Cậu bé thám tử tóc đen mắt xanh ngồi ngay ngắn trên ghế sofa, bên cạnh là một cô bé trông như toàn thân đều viết hai chữ “căng thẳng”. Sau khi ba người lần lượt tự giới thiệu xong, cậu nhóc chân còn chưa chạm được đất kia đã nghiêm túc thuật lại cho Akae Natsuki toàn bộ quá trình báo án của mình.
“Lúc mười hai giờ trưa nay, em nhìn qua bệ cửa sổ thì thấy có một người hành tung khả nghi đứng bên ngoài nhà anh Akae, sau đó dùng dụng cụ cạy khóa để đột nhập.” Có lẽ vì đã nói lại một lần với cảnh sát nên khi Kudou Shinichi thuật lại lần nữa, lời nói rất mạch lạc. Khi nhắc đến phần ‘suy luận’ của mình, giọng cậu bé còn lộ ra chút phấn khích không giấu được: “Điều kỳ lạ là người đó không ở trong nhà lâu. Năm phút sau khi em báo cảnh sát thì hắn đã đi ra bằng cửa chính. Vì một vài lý do nên em không đuổi theo được, nhưng căn cứ vào dáng lưng của hắn, em phán đoán đối phương là một người đàn ông cao trên 180cm, nặng ít nhất 75kg, vóc dáng cường tráng, đặc điểm trang phục là mặc đồ đen toàn thân.”
[Nhiệm vụ nghề nghiệp: Tìm ra hung thủ của vụ “đột nhập trộm cắp” và áp giải đến đồn cảnh sát.
PS: Biết đâu lại phát hiện được thứ gì đó rất ghê gớm?
Phần thưởng: Cấp độ lv.2 (1/5).]
Điều kiện “nạn nhân” và “hung thủ” cùng tồn tại đã được thỏa mãn, nhiệm vụ phá án lâu ngày không kích hoạt cuối cùng cũng xuất hiện. Natsuki khá hài lòng, nhưng không hề biểu hiện ra ngoài.
“Việc em không đuổi theo là rất đáng khen.” Chủ nhân căn nhà bị “đột nhập” nói với vẻ mặt nhàn nhạt, trông không giống như hoàn toàn tin lời của một đứa trẻ: “Sau này gặp tình huống như thế… tốt nhất là quan sát xung quanh nhiều hơn, đừng vì bốc đồng mà xông lên.”
Natsuki nhớ ra cậu nhóc này trên diễn đàn từng được gọi là “Tử thần di động” (thật ra cậu khá thích biệt danh này), liền tiện miệng nhắc thêm một câu.
“Nguy hiểm không chỉ ở trước mắt, mà còn có thể ẩn sau lưng em đó.”
Cậu thám tử nhỏ nhíu chặt mặt, vừa định phản bác thì cảm thấy cánh tay bị cô bạn thanh mai kéo nhẹ một cái. Cậu quay đầu lại, đập vào mắt là vẻ mặt vô cùng tán đồng của cô bé.
…Hình như đúng là rất nguy hiểm thật. Kudo Shinichi nghĩ đến việc dạo gần đây thanh mai của mình đã bắt đầu tập karate, không khỏi rùng mình một cái.
Hai đứa trẻ trước mặt đều thuộc loại NPC quan trọng với bảng thông tin chi tiết. Khi Natsuki ngồi xuống bên cạnh cậu thám tử nhỏ, cậu liền tranh thủ mở giao diện xem giới thiệu nhân vật.
[Tên: Kudou Shinichi
Tuổi: 10
Trận doanh: Phe Đỏ
Thân phận: Học sinh lớp 4 trường Tiểu học Teitan, Tử thần lúc còn nhỏ/ Tòa nhà, cửa sổ, bìa carton, mau chạy đi.jpg
Đánh giá: Fan cuồng Sherlock Holmes, người yêu thích suy luận, hiện tại là thám tử tiểu học có IQ cực cao. Đối mặt với Tử thần còn chưa tiến hóa hoàn chỉnh, có lẽ bạn có thể trò chuyện với cậu ta về dãy sách trên bàn ký túc xá?
