Quyển 1: Ván Cá Nóc - Chương 4: Trời tối rồi

Gã đàn ông trung niên đang đợi sốt ruột ở phía trước cười khẩy một tiếng.

Cô nàng vờ như không nghe thấy, kiên nhẫn trả lời: “Tiết lộ hay không là tùy người chơi quyết định. Nhưng game Ma Sói này khác với chơi online hay chơi ngoài đời, nó có pha trộn một chút yếu tố của kịch bản gϊếŧ người. Ví dụ, nhiệm vụ của vai A là gϊếŧ kẻ thù tức là vai B. Nếu A biết B là vai gì, thì A có thể gϊếŧ B vào ban đêm để hoàn thành nhiệm vụ của mình.”

“Nói cách khác, bất kể có phải là Sói hay không, ban đêm ai cũng có thể gϊếŧ người ạ? Vậy thì loạn hết à?” Lộ Kim Bạch nhướng mày.

Cô nàng lắc đầu: “Chỉ có Sói cắn mới là công cụ gϊếŧ người thật sự. Dù là bị Sói cắn hay bị gϊếŧ vì thù riêng, người bị gϊếŧ ban đêm đều sẽ sống lại. Chỉ khi game thông báo danh sách người chết đêm qua, họ mới thật sự bị loại.”

“Em hiểu rồi, cảm ơn chị.” Lộ Kim Bạch mỉm cười.

“Tân thủ lắm chuyện thật.” Gã đàn ông trung niên liếc nhìn thẻ vai diễn của mình, ném thẳng vào máy hủy, rồi liếc Lộ Kim Bạch: “Hy vọng mày không kéo chân bọn tao.”

Lộ Kim Bạch cong mắt cười, nom rất hiền lành: “Tuy em chưa chơi Ma Sói bao giờ, nhưng em sẽ cố gắng hết sức!”

Nếu gã này đã có định kiến với tân thủ, vậy anh có thể lợi dụng điểm này, tự tạo cho mình một cái mác tân thủ, biết đâu lại có hiệu quả bất ngờ.

Gã đàn ông trung niên đảo mắt, bỗng nở nụ cười: “Tao cũng không phải kỳ thị tân thủ, chỉ là lo lắng thôi. Tao bị tân thủ hại cho thê thảm mấy lần rồi.”

Lộ Kim Bạch mặt không đổi sắc, lặng lẽ chờ xem gã định giở trò gì tiếp theo.

Gã nói tiếp: “Hay là vầy đi, lát nữa mày lấy thẻ vai diễn, có gì không hiểu thì cứ hỏi tao.”

“Cái mưu đồ của ông, tôi đứng đây còn nghe thấy tiếng lách tách.” Người phụ nữ mặc vest khoanh tay trước ngực, ngồi trên sofa. Cô gái Hán phục ngồi sát bên cạnh cô ấy.

Lộ Kim Bạch cười cười không nói gì, anh tiến lên một bước, nhấn nút trên màn hình, một tấm thẻ giấy từ từ trượt ra. Anh liếc nhìn, rồi quay lại nhìn quanh: “Thẻ vai diễn của em là [Người qua đường]. Em nghĩ chắc là nhân vật bên lề của ván này thôi.”

“Mày nói là tao tin à...” Gã đàn ông trung niên đang nói dở thì thấy Lộ Kim Bạch xoay tấm thẻ lại. Trên đó đúng là chỉ viết ba chữ [Người qua đường].

Tuy thông tin trên thẻ vai diễn rất sơ sài, cần phải tự mình khám phá thêm, nhưng hành động này của Lộ Kim Bạch khiến ánh mắt gã nhìn anh cũng hiền từ đi mấy phần.

Rốt cuộc thì ai mà không thích một tân thủ ngoan ngoãn vâng lời chứ?

“Đúng là nhân vật bên lề thật, haha.” Gã cười gượng hai tiếng, trong lòng bắt đầu tính toán.

Lộ Kim Bạch cầm một góc thẻ, thản nhiên đi về phía máy hủy tài liệu, kéo dãn khoảng cách với gã đàn ông trung niên rồi ném thẻ vào.

Trên quầy lễ tân còn đặt các huy hiệu có số. Đây là thứ mà mỗi người chơi đều phải đeo.

Lộ Kim Bạch là số 11, gã đàn ông trung niên số 2, cô gái Hán phục số 1, chị gái mặc vest số 6, cô gái áo len kaki số 9.

“Game chưa bắt đầu ạ?” Lộ Kim Bạch bâng quơ hỏi.

Gã đàn ông trung niên liếc đồng hồ: “Sắp rồi, sáu giờ tối là bắt đầu.”

Lộ Kim Bạch nhìn qua cửa kính ra bầu trời bên ngoài, có vẻ còn tối hơn lúc anh mới vào.

[Ting... Bây giờ là sáu giờ tối!]

[Trời tối rồi, mời mọi người nhắm mắt...]

Những người khác lần lượt bước ra khỏi sảnh quản lý.

Cuối cùng trong sảnh chỉ còn lại Lộ Kim Bạch và cô gái Hán phục số 1.

Lộ Kim Bạch xoay người, thong thả đi về phía cô. Tiếng giày da nện trên sàn nhà vang vọng trong sảnh lớn vắng vẻ.

Cô ngẩng đầu lên, hoàn toàn không còn vẻ yếu đuối ban nãy. Đôi mắt đen của cô lạnh lùng như băng.

“Người em họ thân mến, hãy giúp chị báo thù, gϊếŧ hết bọn họ.”