Hoàng hôn cuối thu, vạn vật tĩnh lặng. Mây đen cuồn cuộn trên bầu trời không ngừng đè nặng xuống trần gian. Gió lạnh rít gào cuốn đi những chiếc lá khô sắp rụng rời trên cành, rơi lả tả xuống mặt đường nhựa, tạo nên âm thanh xào xạc.
Người phụ nữ mặc vest đen trông rất tháo vát vừa đi đến cổng khu dân cư Khổng Tước Lam. Bỗng nghe thấy tiếng động lạ sau lưng, cô không khỏi cau mày, quay đầu nhìn về phía phát ra âm thanh, ánh mắt sắc bén: “Ai đó?”
Không có ai trả lời.
Ở chổ ngã rẽ, cành lá của cây long não khẽ đung đưa theo gió, mặt đất phủ đầy lá rụng hỗn độn.
Người phụ nữ cúi đầu liếc nhìn đồng hồ, cau mày chỉnh lại cà vạt, sải bước đi thẳng qua cổng an ninh của khu dân cư.
Một lát sau, Lộ Kim Bạch từ ngã rẽ bước ra, nổi bật nhất chính là mái tóc dài trắng bạc dài đến tận thắt lưng, buông xõa tự nhiên như thác nước.
Gió lạnh thổi bay mái tóc dài, để lộ đường nét thanh tú bên sườn mặt. Khi anh cúi đầu, vẻ mặt trông thật khó đoán.
Trong lòng anh còn đang ôm một con mèo lông dài màu trắng, nom càng nổi bật hơn trên nền chiếc áo khoác măng tô đen.
[Ể? Sao lại vào game nữa rồi? Không phải đã phá đảo rồi sao?]
Lộ Kim Bạch vuốt ve bộ lông mềm mượt của mèo con, anh khẽ thở dài: “Đúng là lời của Chủ Thần chỉ được tin một nửa.”
.
Nhiều năm trước, Lộ Kim Bạch chỉ là một sinh viên đại học bình thường. Một trận tại nạn giao thông đã khiến anh xuyên vào thế giới vô hạn lưu. Anh phải rất vất vả mới có thể tìm được đường sống trong thế giới đó để phá đảo thành công. Phần thưởng tất nhiên là được quay về thế giới cũ, đồng thời được mang theo một thứ.
Anh đã chọn mang theo hệ thống đã luôn đồng hành cùng mình suốt chặng đường.
Hệ thống biến thành một con mèo, cùng anh đến thế giới kỳ quái này.
[Meo~ Cảm giác như sau một đêm liền quay về thời kỳ đồ đá... Thà không quay lại còn hơn!]
Lộ Kim Bạch nhếch môi: “Cũng chưa chắc, biết đâu lại thú vị hơn trước thì sao? Hơn nữa trước kia tôi cũng từng là một người chơi Ma Sói kỳ cựu đấy.”
[Ôm chặt đùi vàng!]
Lộ Kim Bạch ôm mèo bước về phía cổng an ninh. Trong đầu anh hiện lên luật chơi vừa được “dạy bảo” lúc mới đến thế giới này...
Ở thế giới này, cứ mỗi tháng một lần, mọi người đều phải tham gia trò chơi Ma Sói.
Chỉ có thắng mới giành được điểm tích lũy, sau đó dùng điểm đổi lấy vật tư, như vậy mới có thể sống sót.
Khi điểm tích lũy về âm, người chơi sẽ bị xóa sổ.
Nói cách khác, ít nhất thì anh cũng có thời gian nghỉ ngơi.
Ở thế giới vô hạn lưu trước, làm gì có chuyện tốt đẹp như vậy.
Lộ Kim Bạch đứng cách cổng an ninh một mét, dùng áo khoác che con mèo lại.
Là một hệ thống dày dạn kinh nghiệm, nó lập tức hiểu ý Lộ Kim Bạch, nó vươn móng vuốt bám chặt vào chiếc áo len trắng anh đang mặc bên trong.
Cộng thêm chiếc khăn quàng cổ màu trắng che lấp, gần như không thể nhận ra Lộ Kim Bạch đang giấu một con mèo trong lòng.
Sau đó anh xoay người, nhìn cô gái mặc Hán phục cách đó không xa mà mỉm cười: “Cô vào trước đi.”
“Okay, cảm ơn nha!” Cô gái cười rạng rỡ, bước chân nhanh nhẹn đi qua cổng an ninh.
Lộ Kim Bạch không thích có người lạ đi theo sau mình.
Xác nhận phía sau không còn ai, anh mới thong thả bước qua cổng an ninh.
[Ting...]
[Chào mừng người chơi “Lộ Kim Bạch” gia nhập ván game!]
[Ván game này gồm 12 người, cấu hình cụ thể như sau: Phe Dân làng có 1 Tiên tri, 1 Phù thủy, 2 Thợ săn, 1 Bảo vệ, 1 Kẻ ngốc, 1 Cá nóc. Phe Sói có 2 Sói vương, 1 Sói trắng, 1 Sói đẹp, 1 Sói thường.]