Quyển 1: Ván Cá Nóc - Chương 2: Rút thẻ vai diễn

[Mời người chơi đến sảnh quản lý để rút thẻ thân phận và thẻ vai diễn.]

Anh biết Tiên tri các kiểu là thẻ thân phận, nhưng thẻ vai diễn là gì?

Lộ Kim Bạch ngước nhìn cô gái phía trước, anh thong thả đi theo, vờ như vô tình hỏi: “Cô cũng là tân thủ à?”

Cô gái nghiêng đầu, ánh mắt dừng lại trên mái tóc trắng bạc của Lộ Kim Bạch, rồi khẽ “ừm” một tiếng: “Tôi cũng là người mới.”

Thấy vậy, Lộ Kim Bạch mỉm cười gật đầu, không hỏi thêm gì nữa.

Hai người còn chưa bước vào sảnh quản lý thì đã nghe thấy giọng nói ồm ồm của một người đàn ông: “Đệch mẹ! Tao đã ba sao rồi sao vẫn còn ghép trúng tân thủ thế này!”

“Có tân thủ chưa chắc đã là chuyện xấu.” Một giọng nữ thanh lãnh cắt ngang giọng nói chẳng mấy thiện cảm kia.

“Trong ván có tân thủ, trải nghiệm cá nhân thường liên quan mật thiết đến thẻ vai diễn rút được. Tuy không giúp ích gì cho việc tìm Sói, nhưng có thể giúp chúng ta hiểu rõ bối cảnh của ván này, từ đó hoàn thành nhiệm vụ cộng điểm.”

Lộ Kim Bạch lập tức hiểu ra, xem ra game này khác với Ma Sói ngoài đời, còn có cả nhiệm vụ phụ nữa.

Lại có một giọng nam trẻ tuổi khác vang lên, mang theo chút thắc mắc: “Nhưng mà giai đoạn này rồi, sao vẫn còn tân thủ được nhỉ?”

Giọng nữ thanh lãnh giải thích: “Ma Sói xâm nhập thế giới này mới được một năm thôi. Chắc là lúc đó tân thủ còn chưa đủ tuổi thành niên? Chứ không lẽ là trẻ con mới đẻ?”

Cửa sảnh quản lý là cửa kính tự động, cô gái mặc Hán phục vừa bước tới, cánh cửa lập tức tự động mở ra.

Giọng nói ồm ồm ban nãy đột ngột im bặt.

Mười người đang đứng trong sảnh đồng loạt nhìn về phía này.

Lộ Kim Bạch nhanh chóng lướt mắt qua những người này, tính cả anh và cô gái đang đứng ở cửa thì tổng cộng có 8 nam và 4 nữ.

“Hai người là tân thủ à? Từ đâu chui ra thế?” Vẫn là giọng nói ồm ồm ban nãy. Đó là một gã đàn ông trung niên, đầu đinh, râu quai nón, bụng bia. Cộng thêm cái giọng điệu vênh váo hống hách đó, những người khác nghe thấy đều theo bản năng mà cau mày.

Cô gái mặc Hán phục rụt cổ lại, giọng nói yếu ớt: “Tôi... Trước khi vào game, tôi là học sinh vừa tốt nghiệp cấp ba chưa lâu, đang làm ở nhà máy ạ.”

Lộ Kim Bạch nhìn ánh mắt lảng tránh của cô gái, anh bất giác nheo mắt lại. Anh thò tay vào túi áo khoác, xác nhận lại sự tồn tại của mèo con.

[Theo kinh nghiệm của hệ thống tôi đây thì cô ta đang nói dối!]

Lộ Kim Bạch cũng nghĩ vậy.

Gã đàn ông trung niên cao khoảng mét bảy, hai tay chống hông trông y như quả bí đao... Gã nhìn Lộ Kim Bạch với vẻ khinh thường: “Thằng nhóc tóc trắng, còn mày thì sao? Sao không nói gì?”

Lộ Kim Bạch cũng không tức giận, anh đưa tay vuốt lại mái tóc dài vừa bị gió thổi rối, mỉm cười nói: “Em đi học sớm, vừa vào đại học, còn ba tháng nữa mới đủ tuổi thành niên. Tóc này là em nhuộm cùng với bạn.”

[Nếu không phải tôi biết nguồn gốc về màu tóc của cậu, có khi tôi cũng tin sái cổ rồi.]

“Trông chẳng ra làm sao.” Gã đàn ông trung niên đảo mắt: “Hai đứa tân thủ mà đứa nào cũng kỳ quái. Chút nữa lo mà an phận, phá game thì hai tụi mày không xong với tao đâu.”

“Đủ rồi.” Người phụ nữ mặc vest tháo vát lên tiếng ngắt lời gã: “Lo cho bản thân ông đi ông già. Người ta nhuộm tóc gì, mặc đồ gì, thì liên quan gì đến ông? Một người chơi ba sao mà game còn chưa bắt đầu đã đi gây thù chuốc oán, ngu nhỉ.”

Lộ Kim Bạch mỉm cười gật đầu với người phụ nữ mặc vest: “Cảm ơn chị.”

Cô gái Hán phục chớp chớp mắt, nhích lại gần người phụ nữ mặc vest: “Cảm ơn chị đã nói giúp em, chị tốt quá!”