PS: Đừng động vào cô bé bên cạnh cậu ta.
Không hổ là nhân vật chính của bản đồ này, nhìn qua đã thấy hung tàn dị thường. Natsuki kính nể từ tận đáy lòng, rồi chuyển ánh mắt sang cô bé ngồi trên sofa.
Động tác của cậu khựng lại.
Vì sao cô bé mười tuổi tên là Mori Ran này, phía sau kỹ năng karate lv.2 lại có một dòng lv.max bị ẩn?
Natsuki quyết định chờ đến khi kỹ năng karate cấp tối đa của đối phương được mở khóa rồi mới tìm cô bé để cày độ thuần thục cho mình. Vì thế, ánh nhìn dành cho hai đứa trẻ cũng dịu đi không ít.
“Shinichi, nói thẳng không khiêm tốn thì anh cũng là thám tử.” Cậu nheo mắt, nhìn cậu bé rồi nhắc nhở không chút khách khí: “Em nghĩ một kẻ phạm tội giữa ban ngày, lại có đủ tự tin, thật sự sẽ chỉ che mặt rồi xuất hiện trước tầm mắt người khác sao? Thể hình, chiều cao, thậm chí là giới tính, những thứ này đều có thể ngụy tạo rất dễ dàng.”
Kudou Shinichi sững người. Trước đó cậu chỉ mải ghi nhớ những gì mắt mình nhìn thấy, mà quên mất đạo lý cha mình đã dạy từ rất sớm.
“Một thám tử đạt chuẩn phải làm được ba điều: không bị đôi mắt đánh lừa.” Natsuki vốn không có ý đả kích cậu thám tử nhỏ, nói đến đây lại nghĩ tới thần tượng của mình, khóe môi vô thức cong lên một đường cong đẹp mắt: “Không bị thường thức đánh lừa, và không bị kinh nghiệm đánh lừa.”
“… Em hiểu rồi.” Cậu bé trầm ngâm hai giây, nghiêm túc ngẩng đầu nhìn cậu: “Cảm ơn anh, em sẽ tiếp tục cố gắng để trở thành một thám tử đủ tư cách.”
“Tóm lại, anh cũng phải cảm ơn em đã phối hợp, còn có việc giúp anh báo cảnh sát nữa.” Sau khi ở nhà Kudo nửa tiếng và thu thập đủ thông tin cần thiết, Natsuki vẫy tay đứng dậy chuẩn bị rời đi, đến cửa cũng không quay đầu lại: “Cố lên nhé, ‘Sherlock’ nhí.”
Rời khỏi nhà Kudo, Akae Natsuki liền dồn sự chú ý trở lại chỗ ở của mình. Lý do ban đầu cậu không định quay về đầu tiên là vì không rõ có bẫy gì hay không, nhưng nếu đúng như lời cậu nhóc Kudo nói, kẻ kia chỉ ở lại năm phút thì e là ngoài máy nghe lén ra cũng chẳng kịp lắp thêm thứ gì khác.
Cùng lắm thì cậu đọc lại file lưu rồi làm lại, chỉ là điểm lưu cố định ở “nhà riêng” khiến người ta khá bất lực.
Sau khi đứng trước cửa nhà mình sắp xếp lại suy nghĩ, Akae Natsuki đưa tay đẩy cánh cửa lớn chưa khóa sau khi cảnh sát rời đi, bước vào căn nhà có thể đang cất giấu thứ gì đó nguy hiểm.
Mọi chuyện yên ổn đúng như dự đoán. Natsuki lướt nhìn một vòng, phát hiện trong nhà quả nhiên không thiếu thứ gì - đương nhiên rồi, dù sao mục tiêu của kẻ phạm tội vốn cũng không phải là tiền bạc.
Vì tiện lợi, lại chưa từng học bài bản những kỹ năng lặt vặt của thám tử chính thống, Natsuki đã trực tiếp kích hoạt kỹ năng ngay trước khi vào nhà.
