Chương 1: Chào mừng gia nhập trò chơi!

Nằm vào trong khoang thực tế ảo, người chơi ngẫm nghĩ mất một giây xem rốt cuộc tại sao mình lại chấp nhận lòng tốt của cư dân mạng kia, bỏ dở con game GalGame đang cày để chạy sang chơi cái trò chơi thực tế ảo được quảng cáo là có độ tự do siêu cao này.

Tuy nhiên, trước khi vào khoang, cậu đã lướt diễn đàn để tìm hiểu sơ qua và phát hiện ra tựa game "Trò chơi mô phỏng trận doanh" này gần đây hot bất ngờ, các đánh giá cũng hầu như đều là khen ngợi hết lời.

Nghĩ đến đây, người chơi lại rất vui vẻ muốn đích thân vào xem thử liệu game có xứng với danh tiếng hay không. Dù sao thì người bạn trên mạng kia chưa bao giờ giới thiệu hàng dởm cho cậu cả, cùng lắm thì coi như gϊếŧ thời gian, cậu cũng chẳng lỗ.

Đúng vậy, cậu không lỗ.

[Tạo nhân vật của bạn.]

Người chơi không thích làm mấy chuyện phiền phức, với những thứ như thế này cậu luôn nhập trực tiếp dữ liệu thật của bản thân, lần này đương nhiên cũng không ngoại lệ.

"Màu mắt thì có thể đổi chút…" Cậu vuốt cằm, dứt khoát chỉnh thành màu đỏ nhạt: "Đeo kính áp tròng giãn tròng lâu cũng khó chịu lắm."

[Tên của bạn là…]

"Akae Natsuki."

[Vui lòng chọn nghề nghiệp.]

Trên màn hình ánh sáng trước mặt hiện ra cả một danh sách từ khóa dày đặc, người chơi chỉ thấy hoa cả mắt, vừa cảm thán vừa đau đầu vì chứng khó lựa chọn, thế nên cậu dứt khoát ấn luôn vào nút ngẫu nhiên trên cùng.

[Ngẫu nhiên: Cảnh sát. Chúc mừng bạn đã rút trúng nghề ẩn thứ hai, hãy đăng nhập vào game và thỏa sức khám phá nhé!]

Nếu bảo rút trúng nghề ẩn thì cậu hưng phấn lên hẳn rồi đấy, người chơi hài lòng quyết định sẽ cày cái file lưu này cho đến khi phá đảo thì thôi.

[Dữ liệu đã được nhập, Loading…]

[Vui lòng chọn bản đồ.]

Trên màn hình ánh sáng xếp ngay ngắn từng bức CG, bên dưới ghi rõ tuyến truyện chính liên quan đến bản đồ đó. Người chơi liếc mắt liền thấy ngay bức hình nằm trong góc có độ tương phản đỏ đen vô cùng mãnh liệt, thích thú điều chỉnh nó phóng to ra trước mắt.

Bức CG bị hai màu đỏ và đen chia cắt trái phải. Trên nền đen bên trái, trung tâm là một bóng đen kịt, những người vây quanh hắn đều mặc đồ đen, tay cầm vũ khí sát khí đằng đằng, nhìn qua là biết ngay vai phản diện độc ác. Còn trên nền đỏ bên phải là mấy người đứng tách biệt: một thanh niên da ngăm mặc cảnh phục với vẻ mặt nghiêm túc, một cậu bé đeo kính đang tung cước đá vào quả bóng phát sáng, một thiếu nữ tóc ngắn đội ngược mũ lưỡi trai đang lái mô tô. Người chơi thậm chí còn thấy ở giao giới giữa hai màu đỏ đen có một người đàn ông tóc dài mặc đồng phục FBI.

Dòng giới thiệu cốt truyện chính ngay bên dưới tấm CG này là [Câu chuyện phá án Tokyo]… Phá án? Thế chẳng phải trùng hợp quá sao.

Nghề nghiệp của cậu là cảnh sát đấy! Người chơi không chút do dự tích chọn bản đồ này.

