Chương 8: Thánh mẫu rơi lệ 4.2

Hơn một giờ sau, Cao Khánh Tình từ trên lầu đi xuống, tụ hội với mọi người.

Nam Lê Xuyên nói: “Tôi còn tưởng Lưu Duyệt sẽ giữ chặt cô trong phòng, không cho cô rời đi nửa bước cơ.”

Cao Khánh Tình khẽ nói, giọng nhỏ như tiếng muỗi vo ve: “Sau khi tỉnh lại, tôi đã giúp chị Lưu bôi thuốc rồi.”

Nam Lê Xuyên, với thân phận người thừa kế tập đoàn lớn, ngày thường gặp nhiều nhất chính là tầng lớp trâu ngựa làm công ăn lương, trong lòng còn có một cuốn “sổ tay trâu ngựa”. Vừa liếc qua Cao Khánh Tình, anh ta đã biết cô ta chỉ là một “trâu ngựa” mắc chứng sợ giao tiếp xã hội. Loại này không hề hiếm gặp. Có lẽ cô ta không giỏi giao tiếp bình thường với người khác, nhưng tính cách chưa chắc đã yếu đuối.

Người thật sự có tính cách mềm yếu, không có chính kiến chính là Lâm Tiểu Mãn.

Mặt trời đã ngả về tây, dần khuất sau những tầng mây.

Lâm Tiểu Mãn sờ soạng trong lớp đất khô cằn, chạm phải một góc cưng cứng. Cô ấy nắm lấy kéo ra thì thấy đó là một mảnh giấy cứng, viền tròn trịa, đúng là một mảnh ghép của trò chơi ghép hình. Cô bé giơ cao nó lên, khoe với Lâm Chiêu Nguyệt.

Lâm Chiêu Nguyệt cao giọng gọi: “Anh Hàn, Anh Hàn, mau lại đây xem. Đây có phải là thứ chúng ta cần tìm không?”

Hàn Đông bước nhanh tới, cầm lấy xem qua, không kìm được mà lộ ra vẻ mừng rỡ: “Không sai, chính là mảnh ghép này.”

Cả buổi chiều gã tốn công tốn sức ở khu vực bể bơi nhưng không có kết quả. Nước trong bể do gã và họa sĩ liên tục thả lưới mà bị khuấy đυ.c, càng khó nhìn thấy mảnh ghép. Đám rong rêu vớt được đã chất thành một đống như núi nhỏ, dĩ nhiên không thể may mắn mà vớt được mảnh ghép lên.

“Cái này em giữ lấy đi.” Hàn Đông trả mảnh ghép cho Lâm Tiểu Mãn.

“Thưa các vị khách.”

Từ tòa nhà chính của khách sạn bỗng vang lên tiếng nói. Lâm Chiêu Nguyệt quay đầu nhìn, phát hiện dưới chiếc ô che nắng đặt ngoài nhà hàng có một người phụ nữ đứng đó. Người phụ nữ giống như đột nhiên hiện ra trong không khí, không ai nhận ra cô ả xuất hiện từ lúc nào.

Họa sĩ chỉ vào ả và nói: “Mọi người mau nhìn, bộ sườn xám trên người cô ấy.”

Người phụ nữ xuất hiện bất ngờ kia mặc bộ sườn xám y hệt người phụ nữ không thấy mặt trong bản vẽ mảnh ghép, ngay cả hoa văn thêu trên vải cũng giống hệt. Trên đó thêu toàn những đóa hoa đào lớn.

Người phụ nữ bước về phía họ. Ả có một đôi mắt quyến rũ, mí đôi, lông mi vừa dài vừa cong. Đôi đồng tử như hai viên hắc ngọc được mài dũa tỉ mỉ hoàn toàn lộ ra ngoài, không hề bị mí che, nằm giữa tròng trắng tinh khiết như trận tuyết đầu mùa.

Theo từng bước đi, đôi đồng tử như không chịu nổi rung chấn mà trượt xuống dưới mí, lúc đầu còn thấy nửa con ngươi, dần dần chỉ còn một ít vòng cung màu đen. Chẳng bao lâu, toàn bộ hốc mắt đã bị tròng trắng chiếm lĩnh. Đôi mắt vốn sáng ngời nay trở nên vô hồn, khiến người ta không nhịn được mà hoài nghi liệu có phải ả đã móc mắt cá ch‧ết rồi nhét vào hốc mắt của mình hay không?

Cách ả đi cũng kỳ quái, thân thể lắc lư, một bên vai nhô cao.

Lâm Chiêu Nguyệt hỏi: “Chị là ai?”

Lâm Tiểu Mãn đang đứng trước mặt cô thấy vậy trợn to mắt, nép sang bên cạnh cô. Ban đầu Lâm Chiêu Nguyệt còn tưởng là vì vẻ kỳ dị của người phụ nữ khiến Tiểu Mãn sợ hãi, nhưng lại thấy cô bé hoàn toàn không nhìn mặt người kia, mà chỉ dán mắt vào chân của ả.

