Quyển 1: Ván Cá Nóc - Chương 6: Năm xưa

“Dám đi lang thang trong lúc Sói đang hoạt động, lại còn có tâm trạng ngồi chơi với mèo... Chỉ có thể là Thợ Săn thôi.”

“Vậy thì kệ nó đi. Gϊếŧ Thợ Săn trong đêm đầu tiên quá rủi ro, thà đi tìm Phù thủy với Tiên tri mà gϊếŧ còn hơn...”

“Ting toong..."

Đám người chơi phe Sói nhìn nhau.

“Ai đấy?”

“Ting toong...”

Chuông cửa lại lần nữa vang lên.

Một con Sói Vương bạo dạn đi ra cửa, nó nhìn qua mắt mèo, rồi quay đầu lại nói với đồng bọn: “Ngoài cửa không có ai hết...”

Hắn cứ thế thản nhiên mở cửa, một vệt sáng lạnh lùng lóe lên trong tầm mắt.

Hắn còn chưa kịp phản ứng, một con dao từ bên cạnh đã cứa ngang cổ. Máu tươi bắn tung tóe lên tường.

Một tiếng “phịch” văng lên, hắn ngã quỵ xuống đất.

Những con Sói khác lập tức phản ứng, vớ lấy dao trong bếp đuổi theo ra ngoài.

.

Lúc này Lộ Kim Bạch đã quay lại sảnh quản lý, anh phát hiện cô gái Hán phục số 1 đã không còn ở trong sảnh.

[Người đâu rồi? Số 1 không phải là NPC à? Sao lại chạy lung tung thế?]

“Chưa chắc đã chạy lung tung. NPC có logic hành động riêng. Biết đâu chị ta tự mình đi báo thù rồi.”

Lộ Kim Bạch bước ra khỏi sảnh, ánh mắt dừng lại ở phòng bảo vệ cách đó không xa.

Phòng bảo vệ đang sáng đèn, bên trong có một bảo vệ đang ngồi, không phải người chơi mà anh gặp ban nãy.

Lộ Kim Bạch không vội vàng tiến lại, mà đứng ngoài cửa quan sát qua lớp cửa kính, miệnh lẩm bẩm: “Lẽ nào cũng là NPC?”

Mèo con nằm sụp xuống bên chân Lộ Kim Bạch, nó lật ngửa người, lộ cả bụng ra, sau đó nằm duỗi thẳng cẳng.

[Không phải người chơi thì là NPC chứ gì! NPC ở đây đúng là đa-zi-năng thật, vừa tham gia game được, vừa làm NPC bình thường được.]

Đột nhiên mèo con bật phắt dậy, vào tư thế tấn công đầy cảnh giác.

[Có người đang đến gần sảnh!!!]

Lộ Kim Bạch nhìn quanh, phía trước sảnh không có ai. Lẽ nào là ở cửa sau?

May mà cửa sau của sảnh luôn khóa trái, bên ngoài không mở vào được.

Anh rón rén bước, áp sát vào cửa sau lắng nghe. Hai tiếng “phịch, phịch” liên tiếp vang lên từ bên ngoài.

Sau cửa sau là một con đường nhỏ, hai bên là hồ nước.

Tiếp theo xung quanh trở nên yên tĩnh lạ thường.

Mèo con nghiêng đầu, đôi mắt lộ vẻ bối rối.

[Tắt thở rồi?]

Để cho chắc, Lộ Kim Bạch vẫn không mở cửa.

[Sói Đẹp vui lòng chọn đối tượng bạn muốn mê hoặc]

Mèo con nhảy lên bàn trà, nghía qua mấy quả táo, lê, quýt và kẹo trái cây đặt ở đó.

[Game này đãi ngộ tốt thật, còn cung cấp cả hoa quả với đồ ăn vặt. Nhớ năm xưa…]

Lộ Kim Bạch hơi thất thần, nhớ lại những đau khổ khi mới đến thế giới vô hạn lưu trước. Anh đã mất một thời gian rất dài mới dần thích nghi được.

Anh cúi xuống nhặt một viên kẹo, bóc giấy gói, đặt viên kẹo vị trái cây lên đầu lưỡi. Vị ngọt lập tức lan tỏa trong khoang miệng.

Đã rất nhiều năm rồi anh không ăn kẹo.

Ở thế giới trước, mọi người đều phải quay cuồng không nghỉ, liên tục vào phó bản mới, bữa đói bữa no, đừng nói là kẹo, ngay cả bữa ăn cơ bản cũng không được đảm bảo.

[Có muốn ra ngoài xem thử không?]

Lộ Kim Bạch gật đầu, anh ngậm viên kẹo đi về phía cửa, còn mèo con bám theo sát gót.

Anh đi ra phía sau sảnh quản lý, đèn đường rất sáng, có thể thấy rõ hồ nước nhuốm đầy màu máu, nhưng không thấy bóng người.

Hồ nước hình chữ nhật, nhìn màu nước có vẻ như người bị thương đã ngâm mình trong đó một lúc lâu.

[Kỳ lạ thật.]

Lộ Kim Bạch cúi đầu suy nghĩ một lát, một ý nghĩ lóe lên trong đầu...

Theo lời cô gái mặc áo len kaki, việc “báo thù” thông thường không thể thật sự “gϊếŧ” một người.