Có lẽ là do mệnh lệnh của cấp trên vẫn luôn theo dõi cậu, đám cảnh sát đến sau cũng không tiến vào khu vực ngoài phòng khách, điều này khiến những dấu vết kín đáo do kẻ xâm nhập để lại dễ dàng bị kỹ năng [Thám tử] bắt được.
[Dấu giày do kẻ xâm nhập để lại: size 260, ước tính chiều cao trên 175cm, dáng người khá mảnh.]
[Bùn đất bám dưới đế giày: đến từ một khu rừng nhỏ nào đó ở Beika, tôi chắc chắn.]
Hả? Natsuki chớp mắt. Vận may của cậu thám tử nhỏ nhà bên không được tốt cho lắm, gần như đoán sai hết, chỉ trừ giới tính. Nhưng đổi lại là ai thì cũng chẳng nghĩ một tên trộm bình thường lại ngụy trang kỹ lưỡng đến thế.
Thực ra trên sàn nhà không hề có dấu giày nào có thể nhìn thấy bằng mắt thường, nhưng khi người chơi dùng kỹ năng thì cần gì nhiều thứ như vậy. Natsuki ghi nhớ thông tin, sắc mặt trầm xuống, nhấc chân đi thẳng lên phòng ngủ trên lầu.
Cửa phòng khép hờ, cậu tiện tay đẩy nhẹ, cánh cửa liền lặng lẽ mở ra chào đón chủ nhân. Con ngươi đỏ nhạt vì lãnh địa của mình bị xâm phạm mà nhuốm lạnh sắc bén, giống như vừa rồi, nhanh chóng quét mắt một vòng.
… Đầu tư quá mức rồi đó. Phòng ngủ mà cậu mới chỉ ở có hai đêm lại bị lắp đến bảy, tám máy nghe lén và ba camera siêu nhỏ. Tên kia đang coi phim âm thanh vòm toàn cảnh hay gì?
Trên bàn học đặt chình ình tờ báo về vụ tai nạn máy bay của bố mẹ Natsuki mà cậu chưa kịp mang đi. Trên bức ảnh trang nhất, gương mặt người đàn ông đã bị người dùng dao khắc lên từng vết chằng chịt, đầy căm hận.
[Tờ báo bị rạch nát: Kẻ để thù hận làm mờ mắt luôn chết nhanh nhất - ai đó trông như chỉ đang cố chọc giận bạn.]
Trên bảng trạng thái của người chơi xuất hiện một dòng: [Đang bị giám sát].
“Muốn chơi trò chơi với tôi à?”
Natsuki nhẹ nhàng gỡ tờ báo xuống, gấp cẩn thận rồi nhét vào túi áo. Cậu tiện tay nhặt lên một thiết bị nghe lén giấu kín, cố ý nhấn mạnh từng chữ, trong giọng nói lại mang theo ý cười quái dị.
“Được thôi, tôi giỏi nhất là chơi game.”
Tiếng chuông điện thoại vang lên cắt ngang lời cậu. Natsuki bĩu môi, không chút do dự bắt máy.
“Còn tưởng mày sẽ tiếp tục im lặng. Con côn trùng bò ra từ cống rãnh mà gan cũng lớn phết nhỉ.” Thiếu niên tóc đen mắt đỏ chính xác quét ánh nhìn qua ba vị trí camera trong phòng, dừng lại ở cái gần nhất. Trước khi đầu dây bên kia kịp nói, cậu đã mỉm cười mở miệng: “Tôi bắt đầu kính phục dũng khí của ngài rồi đấy, Ngài sâu bọ.”
Ở đầu bên kia ống nghe, tiếng thở gấp bị kìm nén vì tức giận của người đàn ông, tiếng chuông lục lạc quen thuộc với Natsuki, xen lẫn âm thanh gỗ va đập, cùng truyền tới.
“Mày đang sợ hãi đúng không? Giãy giụa trong tuyệt vọng cũng vô ích thôi… Cái miệng thì sắc sảo thật, y như thằng cha đáng ghê tởm của mày.”
