Giọng nói và ngoại hình ngọt ngào đến vậy mà lại thốt ra những lời tàn nhẫn, lạnh lùng nhất.
“Ồ?” Lộ Kim Bạch mặt không đổi sắc, cười khẽ một tiếng: “Chị không phải người chơi đúng không? Chị là NPC?”
Cô rũ mắt xuống, im lặng không nói gì.
Lộ Kim Bạch đã có được đáp án từ sự im lặng đó, thắc mắc vừa rồi cũng được giải đáp.
Thảo nào lúc gã đàn ông trung niên hỏi cô từ đâu tới, cô lại ngập ngừng.
Cả dòng chữ nhỏ ở góc dưới bên phải thẻ vai diễn nữa, nó bảo anh đi tìm người chơi số 1 để nhận nhiệm vụ.
Lộ Kim Bạch xoay người đi ra cửa chính, cởi cúc áo khoác, thả mèo con ra.
[Meo~ Ngộp chết tôi rồi!]
Lộ Kim Bạch ngồi xổm xuống, xoa đầu nó: “Ngày mai tôi có thể danh chính ngôn thuận mang cậu theo rồi. Cậu đi dạo quanh khu dân cư này xem sao đi.”
[Hiểu rồi!]
Sảnh quản lý đối diện thẳng với cổng Tây của khu Khổng Tước Lam. Mèo con chạy về hướng Đông Bắc, còn Lộ Kim Bạch đi về phía Đông Nam.
[Bảo vệ mở mắt, vui lòng chọn người chơi bạn muốn bảo vệ tối nay.]
[Bảo vệ nhắm mắt.]
[Sói mở mắt, vui lòng chọn người chơi các bạn muốn gϊếŧ.]
Tuy đã đến thời gian Sói hoạt động, nhưng Lộ Kim Bạch không hề dừng bước.
Đi được khoảng ba mươi mét, anh bị một tấm biển cảnh báo màu vàng chặn lại.
Biển cảnh báo không cao, chỉ đến đầu gối anh, nên anh có thể nhìn rõ khu vực được vây lại.
Cách đó không xa có đèn đường, vừa vặn chiếu sáng dấu vết trên mặt đất.
Trên mặt đất có một hình người được dán bằng băng dính trắng, trông giống như hiện trường của một vụ ngã lầu.
Anh cau mày, lùi lại hai bước, ngước nhìn lên tòa nhà.
Các tòa nhà ở khu Khổng Tước Lam rất cao, ước chừng phải ít nhất 20 tầng.
Gió đêm thổi qua bồn hoa và lùm cây, phát ra tiếng xào xạc.
Lộ Kim Bạch thu lại tầm mắt, đi vòng sang phía bên kia để quan sát. Đột nhiên anh dừng bước, ánh mắt rơi vào lùm cây.
Lùm cây này che khuất một bên lối vào hầm để xe. Nói cách khác, nếu có ai đứng ở đó, anh sẽ không thể nhìn thấy.
Sự nhạy bén của anh tuyệt đối không thua kém bất kỳ người chơi nào ở đây.
Sau lùm cây chắc chắn có người!
“Meo~”
Mèo con từ lối vào hầm để xe nhảy ra, nó nhanh chóng chạy đến bên chân Lộ Kim Bạch, cọ cọ vào mắt cá chân anh.
[Có người trốn ở đó, là số 6.]
Lộ Kim Bạch bế mèo con lên, gãi gãi cằm nó.
Anh liếc nhìn hình người trên đất một lần nữa rồi rời đi.
Một lát sau, người phụ nữ mặc vest số 6 từ lối vào bước ra, nhìn theo hướng Lộ Kim Bạch vừa rời đi, mi mày nhíu chặt.
.
Lộ Kim Bạch bế mèo con đi về phía bên kia của khu dân cư.
[Lúc tôi đi lùng sục bên kia, không gặp bất kỳ người chơi nào cả.]
Gặp mới là lạ đó.
Đột nhiên xung quanh sáng hẳn lên. Lộ Kim Bạch ngẩng đầu mới phát hiện đèn trong tất cả các căn hộ của khu dân cư đều đã bật sáng.
Lộ Kim Bạch bèn ôm mèo đi thêm một vòng nữa, cuối cùng dừng lại ở một cái đình nghỉ chân, thản nhiên nựng mèo như thể không có ai đang nhìn.
[Meo~ “Con sen” thân mến ơi~ Cậu còn nhớ chúng ta đang ở trong màn tân thủ siêu khó không đấy? Có rất nhiều người đang nhìn chằm chằm cậu đó!]
Tuy miệng mèo con nói vậy nhưng thực tế lại đang hưởng thụ đến híp cả mắt lại.
Lộ Kim Bạch nhướng mày, nhếch môi cười.
Chính vì biết có người đang theo dõi, anh mới phải khiến bọn họ thả lỏng cảnh giác.
.
Tòa 3, tầng 2, phòng 0201
“Thằng tân thủ kia đang làm gì vậy? Nó đang ôm cái gì thế?”
“Hình như là mèo.”
“Rảnh rỗi thật, đúng là tân thủ.”