý nghĩa nào đó, cũng là người thân duy nhất còn lại của “Akae Natsuki” hiện tại.
Thoạt nhìn, diện mạo của Miyamoto Kazuki chỉ khiến người ta nghĩ đây hẳn là một nghệ sĩ tinh tế, càng không ai ngờ rằng trên đôi tay tái nhợt ấy đã dính bao nhiêu mạng người. Đôi mắt đỏ sẫm của ông ta rất giống Natsuki, trong ánh nhìn tràn ngập thù hận.
“Chẳng phải mày đang điều tra chuyện của bọn họ sao? Vậy thì tao nói cho mày biết,” Miyamoto Kazuki như nghĩ tới điều gì đó buồn cười, cuối câu còn nhếch lên: “Nhiệm vụ gϊếŧ kẻ nằm vùng trong tổ chức, Red Label Whisky, chính tay tao thi hành.”
… Nghe đúng là một mật danh đơn giản dễ hiểu, lại còn rất ‘thực tế’. Natsuki không để lộ cảm xúc mà giật giật khóe miệng.
“Nhưng con chó săn của Sở Cảnh sát đó lại dám kéo theo Yuu cùng xuống địa ngục… đồ phế vật, đáng chết, tại sao cuối cùng lại là mày, cái đồ hoang chủng này, sống sót chứ!”
Người mẹ đã mất, chỉ xuất hiện trong thiết lập bối cảnh gia đình của người chơi, tên thật chính là Miyamoto Yuu.
Nghe xong những lời này, Natsuki theo phản xạ nhíu mày. Ý nghĩ đầu tiên trong đầu cậu lại là: game 16+ mà không che bớt từ bẩn sao? Bề ngoài vẫn giữ vẻ thờ ơ như không.
Người đàn ông lại càng bị sự bình thản của cậu chọc giận, lần nữa giơ súng lên.
[Súng bán tự động bị hao mòn: Beretta 92FS]
Natsuki hứng thú liếc sang một chút: “Vậy ông định gϊếŧ tôi ở đây sao?”
“Ngài sâu bọ, hay là ‘cậu’ Kazuki?”
Miyamoto Kazuki cười lạnh, bắn thêm một phát về phía sau cậu: “Đừng có trèo cao nhận họ, ai là cậu của mày.”
“Ừm… ông nói đúng, tôi quả thật không có một ông cậu ngu xuẩn như vậy.” Natsuki ngược lại còn gật đầu tán thành, khiến Miyamoto Kazuki tức đến phát điên.
“Mày còn chưa hiểu rõ tình hình à? Mạng của mày bây giờ nằm trong tay tao,” ông ta nhìn chằm chằm Natsuki, từng chữ một nói: “Akae Natsuki, nể mặt Yuu rất thích mày, tao sẽ cho mày xuống địa ngục cùng người đàn ông đó!”
“Vậy thì đúng là một tình cảm nặng nề quá mức.” Natsuki đánh giá rất khách quan, rồi móc điện thoại ra liếc nhìn thời gian: “Nhưng giờ cũng muộn rồi, chỉ có thể luyện thêm một tiếng thôi, thật đáng tiếc.”
Cậu thật sự rất bất ngờ đấy, nhất là khi nhìn thấy giao diện kỹ năng của vị “ông cậu” này. Black Label Whisky quả không hổ danh là phái võ đấu của tổ chức, cho dù đầu óc có chút vấn đề (theo lời Natsuki) thì thực lực vẫn vô cùng mạnh mẽ. Trong phần giới thiệu cá nhân, kỹ năng [Tinh thông súng ống] có hẳn lv.9, xem ra trước khi đào tẩu rất có thể là tay bắn tỉa.
Xét thấy hiện tại mình vẫn là một “da giòn thịt mềm” tay không tấc sắt, Natsuki vốn không định đối đầu trực diện với ông ta, chỉ tính tranh thủ cày được bao nhiêu độ thuần thục kỹ năng thì cày bấy nhiêu, tận dụng triệt để mà!
“Đừng nói nhảm nữa, mày có thể để lại lời trăn trối rồi.”
Khi năm người men theo tiếng súng chạy tới nơi trong tình trạng hốt hoảng, vừa khéo nhìn thấy thiếu niên mà họ tìm nãy giờ đang kéo giọng uể oải, vẫy tay với kẻ cầm súng.
“Mặc dù tôi không nghĩ mình sẽ chết ở đây, nhưng mấy thứ đó thì tùy tiện thôi. Nếu thật sự phải trăn trối thì giúp tôi nhắn với Học viện Cảnh sát một câu là được.”
“Nhắn gì đây…”
Thiếu niên tóc đen tắm trong ánh trăng, trẻ con mà nhăn nhăn mũi: “Cứ nói là ‘lúc đi tảo mộ thì nhất định đừng mang cà ri ngọt cho tôi’.”