Nhưng tiếc là, trên diễn đàn nói rằng việc phân chia trận doanh trong game này hình như là ngẫu nhiên. Chứ nếu được tự chọn, cậu chắc chắn sẽ chọn nửa bên phải. Cũng chẳng vì lý do gì đặc biệt, chủ yếu là bản thân người chơi cực kỳ thích màu đỏ, hơn nữa đã làm cảnh sát rồi thì đương nhiên ở Phe Đỏ sẽ thuận tiện hơn mà.

Chỉ đành hy vọng hệ thống nghe được tiếng lòng của cậu vậy. Người chơi ngắm nhìn bức CG thêm vài lần, luyến tiếc ấn xuống nút 【Bắt đầu trò chơi】.

[Chào mừng gia nhập Câu chuyện phá án Tokyo, ngài Cảnh sát, đang ghép thân phận cho bạn…]

"Dậy…"

"Tôi bảo này, mau tỉnh dậy đi chứ."

Vừa tải xong bản đồ, Natsuki đã nghe thấy một giọng nói lộ vẻ mất kiên nhẫn vang lên bên tai. Cậu mở mắt nhìn sang, thanh niên tóc xoăn đen bên cạnh bất ngờ chạm phải đôi đồng tử màu đỏ không hề có chút buồn ngủ nào, rõ ràng đã bị giật mình.

"Chưa ngủ thì mau rời khỏi đây đi, mọi người đi hết rồi." Trên mặt anh ta vẫn còn đeo kính râm, phản chiếu ánh đèn hơi rực rỡ. Natsuki lúc này mới phát hiện địa điểm khởi đầu là trong một phòng bao KTV. Người thanh niên vừa gọi cậu dậy quay đầu chậm rãi đi ra ngoài, miệng lẩm bẩm một câu: "Không ngờ lại có người ngủ được ở cái chỗ này thật…"

Người chơi nhớ lại một bài hướng dẫn từng xem trên diễn đàn, dò xét nhìn chằm chằm vào bóng lưng thanh niên kia ba giây, bên cạnh lập tức hiện ra thông tin giới thiệu của đối phương.

[Tên: Matsuda Jinpei.

Tuổi: 22.

Trận doanh: Phe Đỏ.

Thân phận: Học viên lớp Onizuka Học viện Cảnh sát / Hình như là bạn cùng lớp với bạn?

Đánh giá: Có vẻ sở hữu tài năng khá tốt về phương diện máy móc, lý do vào trường cảnh sát có chút kỳ lạ… Chọc giận anh ta là ăn đòn đấy!]

NPC khởi đầu sao? Natsuki đăm chiêu rồi chuyển sang gọi bảng điều khiển của mình ra. Màu sắc xung quanh lập tức biến thành đen trắng và ngưng đọng lại, người chơi đã quá quen với việc này cũng chỉ đứng dậy vận động tay chân chút đỉnh.

Tên: Akae Natsuki

Tuổi: 20

Trận doanh: Phe ■

Thân phận: Học viên lớp Onizuka Học viện Cảnh sát / Học tập khiến bạn vui vẻ

Cấp độ: lv.1 / Gà mờ chính là bạn

Thể lực: 55/100

Danh vọng: Vô danh tiểu tốt

Danh hiệu: Chờ mở khóa

Thành tựu: Chờ mở khóa

Kỹ năng: Chờ mở khóa.]

Xem ra nghề cảnh sát ghép cho cậu thân phận bắt đầu từ trường cảnh sát để chuyển tiếp sao, đúng là nuôi dưỡng từ con số không thật… Như vậy cũng không tệ.

Là một dân cày cuốc (liver king) có thói quen lấp đầy mọi chỉ số trên bảng điều khiển khi chơi game, Akae Natsuki khá hài lòng với dữ liệu ban đầu của mình. Tuy rằng vừa đăng nhập đã bị thiết lập chế độ sinh hoạt, khiến trong game sẽ không xuất hiện các chỉ số cụ thể hơn như lực tấn công, nhưng điều này cũng tiện cho cậu nuôi dưỡng nhân vật từ đầu, thân phận học viên cảnh sát cũng thuận lợi hơn cho quy hoạch nghề nghiệp trong tương lai.

