Quyển 1: Ván Cá Nóc - Chương 3: Cá nóc

Người phụ nữ mặc vest cúi xuống nhìn cô em gái nhỏ ngoan ngoãn đáng yêu, ánh mắt sắc sảo cũng dịu đi, cô ấy vỗ nhẹ vai cô gái: “Không sao đâu, ai cũng từng là tân thủ mà.”

“Đúng đó!” Một cô gái trẻ mặc áo len màu kaki đang ngồi trên sofa đứng dậy. Cô nàng nhìn hai người ở cửa, nhiệt tình nói: “Nếu hai người có gì không hiểu, cứ hỏi tôi bất cứ lúc nào. Chứ nếu không hiểu luật, các người dễ gây bất lợi cho phe Dân làng lắm.”

“Vâng ạ.” Cô gái Hán phục ngọt ngào đáp, nhưng rồi lại im bặt dưới ánh nhìn không mấy thiện cảm của gã đàn ông trung niên, sau đó cúi gằm mặt xuống.

Loại ngu ngốc ngoài mạnh trong yếu này, Lộ Kim Bạch gặp nhiều rồi, anh chẳng thèm để tâm.

Anh giả vờ ngây thơ, chớp chớp đôi mắt hoa đào xinh đẹp: “Thật ra, lúc nãy qua cổng an ninh em đã thắc mắc rồi. Thẻ thân phận thì em biết, nhưng thẻ vai diễn là gì ạ? Em có vô tình nghe lỏm mọi người nói chuyện, nhưng vẫn không hiểu lắm.”

Cô gái mặc áo len kaki cười giải thích: “Là thế này, hoàn thành nhiệm vụ ẩn của boss trong ván game sẽ được cộng thêm điểm. Đương nhiên, đó là trong trường hợp phe mình thắng ván Ma Sói. Hai người là tân thủ, điểm tích lũy ban đầu là 0, nếu thua thì...”

Những lời tiếp theo, không cần cô nàng nói, Lộ Kim Bạch cũng hiểu.

Anh gật đầu ra vẻ đã hiểu: “Ra là vậy, em hiểu rồi, cảm ơn chị.”

[Có vẻ luật chơi của game này không thân thiện với tân thủ lắm.]

Đâu chỉ có luật chơi, ngay cả người chơi cũng vậy...

Lộ Kim Bạch lẳng lặng lướt qua mấy người chơi nãy giờ vẫn im hơi lặng tiếng. Vẻ mặt họ lộ rõ sự đề phòng.

“Người đã đến đủ rồi thì rút thẻ đi.” Người phụ nữ mặc vest đi về phía hai cỗ máy đặt giữa sảnh, cô gái Hán phục lập tức đi theo.

Lộ Kim Bạch ung dung đi sau cùng, quan sát từng người một.

Ngoại trừ cô gái Hán phục “A” lên một tiếng sau khi rút thẻ thân phận, những người còn lại đều không cảm xúc mà cho thẻ vào máy hủy tài liệu.

Cô gái Hán phục nhận ra quá nhiều ánh mắt đang đổ dồn về mình, bèn mím môi, bắt chước những người khác, cẩn thận đút thẻ vào máy, rồi sang hàng bên kia để nhận thẻ vai diễn.

Lộ Kim Bạch là người cuối cùng rút thẻ thân phận.

[Cá nóc?]

Lộ Kim Bạch thản nhiên ném thẻ thân phận vào máy hủy bên cạnh, trong lòng thầm giải thích cho hệ thống.

Nếu ban ngày Cá nóc bị vote treo cổ, Cá nóc có thể chọn tự nổ để kéo theo tất cả những người đã vote mình.

[Trò này vui nè! Nếu tất cả mọi người đều vote Cá nóc thì sao?]

Lộ Kim Bạch chậm rãi đi đến cuối hàng rút thẻ vai diễn, anh thầm nghĩ vậy thì Sói thắng. Nếu Sói gϊếŧ Cá nóc vào ban đêm, thì hôm sau Cá nóc sẽ lật bài và kỹ năng của Sói đẹp sẽ bị vô hiệu hóa trong ngày hôm đó.

Sói đẹp có thể mê hoặc một người chơi vào ban đêm. Nếu Sói đẹp bị vote treo cổ, người bị mê hoặc cũng sẽ chết theo.

Sói vương thì giống Thợ săn, trừ khi bị Phù thủy đầu độc, còn lại khi bị loại đều có thể nổ súng.

Sói trắng có thể tự nổ để kéo theo một người chơi bất kỳ.

[Meo~ Cảm giác như đây là một ván game toàn “bùm chíu” ấy nhỉ.]

Lộ Kim Bạch gật đầu, lén xoa bộ lông mềm mại ấm áp của con mèo, thật sự quá thoải mái.

Đứng trước Lộ Kim Bạch là cô gái mặc áo len kaki. Anh suy nghĩ một lát rồi cất giọng trong trẻo hỏi: “Chị ơi, thẻ thân phận chắc chắn là không được tiết lộ đúng không ạ, vậy còn thẻ vai diễn thì sao?”