Năm người vừa tới đã phải đối diện thẳng với ‘di ngôn’ của bạn mình: “…”
“Đừng cản tôi, tôi phải đánh chết thằng nhóc này!” Matsuda Jinpei nghiến răng ken két, xắn tay áo.
“Không cản, cậu đi đi, nhớ đánh luôn cả phần của tôi.” Hagiwara Kenji xoa xoa sống mũi, giọng điệu trầm hẳn xuống.
Furuya Rei cũng cười lạnh một tiếng: “Tôi đi cùng cậu.”
“Phần của tôi để Zero, lớp trưởng cũng lên không?” Morofushi Hiromitsu, người luôn dịu dàng với Natsuki đến mức bị trêu là ‘nam mẹ’, bình tĩnh quay đầu hỏi Date.
Date Wataru cao lớn đang cùng họ ngồi xổm trong bụi cỏ: “Tiết đối kháng tiếp theo, tôi ghép cặp với Akae.”
Bốn người còn lại hôm nay vừa tận mắt chứng kiến chiến tích lớp trưởng một đánh mười một lập tức kính nể sát đất, quyết định trên đường về sẽ mua cho Natsuki một hộp cứu thương mới.
Nhờ có file lưu trước khi ra ngoài, Natsuki thật ra không quá để tâm tới nguy cơ tử vong. Cùng lắm chỉ là phải đi lại đoạn cốt truyện này rất phiền phức mà thôi. Cậu thuận miệng nói theo lời Miyamoto Kazuki, bởi Natsuki cũng không cho rằng kỹ năng [Võ tự do] đã cày lên lv.6 của mình lại thua được cái ‘phái võ đấu’ mà trên bảng trạng thái thậm chí không có kỹ năng cận chiến.
Kết quả là giây tiếp theo, người đàn ông cầm súng đã bị năm học viên cảnh sát bất ngờ từ phía sau xông ra phối hợp ăn ý, đè xuống đất, hoàn toàn mất khả năng phản kháng.
Cả hai người đều không ngờ nơi này ngoài họ ra còn có người khác, đồng loạt sững sờ.
Akae Natsuki: “… Hóa ra người khiến ngài sâu bọ hiểu lầm là mấy cậu à?”
“Cậu đúng là không sợ chết thật sao? Dám một mình đối đầu với tội phạm có súng…” Matsuda Jinpei vừa tháo súng trong tay người đàn ông ném đi xa, vừa nghiến răng châm chọc: “Nếu có ngày phải dự tang lễ của cậu, ông đây nhất định sẽ đặt mấy trăm đĩa cà ri ngọt xếp thành tháp Eiffel cho cậu!”
“AA.” Furuya Rei bổ sung.
Trước đó đối mặt với họng súng vẫn bình tĩnh tự nhiên, lúc này Natsuki lại không kìm được mà buồn nôn một tiếng vì hình ảnh tưởng tượng ra: “Mấy cậu cũng ác độc quá rồi đó!”
“Không giả bộ nữa à?” Hagiwara còn có tâm trạng nhướng mày hỏi.
Natsuki quay mặt đi chỗ khác: “…Về rồi nói tiếp. Mấy cậu đừng đè chết ông ta, tôi còn chuyện muốn hỏi.”
Cậu dứt khoát ngồi xổm trước mặt Miyamoto Kazuki, chống cằm, tỉ mỉ quan sát gương mặt này.
Đây là cậu của ‘Akae Natsuki’, cũng là hung thủ gϊếŧ chết bố mẹ cậu.
“Ông chẳng giống bà ấy chút nào, ít nhất bà ấy cười rất đẹp.” Thiếu niên vẫn giữ nguyên độ cong nơi khóe môi, trong đôi mắt đỏ nhạt là một mảnh lạnh lẽo: “Hơn nữa, kẻ hư trương thanh thế là ông mới đúng đấy, ông cậu Kazuki.”
“Đúng là một con chó nhà có tang thảm hại, tưởng rằng phát điên sủa bừa là có thể cầu xin người mẹ đang ở địa ngục tha thứ cho ông sao?” Natsuki mỉm cười nói: “Ông không còn cơ hội nữa đâu, kẻ phản bội.”
Đột nhiên nghe một tràng thông tin dồn dập như vậy, mấy người đều có chút ngượng ngùng mà dời ánh mắt đi chỗ khác. Morofushi Hiromitsu vô tình liếc thấy gương mặt người bị họ đè dưới đất, lập tức sững người.
Nhân lúc họ không nhìn thấy, trong lòng vẫn còn hơi khó chịu, Natsuki ác ý chậm rãi làm khẩu hình không tiếng với người đàn ông.
[Ông nghĩ tổ chức sẽ tha cho ông sao, Black Label Whisky?]
Black Label Whisky, vốn luôn cho rằng người cháu được ‘cảnh sát’ nuôi lớn này, lại còn đang học ở Học viện Cảnh sát, không hề biết chuyện cụ thể của tổ chức, trước đó chỉ cố tình kí©h thí©ɧ cậu: “…?!”