Cậu ngáp một cái, trượt sang trang tiếp theo để xem nhiệm vụ.

[Yêu cầu qua màn: Giúp đỡ một trận doanh giành được thắng lợi hoàn toàn.]

[Nhiệm vụ chính tuyến: Được phe ■ công nhận!]

[Tít… Phát hiện người chơi sở hữu nghề nghiệp ẩn, đang phân phối lại trận doanh…]

Natsuki: ?

[Mời người chơi tự mình khám phá.]

Cậu vuốt mặt một cái: "Độ tự do cao ở mấy chỗ kỳ quái thế này thì cũng hơi quá rồi đấy!"

Natsuki kìm nén xúc động muốn khiếu nại, bắt đầu động não suy nghĩ. Là một người suốt hai tuần nay ngày nào cũng ôm máy chơi game, chỉ thiếu nước bị người khác cấm chạm vào mạng internet, cậu đã xưng bá trên đầu bảng xếp hạng các loại game online, chút giải đố độ khó cỡ này hoàn toàn không thành vấn đề. Hơn nữa, với thứ như trận doanh, trong trường hợp điều kiện qua màn không yêu cầu cụ thể, thông thường là có thể thay đổi được.

Thế là Natsuki trầm ngâm ấn vào cột trận doanh đang bị che mờ của mình, tự tin điền vào hai chữ "Phe Đỏ".

Được rồi, thật ra cậu chỉ đơn thuần muốn vào Phe Đỏ mà thôi.

Nghề cảnh sát mà lị, nhân viên chính nghĩa bẩm sinh, hơn nữa thông thường game sẽ phân phối người chơi xuất hiện bên cạnh NPC hướng dẫn an toàn ngay khi mở màn. Akae Natsuki nhìn về phía trước cách đó không xa, trong thế giới đen trắng, dưới cái tên Matsuda Jinpei đang phát ra ánh sáng xanh lam là mấy chữ rõ rành rành không hề bị che giấu.

[Trận doanh: Phe Đỏ.]

Natsuki - người rất tin tưởng vào kết quả suy luận - không lãng phí thời gian thêm nữa. Kể từ khi ở cùng với thần tượng lâu ngày, cậu cũng học theo cái nết không thèm tốn não cho mấy chuyện không cần thiết, dù sao thì những chuyện vô vị trên đời cũng quá nhiều mà.

Cậu quyết định chào hỏi người bạn học Matsuda chưa quen biết này trước đã.

"Cảm ơn cậu đã gọi tôi dậy, Matsuda." Ngay giây sau khi tắt bảng điều khiển, Akae Natsuki thử dùng âm lượng bình thường nói với người đã khôi phục hành động phía trước. Chỉ là cậu đã đánh giá thấp sự ồn ào của môi trường xung quanh, Matsuda Jinpei chỉ nghe thấy sau lưng có người gọi tên mình, chưa kịp quay đầu lại đã bị người ở cửa kéo đi mất.

"Đi thôi Jinpei, sao cậu lại đi cuối cùng thế?" Nụ cười dịu dàng đặc biệt sát thương với phái nữ trên mặt người bạn nối khố vẫn chưa tắt, Matsuda Jinpei nổi hết cả da gà, ghét bỏ rùng mình hai cái.

"Tôi không phải người cuối cùng, còn một tên vừa mới ngủ dậy nữa đấy." Anh nhún vai, quẳng chuyện có người gọi mình ra sau đầu, tùy tiện đút tay vào túi quần, sải bước đi vượt lên trước Hagiwara Kenji.

"…?" Hagiwara Kenji - một trong những người tổ chức buổi giao lưu - ngẫm nghĩ một lúc lâu: "Buổi giao lưu này có người ngủ suốt từ đầu đến cuối mà tớ lại không phát hiện ra á?"