Vị trí Lâm Chiêu Nguyệt đứng không nhìn thấy chân đối phương, nhưng khi ả đến gần thì lộ ra đôi bàn chân đi giày thêu. Mũi giày căng cứng, gót rời mặt đất, rõ ràng chủ nhân của nó đang nhón chân mà đi.

“Tôi tới dẫn mọi người đi ăn cơm.” Người phụ nữ lên tiếng, giọng trầm thấp, không có ngữ điệu.

“Nhà hàng đã bắt đầu mở cửa, xin mời các vị khách đi theo tôi.”

Nói xong, ả quay người bước đi.

Lâm Chiêu Nguyệt chủ động đi cạnh, ánh mắt lướt qua cổ tay ả. Trên một cánh tay trắng muốt đeo một chiếc vòng ngọc phỉ thuý bạch đế thanh. Cổ tay kia thì trống trơn nhưng ngón áp út thon dài lại đeo một chiếc nhẫn đẹp mắt. Trên chiếc cổ thon thả, có hai sợi dây chuyền chồng lên nhau. Hoa tai và vòng ngọc là một bộ, ngay cả giày thêu cũng đính đầy trân châu.

“Chị ơi, chiếc váy chị mặc đẹp thật đấy!”

Người phụ nữ không hề để ý tới cô.

Lâm Chiêu Nguyệt khen tiếp chiếc vòng tay trong suốt sáng ngời, người kia vẫn cứ bước đi.

“Tất cả những thứ này đều chỉ là làm nền thôi, bởi chính nhan sắc của chị mới khiến chúng tỏa sáng…”

Người phụ nữ dừng bước, quay đầu nhìn cô. Khóe môi nhếch lên, gương mặt càng thêm quỷ dị.

“Thật sao?”

Lâm Chiêu Nguyệt chắc nịch: “Thật trăm phần trăm.”

Từ trước tới nay, những thứ mà cô gặp trong khách sạn đều có thân phận rõ ràng. Như nhân viên lễ tân, người lao công, ngay cả thi thể trôi nổi trong bể bơi cũng mặc đồng phục khách sạn, hẳn là công nhân phụ trách vệ sinh dọn dẹp. Chỉ riêng người phụ nữ này là đặc biệt.

Nụ cười của ả càng lúc càng rộng, bật ra tiếng cười “khặc khặc”, hiển nhiên rất vui vẻ. Lâm Chiêu Nguyệt nhân cơ hội dò hỏi: “Chị là khách của khách sạn sao?”

“Không phải.”

Biểu cảm trên gương mặt quá rõ rệt khiến đôi mắt của người phụ nữ biến dạng trước tiên, rơi xuống tận gò má. Lông mày thì rớt sang hai bên thái dương. Đôi môi run rẩy chìm xuống dưới chiếc cằm nhọn, vị trí bỏ trống bị cái mũi chiếm chỗ.

Đó là một gương mặt vặn vẹo đến rợn người, ngũ quan đảo loạn khiến cái đẹp biến thành kinh hoàng.

Đồng tử Lâm Chiêu Nguyệt co rút, nhưng trên nét mặt lại không hề có chút hoảng sợ. Tựa như không thấy sự biến hóa đó, cô vẫn bình tĩnh hỏi tiếp: “Vậy chị là nhân viên của khách sạn sao?”

Người phụ nữ bất ngờ áp sát, gương mặt quái dị đột ngột phóng đại. Con ngươi đen trồi ra một nửa, nhìn chằm chằm vào cô.

Lâm Chiêu Nguyệt mỉm cười đáp lại: “Chị à, chị vẫn chưa trả lời em đấy.”

Người phụ nữ đứng thẳng lưng, đôi môi đỏ tụ dưới cằm lúc đóng lúc mở phát ra âm thanh: “Tôi không phải khách của khách sạn, tôi là khách của Phòng chụp ảnh Phương Hoa.”

Ả dừng lại ở cửa lớn nhà hàng, không bước vào, mà thúc giục bọn họ: “Mau vào đi.”

Họa sĩ đi ngang qua, thoáng liếc nhìn gương mặt ả. Lúc này, ngũ quan ả đã chen chúc hết xuống nửa dưới gương mặt: lông mày đè sát tai, mắt kẹp chặt mũi, ngay cả bức vẽ quái đản nhất cũng không thể khắc họa được dáng vẻ quái dị này. Họa sĩ vô thức che miệng, nếu không chắc chắn sẽ không nhịn được mà hét toáng lên.

Dù vậy, hành động khoa trương của anh ta cũng khiến khóe môi người phụ nữ nhếch lên.

Hàn Đông lập tức vươn tay, kẹp đầu anh ta kéo thẳng vào nhà hàng.

Những người phía sau đều cúi gằm đầu xuống bước đi thật nhanh, không dám nhìn người phụ nữ đó. Ngay khi tất cả đặt chân vào bên trong, nhà hàng vốn tối om đột nhiên sáng bừng lên.