Xe cảnh sát đến đúng vào lúc này. Do trước khi vào rừng Natsuki đã gửi mail cho huấn luyện viên Onizuka, nên sau khi liếc mắt một vòng, phát hiện quả nhiên toàn là người của Cục An ninh, cậu liền ra hiệu cho đồng đội giao Miyamoto Kazuki vẫn còn đang trong trạng thái chấn động cho bọn họ.
“À, quên hỏi ông một câu,” Natsuki đột nhiên lên tiếng. Người đàn ông bị khống chế chặt chẽ trầm mặc ngẩng đầu lên: “Bà ấy là gì?”
“… Cherry Brandy.” Miyamoto Kazuki nhìn thiếu niên lần cuối.
Năm người không hiểu ý nghĩa thì nhíu mày suy nghĩ, còn những nhân viên Cục An ninh biết rõ nội tình thì sắc mặt đại biến, đồng loạt lùi lại một bước, như thể giây tiếp theo Natsuki sẽ biến thành thứ gì đó cực kỳ nguy hiểm.
Cuối cùng, bọn họ vẫn cảnh giác áp giải Miyamoto Kazuki rời đi.
“Chiều nay cậu xin nghỉ là để tới đây tìm chết à?” Sau khi mọi người rời đi, chỉ còn lại sáu người đứng bên cạnh xe đạp của Natsuki. Matsuda Jinpei nói giọng mỉa mai, còn đẩy đẩy kính râm: “Vĩ đại thật đấy, cảnh sát Akae.”
Lần này Natsuki không giả vờ không hiểu mà lảng tránh nữa. Cậu nhún vai, khoanh tay dựa vào thân cây, cụp mắt kể cho họ nghe ‘câu chuyện máu chó’ vừa mới tổng kết - đương nhiên là phiên bản đã lược bỏ tổ chức.
“Như mấy cậu thấy, người bị bắt đi kia, kẻ muốn gϊếŧ tôi, là cậu của tôi.” Giọng thiếu niên trầm xuống, giữa hàng mày là đầy châm chọc. “Nhờ phúc một số người, tôi đoán trong trường chắc cũng chẳng còn mấy ai không biết chuyện bố mẹ tôi ‘tử nạn máy bay’… Dĩ nhiên, lúc ra tay chắc ông ta cũng không ngờ mẹ tôi cũng ở trên máy bay, lỡ tay gϊếŧ chị gái mình, nên mới tới tìm tôi để ‘đoàn tụ’.”
Trong lòng Natsuki còn lẩm bẩm, bảo sao tổ chức lại phái một tên ngu ngốc như vậy tới gϊếŧ cậu. Hóa ra chỉ là một tay bắn tỉa đào tẩu, gϊếŧ cậu đơn thuần vì thù riêng với bố cậu mà thôi.
“Câu chuyện chỉ ngắn thế thôi, nhưng xe đạp địa hình của tôi thật sự không thể chở năm người.” Natsuki đứng thẳng dậy, nhanh chóng leo lên chiếc xe trị giá sáu vạn yên của mình, chớp mắt với mấy người còn chưa kịp phản ứng: “Vậy tôi về trước đây!”
Đạp một mạch đi rất xa, Natsuki mới chậm lại, lấy điện thoại vừa rung lên vì nhận mail ra khỏi túi.
[From: Huấn luyện viên Onizuka
【Hình ảnh.jpg】
Thứ cậu cần.]
[From: Aka
Cảm ơn thầy ^^]
Natsuki trầm ngâm nhìn bức ảnh. Đó chính là chai rượu cậu nhờ huấn luyện viên chụp, được phát hiện ở huyền quan nhà mình.
Trên thân chai viết: Kahlua - một chai rượu mùi cacao.
… Không phải do Black Label Whisky đặt ở đó. Vậy còn có người khác cũng từng tới nhà cậu sao?
_
[Lời tác giả]
…Thật ra là do Vermouth đặt, rượu mùi cacao còn có một tên gọi phổ biến hơn là rượu cà phê ngọt (giọng điệu kiểu đó).
Người truy tra cái chết của bố mẹ trong lời Black Label Whisky là ‘Akae Natsuki’, không phải người chơi Aka, nên Aka rất phối hợp nhập vai! (?)
Black Label Whisky = Miyamoto Kazuki = ông cậu rẻ tiền, Red Label Whisky = Akae Kiyogo = bố Natsuki, Cherry Brandy = Akae Yuu / Miyamoto Yuu = mẹ Natsuki. Là vậy đó! Có thể đoán thử câu chuyện thật sự của tuyến thế hệ trước nhé ww Hiện tại Aka vẫn thiếu thông tin quan trọng nhất.
Aka cố ý hù Black Label Whisky! Rơi vào tay Cục An ninh thì còn có cơ hội trốn, chứ rơi vào tay tổ chức là đi luôn, nên Aka mới dùng mật danh thấy được trong phần giới thiệu cá nhân để gọi ông ta là Black Label Whisky (cao thâm khó lường). Ông cậu rẻ tiền thật thảm.