"Hagi, còn đi hay không đây?"

"Đến đây đến đây, đừng có vội thế chứ."

Thôi kệ, quan tâm làm gì.

Akae Natsuki, người thực sự bị bỏ lại cuối cùng, đã quá quen với việc này. Trong thời đại game thực tế ảo lên ngôi, nhất cử nhất động của những NPC có độ tự do cao thế này đều rất khó dự đoán, lại thêm dựa vào tình huống của bản thân cậu, cậu sớm đã quen rồi.

Bây giờ vấn đề đầu tiên đối với cậu là, "nhà" của thân phận hiện tại nằm ở đâu. Là học viên cảnh sát sống nội trú, bình thường ngủ ở ký túc xá cũng được, nhưng khổ nỗi hôm nay lại đúng ngày nghỉ, nếu không thì cũng chẳng có buổi giao lưu này làm gì, đúng không?

Hướng dẫn tân thủ cũng có nhắc đến điểm lưu game (save point) duy nhất trong trò chơi chính là nơi ở được phân phối cho người chơi. Tuy nhiên để đảm bảo tính thú vị khi chơi, Natsuki đã không xem hướng dẫn chi tiết mà chỉ liếc qua một cái thôi.

"Giai đoạn khởi đầu tốn thời gian thật đấy, điểm xuất phát không thể nằm ngay ở nhà luôn được sao." Cậu thở dài, quyết định rời khỏi KTV trước, vừa đi vừa lật bảng điều khiển xem có bỏ sót thông tin nào không.

[Kích hoạt nhiệm vụ nhánh: Bước đầu tiên của thám tử, hãy tự mình suy luận ra vị trí nhà ở. Phần thưởng nhiệm vụ: Kỹ năng Thám tử (Mở khóa).]

Khoảnh khắc bước ra khỏi cửa lớn, trước mặt đột nhiên bật ra khung thông báo như vậy, Akae Natsuki trầm mặc.

Hóa ra là thế, đây chính là bản đồ cốt truyện phá án sao… Sai bét, cái nhiệm vụ nhánh này nhìn kiểu gì cũng thấy tùy tiện quá mức ấy chứ!

Lúc người chơi chìm vào suy tư đã hoàn toàn lơ đi thế giới bên ngoài, nhưng bước chân vẫn không nhanh không chậm bước dọc theo con phố. Phối hợp với khuôn mặt điển trai trẻ hơn tuổi thật và set đồ áo hoodie quần thể thao được phân phát ban đầu, nhìn thoáng qua cậu chẳng khác nào một đứa trẻ vị thành niên trốn nhà đi chơi đêm. Vậy nên khi Matsuda nhàm chán nhìn qua cửa sổ xe, liếc mắt một cái đã phát hiện ra cái tên trông lạc quẻ hẳn với màn đêm xung quanh này.

"Tối nay chúng ta giao lưu với lớp nào ấy nhỉ?" Anh đăm chiêu, dùng khuỷu tay huých huých người bạn đang lùi xe.

"Sao thế, chẳng phải cậu không hứng thú với mấy cái này à," Hagiwara - người đã cố tình không uống rượu để lái xe - phàn nàn: "Tối nay cậu hoàn toàn coi buổi giao lưu KTV thành tiệc buffet rượu và nước ngọt còn gì."

Matsuda huýt sáo một tiếng để lảng sang chuyện khác.

"Bên ngoài chính là cái tên vừa ngủ dậy mà tôi bảo đấy, trông như nhóc con chưa đủ tuổi thành niên ấy… Trong trường chưa gặp bao giờ."

Hagiwara có chút nghi hoặc nhìn qua vai anh ra ngoài, nhướng mày bật cười: "Tôi bảo này Jinpei, khai giảng một tuần rồi mà cậu vẫn chưa nhớ mặt bạn học à? Vị kia là Akae học cùng lớp với chúng ta đấy."