Giọng nói trầm thấp của người đàn ông có chút méo tiếng: “Đừng lo, tao sẽ tiễn mày đi đoàn tụ với chúng. Đồ phế vật thì nên đến nơi nó thuộc về!”
Cuộc gọi bị cắt ngang.
“Tự nói lắm thật, chỉ có câu này là tôi cực kỳ đồng ý.” Natsuki cất điện thoại, hạ mí mắt xuống: “Phế vật rồi cũng sẽ về đúng nơi chúng nên ở.”
Chẳng có tí tính thách thức nào cả. Chẳng lẽ trong cái tổ chức gì đó toàn là những tên ngu xuẩn thế này sao? Ngay cả chuyện che giấu bản thân đơn giản như vậy cũng làm không xong. Natsuki bắt đầu nghi ngờ tên này rốt cuộc có thật là người do tổ chức mà cậu và huấn luyện viên Onizuka suy đoán phái tới để gϊếŧ cậu hay không.
“Vị trí ở trong rừng - tiếng rung của chuông gió rõ thế này, ở Beika hình như có hai ngôi đền nhỉ?” Cậu lẩm bẩm: “Mẫu máy nghe lén cũng khá cũ, để nghe rõ hơn thì… à, tìm được rồi.”
“Đền Teitan à? Chán thật đấy.”
Trước khi ra ngoài, Natsuki đã xin nghỉ cả buổi chiều, cậu cũng không định giải quyết xong rồi quay về ngay. Thời gian ở nhà, tất nhiên phải tận dụng cho tốt chứ.
Vì thế, Natsuki tháo toàn bộ máy nghe lén và camera trong phòng, vứt hết xuống thùng rác dưới lầu, rồi hài lòng chạy thẳng vào phòng gym.
Chào huấn luyện viên, lâu rồi không gặp!
Dù sao Ngài sâu bọ cũng không chạy mất được, đợi cậu cày xong độ thuần thục rồi xử lý sau cũng không muộn.
Khoan đã… hình như quên mất chuyện gì đó thì phải?
Những người bạn bị lãng quên lúc này đang học tiết bắt giữ. Matsuda mặt mày u ám bước xuống khỏi sân tập, giật lấy khăn lông Hagiwara khoác trên vai để lau mồ hôi.
Anh tiện mắt liếc quanh một vòng, ánh nhìn đột nhiên khựng lại.
“Hagi, Akae đâu rồi?”
【Lời tác giả】
Matsuda: Thằng nhóc Akae chết tiệt kia đâu rồi?
Akae: Hình như quên mất cái gì đó… thôi kệ, không quan trọng, huấn luyện viên, tôi tới đây!
-
Thuộc tính tiểu ác ma dùng kính ngữ của Akae lại lộ ra rồi www Lần trước mới chỉ có chút manh mối, đó là khi cậu bị nhiệm vụ cắt ngang giấc ngủ rồi mỉa mai Matsuda với Furuya đi đánh boxing lúc nửa đêm. Hiện tại mới chỉ có Matsuda phát hiện ra bộ mặt tiểu ác ma khác hẳn trước mặt họ của Akae! Cũng vì khi đối luyện với Akae, anh thấy được ánh mắt hưng phấn (vì cày kỹ năng) của cậu. Trước mặt những người khác thì Akae diễn đạt cực kỳ tốt www
Với trẻ con thì Akae rất kiên nhẫn. Nếu đổi lại là Matsuda bọn họ, Akae tuyệt đối sẽ nói: “Những kẻ tùy tiện kết luận thì không đủ tư cách làm thám tử đâu nhé~”
Shinichi còn nhỏ, đại thám tử cũng phải bắt đầu từ thám tử nhí mà.
-
Ngài sâu bọ định dùng cách rạch nát ảnh bố Akae để chọc giận cậu, nhưng Akae hoàn toàn vô cảm: Tên này ngu thật đấy www.
Ngài sâu bọ đúng là thảm.
-