"Có điều… tối nay cậu ấy có tham gia à?" Hagiwara thu hồi tầm mắt rồi lầm bầm tự nói một mình.

Akae Natsuki đương nhiên không biết mình đang bị người khác bàn tán. Cậu lôi từ trong túi áo hoodie ra một chiếc điện thoại mở khóa bằng vân tay và một cái ví tiền căng phồng. Bên trong ngoài tiền giấy còn có danh thϊếp của một tiệm giặt ủi ở khu 3 phố Beika, Natsuki thuận tay tra cứu trên điện thoại một chút.

Khu 3 là phố thương mại, mà trong tình huống bình thường người ta sẽ chọn cửa hàng gần nhà. Nhìn vào số lượng tiền mặt không nhỏ trong ví, gia cảnh của nhân vật "Akae Natsuki" đang là sinh viên này ít nhất cũng thuộc dạng khá giả. Trong album ảnh điện thoại có một tấm hình rõ ràng được chụp tại khu vườn nhỏ đi kèm biệt thự, cho nên "nơi ở điểm lưu" của cậu nếu không có gì sai sót thì nằm ở khu 2 phố Beika. Khu vực đó có thể coi là "khu cao cấp", cơ bản đều là biệt thự tư nhân. Trên bản đồ định vị, khu dân cư ở khu 2 gần tiệm giặt ủi nhất khá thưa thớt, chỉ cần qua đó xem bảng tên trước cửa là tìm được nhà mình rồi.

Thời gian để những suy nghĩ này chạy qua trong đầu Natsuki còn chưa đến một phút.

"Thần tượng của tôi chính là ngài Ranpo đấy nhé, câu đố đơn giản thế này cũng quá coi thường tôi rồi."

Cậu hừ hừ hai tiếng, kéo mũ áo hoodie lên đội, nhấc chân đi về hướng đã chọn. Có bản đồ trong tay thì kiểu gì cũng không đến mức lạc đường.

Cộng thêm thời gian đi đường, đợi đến khi Akae Natsuki tìm thấy căn biệt thự có treo bảng tên Akae thì cũng đã khoảng nửa tiếng sau. Natsuki thở phào một hơi vì về đến nhà trước hai giờ sáng, dùng chiếc chìa khóa xuất hiện trong túi sau khi hoàn thành nhiệm vụ nhánh để mở cửa lớn.

Lúc cậu vào game đã gần một giờ sáng, thanh thể lực của nhân vật mở đầu chỉ có một nửa, đi bộ nửa tiếng trên đường phố ban đêm xong về đến nhà chỉ còn lại một phần tư, hệ thống cũng nhảy ra thông báo nhắc nhở đúng lúc.

[Hồi phục thể lực: Giấc ngủ mỗi giờ +30]

Điều này có nghĩa là người chơi chỉ cần ngủ hơn ba tiếng là có thể hồi đầy thể lực - một thiết lập khá nhân văn, đây là trò chơi mà, đâu thể lãng phí hết thời gian vào giấc ngủ giả lập được?

Để đảm bảo hiệu suất khám phá cho ngày hôm sau, Natsuki làm vệ sinh cá nhân theo thói quen ngoài đời thực rồi chạy về phòng ngủ nghỉ ngơi.

Có điều ngủ trong game… cảm giác vẫn vi diệu thật đấy. Akae Natsuki nhắm mắt lại nghĩ thầm.

【Lời tác giả】

Cứu rỗi nhóm Học viện Cảnh sát √ Không phải truyện võng du truyền thống √ Không CP (couples), toàn viên tạp chí Jump, tình bạn chân chính √

Akae là fan của Ranpo, diễn viên l*иg tiếng (seiyuu) cũng là Kamiya (seiyuu của Ranpo).

Dòng thời gian hiện tại là kỳ nghỉ sau khi nhóm Học viện Cảnh sát nhập học được một tuần, về sau cơ bản là nửa tháng mới có kỳ nghỉ (thiết lập riêng). Matsuda và Zero hiện tại vẫn chưa kịp đánh nhau.